Bất hủ đan thần

Chương 225: Chơi đùa liền chơi đùa


Trình Cung, là hắn! Vốn là Chu Dật Phàm thúc ngựa đã chạy đi ra ngoài rất xa ghìm chặt dây cương, quay ngựa nhìn Trình Cung rơi xuống, đồng thời tuyệt không ngoài ý muốn nhìn hai huynh đệ Trần Hải, Trần Kình bị đánh bay ra ngoài.

Như thế nào ở đâu đều có hắn, Âu Dương Ngọc Bảo nhíu chặt lông mày, nhưng trong nội tâm lập tức mừng thầm, Trình Cung ah Trình Cung, những ngày này đi theo Vũ Thân Vương làm việc, ta rốt cục cũng hiểu được thực lực thủ hạ của Vũ Thân Vương kinh người thế nào. Ngươi cho rằng chút thực lực kia của ngươi, còn có một khôi lỗi tiếp cận Thoát Tục kỳ liền vô địch sao, một hồi cho ngươi khóc.

Trình Lam thì mặt không biểu tình, sát ý nồng đậm trong mắt đã sớm thu liễm, người như khô mộc trầm mặt đứng ở đó.

Mà người chung quanh nhìn Trình Cung còn kích động, nguyên một đám rất hưng phấn, bởi vì này thật sự quá kích thích, này là tới đến đập quán a. Vũ Thân Vương mở yến hội, Trình Cung liền tới đánh người Vũ Thân Vương phủ, cái này náo nhiệt cũng lớn.

Càng có một chút người đang suy tư, chuyện này đến cùng sẽ kết thúc như thế nào, bởi vì ngẫm lại những chuyện trước kia Trình Cung làm, cả đám bọn họ sẽ phát hiện mỗi một kiện đều rất kinh người. Mỗi lần Trình Cung làm chuyện gì, đều cho người cảm giác muốn sụp đổ, khó có thể giải quyết, nhưng cuối cùng luôn có thể vượt qua bình thường.

Nhưng lần này hắn đánh chính là người của Vũ Thân Vương, cái này có khác gì đánh vào mặt Vũ Thân Vương đâu, việc này sẽ có động tĩnh lớn.

Trình Cung cũng không phát hết lực, Trần Hải cùng Trần Kình bị đánh bay về phía sau, không đợi người rơi xuống đất cũng đã trực tiếp phát nổ.

- Huyết Tinh Nộ, Cự Kình Sát.

Đây là tuyệt chiêu liên thủ của hai huynh đệ, uy lực kinh người.

- Vũ Thân Vương tiếp khách như thế này sao?

Thanh âm Trình Cung lập tức vang vọng toàn bộ Vũ Thân Vương phủ.

Rất nhiều người vừa nghe đến thanh âm này, trong đầu không khỏi nhớ tới sự tình Trình Cung nghênh đón Vũ Thân Vương, nhưng lần trước Trình Cung dùng lí do giữ gìn hoàng quyền, dùng đại nghĩa, đại lễ thoái thác, lần này lại không giống.

- Dừng tay.

Thanh âm Vũ Thân Vương vang lên bên tai huynh đệ Trần gia, hai huynh đệ này cũng đã không tiếc tổn hại tổn thương thân thể bạo phát sức mạnh tiến hành một kích mạnh nhất, nhưng nghe một câu nói nhàn nhạt của Vũ Thân Vương, ánh mắt lộ ra vô cùng sợ hãi. Tâm nổi giận, dốc sức liều mạng thu liễm toàn bộ, ngoan ngoãn khống chế lực lượng xuống, chỉ là trong mắt mang theo vô cùng phẫn hận nhìn xem Trình Cung.

- Bản vương đãi khách như thế nào không cần ngươi phải dạy, hiện tại ngươi nói cho bản vương biết, tại sao ngươi lại đánh người của ta?

Bên trên núi cao, biển mây phiêu đãng, sương mù cuồn cuộn, thanh âm chậm rãi truyền ra mang theo uy thế cùng áp lực khôn cùng.

Khí thế của Vũ Thân Vương thật mạnh, đã không thua Hoàng đế.

