Bất hủ phàm nhân

Chương 954: Đổi trắng thay đen


- Mạc Vô Kỵ, ngươi dám.

Thấy Mạc Vô Kỵ muốn Súy Oa đi thu lúa, Quang Chí triệt để nóng nảy.

Trong lòng hắn còn muốn đợi chấp pháp điện đến sau đó, lại đem Mạc Vô Kỵ đánh đuổi, sau đó hắn chiếm giữ một lũng đất này. Đến lúc đó người các đại tông môn tổ chức đến xem, vậy hắn thế nhưng là trên mặt đại phóng quang mang. Đó là một mặt, càng trọng yếu hơn, hắn trồng ra một lũng thượng phẩm gạo Thanh Lộ, đến lúc đó thế nhưng là danh lợi song thu a. Thậm chí có cơ hội thu được cơ duyên, tu vi đột phá Dục Thần, bước vào Thiên Thần cảnh.

Mạc Vô Kỵ không để ý tới đáp lại Quang Chí, trái lại đối với mấy người Ứng Thục Thư ôm quyền nói:

- Ta trồng gạo Thanh Lộ rất nhiều năm, đây cũng là lần đầu tiên tình cờ trồng ra thượng phẩm gạo Thanh Lộ. Giá cả ta cũng không phải rất rõ ràng, hay là sư huynh sư tỷ liền ra giá cả sao?. Đến lúc đó thuận tiện đưa ta một phần hạ phẩm gạo Thanh Lộ là được rồi.

Ứng Thục Thư nghe được Mạc Vô Kỵ nói, trong lòng vui vẻ, nàng vốn là lo lắng Mạc Vô Kỵ lại đem giá cả đẩy lên rất cao, nàng không trả nổi, hiện tại Mạc Vô Kỵ nói như vậy, dù cho mặt dày nàng cũng phải đem năm cân gạo Thanh Lộ thu vào tay, cho nên nhanh chóng nói:

- Mạc đạo hữu, nếu mà dựa theo thượng phẩm gạo Thanh Lộ giá cả trên thành phố ta là không trả nổi, ta liền chiếm sư đệ ngươi một phần tiện nghi, mỗi cân ta ra giá một vạn thượng phẩm thần tinh, cộng thêm hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ làm sao?

Nói xong câu đó sau đó, mặt Ứng Thục Thư đều có chút đỏ, thượng phẩm gạo Thanh Lộ một cân một vạn thượng phẩm thần tinh, thật sự là quá thấp, thế nhưng là nàng lại không có nhiều hơn thần tinh cho Mạc Vô Kỵ, chỉ có thể da mặt dày một chút.

Ngược lại không phải là nói lên phẩm gạo Thanh Lộ giá cả không chỉ cái giá này, trên thực tế thượng phẩm gạo Thanh Lộ mỗi cân cũng vậy không nhất định liền cao hơn so với một vạn thần tinh. Nhưng loại vật này cực kỳ hiếm a, năm cân thượng phẩm gạo Thanh Lộ đặt ở đấu giá hội thượng, tùy tùy tiện tiện đều có thể bán ra mười vạn thượng phẩm thần tinh trở lên.

Bởi vì cảm tạ Mạc Vô Kỵ rộng lượng, Ứng Thục Thư thậm chí trực tiếp xưng hô Mạc Vô Kỵ loại này tiểu nhân vật là sư đệ.

Mạc Vô Kỵ vừa nhìn sắc mặt Ứng Thục Thư, liền biết thượng phẩm gạo Thanh Lộ không chỉ cái giá này. Bất quá Ứng Thục Thư có thể ra cái giá tiền này, còn cảm giác được thật ngại, vậy hiển nhiên là thần tinh thiếu, không phải cố ý muốn bẫy hắn.

Hắn rộng lượng vung tay lên nói:

- Cứ dựa theo ứng với ý của sư tỷ làm.

- Đa tạ Mạc sư đệ, tương lai tại Tiểu Lăng Tiêu Tông có chuyện gì cần phải giúp, Mạc sư đệ cứ việc đi gọi ta.

Nghe được Mạc Vô Kỵ đáp ứng, Ứng Thục Thư nhanh chóng cảm tạ một tiếng, trước tiên lấy ra một cái nhẫn đưa cho Mạc Vô Kỵ.

Một bên Dược Luân cũng nhanh chóng xuất ra một cái nhẫn đưa cho Mạc Vô Kỵ, đồng thời nói:

- Mạc sư đệ, lần này ta cũng thơm lây ngươi nà.

