Bất hủ đan thần

Chương 283: Mặt mũi đáng giá mấy đồng tiền


- Ân, số lượng không sai.

Trình Cung kiểm kê hết kim phiếu, thoả mãn gật đầu.

Vũ Thân Vương nghe xong, thiếu chút nữa sụp đổ, bổn vương đường đường là Vũ Thân Vương, há có thể thiếu tiền ngươi.

- Hừ.

Vũ Thân Vương rốt cục nhịn không được hừ lạnh nói:

- Bổn vương há có thể giống như ngươi, chỉ là một ít hoàng kim, bổn vương còn không để ở trong mắt. Phía dưới còn có sáu cuộc tỷ thí, chúng ta tiếp tục, lấy mười ngàn vạn lượng hoàng kim làm gốc, mỗi một lần gia tăng mười ngàn vạn lượng hoàng kim, nếu như ngươi muốn tăng tiền đặt cược khác cũng có thể.

Phía sau còn có sáu tràng, nếu quả thật dựa theo lời Vũ Thân Vương nói, như vậy tổng số tiền đặt cược sẽ cao tới hai mươi mốt ngàn vạn lượng hoàng kim, cái này cũng chưa tính những vật khác.

- Không, kiên quyết không đánh bạc, đánh bạc nhỏ là tình, đánh bạc lớn là thương thân, chơi đùa một chút là được rồi, dùng quan hệ chúng ta, ta sao cam lòng thắng tiền ngươi.

Trình Cung vô cùng kiên quyết lắc đầu, sau đó thì nói chuyện giống như hai người là huynh đệ lâu năm vậy.

Không, không đánh bạc! ! Còn mẹ nó đánh bạc nhỏ là tình, đánh bạc lớn là thương thân, ai quan hệ tốt với ngươi.

Vũ Thân Vương cảm giác cháng váng đầu một hồi, thằng này vậy mà nói không đánh bạc, trước ngươi bịp Ngự Đan Đường ta gần bốn mươi ngàn vạn lượng hoàng kim, vừa rồi thời điểm thắng ta năm trăm thất bảo mã thượng đẳng, hai thanh Linh khí hạ phẩm, ba khỏa nội đan, tại sao ngươi không nói không đánh bạc, tại sao ngươi không nói chúng ta quan hệ tốt, ngươi không muốn những thứ này.

- Bổn vương đã từng nói qua, chỉ là một ít hoàng kim, bổn vương còn không quan tâm, quan trọng là, có chút tặng thưởng sẽ vui hơn a. Không dám đánh bạc, này cũng không giống phong cách Trình đại thiếu ngươi a, chẳng lẽ Trình đại thiếu sợ?

Trong nội tâm Vũ Thân Vương muốn tức điên, trong lòng tự nhủ, con mẹ nó, muốn đánh bạc thì đánh bạc, ngươi không muốn đánh bạc thì không đánh bạc, nào có chuyện tốt như vậy, Vũ Thân Vương trực tiếp dùng lời nói ép buộc Trình Cung.

- Vương gia ngươi nói đúng, ta thật sự sợ.

Trình Cung rất trực tiếp, rất dứt khoát thừa nhận nói:

- Bởi vì thi đấu kế tiếp ta không có nắm chắc gì, nói thật ta rất thích đánh bạc, nhưng ta chỉ thích thắng mà không thích thua, chuyện không có nắm chắc ta sẽ không làm. Như vừa rồi ngươi đánh bạc bao nhiêu ta cũng dám theo, nhưng thi đấu phía sau ta không có nắm chắc, cho nên ta không đánh bạc. Vương gia nói ta sợ cũng tốt, nói ta kinh sợ cũng tốt, ta chấp nhận. Nếu như bởi vậy mà Vương gia không muốn tiếp tục so đấu nữa, chúng ta có thể dừng ở đây.

Sợ, sợ là không đánh bạc. Vũ Thân Vương cũng bó tay rồi, vẫn có người như vậy, đang ở trước mặt thủ hạ của mình, cùng hơn mười vạn người vây xem, vừa mới thắng một hồi liền nói mình sợ.

Làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi chính là, này đổi thành người khác, khẳng định sẽ có người ra cản, thậm chí sĩ há thủ hạ sẽ hạ thấp. Nhưng Trình Cung nói ra lời này, người chung quanh căn bản không có phản ứng gì, như nghe một câu nói rất bình thường, mà một ít người có thể hiểu rõ tình huống thì cười cười thảo luận.

- Trình đại thiếu quả nhiên là Trình đại thiếu, thật là thẳng tính, rất trực tiếp, so với những người chết sĩ diện thì mạnh hơn nhiều.

- Người thông minh, đây mới là người thông minh.

- Có chừng có mực, có thể ngay tại lúc này còn có thể khống chế mình, Trình đại thiếu lợi hại ah.

Con mẹ nó chứ cả nhà các ngươi, các ngươi mẹ nó còn có đầu hay không, hắn cái này cũng gọi thẳng tính, cái này gọi là vô sỉ, hắn là không biết xấu hổ. Cái này cũng gọi thông minh, cái này gọi là xấu xa, cái này gọi là tổn hại. Còn có chừng có mực, còn lợi hại, hắn lợi hại cái gì, hắn là hèn nhát.

Trong nội tâm Vũ Thân Vương nổi điên, hận không thể chỉ vào mũi đám hỗn đản kia mắng một lần. Càng có những người sau lưng Trình Cung kia, Trình Cung nói sợ, kinh sợ, vậy mà bọn hắn nguyên một đám ưỡn ngực ngẩng đầu, giống như đây là sự tình nhiều quang vinh nhiều vui vẻ. Trong nội tâm đám người kia đến cùng duy nghĩ cái gì, chủ tử các ngươi ở đây nhận thua, không dám nhận chiêu, vậy mà các ngươi con mẹ nó còn có thể kiêu ngạo được, còn con mẹ nó hưng phấn được, đây đều là một đám người nào ah.

- Trình đại thiếu, nói như thế nào ngươi cũng là cháu trai Trình lão quốc công, đường đường trạng nguyên lang, vừa rồi ngươi đề nghị đánh bạc, vương gia rất cho mặt mũi đáp ứng ngươi, hiện tại ngươi thắng lại không đánh bạc, giống như có chút không thể nào nói nổi a. Hơn nữa ngươi nhận mình kinh sợ như vậy, ném cũng không chỉ là mặt của ngươi, ném còn cả thể diện Trình gia, ném thể diện Trình lão quốc công.

Đã muốn ôm đại thụ Vũ Thân Vương này, thời khắc mấu chốt phải hiểu được nói chuyện, Vương gia có mấy lời không tiện nói, vậy thì do mình nói. Tô Liệt bắt lấy thời điểm, ở một bên nói ra lời Vũ Thân Vương muốn nói.

Thanh âm của hắn không phải rất lớn, nhưng mà chí ít có mấy vạn người chung quanh có thể nghe được, dụng ý của Tô Liệt rất đơn giản, Trình Cung ngươi không biết xấu hổ, nhưng ngươi đại biểu chính là Trình gia, chẳng lẽ Trình gia ngươi cũng không biết xấu hổ.

- Nói người nào, Mịa, cho chứ cho ngươi mặt mũi.

Trình Cung mới vừa rồi còn một bộ ta kinh sợ mãnh liệt khơi mào, trực tiếp chỉ vào Tô Liệt mắng:

- Móa tính toán cái gì đó, lúc nào đến phiên ngươi nói chuyện, ngươi có hiểu quy củ hay không, chủ tử nói chuyện lúc nào đến phiên một nô tài như sáp vô.

- Oanh...

Tô Liệt nguyên vốn là tông chủ Vân Đan Tông, lại tiếp cận Đan đạo đại sư, cái kia có thể bình tọa cùng Hoàng đế. Hôm nay đã đạt tới Thoát Tục kỳ đỉnh phong, cũng đã trùng kích Đan đạo đại sư, mà ngay cả thái độ của Vũ Thân Vương đối với hắn cũng biến hóa rất nhiều, bất luận trước kia hay hiện tại, chưa từng thụ qua vũ nhục như thế. Ma khí trên người lập tức bộc phát, chung quanh thân thể có một cổ ma khí kinh khủng bao phủ.

