Bắt cóc em đem về làm vợ

Chương 10


Ở tầng thứ 60 của tòa cao ốc hùng vĩ , nằm ở trung tâm Đài Bắc , một cuộc họp đầy căng thẳng vừa kết thúc , ai nấy cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát được cuộc họp đầy căng thẳng và “lạnh buốt” này . Dược Thiếu Phàm cùng Lôi Lạc Kình bước ra , đi về phíc phòng của Tổng giám đốc , Anh tiện tay quăng chiếc áo vest trên ghế sofa rồi ngồi xuống ghế của bàn làm việc , đưa tay mở điện thoại lên thì nhận được cuộc hội thoại "Cư....cứu.....cứu.....Tư....Tử....hộc hộc....Tử....." Mày đẹp nhíu lại, anh gọi lại vào số máy đó nhưng chỉ có tiếng đổ chương không có người trả lời , trong lòng Dược Thiếu Phàm chợt lo lắng. Lôi Lạc Kình thấy anh suy tư liền lên tiếng "Chuyện gì vậy ?"

"Tử....? Tử Hàn ?" - Dược Thiếu Phàm bất giác nhận ra , liền bấm một dãy số dài "Phu nhân đâu ?"

"Thưa , phu nhân đang ở Từ gia ạ !" - Tiếng nói phát ra từ đầu giây bên kia.

"Bao lâu rồi ?"

"Dạ đã hơn 2 tiếng." - Người kia một mực cung kính đáp.

"Mau vào đó xem." - Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt nói

"Vâng."

Sau ít phút , người kia lo sợ trả lời"Thưa...trong nhà không có ai , chỉ thấy Phúc Dĩnh Nghi chết dưới sàn . Còn phu nhân thì không thấy đâu . Chỉ còn giỏ xách thôi ạ."

"Khốn khiếp ! Các ngươi bảo vệ cô ấy kiểu gì hả ? Mau gọi người kiếm cô ấy đi." - Dược Thiếu Phàm giận dữ quát rồi cúp máy. Anh quay sang Lôi Lạc Kình nói "Mau triệu tập người đi tìm Tử Hàn. Từ Hải Thành đã bắt cóc cô ấy rồi. Điện thoại thì cô ấy không mang theo không thể xác nhận vị trí được."

"Cái gì . Ông ta dám làm vậy sao." - Lôi Lạc Kình lập tức đứng dậy. Nhanh chóng theo anh ra ngoài.

"Rengggg....Renggggg." - Chính là lúc hai người đi ra khỏi phòng thì tiếng điện thoại vang lên , Dược Thiếu Phàm lên tiếng"Là ai ?"

"Hừ...Dược Thiếu Phàm là tôi . Từ Hải Thành."

"Chuyện gì ?"

"Tử Hàn đang trong tay tôi , nếu muốn cứu nó thì hãy đưa cho tôi hai trăm tỉ . Nếu không tôi sẽ giết nó."

"Ông giám ?"

"Tại sao không ? Thời hạn của cậu là hai ngày , trong vòng hai ngày cậu mà không giao ra hai trăm tỉ thì đừng trách tôi. Cậu thử nghĩ xem , con người mà hai ngày không ăn không uống còn bị đánh đập nữa. , thì cậu nghĩ , nó sẽ chịu được bao lâu hahaha...." - Nói xong ông liền cúp máy . Bàn tay anh siết chặt lấy điện thoại, tức giận nói"Chết tiệt."

"Là ông ta sao ?" - Lôi Lạc Kình lo lắng hỏi.

"Phải . Ông ta nói nếu không giao ra hai trăm tỉ thì sẽ giết cô ấy."

"Cái gì ? Mau đi tìm thôi." - Lôi Lạc Kình vội vã bước đi.

