Bất hủ đan thần

Chương 200: Cái này gọi là tài sản tư nhân


Tại sao có thể như vậy, như thế nào sẽ biến thành như vậy, trong nội tâm Tô Liệt điên cuồng hò hét, không thể tin được hết thảy thật sự. Từ Đại Bạch, Tiểu Bạch bắt đầu, hết thảy liền hoàn toàn thoát ly khống chế, thoát ly quỹ đạo, các sự tình ngay cả tưởng tượng cũng không tưởng tượng nổi lại không ngừng phát sinh.

Yêu thú dị biến có được năng lực đặc thù thì thôi đi, còn con mẹ nó có bộ pháp, hơn nữa còn cao hơn bộ pháp của Vân Đan Tông mình, đây coi là chuyện gì a, còn có để cho người sống nữa hay không.

Còn có người kia, chính diện ra tay mà giống như ám sát.

Còn Bạch Khải Nguyên, vốn là gia hỏa chung thân vô vọng đạt tới Thoát Tục kỳ, hiện tại vừa ra tay là hung khí phô thiên cái địa, chỉ là hung khí cũng đủ cho người chết khiếp.

Những người này thì cũng thôi đi, hiện tại, hiện tại sao còn xuất hiện một tiểu cô nương, làm cho trưởng lão của mình muốn nhận thua cũng làm không được. Đông Phương gia tộc, đúng vậy, Lam Mi Thái thượng trưởng lão đã từng nói qua, có một người của Đông Phương gia tộc, khó trách. . .

Bởi vì Tô Liệt vô cùng phẫn nộ, đều có chút hồ đồ rồi, thẳng đến lúc này mới hoàn toàn kịp phản ứng, người này là người của Đông Phương gia tộc. Thế nhưng mà, tại sao người Đông Phương gia tộc lại giúp Trình gia, tiểu nha hoàn kia là người của nàng sao, nhưng xem dáng vẻ phẫn nộ kia của nàng, giống như mình đoạt muội muội của nàng vậy. Giờ phút này Tô Liệt cũng bắt đầu cảm giác nghĩ mà sợ, Đông Phương gia tộc cũng không phải là gia tộc mà Vân Đan Tông có thể đắc tội.

Đừng nói hắn, mà ngay cả trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên, Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông cũng từ chỗ ngồi đứng lên, giật mình nhìn Đông Phương Linh Lung.

Ý nghĩ của bọn hắn đều đồng dạng, tại sao Trình gia có thể có người Đông Phương gia tộc, có thể ở Siêu Phàm kỳ sử dụng thần thông, cho dù ở Đông Phương gia tộc cũng là nhân vật tuyệt thế thiên tài ah.

Mấy thần bí nhân một mực như xem cuộc vui đồng dạng không ngừng truyền âm, hiển nhiên đang thương lượng chuyện gì đó. Bất luận vừa rồi Hoàng đế đến, hay là chuyện trước kia phát sinh, bọn hắn vẫn luôn không quá để ý, giống như là mấy đại nhân xem một đám hài tử nô đùa, thẳng đến lúc này bọn hắn rốt cục đã có phản ứng, hơn nữa tương đối khiếp sợ.

- Thật không nghĩ tới, vậy mà còn có một người mạnh nhất đấu cuối cùng. Lần đầu tiên thấy được, nguyên lai Siêu Phàm kỳ có thể sử dụng thần thông, thật bất khả tư nghị.

- Thua, Vân Đan Tông thua triệt để.

- Quá kinh khủng, làm sao Trình gia lại có lực lượng mạnh như vậy, trách không được Trình Cung này trước kia hung hăng càn quấy ở Vân Ca Thành, sự tình bá đạo gì cũng có, nếu ta có một đám người như vậy, còn có một gia gia là thiên hạ binh mã Đại nguyên soái bảo kê, ngay cả Hoàng đế ta cũng không sợ. . .

- Hư. . . Chớ nói lung tung. . .

