Bẫy hôn nhân: Vợ trước ôm con chạy

Chương 1447: Anh sở muốn chơi trò biến hôn nhân [1]


Cả Thủy An Lạc và Sở Ninh Dực đều rắc thức ăn cho chó. Đám phóng viên chỉ có thể dựa vào ngòi bút nát của mình để tốc ký lại chi tiết, vì chuyện này còn ảnh hưởng tới lượng tiêu thụ báo của bọn họ ngày mai nữa.

Đây có lẽ là lần đầu tiên tham gia hôn lễ của người nổi tiếng mà khiến bọn họ cảm thấy chấn động nhất thế này. Ngay đến cả lúc uống rượu giao bôi mà cũng nói ra được mấy câu kiểu đó, e là chỉ có Sở Ninh Dực mới làm được thôi.

Ngược chó xong, cuối cùng cũng tới lúc mọi người có thể bỏ thức ăn cho chó sang một bên để ăn cơm bình thường được rồi.

Sở Ninh Dực và Thủy An Lạc phải đi chúc rượu. Mọi người đều biết giờ Thủy An Lạc đang mang thai, nên không ai dám bắt cô uống rượu cả, dù biết nước của cô là nước lọc nhưng mọi người vẫn vờ như không hề hay biết.

Hai người mời từ bàn cha mẹ trước. Hà Tiêu Nhiên trừng mắt nhìn con trai mình một cái rồi mới cầm ly rượu lên, nhưng cũng không thấy bà thật sự tức giận, chỉ là bà không ngờ ngay từ đầu mình đã bị con trai gạt thôi.

Thủy An Lạc thì cứ đánh mắt sang nhìn về phía ba mẹ mình suốt, quan trọng là còn cả ba Lạc ở đây nữa.

Thế này thì đúng là có hơi khó xử thật.

Kính rượu ba mẹ chồng xong, Thủy An Lạc và Sở Ninh Dực quay qua kính ba mẹ cô.

“Ba, mẹ.” Thủy An Lạc khẽ cất tiếng gọi, “Chú Lạc.”

“Lạc Lạc, gọi ba.” Thủy Mặc Vân trầm giọng xuống.

Thủy An Lạc nghẹn họng. Cô không muốn trước mặt ba mình mà lại gọi người đàn ông khác là ba, nhưng người đàn ông này cũng là chồng của mẹ cô.

“Ba Lạc.” Cuối cùng, Thủy An Lạc vẫn gọi lại cách gọi ban đầu của cô.

Lạc Vân thấy sao cũng được, nhưng gương mặt vốn lạnh nhạt không chút cảm xúc lúc này cũng đã nở một nụ cười với cô.

“Nghe nói người đó là Lạc Vân, là một trong mười người giàu nhất thế giới đấy, không ngờ Thủy phu nhân tái giá lại gả cho một người tốt như vậy.”

“Thế sao bà không nhìn dáng vẻ của Thủy phu nhân đi. Người ta đẹp như tiên thế kia cơ mà. Nếu mà bà đẹp được như thế thì cũng có thể lấy được nhà giàu thôi.”

“Haiz, mà cái nhà họ Thủy này đúng là không thể hiểu nổi, sao Thủy Mặc Vân đang từ người đàn ông xấu xa giờ lại trở thành quân nhân rồi? Đã thế còn ngồi cùng vợ cũ nữa chứ?”

...

Tiếng bàn tán của mọi người vang lên, nhưng Thủy Mặc Vân không hề để ý tới.

“Em vào nhà vệ sinh một lát.” Long Man Ngân trầm giọng nói, sau đó đứng dậy bỏ đi.

“Mẹ...” Thủy An Lạc gọi bà, nhưng lại bị Thủy Mặc Vân giữ tay lại, “Không sao đâu.” Nói rồi ông cũng đứng dậy đi theo.

“Ba Lạc.” Thủy An Lạc nhìn người đàn ông vẫn đang bình tĩnh ngồi uống rượu. Cô cảm thấy tình huống này có chút khó xử.

Lạc Vân ngẩng lên nhìn Thủy An Lạc, khẽ cười, “Đi chúc rượu đi, không sao đâu.”

Thủy An Lạc quay lại nhìn Sở Ninh Dực. Anh vỗ vai cô đưa cô đi ra sau chúc rượu tiếp.

Long Man Ngân vừa ra khỏi phòng lớn cũng không vào nhà vệ sinh luôn mà đứng cạnh cửa sổ, hình như đang muốn cởi bỏ buồn bực trong lòng.

Thủy Mặc Vân dừng bước lại phía sau, nhìn vào bóng lưng của Long Man Ngân.

“Anh ta rất tốt, đã chờ em bao nhiêu năm nay rồi.” Thủy Mặc Vân khẽ nói.

Long Man Ngân quay lại, dựa vào cửa sổ, cơn gió lạnh bên ngoài từ phía sau thổi vào.

Thủy Mặc Vân bước tới, sau đó đóng cửa sổ lại, “Tuy trời đã ấm lên nhưng nhìn chung thì vẫn lạnh, em chú ý một chút thì hơn.”

“Tại sao? Thủy Mặc Vân, trên đời này còn có thứ gì quan trọng hơn cả quốc gia của anh không? Em không thể mà Lạc Lạc cũng không thể có đúng không?” Long Man Ngân trầm giọng chất vấn.

Đôi tay đang khép cửa của Thủy Mặc Vân hơi khựng lại một chút rồi ông mới đóng hết cửa lại.

Ông mặc quân phục, còn bà mặc một bộ lễ phục màu trắng.

Rõ ràng là hai người rất xứng đôi với nhau, nhưng lại đi về hai hướng hoàn toàn trái ngược.

“Man Ngân, em đáng được để một người đàn ông hết lòng yêu thương. Lạc Vân có thể làm được điều đó, nhưng anh thì không thể.” Thủy Mặc Vân lên tiếng, trong giọng nói đã xen lẫn cả sự bất lực.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1916 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như giang giai chu lang nghiem, vo luong tho kinh tinh hoa giang ky Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.