Trên đường cao tốc có hàng loạt chiếc xe màu đen đang chạy đi đầu là 3 chiếc siêu xe Lamborghini Aventador vàng , xanh và đỏ rất hiếm chạy với tốc độ cực nhanh. Trên bầu trời còn có vài chiếc trực thăng bay lượn. Dược Thiếu Phàm vừa lái xe vừa lo lắng , anh vốn cho rằng phái người bảo vệ cô sẽ không sao nhưng thật không ngờ họ lại vô dụng như vậy. Nếu như Tử Hàn có chuyện gì thì anh biết phải sống như thế nào đây ????

Ngoài kia là thế nhưng ở một vùng biển xa xôi và ít người phía Bắc, một ngôi nhà hoang cũ nát cạnh bờ biển một tiếng la phát lên "Thả tôi ra , ông muốn làm gì ?" - Người con gái này hai tay bị trói chặt lên trần nhà , đôi mắt màu đen láy chất đầy sợ hãi.

"Ngươi dám phản bội ta . Ta sẽ cho mày chết. Nhưng...phải là chết dần chết mòn." - Từ Hải Thành đứng khoanh tay nói.

"Ông....muốn gì ?"

"Ta muốn trả thù , và cần tiền chạy trốn . Chỉ cần Dược Thiếu Phàm giao ra hai trăm tỉ thì lúc đó ta sẽ cao chạy xa bay. Và tất nhiên , ngươi cũng sẽ đến nơi cực lạc....hahahaha...." - Giọng cười quỷ dị vang vọng khắp tòa nhà. Cô khiếp sợ nhìn ông "Anh ấy sẽ không đưa tiền cho ông đâu . Đồ bỉ ổi . Thả tôi ra." - Từ Tử Hàn vùng vẫy.

"Câm miệng." - Từ Hải Thành vung roi quất mạnh vào người cô. Cô đau đớn la lên , cô càng la ông càng hung hăng quất mạnh . Mỗi vết roi quất vào da cô đều chảy máu , đau đến thấu xương , Từ Tử Hàn cắn chặt môi , đôi mắt bắt đầu nhòe đi . Cô tự hỏi tại sao , người cha mà cô luôn kính trọng, lại thành ra như vậy ? Ông giết mẹ cô , bắt cóc , đánh đập , chửi rủa cô .... Rốt cuộc thì ông có giây phút nào từng coi cô là con ??? Khi đánh đủ rồi , ông dừng lại , miệng nhếch lên , tức giận nói "Nếu không phải vì mày thì tao đâu như bây giờ , là mày khiến tao bị trắng tay , là mày hại chết Dĩnh Nghi" . Nói đến đây lửa giận trong lòng Từ Hải Thàng lại dâng lên , ông tiếp tục đánh cô. Nghe những lời ông nói , nước mắt Từ Tử Hàn bắt đầu rơi . Có thật là do cô ??? Bây giờ trên thân thể trắng mịn kia chằng chịt vết roi ngắn dài , nặng nhẹ , và đầy máu.

Lúc này Dược Thiếu Phàm tức giận trở về nhà , anh...không tìm thấy cô , bước vào thư phòng cùng với Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên. Anh ngồi đối diện hai người bằng hữu , ngả lưng dựa vào sofa , anh bây giờ đang rất cố gắng bình tĩnh.

"Cậu định đưa cho ông ta hai trăm tỉ thật sao ?" - Phong Nhất Thiên lên tiếng hỏi. Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn anh , khóe môi nhếch lên "Chắc vậy."

"Cậu điên sao ? Cậu nghĩ khi cậu giao tiền ra thì Tử Hàn có thể sống sao ?" - Lôi Lạc Kình nói.

"Hừ....tôi sẽ giao nhưng ông ta không thể lấy đi được."

“Ý cậu là sao ?” – Phong Nhất Thiên khó hiểu nhìn anh.

“Tôi có một kế hoạch thế này các cậu hãy nghe cho kỹ….” – Dược Thiếu Phàm lên tiếng nói , anh đã bày sẵn một kế hoạch trong đầu . Anh muốn cứu cô nhưng anh biết dù có giao tiền cho ông ta thì cũng chưa chắc có thể cứu được cô. Vì vậy chỉ còn cách là phải lập sẵn để vừa cứu được cô và vừa có thể tống Từ Hải Thành vào tù. Sau khi nghe xong kế hạoch của anh Lôi lạc Kình liền cười tươi nói” Này , trong đầu cậu rốt cuộc chứa cái gì vậy hả ?” Dược Thiếu Phàm nhíu mày nhìn anh , anh lại thở dài “Tôi chỉ lo cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.”

