Bắt cóc em đem về làm vợ

Chương 8


Từ Tử Hàn ngồi xổm dưới đất , đeo bao tay cẩn thận rồi mới lấy chậu cậy xúc đất bỏ vào chậu cùng hạt giống . Dù là buổi trưa nhưng trời rất trong xanh và có chút gió lạnh của mùa đông. Tuy đã mặc hai lớp áo nhưng cô vẫn hơi run . Bàn tay nhỏ bé đặt hạt giống vào chậu , vào khoảng đất nhỏ gần cây hoa bách hợp , cẩn thận lấp đất lại.

"Lạnh lắm sao ?" - Dược Thiếu Phàm bước lại gần cô , hỏi. Từ Tử Hàn vẫn chăm chú làm không trả lời. Bởi vì cô đang giận anh mà ! Dược Thiếu Phàm ngồi xổm xuống bên cạnh cô , anh cũng tự biết là cô đang giận anh , nhưng vẫn cố trêu chọc "Bé cưng à , giận rồi sao . Vậy trả lại chậu hoa , đất , và cả miếng đất trống kia đi." Từ Tử Hàn dừng việc đang làm lại , cắn cắn cái môi nhỏ xinh , hai chân mày cau lại chỉ một chút xíu nữa là dính vào nhau , cô ngước mắt nhìn anh , giọng hầm hực hét lên "Phải ! Tôi giận anh đó . Thì sao . Thật là quá đáng mà !" Dược Thiếu Phàm nghiêng đầu nhìn cô , đôi mắt híp lại , anh lên tiếng "Sao lại giận"

"Vì anh chê em.....mà.....lúc nào cũng chê trách em...." - Từ Tử Hàn quay mặt đi , phụng phịu nói , cái môi chu chu ra như đang biểu tình sự bất mãn của mình. Dược Thiếu Phàm nhìn cô chằm chằm , trong đầu liên tục lặp lại câu cô vừa nói "Vì anh chê em mà lúc nào cũng trê trách em !"....Cô đổi cách xưng hô với anh rồi sao ? Đôi mắt anh híp lại , trong lòng như vừa mới ăn mật ngọt vậy , vô cùng hạnh phúc .Anh đưa tay vuốt tóc cô , "Không thích sao ?" . Từ Tử Hàn gật đầu . Đôi tay đè mạnh dưới đất , rồi lại xúc đất đắp vào cái lỗ vừa bỏ hạt giống vào.

"Vậy không chê nữa" - Dược Thiếu Phàm đưa tay cưng chiều vuốt tóc cô.

"Oh...!"

"Làm xong chưa ? Vào nhà thôi."

"Xong rồi." - Từ Tử Hàn bỏ bao tay ra , đứng dậy rồi phủi bụi , tươi tắn nói. Dược Thiếu Phàm cũng đứng dậy , hai tay đút vào túi quần, lên tiếng "Vào nhà thôi ."

" Ưm...ở ngoài này đi ! Vào trong nhà chán lắm. Ở ngoài này đii." - Từ Tử Hàn lắc đầu.

"Ngoài này lạnh ! E chưa khỏi bệnh hẳn." - Dược Thiếu Phàm lạnh lùng nói.

"Em có mặc áo ấm nè." - Cô dang hai tay ra để cho anh thấy chiếc áo len dày nhìn rất ấm áp. Dược Thiếu Phàm nhìn cô , thở dài rồi đi lại cái xích đu to màu trắng ngà gần đó ngồi xuống , đưa tay ngoắc cô lại gần "Lại đây." Cô bước lại gần , khuôn mặt đầy khó hiểu. Anh đưa tay kéo cô ngồi lên đùi của mình , cô hốt hoảng la lên "Anh làm gì vậy ?"

"Ôm !" - Anh trả lời cộc lốc , ôm trọn cô vào trong lòng."Đưa tay đây!"Anh chìa tay ra lệnh cho cô đưa tay đặt lên tay anh. Từ Tử Hàn ngoan ngoãn làm theo. "Tay em lạnh như vậy mà nói không sao à ?" – Bàn tay to rắn chắc của Dược Thiếu Phàm nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Từ Tử Hàn. Từ Tử Hàn đưa mắt nhìn anh , có chút bối rối nói “Tại….tại….em không thích ở trong nhà Ở ngoài vườn sẽ vui hơn.”

