Bất hủ đan thần

Chương 117: Nói thắng đao, bút thắng kiếm, đâm chết ta và ngươi!


Hiện tại Trình Cung đã không có tâm tư để ý tới cái khác, tin tức bên trên nói Bàn Tử bị người của Đỗ gia bắt đi, Đỗ gia đã sớm thoát ly quan hệ cùng Bàn Tử, không nhận hắn là người Đỗ gia. Hiện tại sao lại đột nhiên bắt hắn, hơn nữa là ngay tại lúc này, hừ, trên đại điện Hoàng đế gọi đám người Chu Tùng vào, trong đó có Đỗ gia gia chủ Đỗ Đạo Khôn. Thời thượng cổ, nghe nói nhà bọn họ xuất hiện qua Á Thánh, văn kinh thiên địa, quỷ thần khiếp, vẫn tự nhận là cao quý vô cùng.

Lần này đột nhiên bắt Bàn Tử, hơn phân nửa là bởi vì sự tình trước kia. Trình Cung một đường chạy nhanh, không bao lâu đã đến cửa Đỗ gia, vừa đến là thấy Tống Phúc đang từ hướng khác lao tới.

- Túy Miêu thế nào?

Vừa rồi tin tức nói rất đơn giản, Trình Cung vừa thấy Tống Phúc, ngựa không có giảm tốc độ phóng tới Đỗ gia.

- Vốn người của ta định mang hắn đi, nhưng sau đó Mãnh Hổ đột nhiên xuất hiện, ta cũng là vừa nhận được tin tức.

Tống Phúc đã đi song song cùng Trình Cung, trong nháy mắt đã đến đại môn của Lễ bộ Thượng thư.

- Mãnh Hổ đã trở về sao, lập tức tra hành tung của hắn, đối chiếu người xuất thủ với Bàn Tử.

Giờ phút này Trình Cung đã biến thành âm thầm truyền âm, những lời này tự nhiên không thể để cho người khác nghe được.

- Người nào, nơi này là Lễ bộ Thượng thư...

Mới vừa đến cửa, đã có người cản trở.

- Cút ngay.

Trình Cung chợt quát một tiếng, trong thanh âm ẩn chứa lực lượng rất mạnh, mấy cái kia chỉ là nô tài Thoát Tục kỳ bảy tám tầng, trực tiếp bị một tiếng này của Trình Cung chấn hôn mê.

- Oanh!

Trình Cung không lưu tình chút nào, trực tiếp đi lên đá văng đại môn Lễ bộ Thượng thư Đỗ gia.

Trong nhà Lễ bộ Thượng thư tự nhiên cũng có thị vệ, chỉ là không giống Trình gia mà thôi, bọn hắn đạp cửa mà vào như vậy, tự nhiên có người đi ra ngăn cản, nhưng mà không đợi bọn hắn đến phụ cận, Trình Cung đưa tay đó cầm một thanh phi đao Nguyên khí cấp ba xuyên thẳng qua, mười mấy người đều trực tiếp bị đánh ngất xỉu. Dùng mũi đao đánh người ngất xỉu, này đủ để nhìn ra hôm nay Trình Cung khống chế đối với lực lượng đã đến xuất thần nhập hóa, sau khi đoản đao kia rời tay Trình Cung còn có thể không ngừng phi động, chuyển biến, đã giống như phi kiếm bị pháp lực khống chế.

Có một ít người đạt tới Siêu Phàm kỳ học pháp thuật, sẽ tập trung lực lượng học thuật phi kiếm, thời điểm lực lượng đầy đủ cường đại có thể ngoài trăm bước giết địch nhân, cũng là tương đối lợi hại.

Nhưng thuật phi kiếm này cũng thuộc về pháp thuật hiếm có, không phải người bình thường có thể học được.

- Người nào lớn mật như thế, cũng dám xông vào phủ Thượng thư.

Giờ phút này, rốt cục đi ra mấy tên Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, trong đó còn có một gã tựa hồ là giáo đầu, đã đạt tới Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai.

- Đỗ Đạo Khôn, lập tức thả huynh đệ của ta ra, nếu không hiện tại ta lập tức phóng hỏa thiêu cháy nơi Á Thánh truyền thừa chó má này.

Lúc trước Bàn Tử bị đuổi ra, Trình Cung đã tới chỗ này, ngữ khí Đỗ Đạo Khôn cao cao tại thượng không ai bì nổi, giống như Thánh Nhân giáo huấn tội nhân, nói đây là địa phương Á Thánh ở qua, há có thể cho phép người nói ngôn ngữ xằng bậy.

- Làm càn.