Người chung quanh quá mức hưng phấn, nhưng mà còn có một chút thanh tỉnh lên tiếng nhắc nhở, nhưng những lời này vẫn tránh không được rơi vào trong tai Hoàng đế. Sắc mặt Hoàng đế rất khó coi, nhưng hơn nữa là khiếp sợ, khiếp sợ tột đỉnh đại điển Vân Đan Tông, hôm nay cho hắn quá nhiều ngoài ý muốn, quá nhiều không tưởng được.

- Thế nào, thấy ngu chưa, ngươi ngây người ra đó làm gì?

Trình Cung cười cười, cất bước đi về phía trước một bước, nhìn Tô Liệt nói:

- Sáu cuộc tỷ thí ta đã thắng năm trận, nhưng mà ta nghĩ ngươi nhất định rất chờ mong so với ta một hồi, bởi vì giết ta ngươi có thể không thừa nhận hết thảy, ngươi, còn có những người khác hiện tại nhất định rất muốn giết ta, được rồi, đại thiếu cho ngươi cơ hội này, đến đây đi.

- Đến. . .

Chỉ là mấy câu nói đó, thoáng cái nổ tung hiện trường, so với vừa rồi càng thêm điên cuồng.

- Đầu hắn bị yêu thú đá sao, cho dù bảy người bảy cuộc tranh tài, hắn đã thắng năm trận, còn so cái gì ah.

- Hắn bất quá là Phạt Mạch kỳ, hắn cho hắn là người của Đông Phương gia tộc sao.

- Cho dù vượt cấp khiêu chiến cũng có hạn a, Tô Liệt là tồn tại nửa bước vào Thoát Tục kỳ.

- Cái này điên rồi, đây không phải muốn chết sao, lại còn một đánh hai.

- Thật không biết hắn nghĩ như thế nào, chẳng lẽ loại tình huống này còn có biện pháp, nếu như Phạt Mạch kỳ có thể đánh bại nửa chân đạp đến Thoát Tục kỳ, trừ khi nam nhân có thể sanh con.

- Hồ đồ, thắng thế là được, còn muốn làm gì nữa chứ?

Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông dùng thanh âm chỉ có chính nàng có thể nghe được nói.

- Tiểu tử có ý tứ, trưởng lão ta ngược lại là muốn nhìn, tiểu gia hỏa Phạt Mạch kỳ đấu cùng nửa chân bước vào Thoát Tục kỳ như thế nào.

Trưởng lão Phong Vân Kiếm Tông Vân Nguyệt Thiên rất vui vẻ, tuy đều là trưởng lão môn phái, nhưng mà lực lượng của Vân Nguyệt Thiên cũng không phải trưởng lão Vân Đan Tông có khả năng so sánh, hắn so với Lam Mi cũng không kém bao nhiêu. Vốn là hắn vẫn còn cân nhắc, hình như Thánh nữ Nguyên Thủy Ma Tông quen biết với Trình Cung, bằng tình huống tranh đấu gần đây giữa Nguyên Thủy Ma Tông cùng Phong Vân Kiếm Tông, nếu như mình muốn giết chết Trình Cung, không biết Thánh nữ này có thể quản hay không, hiện tại tốt rồi, chính hắn muốn chết.

- Coi như là Thái tử cùng Thất hoàng tử cũng chưa hẳn có thực lực bực này, cho dù ngươi ẩn dấu thực lực cũng không thể nào là đối thủ của Tô Liệt, huống chi là hai người, trẫm ngược lại muốn nhìn ngươi có thể đùa nghịch ra cái gì.

- Đại thiếu, tiêu diệt lão già không biết xấu hổ gia hỏa kia đi.

- Đại thiếu đừng nể mặt mũi ta, chơi hắn đi.

- Đáng tiếc lần này chúng ta không có cơ hội xuất thủ, đại thiếu, nhìn ngươi đó.

Mấy người Bàn Tử, Ba Phong, La Anh Hùng ở một bên hưng phấn trợ trận, hiện tại đừng nói Trình Cung muốn chiến cùng Tô Liệt, cho dù dưới tình huống Trình Cung chuẩn bị nói muốn chiến cùng thần, cho dù bọn họ đánh không lại nhưng cũng sẽ ở một bên hò hét trợ uy.