Khí phái quá, nói không chừng sau này Vũ Thân Vương có thể trở thành thần tiên lục địa.

Trình Cung này có phiền toái rồi, nhìn Vũ Thân Vương như bình tĩnh, nhưng rõ ràng cho thấy muốn gây chuyện.

Cũng bình thường thôi, Trình đại thiếu này coi trời bằng vung, ngay cả Vũ Thân Vương trở về cũng hai lần ba bận gây phiền toái, nếu như Vũ Thân Vương không thu thập hắn, uy vọng sẽ bị hao tổn.

Hiện trường vô cùng yên tĩnh, không ai nghị luận, trong lòng mỗi người đều có ý tưởng của họ, nhưng đều lẳng lặng nhìn Trình Cung.

Tất cả mọi người đang nhìn xem Trình Cung trả lời như thế nào, dù sao hắn đã đánh người. Âu Dương Ngọc Bảo thì ở một bên nhìn có chút hả hê, Chu Dật Phàm thì lẳng lặng nhìn về Trình Lam đang siết tay, thậm chí móng tay đã đâm vào da thịt, máu rơi xuống tí tách.

Chỉ là giờ phút này không ai chú ý tới hắn, hắn chỉ có thể một người đứng ở nơi đó, phần nhục nhã này, hắn vĩnh viễn khắc trong tâm khảm.

- Bởi vì bọn họ đánh bị đánh.

Ai cũng không nghĩ tới Trình Cung lại nói như vậy:

- Móa nó, lão tử là ai, lão tử là đứng đầu Tứ đại hại Vân Ca Thành, Nam Chiêm Bộ Châu đệ nhất hoàn khố, là đương kim tân khoa trạng nguyên, Trình gia Trình đại thiếu, các ngươi lại dám nói không biết bản đại thiếu. Coi như hai tên này vừa trở về, chẳng lẽ ngày đó ở Trường Đình chưa thấy qua bản đại thiếu, lần trước các ngươi ra tay có thể nói là không biết, lần này bản đại thiếu ngược lại muốn hỏi một chút, lần ra vì sao hai người các ngươi dám ra tay muốn giết bản đại thiếu, ý các ngươi thế nào.

Vốn là rất nhiều người đều muốn coi Trình Cung phá giải như thế nào, nhưng nghe Trình Cung nói như vậy, đột nhiên phát hiện sự tình giống như thoáng cái chuyển vòng vòng, đạo lý lại nằm trong tay Trình Cung.

- Sự tình lần trước bản đại thiếu không ra, ngươi thật coi bản đại thiếu dễ khi dễ sao. Lần trước bản đại thiếu đại biểu bệ hạ làm việc, hôm nay đại biểu Trình gia đến ăn mừng, đã mời còn ngăn đón hỏi thiếp mời làm gì, muốn làm nhục người sao?

Trình Cung vô cùng hung hăng càn quấy mắng:

- Bản đại thiếu không có giết bọn hắn xem như nể mặt mũi Vũ Thân Vương ngươi, ngươi nói bọn hắn có đáng đánh hay không. Trừ khi Vũ Thân Vương ngươi cố ý phái người đến nơi này kiểm tra thiếp mời, mục đích là vì biểu hiện Vũ Thân Vương ngươi cao cao tại thượng, còn ngưu bức hơn so với Hoàng đế đãi khách, tất cả mọi người phải bị tiếp nhận kiểm tra để biểu hiện thân phận cao cao tại thượng của ngươi. Nếu nói như vậy, được rồi, người cam nguyện bị ngươi nhục nhã thì hãy tiếp nhận kiểm tra, bản đại thiếu cũng không có tâm tình kia, trực tiếp mang lễ vật xoay người rời đi.