- Như thế nào, nói ngươi ngươi còn không phục a, ngươi còn muốn động thủ sao. Ngươi còn cho mình là tông chủ Vân Đan Tông sao, lúc trước mặc kệ ngươi là nhất tông tông chủ như thế nào, ngươi muốn nói cái gì đều là quyền tự do của ngươi. Nhưng hiện tại ngươi đã đứng ở đây, vậy ngươi là nô tài. Một cái nô tài, chỗ nào có phần ngươi nói chuyện?

Trình Trảm, Trình Lập ở bên cạnh Trình Cung, tùy thời đề phòng Tô Liệt khống chế không nổi động thủ. Nhưng Trình Cung lại không quan tâm, bạo a, ngươi ngược lại là bạo thử xem, ngươi phát nổ thì cho ngươi cùng Vũ Thân Vương chết ở chỗ này.

Thoải mái, lần này ngươi sướng rồi a. Trong nội tâm Huyết Y lão tổ rất thống khoái, gần đây ở Vũ Thân Vương bên này, hắn bị Kim Sát, Ngân Sát, Tô Liệt xa lánh rất khó chịu, hôm nay thấy Tô Liệt bị nhục, trong lòng của hắn vô cùng vui vẻ. Có một ít người hạnh phúc, chưa chắc là mình đã nhận được cái gì, ngược lại là thời điểm người khác không có gì, mất đi cái gì, bọn hắn cũng đồng dạng sẽ cảm giác rất hạnh phúc.

- Đã đủ rồi.

Vũ Thân Vương trầm mặt đứng dậy, trong mắt mang theo một cổ nóng tính:

- Người của Bổn vương cũng không tới phiên ngươi giáo huấn, Trình đại thiếu ngươi đã giảng quy củ như vậy, vậy bổn vương hỏi ngươi một chút, Trình đại thiếu thực không muốn thể diện của mình cùng Trình gia, triệt để nhận thức kinh sợ không tiếp tiền đặt cược của bổn vương sao?

- Quy củ nhất định phải giảng, bản đại thiếu là người thích giảng quy củ, Vương gia nói cho ta một chút. Ước đấu, ta đã đến, nhưng cho tới bây giờ ta chưa nghe nói qua ước đấu nhất định phải có tiền đặt cược gì. Về phần lẫn nhau ước định, dưới tình huống ngươi tình ta nguyện mới được, lúc trước cũng vậy, đó là sự tình ngươi tình ta nguyện, nhưng hiện tại ta không muốn chơi, chẳng lẽ Vương gia muốn bắt buộc ta sao?

Trình Cung nói xong, sờ lên mặt của mình:

- Về phần mặt mũi, mặt mũi mẹ nó đáng giá mấy đồng tiền, có thể đáng mười ngàn vạn lượng hoàng kim, hay là giá trị bằng cái Ngự Đan Đường, hay là có thể đáng hai kiện Linh khí, ba khỏa nội đan, năm trăm thất thượng đẳng bảo mã?

- Trình Cung, Tô Liệt ta chỉ còn có một hơi thở, tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Phượng Hoàng trụi lông không bằng gà, giờ phút này Tô Liệt thực sự có loại cảm giác này, cảm giác hiện tại xấu hổ vô cùng, nghiến răng nghiến lợi nói.

- Được rồi, trở về, tiếp tục trận thi đấu tiếp theo.

Lần này không đợi Trình Cung nói chuyện, Vũ Thân Vương khoát tay chặn lại, sắc mặt âm trầm dọa người, trực tiếp bảo Tô Liệt trở về, tuyên bố trận tiếp theo.

Đang ở trước mặt hơn mười vạn người, Vũ Thân Vương không muốn đấu khẩu quá nhiều, đương nhiên, chủ yếu vẫn là tâm lý hắn nắm chắc, Tô Liệt căn bản không phải đối thủ của Trình Cung.