Chỉ cần Trình Cung nói có thể thắng, bọn hắn sẽ không cho là thất bại, thủ đoạn của Trình Cung chỉ có bọn hắn rõ ràng nhất.

- Giết hắn đi.

Mặt mũi, hiện tại có mặt mũi gì nữa, mặt mũi đã sớm mất hết. Giờ phút này Tô Liệt đã không để ý tới người khác nói cái gì, thấy Trình Cung vậy mà còn muốn động thủ, hắn lạnh lùng hạ lệnh.

- Ân.

Tên trưởng lão còn lại cùng sửng sốt một chút, bởi vì vừa rồi hắn nhìn thấy đồng bạn bị giết mà không thể tin nổi, người cuối cùng ngay cả muốn đầu hàng cũng không có cơ hội.

Trong nội tâm hắn đã sợ, bởi vì lúc đầu bọn hắn nghĩ, chiến đấu sẽ không tới tình trạng thảm thiết như vậy. Trên thực tế sáu người bọn hắn ủng hộ Tô Liệt, chẳng ai ngờ rằng sẽ chết, bọn hắn chỉ cho rằng đây là một hồi đứng thành hàng.

Mặc dù đứng thành hàng thất bại, tối đa là ly khai Vân Đan Tông mà thôi, không nghĩ tới lập tức liền đối mặt tử vong. Cho tới giờ khắc này cái trưởng lão kia còn có chút không có hồi phục tinh thần, nhưng Tô Liệt hét một tiếng làm cho hắn giật mình, một cái Phạt Mạch kỳ, huống chi Tô Liệt đã nói:

- Giết hắn đi, về sau ngươi chính là phó tông chủ Vân Đan Tông.

Hai tay Tô Liệt chắp ở phía sau, lửa giận trong lồng ngực thiêu đốt. Vì cái gì Nam Tuấn Anh mời Thái thượng trưởng lão còn chưa có trở lại, chẳng lẽ xảy ra biến cố gì hay sao?

Dưới trọng thưởng tất có dũng phu, quan trọng nhất là trong lời nói Tô Liệt mang theo sát ý nồng đậm, nếu như lúc này không lên mà nói, Tô Liệt cũng sẽ không bỏ qua chính mình. Trác Thái quyết định chắc chắn, cũng không tin một Phạt Mạch kỳ còn có thể như những người trước kia, chỉ cần mình thăm dò thoáng một phát đừng quá sâu vào, sau đó Tô Liệt sẽ ra tay.

Nghĩ đến chỗ này, Trác Thái chỉ về phía trước nửa bước, đưa tay lăng không bổ xuống một chưởng. Hắn tu luyện là Thanh Ti Cách Không Chưởng, hắn vừa bổ chưởng ra ngoài, lập tức bay ra vô số đạo kình khí như tơ, nhanh chóng vây quanh Trình Cung vào trong, cách không ra tay, điều khiển có cảm giác tự nhiên.

- Hồng Lưu Chiến Đao.

Nhưng vào lúc này, trong đám người sau lưng Trình Cung, không ngờ lão Mã đột nhiên nhảy ra, giờ phút này hắn cũng không có trực tiếp sử dụng Ẩn Linh Đao, dù sao bây giờ Ẩn Linh Đao còn không thuận tiện công khai ánh sáng, hắn cầm chỉ là một thanh nguyên khí bình thường. Nhưng dù vậy, Hồng Lưu Chiến Đao cũng bộc phát ra uy thế kinh người, cuồn cuộn đung đưa, mang theo tất cả, nếu người bình thường thi triển, áp lực đối với Tinh thần lực sẽ rất lớn, nhưng giờ bây lão Mã là khôi lỗi, căn bản không chịu ảnh hưởng này.

- Mau lui lại, coi chừng.

Tô Liệt sớm có chuẩn bị, sau khi đột nhiên thấy bên cạnh có người xuất đao, lập tức bay ra như một đạo quang mang, như trường hồng quán nhật, chiếu rọi bầu trời. Mọi người cảm giác trước mắt tối sầm, đây là bởi vì hào quang quá sáng mới tạo thành kết quả như vậy.