“Ông chủ , có người gửi thư cho ông chủ.” – Tiếng quản gia vọng lại từ ngoài cửa , rồi hất mạnh về phía Lôi lạc Kình , hiểu ý anh liền đứng dậy mở cửa , khuôn mặt ai oán nói”Tôi là osin của anh chắc ?”

“Được rồi ! Cảm ơn.” – Lôi Lạc Kình cầm lấy phong thư rồi đóng cửa lại , quản gia cũng cúi đầu chào lui xuống.

“Cái gì vậy ?” – Phong Nhất Thiên hỏi.

“Là…một đĩa CD . Không đề tên người gửi ???” – Lôi Lạc Kình mở phong thư ra , thắc mắc nói.

“Mở lên đi.” – Dược Thiếu Phàm bước đến bàn làm việc ngồi xuống , Lôi Lạc Kình đưa đĩa CD cho anh . Dược Thiếu Phàm từ từ đưa vào máy . Trong cái đĩa đó là một đoạn video . Khi mở lên Lôi Lạc Kình và PhongNhất Thiên đều ngỡ ngàng , trong đoạn video đ1o là một người con gái bị trói hai tay treo lủng lẳng trên trần nhà , toàn thân chằng chịt những vết roi , khắp người cô dính đầy máu . Đôi môi của cô nhợt nhạt , hai cổ tay vì bị trói chặt bằng dây xích nên đã bị rướm máu.

“Là…cô ấy.” – Phong Nhất Thiên sững sờ nói. Anh quay sang nhìn sắc mặt của Dược Thiếu Phàm . Khuôn mặt của Dược thiếu Phàm bây giờ đã đen mất một nửa , tựa như một con quỷ giữ sắp phát điên , nhưng vẫn giữ được nét bình tĩnh . hai bàn tay siết chặt thành quả đấm , gân tay đều nổi lên hết . Bây giờ chỉ cần một điều gì đó khiến anh phật long thì anh sẽ phát điên lên.“Reng…Reng…” – Chợt tiếng chuông điện thoại của Dược Thiếu Phàm vang lên , anh đưa tay mở diện thoại , để chế độ loa ngoài , tiếng nói bắt đầu phát ra “Sao hả ? đoạn video đó có hay không ? “

“Thằng khốn , ông dám động đến cô ấy ?” – Giọng anh chùn xuống , như đang cố gắng để kiềm chế sự tức giận.

“Tại sao lại không dám ? Nó đang nằm trong tay tôi , thì tôi muốn làm gì chẳng được.” – Tiếng cười của Từ Hải Thành vang vọng qua điện thoại.

“Nói địa điểm đi.”

“Tôi nghỉ lại rồi có lẽ sẽ chờ them vài ngày nữa đi . Lúc đó sẽ còn vui hơn nhiều . Cậu cũng yên tâm tôi sẽ thường xuyên gửi đĩa cho cậu. Để cậu có thể thấy nó còn sống . Hahaha….” – Tiếng cười vừa dứt thì Từ hải Thành đã cúp máy .

“Khốn khiếp.” – Dược Thiếu Phàm tức giận ném hết đồ trên bàn xuống đất , tiếng đổ vỡ vang vọng. Quản gia vội vã chạy lại , ông nhìn đống vỡ nát trên bàn liền lên tiếng. “Có chuyện gì vậy ạ.”

“Ra ngoài….MAU RA NGOÀI HẾT CHO TÔI.” – Dược Thiếu Phàm giận dữ quát , anh thật sự không thể kìm nén hơn nữa , sự tức giận của đã lên đến đỉnh điểm . Chỉ vì cô , người con gái anh yêu …..