“Tại sao !?”

“Em thích ngắm hoa !”

Dược Thiếu Phàm đan hai tay vào hai bàn tay của cô để sưởi ấm , giọng của anh trở nên nhẹ hẳn nhẹ nhưng chất chứa đầy ảm đạm“Em…có thích ở với tôi không !?” Từ Tử Hàn ngây người , cô không biết phải trả lời làm sao . Cô cúi đầu , đôi mắt rũ xuống . Chưa biết phải trả lời làm sao , thì Dược Thiếu Phàm lại lên tiếng “Em hãy quên chuyện của Từ gia đi. Từ bây giờ , em không còn là người của Từ gia nữa. Họ…đã bỏ rơi em rồi….”

Từ Tử hàn im lặng , bàn tay siết lấy tay anh , cô biết điều đó mà . Không cần anh nói cô cũng biết , họ đã không cần cô nữa rồi. Khóe mắt cô lại ngấn nước….”Đừng bao giờ nghĩ đến họ nữa , hãy quên Từ gia đi . Họ…đã phản bội em ! Lễ cưới của em họ không đến dự , ngay cả đến thăm em họ cũng không đến. vậy tại sao em phải đau khổ và tốn nước mắt vì họ ? Chỉ cần em ở bên cạnh tôi là đủ. Tôi sẽ làm tất cả vì em….!Từ Hải Thành chỉ muốn lợi dụng em đến khi cần ông ta sẽ cầu cứu em. Tử Hàn….hãy bỏ hết quá khứ trước kia của em đi.” – Dược Thiếu Phàm ôm ngược cô , anh muốn cô từ bỏ Từ gia , muốn cô vứt bỏ hết quá khứ trước kia , chỉ cần hiện tại có cô và anh. Anh không muốn cô dính liếu đến sự cạnh tranh đầy thủ đoạn trên thương trường. Cô chỉ im lặng không nói , từng giọt nước mắt rơi xuống chạm vào tay cô. Bàn tay anh đã buông ra , h cô đang siết chặt lấy chiếc váy . Trái tim cô giờ đang rất đau , như bị ai bóp nát vậy. Đến bao giờ cô mới có thể sống hạnh phúc. Hạnh phúc…đối với cô còn mong manh hơn cả sự sống….

“Tôi sẽ ở cạnh em , bảo vệ em….Cho dù cả thế giới này có khước từ em ! Tôi sẽ là người duy nhất đứng về phía em….!” – Dược Thiếu Phàm đặt tay mình lên tay cô , một lần nữa anh lại cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay nhỏ bé ấy. lạnh lẽo hệt như ánh mắt của cô vậy . anh muốn làm cho đôi mắt ấy trở nên thật trong sáng , vui vẻ…..

Đôi mắt to tròn mọng nước của Từ Tử hàn chợt mở to ra , câu nói mà 12 năm qua cô mong chờ nhất , anh sẽ bảo vệ cô sao ? Sẽ là người duy nhất bên cô sao ? Từ Tử hàn xoay người vòng tay ôm lấy cổ của Dược Thiếu Phàm , cô gục đầu vào vai anh mà khóc , Dược Thiếu Phàm khẽ cười cũng ôm trọn cô vào long . Cô thật nhỏ bé và dễ tổn thương. Anh….chỉ cần mình cô trên thế giới này chỉ co1 cô là người khiến anh đem cả tim phổi để yêu….!

“Ngoan ! Đừng khóc nữa.” – Dược Thiếu Phàm cưng chiều xoa đầu cô , Từ Tử Hàn sụt sùi , ngẩng mặt lên nói”Anh…sẽ không bỏ rơi em ?”

“Phải ! Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em.” – Dược Thiếu Phàm đưa tay lau khóe mắt cho cô. “Cười lên nào.”

Từ Tử hàn nghe theo lời anh , mỉm cười một cái. Cô có đôi mắt “biết cười” , một đôi mắt đen láy xinh đẹp khiến người khác không khỏi mê muội. Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo người cô lại , anh nhhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu . "Grào...." - Chợt một tiếng kêu làm gián đoạn nụ hôn của anh ,mày đẹp nhíu lại quay sang nơi phát ra tiếng kêu , bực tức nói "Mày kêu gì hả ?" Từ Tử Hàn sợ hãi ôm chặt lấy anh "H....hổ....tại sao...nó lại ở đâyyy ??"

