Bắt cóc em đem về làm vợ

Chương 25


Từ Tử Hàn mơ hồ tỉnh dậy , cả người cô ê ẩm , cô nhìn qua cửa sổ sát đất , trời đã bắt đầu tối ... Cô cố gắng ngồi dậy , cô nhìn xung quanh , đây là phòng anh , Từ Tử Hàn chợt nhớ đến chuyện lúc chiều , khiến khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng lên ,cô ai oán nói "Rõ ràng đã nói không làm đau người ta .... Đáng ghét." Cô đặt hai chân xuống đất , vốn định đứng dậy , nhưng vừa đứng lên phần thân dưới cô nhức nhối vô cùng , cô đau đớn ngồi xuống giừơng , chỉ có thể xích lại cái điện thoại trên bàn gọi cho người giúp việc đi lên. Cô buồn bã ngồi im trên giừơng .

* Cạch - Tiếng mở cửa phát ra , Từ Tử Hàn quay sang cửa nói "Tiểu Hoa giúp tôi...." - Vừa quay sang Dược Thiếu Phàm đang bước vào cô giật mình , tại sao không phải là Tiểu Hoa ??

"Em cần gì sao ?" - Dược Thiếu Phàm tiến lại gần cô , khóe miệng giương lên.

"Em...không nhờ anh." - Từ Tử Hàn quay mặt giận dỗi nói. Anh bước lại tủ áo , lấy ra bộ pijama màu xanh chấm bi , cùng bộ đồ lót đặt lên giừơng , anh cười tà "Bộ này nhé !"

Từ Tử Hàn nhìn bộ pijama và đồ lót anh chọn nhíu mày , anh...thật là đồ không biết xấu hổ . Dược Thiếu Phàm bế cô lên đặt xuống cái ghế sofa kế bên đưa tay cởi dây áo của cô. Từ Tử Hàn đẩy tay anh ra , cô hoảng sợ hét lên "Anh làm gì vậy ?"

"Cởi áo ." - Dược Thiếu Phàm bình thản trả lời.

"Không cần....hức..." - Từ Tử Hàn rưng rưng , đủ rồi , sao anh có thể tự tiện như vậy chứ . Đã vậy còn khuôn mặt bình thản như chuyện bình thường giống như anh đang xem thường cô vậy . Dược Thiếu Phàm nhìn cô , không hiểu lí do cô khóc , chỉ biết đưa tay xoa đầu cô , thắc mắc nói "Tại sao lại khóc ?"

Từ Tử Hàn hất tay anh ra , mếu máo khóc . Anh nhíu mày , rốt cuộc cô bị cái quái gì vậy , anh đanh mặt lãnh mặt nói "Từ Tử Hàn , em..."

"Anh quá đáng...đừng có xem thường em như vậy." - Từ Tử Hàn nức nở nói, cô cắt ngang lời anh.

"Anh xem thường em bao giờ ?"

"Anh còn nói...tùy tiện cởi đồ người khác , đã vậy còn rất bình thản nữa.."

"Đồ ngốc , chẳng phải chúng ta là vợ chồng hay sao ?" - Dược Thiếu Phàm vuốt tóc cô , chẳng phải tay cô đang bị thương nên cần người chăm sóc sao ? Thật là....

"Hức...Tại sao lúc nào anh cũng đụng chạm vào em hết vậy...em...đâu phải là con rối..."

Dược Thiếu Phàm cúi người ôm lấy cô , anh nhẹ nhàng nói "Hàn nhi...chúng ta là vợ chồng , kết hôn cũng đã hơn nửa năm , anh ham muốn em cũng là chuyện rất bình thường mà. Hơn nữa anh chưa từng xem thường em!"

Từ Tử Hàn im lặng , cô đưa tay níu lấy áo anh . Anh buông cô ra , lau khuôn mặt ướt đẫm kia , khóe miệng cong lên "Anh giúp eem mặc đồ. Ở nhà mặc vậy sẽ thoải mái hơn." - Anh cầm cái áo lót lên , cố ý chế nhễu cô.

Từ Tử Hàn đỏ mặt , anh...rốt cuộc vẫn không ngay thẳng. Nhưng giờ phải làm sao đây , cô đói bụng rồi...đành phải để anh giúp vậy . Dược Thiếu Phàm thong thả cởi chiếc váy ngủ của cô ra , thân thể trắng mịn lộ ra trước mắt anh . Từ Tử Hàn đỏ mặt , cô nhắm chặt mắt lại không dám nhìn anh . Nhìn khuôn mặt cô , Dược Thiếu Phàm nhịn không nổi bật cười thành tiếng . Sau đó từ từ giúp cô mặc đồ thật nghiêm túc. "Xong rồi."