- Ah!

Tô Liệt chặn chiêu Hồng Lưu Chiến Đao này của lão Mã, nhưng mà lực lượng hai chiêu này đều quá cường đại, hơn nữa Trác Thái trưởng lão này vừa bắt đầu tập kích là mượn nhờ Thanh Ti ngưng tụ pháp lực, cũng bởi vậy đã bị liên quan đến, người trực tiếp bị chấn đắc bay về sau. Đột nhiên như ánh nắng mặt trời chiếu rọi, lại có lực lượng cường đại oanh kích, trước mắt Trác Thái lập tức đen kịt một mảnh, đồng thời thân thể cũng bị chấn vỡ vụn nhiều chỗ, thất khiếu phún huyết.

Quả nhiên có bẩy rập, quả nhiên có vấn đề, cũng may bảo vệ còn sống sót, còn lại mặc kệ như thế nào đều không quan hệ cùng mình. Trác Thái bị đánh bay lại âm thầm may mắn, nhưng ngay trong nháy mắt này, hắn cảm giác được một thanh đoản đao xẹt qua yết hầu mình, tốc độ cũng không nhanh, lực lượng cũng không mạnh mẽ. Tối đa cũng tương đương với Siêu Phàm kỳ tầng thứ ba, nhưng thời gian xuất hiện lại vừa lúc Trác Thái mất đi năng lực phản kháng.

- Oanh!

Từ lúc bắt đầu đến nay, lần thứ nhất đối bính mạnh nhất, hai tồn tại vô cùng tiếp cận Thoát Tục kỳ va chạm kịch liệt.

- Bành!

Nháy mắt sau đó, tất cả mọi người nghe được một thanh âm nặng nề rơi trên mặt đất, chỉ thấy cổ Trác Thái phún huyết, bay ra ngoài đã mất đi khí tức, chết đến không thể chết lại.

Sau một khắc lão Mã đã đứng ở trước người Trình Cung, chỉ là Nguyên khí cấp sáu hắn sử dụng đã có vết nứt, đó là vì lượng cường đối bính quá cường đại tạo thành. Tuy Tô Liệt vững vàng đứng lại, một thanh phi kiếm chói mắt lơ lửng trước người, nhưng sắc mặt của hắn lại rất khó coi. Vân Đan Tông dùng luyện đan nổi danh, nhưng hắn trước kia cũng có kỳ ngộ đạt được thanh linh khí hạ phẩm Liệt Dương Kiếm này.

Nguyên lai bên trên Liệt Dương Kiếm chỉ có một chữ "Dương", Liệt Dương Kiếm là Tô Liệt căn cứ danh tự này đặt ra.

- Vậy mà dám nói lấy một địch hai, quả thực vô sỉ, ngươi không phải ăn nói khéo léo, có thể càn quấy sao, hiện tại ngươi còn có cái gì để nói.

Này nếu không phải trước kia liên tiếp thất bại, nếu không phải cảm giác sự tình không ổn, Tô Liệt cũng không có loại ngữ khí này. Tô Liệt vừa nói vừa âm thầm dùng Tinh thần lực dò xét tình huống chung quanh, vì sao Lam Mi Thái thượng trưởng lão còn chưa tới, cho dù Nam Tuấn Anh không đi báo tin thì cũng phải tới.

Trình Cung đưa tay lăng không phất một cái, lập tức có một thanh đoản đao bay trở về, Trình Cung đưa tay lấy ra một cái ghế dựa trực tiếp nằm trên đó.

- Ngươi lần này coi như rất thông minh, không có quá xấu mặt, không hiểu thì hỏi. Cái này gọi là khôi lỗi, khôi lỗi của ta giống như thanh Linh khí hạ phẩm trong tay ngươi, đều là tài sản tư nhân, chẳng lẽ vũ khí ngươi cầm cũng là người sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as vietnamese food, hanoi night market all there informations will help you to have a good trip in Vietanm