Giáo đầu kia thấy hai người Trình Cung còn không ngừng lại, liền xông lên phía trước, hai tay uốn lượn như bàn tay yêu thú, sắc bén vô cùng, trực tiếp nắm tới hai vai Trình Cung.

Trình Cung không tránh không né, một gia hỏa Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai, từ lúc hắn ở Tẩy Tủy kỳ đã có thể đánh chết, huống chi hiện tại. Thời điểm người này tự cho là bắt được bả vai Trình Cung, hai tay Trình Cung chấn động.

- Két...

Người nọ bị chấn khai, hai tay run rẩy, năm ngón tay vô lực. Bước chân Trình Cung căn bản chưa từng dừng lại, vừa sải bước đánh ra một chưởng, tên giáo đầu kia bị đánh bay hơn mười thước, sau đó rơi xuống đất té xỉu.

- Đại thiếu, có cần gọi người hay không, hoặc là thông tri lão gia tử?

Tống Phúc một đường đi theo sau lưng Trình Cung, đã liên tiếp thả ra hai Vân Cáp, đồng thời âm thầm truyền âm cho Trình Cung. Kỳ thật từ vừa bắt đầu đến hắn đã biết rõ, hiện tại vũ lực của mình căn bản không giúp được Trình Cung, nhưng hắn nhất định phải đến. Hắn biết rõ tác dụng của mình, không ngừng tự hỏi xử lý chuyện này như thế nào.

- Không cần, hừ!

Trình Cung hừ lạnh nói:

- Đỗ gia là chân chính trọng văn khinh võ, cũng chỉ có Đỗ Khiêm đi cùng Thất hoàng tử là hơi chút lợi hại, nhưng mà vẫn thiên về văn. Những người Đỗ gia khác, lợi hại nhất cũng không quá đáng là Phạt Mạch kỳ, nhà bọn họ cũng không có ai quá lợi hại, cho nên đến đây chưa hẳn dựa vào vũ lực. Chẳng qua nếu như lão già này gian ngoan mất linh mà nói, cho dù đoạt cũng phải đoạt Bàn Tử ra, chỗ này là địa phương Bàn Tử thống hận nhất, ở chỗ này một khắc hắn cũng khó chịu.

- Ân.

- Vô tri tiểu nhi, không biết nơi này là địa phương gì sao?

Nhưng vào lúc này, có một lão giả từ bên trong đi ra, trực tiếp ngồi xuống phía trên đại đường, phía sau hắn là một bức họa, hai bên có tất cả bốn chữ to, Nho gia môn đệ, hậu đại Thánh Nhân.

Nghe nói này là năm đó Thái tổ Lam Vân Đế Quốc tự tay viết, bản thân tương đương với một khối kim bài miễn tử, càng có thể bảo chứng nhiều thế hệ Đỗ gia có người làm quan. Mà bức họa này càng là tồn tại khu ma tịch tà, tà ma không dám tới gần trong truyền thuyết. Mặc dù chỉ là Á Thánh, nhưng cũng là một vị Á Thánh cuối cùng cận đại, gần đây không có Văn Thánh xuất thế, cho nên Đỗ gia ở bên trong Nho gia ảnh hưởng rất to lớn.

Giờ phút này lão giả kia cũng không có mặc quan phục, một thân bào phục Nho gia, ngồi ở chỗ kia vẻ mặt chính khí. Tuy chưa từng có lực lượng cường đại, nhưng trên thân thể tự nhiên có một cổ khí thế, uy hiếp nhân tâm. Tuy quan chức không cao bằng Chu Tùng, nhưng bởi vì Đỗ gia có Á Thánh, lực ảnh hưởng không giống bình thường. Thân là Lễ bộ Thượng thư, quản lý tất cả trường học, khoa cử trong cả nước, Đỗ gia một môn bảy Thượng thư, còn là bảy Lễ bộ Thượng thư liên tiếp, cho nên nhà bọn họ tương đối mà nói vẫn còn siêu nhiên một ít.

Đối với tranh đấu bình thường, bọn hắn rất ít liên quan đến, cho nên ngoại trừ sự tình Đỗ Thân ra, Trình Cung cùng Đỗ gia ngược lại là một mực không có va chạm qua.

Theo Đỗ Đạo Khôn xuất hiện, hắn khoát tay chặn lại, người phía dưới cũng đều tránh ra, Đỗ Đạo Khôn hoàn toàn là một bộ Hạo Nhiên Chính Khí, không sợ bất luận tà ma ngoại đạo gì, không sợ bất cứ uy hiếp gì. Hôm nay con của hắn cũng đã là Lễ bộ thị lang, qua vài năm có thể tiếp nhận vị trí của hắn, đến lúc đó một môn tám Thượng thư sẽ tiếp tục nữa, Đỗ gia sẽ vĩnh viễn ghi vào sử sách.