Cô lúc này mới mở mắt ra , ngượng ngùng nói "Em đói rồi." Nhìn dáng vẻ của cô anh hận không thể cắn một cái vào má phúng phính đang ửng đỏ kia . Anh cúi người hôn nhẹ lên đôi môi anh đào vủa cô . Rồi nhẹ nhàng bế cô đứng lên . Từ Tử Hàn giật mình , nhíu mày la lên "Em tự đi được mà."

"Em có thể đi được sao ? Phần thân dưới của em vẫn còn nhức đúng không ?" - - Dược Thiếu Phàm tỉnh bơ nói . Khuôn mặt cô lại ửng đỏ , lắp bắp nói "Anh...anh..."

"Hahahh...được rồi , ngoan ngoãn ngồi im , chúng ta đi ăn cơm tối."

Dược Thiếu Phàm đi ra khỏi phòng , cô xấu hổ không biết phải nói gì ! Anh đặt cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh , rồi kéo ghế ở đầu bàn ngồi xuống. "Ăn cá nhé !"

"Ưm...không ăn . Em muốn ăn thịt bò." - Cô ngậm đôi đũa , ánh mắt hướng về đĩa thịt bò , lên tiếng. Anh đưa tay gắp thịt bỏ vào chén của cô . Từ Tử Hàn vui vẻ ăn . Chợt , cô hỏi anh "Thiếu Phàm , anh thích ăn gì ?" Dược Thiếu Phàm ngưng ăn , ngước mắt nhìn cô khó hiểu . Thấy anh không trả lời , cô nũng nịu nói "Nói đi , anh thích ăn gì ?"

"Ăn em." - Dược Thiếu Phàm híp mắt nói . Cô trừng mắt nhìn anh , khuôn mặt nóng bừng , anh có phải đang chọc tức cô ??

"Haha...anh đùa thôi . Anh thích ăn mực dồi thịt. Sao hả." - Anh vui vẻ nói , đưa tay nhéo má cô . Từ Tử Hàn quay mặt nhìn lên bàn thấy có đĩa mực dồi thịt chiên , liền nói "Thiếu Phàm gắp cho em . Mực dồi đó." Anh gắp một miếng bỏ vào cái muỗng đang đưa ra của cô , tủm tỉm cười , xem ra anh đã đoán được cô muốn làm gì rồi. Từ Tử Hàn cười tươi , bỏ miếng mực vừa được anh gắp vào chén cơm của anh . Khuôn mặt tươi tắn nói "Cho anh ! Đợi khi nào tay phải em khỏi , em sẽ gắp cho anh. Chồng à."

Từ miệng của cô phát ra hai chữ "Chồng à" khiến cho tim anh như muốn nhảy ra ngoài . Vợ anh...muốn lấy lòng anh sao ? Ngón tay xinh đẹp như nghệ sĩ piano vuốt nhẹ cái mũi nhỏ xinh của Từ Tử Hàn , anh mỉm cười hạnh phúc nói "Được !"

Buổi ăn tối cứ như thế mà kết thúc trong hạnh phúc của đôi vợ chồng ấy.

--------

Tay cô cuối cùng cũng khỏi hẳn , vào thời điểm đó tuyết cũng không ngừng rơi trên khắp Đài Bắc , lễ giáng sinh cuối cùng cũng đã đến . Trước ngày 24 , Từ Tử Hàn cùng mọi người trong nhà đang chuẩn bị đón giáng sinh . Cô đã được anh cho phép , muốn trang trí như thế nào cũng được , nhưng cây thông Noel thì phải để anh cùng làm . Đây là thời điểm gần cuối năm nên công ty của anh có khá nhiều việc phải làm , anh thường về nhà rất trễ , tuy mỗi ngày đều mệt mỏi nhưng chỉ cần bước chân vào cửa anh sẽ nhận được sự chào đón niềm nở đầy vui vẻ của cô khiến cho mọi mệt mỏi đều tan biến trong không trung.

Vào lúc này , khi ánh hoàng hôn buông xuống đã khá lâu , cũng chính là lúc Dược Thiếu Phàm trở về nhà. Như thường ngày , khi anh trở về đều nói câu "Anh về rồi."

"Thiếu Phàm..." - Từ đằng xa , một thân hình nhỏ bé lao tới phía anh , anh dang tay ra đón cô vợ nhỏ xinh vào lòng , tham lam ngửi mùi hương trên tóc cô , Từ Tử Hàn híp mắt nói "Anh xem , có đẹp không , em cùng mọi người trong nhà làm đó , cả Tiểu Hổ cũng giúp một tay ."