Huynh đệ Trần Hải, Trần Kình tức giận đến muốn nói chuyện, nhưng lại căn bản không có cơ hội, trên thực tế bọn hắn ở cửa ra vào là tiếp khách. Người đến chỉ là thuận tay ném thiếp mời cho bọn hắn, bọn hắn thẩm tra đối chiếu sẽ lập tức biết cấp bậc đối phương, phái người đưa đối phương vào vị trí xứng đáng. Mặc dù nói là tiệc mời khách, nhưng mà tiệc của Vũ Thân Vương rất nghiêm khắc, đa số người đều ở phía ngoài dự tiệc, có rất ít người có thể đi vào bên trong ngồi cùng Vũ Thân Vương.

Nhưng hiện tại lại để cho Trình Cung nói như vậy, lại làm cho không ít người trong nội tâm có chút không thoải mái. Sự tình như nhau, nhưng nhìn ở góc độ khác nhau, do ai thuyết minh, sẽ thấy khác nhau rất lớn.

- Nói chuyện giật gân, bản vương không cần giải thích với ngươi, nói một nghìn nói một vạn, ngươi đánh người bản vương, còn là trong Thân Vương phủ. Nể mặt ngươi là người tới tham gia yến hội, bản vương sẽ không đuổi ngươi ra, nhưng ngươi phải cho bản vương một giải thích hợp lý, nếu không bản vương sẽ lưu ngươi ở đây một thời gian ngắn, để cho Trình lão gia tử tự mình đến mang ngươi về.

Ngữ khí Vũ Thân Vương bình tĩnh như trước, nhưng mà lộ ra một cổ kiên quyết.

Đây là Vũ Thân Vương phủ, nếu có người đánh thủ hạ của hắn xong còn có thể rời đi, vậy Vũ Thân Vương phủ hắn còn mặt mũi gì nữa.

- Giải thích, giải thích cái gì, bản đại thiếu tại sao phải giải thích với ngươi, mới vừa rồi nói rất rõ ràng, bọn hắn cần ăn đòn.

Trình Cung thấy huynh đệ Trần gia trợn mắt nhìn mình nói:

- Trừng, trừng cái gì mà trừng, mắt các ngươi bị tật à. Vũ Thân Vương, ta hôm nay hảo ý tới chúc mừng ngươi, vốn không muốn chọc giận ngươi, nhưng thủ hạ của ngươi cần ăn đòn, bị đánh đáng đời, có trách thì trách bọn hắn không có bổn sự. Bị đánh là tìm chủ tử, ngươi dưỡng thủ hạ như dưỡng sủng vật vậy.

- Phốc. . . Xoẹt. . .

Trần gia huynh đệ bị Trình Cung nói mà khí huyết sôi trào, vốn là thương thế không nhẹ, giờ phút này không kìm nổi phun máu.

- Hừ, nói nhiều hơn nữa có làm được cái gì, Vũ Thân Vương sẽ không bỏ qua ngươi, loại cơ hội này tìm còn tìm không thấy.

Âu Dương Ngọc Bảo ở một bên đắc ý nói.

Chu Dật Phàm thì đột nhiên nghĩ đến cái gì, đứng xa xa nhìn Trình Cung. Thoạt nhìn Vũ Thân Vương lúc này, lấy lý do đó đối phó Trình Cung rất hợp lý, nhưng Chu Dật Phàm đột nhiên nghĩ đến cái gì, khẽ lắc đầu. Nếu quả thật Vũ Thân Vương mượn chuyện này đối phó Trình Cung, tuyệt đối là rất thất sách.

Không biết Trình Cung mang theo lễ vật là cái gì, nhưng hắn đã tới tham gia yến hội, chẳng lẽ mình lại bới móc sao? Nếu thật là nói như vậy, đây cũng là quá không sáng suốt.

Nếu như chỉ là Trình Cung vừa đến liền đánh người, hung hăng càn quấy vô cùng, Vũ Thân Vương cùng hắn đấu thế nào, thậm chí bởi vậy toàn diện trở mặt cùng Trình gia cũng không sao cả, nhưng hết lần này tới lần khác lại có sự tình Trình Lam trước đó. Hiện tại Trình Lam đầu nhập vào Vũ Thân Vương, đây là sự tình mọi người đều biết, nhưng dù sao hắn vẫn là người Trình gia, vừa rồi hắn đệm chăn cho Trình Cung ra tay, lý do này là thiên kinh địa nghĩa. Tuy Trình Cung chưa nói, nhưng sự tình lại ở đó.