Mạc Vô Kỵ lập tức có chút khinh bỉ Dược Luân hẳn lên, tên này quá hẹp hòi. Gạo Thanh Lộ này hiển nhiên là chính bản thân chịu thiệt bán ra. Ngươi nói một câu tương lai cần phải giúp đi tìm ngươi, ta thật chẳng lẽ có thể đi tìm ngươi? Đây không phải là một bằng hữu đáng giá kết giao.

Một bên Tả Tây Phong cũng vậy nhanh chóng lấy ra một cái nhẫn đưa cho Mạc Vô Kỵ:

- Mạc sư đệ, ta không có nhiều như vậy thượng phẩm thần tinh, cho nên dùng một phần Thần linh thảo bổ khuyết, ngươi xem có đủ hay không, nếu mà không đủ, ta liền lấy ít gạo một chút.

Mạc Vô Kỵ tiếp nhận giới chỉ nhìn liền cũng không có nhìn, trực tiếp nói:

- Được rồi, cứ như vậy đê.

- Đa tạ Mạc sư đệ, ta tại Tiểu Lăng Tiêu Tông không thể giúp ngươi cái gì, nếu mà ở bên ngoài, ta ngược lại có chút khí lực.

Tả Tây Phong nghe được Mạc Vô Kỵ rộng lượng như thế, thậm chí đều khom người cảm tạ một câu.

Mạc Vô Kỵ gật đầu, địa vị Tả Tây Phong tại tông môn hẳn là so với Dược Luân thấp rất nhiều, nhưng nói chuyện so với Dược Luân phải hay hơn. Hắn biết vì sao Tả Tây Phong nói tại Tiểu Lăng Tiêu Tông giúp không được gì, một bên Quang Chí đang nhìn chằm chằm đây nè. Dược Luân không muốn hỗ trợ, đại khái cũng là bởi vì Quang Chí.

Xem ra Quang Chí này hậu trường còn không nhỏ, Tả Tây Phong biết mình không thể trêu vào.

Ngược lại Mục Sương cùng Giản Cơ tương đối giàu có, dễ dàng liền lấy ra năm vạn thượng phẩm thần tinh cùng hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ.

Mục Sương tại thời điểm đưa cho Mạc Vô Kỵ giới chỉ, còn cố ý cho Mạc Vô Kỵ truyền âm một câu:

- Quang Chí tộc thúc Quang Đình là một cái chấp sự của Tiểu Lăng Tiêu Tông chấp pháp điện.

Mạc Vô Kỵ giờ mới hiểu được, vì sao Quang Chí mới Dục Thần tu vi, còn có thể ở loại địa phương béo bở này làm quản sự, thì ra là con cha cháu ông a.

Bất quá Mạc Vô Kỵ cũng không thèm để ý, hắn không có làm sai bất cứ chuyện gì, nếu mà Tiểu Lăng Tiêu Tông một cái chấp pháp điện chấp sự có dũng khí tại trước mắt bao người đổi trắng thay đen, vậy Ứng Thục Thư mấy người này cũng sẽ không khách khí như vậy đối với hắn. Điều này nói rõ tại Tiểu Lăng Tiêu Tông, vẫn còn là rất thủ quy củ.

Trong thời gian ngắn, Đại Hoang cùng Súy Oa đã đem một lũng đất gạo Thanh Lộ cốc toàn bộ gặt xong.

Mạc Vô Kỵ quét một cái giới chỉ Đại Hoang đưa cho hắn, trong giới chỉ thanh lộ cốc chính như hắn dự liệu, có ít nhất một trăm năm sáu chục cân trên dưới.

Hắn lấy ra hai mươi lăm cân phân năm túi, cho đám người Ứng Thục Thư một người một túi.

Mấy người lại là một phen cảm tạ, Mạc Vô Kỵ căn bản cũng không care tới Quang Chí, Quang Chí cũng chỉ có thể cấp bách nhìn chung quanh.

Mạc Vô Kỵ cũng là chủ động xuất ra một cái túi đưa cho Quang Chí nói:

- Quang quản sự, đây là gạo Thanh Lộ ta giao nộp tông môn. Tổng cộng hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ, ngươi thu xong.

Quang Chí hừ lạnh một tiếng:

- Ai nói cho ngươi biết chỉ cần giao nộp hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ? Cầm lăn xuống, chuyện của ngươi để cho chấp pháp điện xử trí.

- Quang chấp sự đây là không thu gạo Thanh Lộ của ta?

Mạc Vô Kỵ tay vẫn không có thu hồi lại, mà là bình tĩnh hỏi.