- Địa phương nào, bất quá là mấy viên gạch, vài tấm ngói, tránh mưa che gió, đông sưởi ấm, hạ nghỉ mát mà thôi, còn có thể là địa phương nào.

Trình Cung nói lời này, bước đi vào đại đường.

Đỗ Đạo Khôn sững sờ, nếu như Trình Cung miệng ra ô ngôn uế ngữ, hắn tự nhiên có thể mở miệng bác bỏ. Ở hắn xem ra, loại này chỉ biết hồ ngôn loạn ngữ, hắn nói vài câu là cởi giáp đầu hàng, ít nhất không phản bác được. Nếu như lúc kia hắn lại hồ đồ, Đỗ gia vẫn còn có chút át chủ bài có thể hàng phục hắn, đến lúc đó trực tiếp tìm gia gia của hắn tính sổ, cho dù Trình gia cường thế, nhưng sự tình xông tới Á Thánh truyền ra, nho sinh thiên hạ cũng sẽ hợp nhau tấn công.

Nhưng hiện tại lời này của Trình Cung lại không có bất cứ vấn đề gì, đồng thời lại đánh cái cao ngạo của hắn trở về.

Đỗ Đạo Khôn lạnh lùng nhìn Trình Cung:

- Bây giờ ngươi cũng là người có chức quan, cũng dám nhảy vào trong phủ Thượng thư đương triều, động thủ đả thương người nhà của ta, ngươi không hiều pháp luật triều đình sao.

- Pháp luật triều đình.

Trình Cung hừ lạnh một tiếng:

- Hiện tại ta ngược lại muốn hỏi Lễ bộ Thượng thư ngươi, ngươi chưởng quản khoa cử thiên hạ, xử lý nước phụ thuộc, ngoại quốc, ngươi có hiểu được pháp luật không. Cử động lần này của ta là vì cứu người, ngươi vô cớ bên đường bắt cóc đại thương nhân dược liệu cùng hàng gia, đây là hành vi gì ngươi có biết không?

- Bắt cóc... Đại thương gia dược liệu, hàng da?

Đỗ Đạo Khôn hoàn toàn ngây dại, khi nào mình lại làm loại chuyện này, một ngón tay chỉ Trình Cung:

- Nói năng bậy bạ, không biết trên dưới, ta đường đường tử tôn Thánh Nhân, há có thể làm loại sự tình kia. Ngươi không nên giở thói lưu manh, thủ đoạn hoàn khố ở chỗ này, hôm nay ngươi không nói tinh tường, ta sẽ thông cáo thiên hạ, cho người trong thiên hạ bình phẩm Trình gia ngươi. Cho thiên hạ biết Trình gia ngươi lộng quyền, đại náo Kim Loan Điện, hống hách ngang ngược như thế nào.

Hừ, đã biết rõ sự tình không có đơn giản như vậy, quả nhiên đã đến. Đây là Hoàng đế bắt đầu ra chiêu, xem ra hắn đã muốn xé rách mặt mũi, Đỗ Đạo Khôn này là tiên phong. Hắn ngược lại là biết chọn, Đỗ Đạo Khôn thân là tử tôn Thánh Nhân, một môn bảy Thượng thư, mấy trăm năm qua ở Lam Vân Đế Quốc có uy vọng rất lớn, không người có thể so sánh. Hơn nữa loại người này là chân chính ngu trung, nếu không lịch đại hoàng đế cũng không có thể một mực coi trọng bọn hắn, tác dụng lớn nhất của bọn hắn là dạy bảo thần dân thiên hạ trung với Hoàng đế như thế nào, mà chính bọn hắn càng trúng độc rất sâu.

Đỗ Thân bị đuổi ra, một phương diện rất trọng yếu chính là hắn có lời nói và việc làm phản nghịch, hoàn toàn không giống người Đỗ gia trung quân ái quốc, một lòng giáo dục thiên hạ, truyền đạt tư tưởng Á Thánh.

Loại người này không sợ chết, bọn hắn không giống đám người Âu Dương gia tộc, ngươi giết chết hắn cũng vô dụng. Mà ngươi giết chết bọn hắn, chỉ sẽ tạo thành hậu quả rất nghiêm trọng, hậu quả này Trình gia, thậm chí Hoàng đế cũng chịu không nỗi. Một chiêu này của Hoàng đế quả nhiên ngoan độc, nếu như mình thật sự làm việc xúc động mà nói, nổi lên xung đột cùng Đỗ Đạo Khôn, Trình gia cũng bị cuốn đi vào, đến lúc đó nho sinh thiên hạ đều nhằm vào Trình gia, Trình gia không cần Hoàng đế ra tay cũng xong rồi.