"Trong phòng của tôi ngột ngạt quá nên nó đòi ra ngoài ." - Dược Thiếu Phàm tỉnh bơ nói."Nó không cắn em đâu mà sợ."

Từ Tử Hàn nghi hoặc nhìn con bạch hổ trước mắt , cặp mắt màu hổ phách cũng đang nhìn chằm chằm vào cô , hai răng nanh sắc nhọn dài nhìn rất hung tợn. Dược Thiếu Phàm thấy cô còn nghi ngờ liền nói "Sờ thử đi." Cô giật bắn người khi bàn tay nhỏ xinh bị anh nắm chặt đưa đến phía con bạch hổ , càng lúc càng gần , cô sợ hãi đến khóc thét lên , cố gắng để rút tay về nhưng cứ bị anh ghì chặt đưa về phía trước . Cô run rẩy sợ hãi tay còn lại ghì chặt cổ của anh "Á...không cần...đừng mà...huhuhu....đừnggggg"

"Em ồn quá." - Tiếng thét của cô làm lỗ tai của anh muốn thủng màng nhĩ , cho đến khi tay cô đã chạm vào con bạch hổ cô vẫn còn khóc . Anh tự hỏi lá gan của cô rốt cuộc là nhỏ đến mức nào? Tại sao lại nhát gan đến vậy . "Nhìn xem , có sao đâu." Đầu của cô từ quay ra , khuôn mặt tội nghiệp đẫm nước mắt ngước nhìn tay của mình đang đặt trên đầu của bạch hổ. Đôi mắt của bạch hổ cũng nhắm lại, ý như rất vui khi thấy cô xoa đầu nó. Dược Thiếu Phàm khẽ thở dài đưa tay lau mặt cô "Em nhát quá đi." Từ Tử Hàn bĩu môi nói "Kệ em...!" Thấy hành động dễ thương của cô anh bật cười "Em hãy làm quen với nó đi , lúc tôi không có ở nhà Tiểu Hổ sẽ bảo vệ em."

"Chó , mèo anh không nuôi....sao lại nuôi hổ chứ ?"

"Vì nó rất giống tôi."

"Anh là dã thú ????" - Từ Tử Hàn nói thầm , cùng hành động chu môi. Dược Thiếu Phàm lại khẽ cười anh bế cô đứng dậy"Vào nhà đi"

"Á...em tự đi được mà." - Từ Tử Hàn vùng vẫy la lên.

"Ngồi im." - Dược Thiếu Phàm ra lệnh. Cô đành phải để yên cho anh bế vào nhà. Con bạch hổ cũng đi theo chủ vào nhà. Dược Thiếu Phàm vui vẻ bế cô vào nhà , mọi người trong nhà đều ngớ người nhìn cảnh tượng trước mắt , ông chủ của bình thường vốn rất lãnh khốc , nói chuyện rất kiệm lời nhưng bây giờ khi đi cùng phu nhân lại cười nói vui vẻ . Họ rất muốn được xem kĩ cảnh tượng này nhưng lại không được , bởi vì họ là người làm , mọi việc không liên quan đến họ , họ đều phải "phi lễ chớ nghe phi lễ chớ nhìn."

"Xấu hổ qua đi....thả em xuống." - Từ Tử Hàn đưa tay che mặt. Rúc đầu vào vai anh lí nhí nói. Dược Thiếu cười tươi nói "Haha....không thả !"

"Thả em xuốnggggggg...hic..." - Khuôn mặt nhỏ bé của Từ Tử Hàn đỏ bừng , đưa tay kéo áo của anh. Dược Thiếu Phàm chỉ cười chứ không nói , anh cứ thế mà bế cô vào phòng. Lão quản gia già nhìn anh ngỡ ngàng , ông đã đi theo anh mấy chục năm kể từ khi anh còn là một cậu bé mới chập chững biết đi vậy mà đây là lần đầu tiên ông thấy anh cười vui vẻ đến thế. Có thể nói , cô là người đầu tiên khiến cho anh cười.