PhongNhất Thiên và Lôi Lạc Kình đành phải đi ra ngoài , quản gia cũng đành đi theo . Họ nghĩ bây giờ cách tốt nhất để anh bình tĩnh lại là để anh một mình , nếu anh nghĩ cách đập tan mọi thứ là cách tốt nhất đã hạ cơn giận thì họ nên để cho anh làm vậy.

“Lần đầu tiên….tôi thấy cậu ta mất bình tĩnh như vậy .” – Lôi Lạc Kình nhìn cánh cửa phòng của Dược Thiếu Phàm , tiếng đập phá đồ , tiếng đổ vỡ vẫn còn vang .

“Phải ! có lẻ cô bé ấy là người duy nhất.” – Phong Nhất Thiên nhếch miệng cười.”Quản gia , phiền lấy giúp tôi cái loptop trong cốp xe nhé , tôi và Lạc Kình sẽ vào phòng “P.A” có chút việc cần làm.” – Anh quay sang nói với quản gia. Quản gia gật đầu đi ra ngoài. PhongNhất thiên hất mặt về phía Lôi Lạc Kình , hiểu ý , Lôi Lạc Kình bước theo sau.

*Rầm , choang, rầm…..

Tiếng vỡ không ngừng phát ra , căn phòng vốn gọn gàng giờ đây vô cùng bừa bộn . Bàn , ghế , bình hoa , tài liệu , mảnh thủy tinh đầy ở dưới sàn . Tiếng rút khí của Dược Thiếu Phàm trở nên rợn người, anh đập mạnh lên cái bàn làm việc , hét lên “TỬ HÀN….EM ĐANG Ở ĐÂU.” Bàn tay cứng chắc lật đổ chiếc bàn nặng xuống đất . Dược thiếu Phàm từ từ trượt xuống , anh dựa lưng vào bức tường , ngước mặt lên cao , đôi mắt anh nhắm lại , hơi thở ngày một nặng nhọc “Tử Hàn….Tử Hàn….” , đôi môi khiêu gợi phát ra liên tục cùng một câu nói , cửa phòng đột nhiên mở , nghe có tiếng mở cửa , Dược Thiếu Phàm mắt vẫn không mở tức giận lên tiếng “Cút.” .

Đáp lại câu nói của anh là sự im lặng , chỉ có tiếng bước chân đang từ từ tiến gần anh. Anh đưa mắt nhìn , nhíu mày lại. "Grừ..." - Con bạch hổ đặt xuống chỗ anh ngồi cái khung hình đã bị vỡ nát ,chỉ còn bức hình là thấy rõ. Tiểu hổ đã gặm khung hình lên , đó là bức hình mà anh chụp lén Từ Tử Hàn trong lễ cưới , vì tức giận nên anh đã lỡ tay làm vỡ. Anh đưa tay vuốt đầu Tiểu Hổ , mệt mỏi nói "Tiểu Hổ....ta rất nhớ cô ấy." Bạch hổ giương mắt nhìn anh , chân trước đẩy khung hình gần anh hơn , như muốn an ủi anh vậy. Dược Thiếu Phàm cầm khung hình lên , người con gái ấy rất xinh đẹp. Anh khẽ cười "Tử Hàn....em vẫn ổn chứ ?" - Nói xong bàn tay của anh nắm chặt bức hình , đứng dậy , bỏ lại đống bừa bộn kia , Dược Thiếu Phàm đi đến cuối hành lang tầng 1 . Đẩy cánh cửa ra , rồi bước vào . Đây là một căn phòng nhìn rất bình thường nhưng đằng sau bức tranh vẽ to treo trên tường gần cánh cửa , Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo bức tranh lên , ấn vào bức tường ấy , một ánh sáng bao quanh bàn tay của anh ngay sau đó bức tường liền xoay ngang , một căn phòng bí mật lộ ra. Dược Thiếu Phàm từng bước từng bước đi vào , ánh sáng cũng theo bước chân anh mà hiện lên . Cánh cửa với 2 lớp kính chịu lực và 1 bức tường vonfam rắn chắc tự động mở. căn phòng được bảo vệ bởi hệ thống an ninh JPA cấp cao, chỉ chấp nhận 3 dấu vân tay của 3 người , một là anh hai là Phong Nhất Thiên và ba là Lôi Lạc Kình. Chỉ khi người bên trong phòng cho phép thì những người đứng ở ngoài mới có thể vào.