Nếu như không động thủ, vậy trực tiếp bắt huynh đệ của Trình Cung lại, tra khảo tin tức, cho dù chỉ giam lại cũng là đả kích Trình gia.

- Ha ha...

Đột nhiên Trình Cung phát ra tiếng cười to:

- Hậu đại Thánh Nhân, ngươi cũng xứng. Lúc trước Đỗ gia ở trước mặt bao nhiêu người đuổi Đỗ Thân ra khỏi gia môn, nói từ nay về sau hắn làm bất bất cứ chuyện gì không quan hệ cùng Đỗ gia, hôm nay vì sao lại bắt hắn trở về. Ngươi ở đó luôn mồm nói hậu đại Thánh Nhân, đại nghĩa lăng thiên, ngươi lại có biết hay không, hôm nay Vân gia đã xác nhập cùng Đỗ Thân khống chế thương hội. Đỗ Thân khống chế ba thành dược tài cùng hàng da trong nước, hôm nay Thảo Nguyên Vương Đình khai chiến cùng chúng ta, thiếu y thiếu dược, hiện tại ít nhất hắn có thể khống chế năm thành thị trường. Năm thành y dược thị trường là khái niệm gì, cả nước cứ mỗi hai người muốn dùng dược vật, có một người phải dựa vào hắn. Mà bây giờ người này bị ngươi vô duyên vô cớ bắt đi, rất nhanh thị trường dược tài, hàng da cả nước, thậm chí ảnh hưởng đến một số thị thường khác, rất nhanh sẽ dẫn đến bạo loạn. Bởi vậy người bị chết rất có thể lấy ngàn mà tính, dù sao Lam Vân Đế Quốc vài tỷ miệng người, hắn ở đây xảy ra một chút vấn đề, ảnh hưởng đúng là toàn quốc, trách nhiệm này ngươi gánh vác nổi sao?

- Còn nữa, lần này Đỗ Thân theo ta xuất chinh giết địch vô số, chiến công hắn cũng có thể xếp hạng hàng đầu. Trong La Phù Thành theo ta tiêu diệt phản tặc thông đồng với địch, giúp mười vạn đại quân ta vây khốn La Phù Kiếm Phái, áp chế cái đinh trên cổ bệ hạ, bên trên Mã Đầu Sơn sinh tử tương bác cùng mã tặc, bôn tập vạn dặm trên thảo nguyên. Công thần trở về, là cho ngươi đối đãi như thế sao, ngươi còn không biết xấu hổ nói mình là hậu đại Thánh Nhân, ngươi còn không biết xấu hổ ở chỗ này giảng pháp luật quốc gia cùng ta.

Trình Cung mỗi nói một câu đi về phía trước một bước, cuối cùng đi tới trước mặt Đỗ Đạo Khôn, hai mắt nhìn chằm chằm Đỗ Đạo Khôn.

- Hắn không phải người nhà của ngươi, ngươi không thể xử gia pháp, đã thoát ly quan hệ với các ngươi, ngươi không phải trưởng bối hắn, hắn thân là công thần, cho dù muốn bắt, cũng phải có ý chỉ của bệ hạ, hắn khống chế dược tài, hàng da cả nước, hơn mười vạn người dựa vào hắn mà có cơm ăn, ảnh hưởng cực lớn, quốc pháp, gia quy, ngươi bằng cái gì, ngươi nói một câu cho ta.

Đỗ Đạo Khôn từ nhỏ một mực tin tưởng tổ tiên nói, nói thắng đao, bút thắng kiếm, hắn dẫn Trình Cung đến vốn chính là muốn lên án mạnh mẽ một phen, sau đó mượn cái này công kích Trình gia. Nhưng hiện tại bị Trình Cung nói một phen làm hắn phảng phất bị đao kiếm đâm đổ máu, ngực buồn bực không được, trong nội tâm tức giận lại không có biện pháp phát tiết, miệng lớn thở dốc, toàn thân run rẩy, hắn cả đời đứng ở đỉnh đạo nghĩa, chưa từng bị qua như thế, đột nhiên cảm thấy nhức đầu chóng mặt, người trực tiếp ngã quỵ xuống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như dep bat chap tuoi tac voc dang nho 4 cach mix ao thun trang don gian, cai driver am thanh win10 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.