- Ngươi nói đúng, ta chính là không thu, ngươi làm khó dễ được ta?

Quang Chí lạnh lùng nói.

Tốt ở phía sau không để cho Quang Chí thất vọng, ba đạo độn quang hạ xuống rơi vào ở ruộng lũng của Mạc Vô Kỵ.

Trong ba người có một nam tử trung niên mặt đầy râu, trung niên nam tử này cả người huyết sát khí tức, hiển nhiên giết chóc rất nặng. một người trong hai người khác cùng Quang Chí có chút giống nhau, cũng là mắt tam giác, Thần Quân hậu kỳ thực lực, phỏng chừng tên này chính là thúc thúc của Quang Chí Quang Đình.

Người cuối cùng là một lão giả tiên phong đạo cốt, bất chấp Mạc Vô Kỵ nhìn không ra thực lực của lão giả này cùng trung niên nam tử kia, phỏng chừng đều là tại Thế Giới Thần cảnh giới.

Quả nhiên ba người này sau khi đến, đám người Ứng Thục Thư tất cả đều khom người thi lễ, Quang Chí càng là chạy ra ở trước mặt nhất.

Từ trong tiếng ân cần thăm hỏi mấy người này, Mạc Vô Kỵ biết trong đó người kia mặt đầy râu nam tử trung niên là điện chủ chấp pháp điện, mà lão giả tiên phong đạo cốt là một người trưởng lão của Tiểu Lăng Tiêu Tông.

Xem ra hắn nơi này trồng ra thượng phẩm gạo Thanh Lộ ảnh hưởng không nhỏ, đều kinh động cả chấp pháp điện điện chủ cùng trưởng lão.

- Ngươi gọi Mạc Vô Kỵ? Là ngươi trồng ra thượng phẩm gạo Thanh Lộ?

Người hỏi chính là Tiểu Lăng Tiêu Tông trưởng lão kia.

Một bên Mục Sương rất là xem thời cơ nói với Mạc Vô Kỵ:

- Mạc sư đệ, vị này chính là thứ tứ trưởng lão Trịnh Xương Ngang của chúng ta Tiểu Lăng Tiêu Tông. Ngoại trừ Trịnh Xương Ngang trưởng lão ra, lần này ta Tiểu Lăng Tiêu Tông điện chủ chấp pháp điện Hoắc Thanh tiền bối cũng tới. Được rồi, còn có chấp sự chấp pháp điện Quang Đình.

Bất chấp Ứng Thục Thư đối với gạo Thanh Lộ khát cầu xa xa thắng Mục Sương, rất hiển nhiên Mục Sương càng biết làm người, chí ít trong lòng Mạc Vô Kỵ đối với nàng đã có một phần cảm kích. Cho dù là nho nhỏ giới thiệu một chút, cũng là để cho trong lòng Mạc Vô Kỵ có một cái định hình.

Mạc Vô Kỵ nhanh chóng ôm quyền nói:

- Mạc Vô Kỵ ra mắt Trịnh trưởng lão, ra mắt Hoắc điện chủ, ra mắt quang chấp sự. Hồi bẩm trưởng lão, ta đích xác là trồng đi ra thượng phẩm gạo Thanh Lộ.

Quang Chí lập tức tiến lên lớn tiếng nói:

- Hồi bẩm điện chủ cùng trưởng lão đại nhân, Mạc Vô Kỵ không xem Tiểu Lăng Tiêu Thôn quy củ, không giao nạp tông môn lương gạo. Một mình lại đem thượng phẩm gạo Thanh Lộ nấu ăn, còn một mình bán ra thượng phẩm gạo Thanh Lộ. Không chỉ như thế, hắn còn sớm lại đem một lũng đất thượng phẩm gạo Thanh Lộ toàn bộ thu gặt, tạo thành tổn thất trọng đại cho tông môn.

Nếu như ta Tiểu Lăng Tiêu Thôn mỗi người đều cùng người này, vậy ta Tiểu Lăng Tiêu Thôn làm sao vì tông môn sản xuất càng nhiều hơn gạo Thanh Lộ? Còn xin điện chủ trưởng lão cùng chấp sự vì Tiểu Lăng Tiêu Thôn làm chủ.

- Mạc Vô Kỵ, vừa rồi Quang Chí nói có oan uổng cho ngươi không?

Hoắc Thanh giọng nói có chút băng hàn, nếu mà không phải là bởi vì Mạc Vô Kỵ trồng đi ra thượng phẩm gạo Thanh Lộ, đối với toàn bộ tông môn đều có ý nghĩa trọng đại, hắn đều trực tiếp lại đem Mạc Vô Kỵ mang đi mạnh mẽ thẩm vấn. Đâu còn có thể khách khí như vậy hỏi Mạc Vô Kỵ?