Hơn nữa nhìn Trình Cung cũng là quyết tâm không đánh bạc, hắn cũng không có biện pháp, hắn càng không có khả năng chấm dứt như vậy, nếu như nói như vậy mới thật sự là mất mặt ném đến nhà.

Tuy hiện tại lực lượng Tô Liệt mạnh hơn trước kia, nhưng ở trong mắt Trình Cung hắn quả thật không bằng trước kia, trước kia dù nói thế nào hắn là tông chủ Vân Đan Tông, hiện tại chỉ là một con chó của Vũ Thân Vương. Trình Cung vừa rồi đánh chó, cũng không quá đáng là nhằm vào Vũ Thân Vương mà thôi.

Cho nên đối với Tô Liệt khiêu khích, Trình Cung căn bản không có đi để ý tới, hắn đánh chó là vì đối phó cẩu chủ nhân, không phải là thời điểm muốn ăn thịt, nếu không bình thường chó sủa hắn sẽ không đi để ý tới.

- Cung Vạn Sơn, trận này do ngươi tới.

Vũ Thân Vương tự mình điểm tướng.

Vừa rồi thấy thủ hạ Phạt Mạch kỳ đỉnh phong bị giết toàn bộ, hai mắt Cung Vạn Sơn như muốn tóe lửa, thân hình lóe lên đã đến trước bãi đất trống của Vọng Xuân Đình, lỗ mũi phun nhiệt khí phẫn nộ, pháp lực Siêu Phàm kỳ đỉnh phong không ngừng ngưng tụ, cũng không có tiết ra ngoài chút nào. Thời điểm hắn phóng thích lực lượng này, là thời điểm toàn lực bộc phát.

Thủ hạ Vũ Thân Vương cao thủ rất nhiều, lại được Hoàng đế ủng hộ, bất luận là Siêu Phàm kỳ hay là Thoát Tục kỳ, hắn phái đi ra khẳng định đều là đỉnh phong, điểm này Trình Cung cũng sớm nghĩ tới.

Tuy lần trước ở Ngự Đan Đường mình đã phế bỏ hai Đại thống lĩnh Siêu Phàm kỳ đỉnh phong Lăng Đạt, Tư Không, nhưng khẳng định thủ hạ Vũ Thân Vương không thiếu người. Nhưng Trình Cung bên này lại có vẻ có ít người, nhất là cấp độ Siêu Phàm kỳ đỉnh phong này.

Bàn Tử, Sắc Quỷ, Túy Miêu... đều vừa mới đột phá đến Siêu Phàm kỳ, nếu cho mấy người bọn hắn mấy tháng đến một năm thời gian, dùng công pháp bọn hắn học cùng kế hoạch huấn luyện mà Trình Cung cho bọn hắn, cộng thêm vô số đan dược chèo chống, đừng nói bọn hắn đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong, trùng kích Thoát Tục kỳ cũng không có vấn đề gì, nhưng hiện tại dù sao thời gian còn quá ngắn.

Mà Trình Cung còn cự tuyệt đề nghị của Trình lão gia tử, ngoại trừ Trình Lập, Trình Trảm ra cũng không mang những người khác trong Huyết Chiến đến, thậm chí ngay cả cha mình, Bạch Khải Nguyên cùng Đông Phương Linh Lung cũng không mang.

- Cung Vạn Sơn này khí tức trầm ổn, thời điểm phẫn nộ mà pháp lực có thể hoàn toàn nội liễm không có nửa điểm chấn động như trước, hiển nhiên đã rất tiếp cận Thoát Tục kỳ, Trình đại thiếu có thể gặp phiền toái.

- Ân, thủ hạ Trình Cung không ít người, tuổi không lớn lắm, lực lượng cũng không yếu, nhưng nội tình còn lộ ra chưa đủ ah.

- Lực lượng đỉnh phong không đủ, ước đấu tiến hành như thế nào, này không giống vừa rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như dan y canh ngay he ngu van 10 ngan gon de hieu, phan tich bi kich cu tuyet lam nguoi cua chi pheo sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.