Dược Thiếu Phàm nhìn quanh nhà , những sợi dây ruy băng đủ màu treo khắp nơi cùng những trái châu treo lủng lẳng trên trần nhà cao tít , hay trên những sợi tuy băng . Đèn neon giăng khắp nơi,.... Anh ôn nhu hỏi cô "Quả châu trên trần nhà là do em treo sao ?"

"Không phải , là những vệ sĩ treo đó. Thiếu Phàm...anh nói đi. Có đẹp không." - Cô lắc mạnh cái tay anh , nũng nịu hỏi.

"Rất đẹp . Bảo bối của anh thật giỏi." - Anh cưng chiều nhéo cái mũi của cô , khóe miệng giương lên tạp một đường cong hoàn hảo.

"Anh đi tắm đi. Rồi xuống trang trí cây thông với em."

"Được." - Dược Thiếu Phàm bước lên phòng . Cô cùng Tiểu Hổ , lấy từ trong hộp giấy ra những đề trang trí cây thông đủ loại khác nhau. "Tiểu Hổ xem nè , là một con bạch hổ đồ chơi."- Cô cầm con hổ bằng nhựa đưa cho Tiểu Hổ xem .

"Grừ..." - Con bạch hổ to lớn , đưa chân trước chạm vào món đồ chơi , grừ một tiếng . Từ Tử Hàn ngồi bệt xuống sàn , chăm chú sắp xếp mọi thứ.

Ít phút sau , Dược Thiếu Phàm đi xuống dưới sảnh , anh đưa tay vuốt tóc cô , dịu dàng nói "Ăn cơm trước , rồi trang trí."

"Ừm." - Từ Tử Hàn gật đầu sau đó cùng anh đi vào phòng ăn.

"Xem ra , em rất có hứng thú với giáng sinh." - Dược Thiếu Phàm đưa chén cơm cho cô . Anh cất tiếng.

"Phải , giáng sinh ai cũng rất thích mà."

"Không hẳn là vậy." - Anh lạnh nhạt nói . Thật ra anh không có hứng thú với mấy ngày lễ như vậy , mỗi năm đều vùi đầu vào công việc cho hết ngày , rồi đến bar cùng Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình.

"Phải rồi , noel năm nay là năm đầu tiên chúng ta ở cùng nhau mà. Hết noel là sẽ đến tết , sau tết sẽ là valentine... Oaa...em sẽ nhận được rất nhiều quà." - Cô tíu tít cười nói. Nhìn cô háo hức như vậy , trong lòng anh chợt thắy rất vui , đây cũng là lần đầu anh cùng cô đón giáng sinh ! Tất nhiên là sẽ hạnh phúc hơn mấy năm trước.

Ăn cơm tối xong , Từ Tử Hàn vội chạy ra sảnh , anh cũng thong thả đi theo sau . Cô đưa tay treo những quả châu lên cây thông. Còn anh có nhiệm vụ gắn ruy băng . Cây thông nhanh chóng rực rỡ với những món đồ dễ thương như người tuyết , người bánh ,. Ông già Noel...

"Thiếu Phàm , anh nghĩ xem nên để ngôi sao hay thiên sứ trên đỉnh cây ?" - Cô đưa cho anh xem , phân vân hỏi. Dược Thiếu Phàm cầm lấy , anh chăm chú nhìn, sau đó lên tiếng "Thiên sứ sẽ đẹp hơn."

"Ưm.." - Từ Tử Hàn cười tươi tắn , đặt lại ngôi sao vào trong hộp , cô nhón chân để đặt thiên sứ pha lê lên cây. Dược Thiếu Phàm nhìn cô loay hoay với cái hình thiên sứ , liền đưa tay nhấc bổng cô lên. "Để anh giúp em."

Từ Tử Hàn đặt nhẹ khối pha lê hình thiên sứ lấp lánh trên ngọn cây , sau đó Dược Thiếu Phàm đặt cô xuống đất , từ sau vòng tay ôm lấy cô . Nỉ non nói "Mai anh sẽ về sớm."

"Vâng ! " - Cô mỉm cười , cô ngắm nhìn cây thông được bao quanh bởi ánh đèn lấp lánh , chớp tắt , chớp tắt . Đây sẽ là lễ giáng sinh đầu tiên của cô và anh... Cô sẽ tặng.cho anh một món quà thật đặc biệt....Bàn tay nhỏ bé của Từ Tử Hàn đặt lên tay anh...cô có có thể cảm nhận được nhịp tim của cả hai người...đang đập cùng nhịp với nhau...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như niem phat phong sanh cong duc vo luong, gian ca chem thot rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.