Căn phòng trắng toát, khởi rộng, đặt 1 chiếc két lớn ở góc phòng. 1 màn hình cảm ứng lớn và 3 chiếc laptop trên 3 chiếc bàn kính. 30 màn hình nhỏ tương ứng với 30 camera trong nhà , đây là một căn phòng tuyệt mật , với những thiết bị công nghệ cao ; Máy theo dõi , máy định vị ,…. . Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên đang ngồi trên ghế đang say sưa với chiếc laptop , lâu lâu lại cau mày, Lôi Lạc Kình mắt nhìn vào màn hình , miệng thì nói “Tôi đang cố xác định vị trí của Từ Hải Thành dựa theo số điện thoại vừa nãy , nhưng không thể xác định chính xác vị trí được , cứ ẩn rồi hiện cứ như ở một nơi nào sóng rất yếu !?”

“Tôi cũng đã phái rất nhiều người đi tìm rồi.” – Phong Nhất Thiên lên tiếng. Dược Thiếu Phàm , cũng ngồi xuống , lạnh nhạt nói “Phải mau chóng tìm ra cô ấy.”

Dược Thiếu Phàm mở máy định vị , lấy usb gắn vào laptop , anh bắt đầu tập trung tìm kiếm , chỉ cần tìm thấy cô thì nỗi lo lắng trong long anh sẽ biến mất . Một người con gái yếu đuối mỏng manh như cô không thể chịu them giờ phút nào nữa , cô còn chưa hết bệnh ….. Nếu anh không nhanh chóng tìm ra cô , thì anh sẽ mãi mãi mất cô….Mãi mãi…

----

Ở một nơi cách xa thành Đài Bắc , Từ Tử Hàn đang cố gắng để hít thở , hai cổ tay cô đau rát , cả người cô đầy vết thương , giương đôi mắt to tròn kia , cô khổ sở nhìn xung quanh. Đây là một căn nhà cũ nát , bây giờ đã 12h khuya , nên rất lạnh , hơi thở cô phà ra khói trắng , Từ Hải Thành đang nghủ , cô nhìn người đàn ông đó trong lòng không khỏi sợ hãi và đau xót . Ông ấy từng là cha cô , từng là người cô quý trọng , từng là người mà cô yêu thương…. Nhưng giờ đây ông lại đối xử tàn nhẫn với cô như vậy…Từ Tử Hàn thều thào nói “C…cứ….cứu em…Thiếu…Phàm….” Cô bây giờ đang rất cần anh , cô sợ hãi nơi này . Nhưng cô biết rõ anh sẽ không tìm đươc cô….Cô phải làm thế nào đây….??? Cô sợ bóng tối , bởi lẽ nó quá cô đơn và nguy hiểm….

“Đây là…biể…n…” – Tiếng sóng biển xô bờ ồ ạt , vì trời đã khuya rất yên tĩnh nên cô có thể nghe được. Trong đầu cô liền lóe lên một suy nghĩ….Đôi môi nhợt nhạt lại nhấp nháy “Mẹ…ơi…” Đôi mắt cô mệt mỏi rũ xuống , một dòng nước mắt tuôn ra , chảy dài xuống hai gò má tiều tụy…Cô nhắm mắt lại , cảnh tượng lúc sáng lại hiện ra , hình ảnh của Từ mẫu từ từ ngã xuống sàn hiện rõ trong đầu cô . Cô tự hỏi tại sao “số phận” của cô lại như thế ? Phải chăng số phận là một sức mạnh vô hình ? Chúng ta chỉ có thể chấp nhận chứ không thể chạy trốn hay chối bỏ nó…????
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như bai hat song va bien thay thich phap hoa, chuyen kho dau thanh an vui phap su tinh khong những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.