Chu Dật Phàm không nghĩ ra, Trình Cung là có ý khiêu khích, hay là bởi vì Trình Lam?

- Trình đại thiếu đúng là Trình đại thiếu, hôm nay ở trong Vân Ca Thành, chỉ sợ cũng chỉ có Trình đại thiếu mới dám đối thoại cùng Vũ Thân Vương như vậy.

- Ngưu bức, lời này nói quá kiên cường.

- Đồng dạng đều là đệ tử Trình gia, vừa rồi Trình Lam bị ngăn lại, ngay cả cái rắm cũng không dám phóng.

- Trách không được tứ đại tài tử năm đó phong quang vô hạn, đến bây giờ đều đầu nhập vào Vũ Thân Vương, quá mềm yếu, ngươi xem Trình đại thiếu cứng ngạnh thế nào.

- Nói dễ dàng vậy sao, ngươi cho rằng ai cũng dám cứng ngạnh ở trước Vũ Thân Vương phủ sao, ngươi cứng ngạnh một cái thử xem.

- Người so với người tức chết người, nếu ta là Trình Lam, trực tiếp theo Trình đại thiếu lăn lộn, sẽ không rơi xuống tình trạng này.

Bởi vì Trình Cung đối thoại cùng Vũ Thân Vương, lúc này người vây quanh phía dưới cũng có một chút âm thầm nghị luận, những người này cũng không ngốc, cũng đều nghĩ đến sự tình Trình Lam vừa rồi. Bọn hắn cũng chú ý tới Trình Lam một mực đứng ở nơi đó, ngựa bị Trần gia huynh đệ làm sợ tới mức xụi lơ, chỉ là ta giờ phút này bọn hắn lưu ý Trình Lam cùng lời nói, làm cho Trình Lam càng hận.

Năm đó tứ đại tài tử cao cao tại thượng, Trình Cung năm đó trong mắt hắn là một bãi bùn nhão, hôm nay tình huống hai người đã xảy ra cải biến nghiêng trời lệch đất. Trong nội tâm Trình Lam đã không đi phân biệt chuyện khác, đã không để ý tới mặt khác, hắn chỉ hận.

- Trình đại thiếu đã tự tin như vậy, vậy chúng ta không ngại đọ sức một hồi, để cho đám thủ hạ chơi đùa, nhìn xem ai dưỡng sủng vật.

Ngay thời điểm tất cả mọi người đang suy đoán, nghị luận, Vũ Thân Vương liền chuyển chủ đề.

- Tốt!

Trình Cung đáp ứng nói:

- Chơi đùa thì chơi đùa, vừa vặn các huynh đệ của ta gần đây đều rất rỗi rãnh, năm ngày sau cho bọn hắn luyện tay một chút.

Đa số người vẫn không có nghĩ đến sẽ như thế, nhưng Chu Dật Phàm cùng có ít người lại nghĩ tới, loại thời điểm này, kết cục này đúng là tốt nhất.

Sau đó thanh âm Vũ Thân Vương biến mất, ở trong Vũ Thân Vương phủ ra rất nhiều người, dẫn khách nhân tiến vào bên trong.

Lúc này còn có người cố ý tới tiếp đãi Chu Dật Phàm, Âu Dương Ngọc Bảo cùng Trình Lam, chỉ là sắc mặt của Trình Lam vẫn khó coi vô cùng.

Nhất là nghe người chung quanh đều đang nghị luận chuyện này, kỳ thật lúc này mọi người ngoại trừ nghị luận sự tình vừa rồi, càng nhiều nữa thì là đang nghị luận Trình Cung lại để cho khôi lỗi khiêng một rương sắt cực lớn, bên trong đến tột cùng là cái gì, nhưng nghe vào trong tai Trình Lam liền trở thành giễu cợt, trào phúng, giờ phút này tinh thần của hắn đã trở nên vô cùng hỗn loạn, có chút hoảng hốt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như nhung cau thien ngu hay, vo luong tho kinh tinh hoa giang ky Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.