*Từ gia….

“Chuyện này là thế nào ? tại sao lại như vậy ?” – Từ Hải Thành quăng xấp văn kiện xuống bàn tức giận quát.

“Tôi phải nói bao nhiêu lần thì ông mới hiểu rõ đây ! Từ Hải Thành ?” - Phong Nhất Thiên đanh mặt nói. Cơ hồ trong mắt có chút tức giận.

“Rõ ràng chúng ta đã kí hợp đồng rồi mà ! tại sao bây giờ lại hủy ?”

"Là do ông vi phạm hợp đồng , trong hợp đồng có ghi rõ là do tập đoàn "Dược Thiên" chúng tôi thu mua công ti của ông , ông có quyền gì mà lấy tiền của công ti để tri trả những khoản tiền không cần thiết ?" - Phong Nhất Thiên bắt chéo chân ngồi dựa vào ghế sofa dài , nhíu mày nói. Từ Hải Thành nghe nói liền giật mình , họ đã biết được những gì ông làm sao ? Trong lòng ông tràn đầy lo lắng. Thấy biểu hiện của ông Phong Nhất Thiên cười nửa miệng , khinh miệt mà nói tiếp"Từ Hải Thành , ông đừng tưởng những gì ông làm sẽ không ai biết . Ngoài việc buôn lậu sản phẩm máy móc , lén lấy tiền của công ti ,... Ông còn dám rửa tiền nữa . Chậc...xem ra gan ông cũng không nhỏ."

Từ Hải Thành ngồi phịch xuống ghế trán đẫm mô hôi , tay run lẩy bẩy cố gắng đan chặt vào nhau , nói"Làm sao...."

"Thiếu Phàm đồng ý giúp ông chỉ vì con gái của ông , chứ ông nghĩ cậu ta sẽ thu mua cái công ti như ổ chuột của ông sao ?"

"Con gái , tôi cũng đã giao cho các người rồi , các người lại muốn nuốt lời , tôi....tôi sẽ kiện các người ra tòa." - Từ Hải Thành hung hăng quát . Một người có tuổi như ông lại bị một thằng nhóc chỉ hai mấy tuổi lừa , thật sự là một điều nhục nhã đối với ông.

"Kiện ??? Ông nghĩ ông sẽ kiện được sao . Tôi thách ông kiện đó , để xem tôi...hay ông vào tù ?" - Phong Nhất Thiên cười nhạt . Anh đứng dậy , chỉnh lại áo vest rồi bỏ đi , trước khi đi cũng không quên quăng cho Từ Hải Thiên một câu khiến cho ông chết đứng"Hợp đồng cũng đã hủy , dù ông có van xin cũng không có ích gì. Tử Hàn giờ đã là người của Dược gia , nếu ông giám làm phiền cô ấy . Tôi nghĩ...ông nên sai người đặt trước nơi chôn xác đi."

Từ Hải Thành nhìn theo bóng lưng của Phong Nhất Thiên , đầy sợ hãi , nhưng sau đó lại vô cùng căm phẫn , bàn tay siết chặt hình quả đấm , lầm bầm nói "Dược Thiếu Phàm....dù sao cũng chết . Vậy thì tao sẽ lôi mày chết chung."

"Hải Thành....có chuyện gì vậy ?" - Từ mẫu từ trong phòng đi vào phòng làm việc của chồng , ngồi xuống lo lắng.

"Dĩnh Nghi , ngày mai bà hãy gọi Tử Hàn đến gặp tôi . Nói với nó hãy đến cho hẹn , đừng cho ai biết . Tôi muốn gặp Tử Hàn." - Từ Hải Thành vừa chợt nhớ ra , người mà Dược Thiếu Phàm quan tâm chỉ có một . Đó chính là Tử Hàn.

"Được..." - Từ mẫu gật đầu đồng ý.

Từ Hải Thành chợt bật cười , Nêếu như đúng như những gì ông nghĩ thì chỉ cần Tử Hàn gặp chuyện nhất định Dược Thiếu Phàm sẽ lo lắng . Chỉ cần như vậy ông sẽ có cơ hội để trả thù...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay 256 dau rong xao nam bach tuyet, mon chay 141 hu tieu ap chao rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.