Mạc Vô Kỵ bình tĩnh ôm quyền nói:

- Bẩm chấp sự, Quang Chí quản sự mới vừa nói đích thật là thực sự. trước khi ta tới nơi này trồng gạo Thanh Lộ liền hỏi qua Quang Chí quản sự, Quang Chí quản sự nói cho ta biết, chỉ cần hàng năm nộp lên trên hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ cho tông môn, mặc cho ta trồng thế nào gạo Thanh Lộ, đều là ta tự mình xử lý.

Quang Chí chỉ vào Mạc Vô Kỵ lớn tiếng mắng:

- Ngươi toàn là nói bậy, lúc ngươi tới ta là dặn dò qua. Ta dặn dò là, một lũng đất này của ngươi hàng năm ít nhất phải nộp lên bốn mươi cân gạo Thanh Lộ, nộp lên gạo Thanh Lộ phải là một lũng đất sản xuất.

Một bên không nói gì Trịnh trưởng lão nghi ngờ cau mày hỏi:

- Quang quản sự, nếu là ta không có nhìn lầm, đây cũng là một lũng đất chữ đinh sao?? Ngươi để cho đất chữ đinh một năm nộp lên bốn mươi cân gạo Thanh Lộ?

Quang Chí hiển nhiên không dám vô lễ đối với Hoắc Thanh, nhanh chóng khom người giải thích:

- Bởi vì Mạc Vô Kỵ là Mi Thiến Thiến phong chủ đưa tới...

Mạc Vô Kỵ lập tức liền phát hiện Quang Chí nói xong mình là Mi Thiến Thiến phong chủ đưa tới sau đó, ánh mắt mọi người nhìn về phía của hắn đều có chút thay đổi. Trên cơ bản đều là khinh bỉ cùng xem thường, ngay cả Mục Sương vẫn giúp hắn, ánh mắt nhìn hắn cũng vậy mang theo một tia tiếc hận.

Trong lòng Mạc Vô Kỵ thầm nghĩ, lẽ nào Mi Thiến Thiến này tại Tiểu Lăng Tiêu Tông còn có cái gì cố sự sao?

Quang Chí hiển nhiên sớm dự liệu được loại tình huống này, khóe miệng hơi nhếch lên, vẫn như cũ khom người nói:

- Mi phong chủ đưa Mạc Vô Kỵ đến sử dụng ngọc bài của phong chủ sau này, yêu cầu ta xuất ra 10 cân chất lượng tốt thanh lộ cốc cho Mạc Vô Kỵ làm mầm giống. Còn nói Mạc Vô Kỵ là đại sư trồng gạo Thanh Lộ, 10 cân thanh lộ cốc chí ít có thể trồng ra năm mươi cân gạo Thanh Lộ. Ta vội vã với áp lực, liền lấy ra 10 cân thanh lộ cốc.

Ta là Tiểu Lăng Tiêu Thôn quản sự, dựa theo Mạc Vô Kỵ nói mỗi năm trồng năm mươi cân gạo Thanh Lộ, ta mới bảo Mạc Vô Kỵ hàng năm giao ra bốn mươi cân lũng đất sản xuất gạo Thanh Lộ. Lúc đó Mạc Vô Kỵ cũng đã đáp ứng rồi, không nghĩ tới lũng đất bởi vì địa lực đột phát, sinh ra một lũng thượng phẩm gạo Thanh Lộ. Kết quả mọi người cũng đều nhìn thấy, Mạc Vô Kỵ bắt đầu đổi ý, ỷ vào chạm vận khí trồng ra một lũng thượng phẩm gạo Thanh Lộ, sau đó tùy ý bỏ qua Tiểu Lăng Tiêu Thôn quy củ.

Mạc Vô Kỵ rõ ràng cảm giác được tại Quang Chí nói ra bản thân là Mi Thiến Thiến đưa tới sau đó, ánh mắt mọi người nhìn hắn có chút thay đổi.

Hắn cũng lười giải thích, trực tiếp ném ra một thủy tinh cầu nói:

- Mọi người tự mình xem hình ảnh Thủy Tinh Cầu sao?, tất cả giải thích cũng không bằng cái này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như o doi khoe khoang cai gi tuong lai mat di chinh thu do, cau hoi 148 cau chuyen no tao quan cau hoi 149 lam lai bat huong sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.