Bệnh chiếm hữu

Chương 3: "Nhịn một chút, tôi sẽ làm nhẹ thôi."

Edit + beta: sellsell2610

Thời Ôn lấy từng quyển vở ra, trong lúc không chú ý đụng vào tay cậu. Trần Trì phản ứng rất lớn, lập tức rụt về sau.

Thời Ôn nhíu mày.

Phản ứng lớn như vậy sao?

Thời Ôn muốn đưa số quyển vở còn thừa lại cho cậu nhưng cậu không chịu nhận, ném cặp sách lên bàn liền bắt đầu vùi đầu xuống ngủ, một chút cũng không để ý đến vết thương trên tay.

Nhìn trước mặt bàn là một chồng vở ghi, Thời Ôn rối rắm liếm môi.

"Tiểu Ôn."

Vương Đình quay lại, muốn nói lại thôi.

Thời Ôn nhìn cô: "Sao vậy?"

Vương Đình quét mắt nhìn Trần Trì cách đó không xa, hơi nhổm người dậy, ghé sát tai cô, nhẹ giọng nói: "Cậu vẫn nên cách xa cậu ta một chút."

Thời Ôn nhìn về phía Trần Trì.

Vương Đình vẫn tiếp tục nói: "Cậu ta chuyển đến đây trước cậu một tháng. Mới vừa học được vài ngày đã chọc khóc hoa hậu giảng đường, mọi người đều nói cậu ta động tay động chân với cô ấy. Mấy nam sinh theo đuổi cô ấy liền tìm tới Trần Trì gây sự. Nhưng cậu ta bị đánh cũng không đánh trả, hơn nữa còn không chịu nói với giáo viên. Vì thế mấy nam sinh bắt đầu coi cậu ta là bao cát mà trút giận."

Thời Ôn nhíu mày: "Vậy cậu ấy thật sự làm gì đó không đúng với hoa hậu giảng đường sao?"

Vương Đình lắc đầu: "Không biết nữa. Nhưng mọi người ai cũng nói vậy. Ai thấy cậu ta cũng tránh như tránh dịch bệnh. Cậu không thấy cậu ta giống người bò lên từ địa ngục sao? Quanh năm âm u lạnh lẽo."

Thời Ôn cảm thấy hơi khó thở, nhẹ dịch người sang bên cạnh, muốn hít thở dễ hơn một chút.

Giờ cơm trưa, Thời Ôn cùng Thời Noãn cùng nhau đi xuống nhà ăn. Hai người diện mạo năm phần giống nhau, dáng người tinh tế cao gầy, khí chất xuất chúng. Vừa bước vào chính là tiêu điểm.

Lấy cơm xong, hai người chọn một vị trí trong góc, an tĩnh ăn cơm.

Bên cạnh lướt qua một bóng hình, khí tức thanh lãnh âm u không giống người bình thường.

Thời Ôn nhận ra đó là ai, có chút khinh ngạc.

Cậu sẽ ăn cơm sao?

Giây tiếp theo cô đã tự cười nhạo chính mình. Cậu là người bình thường tất nhiên cần ăn cơm.

Chỉ là, Trần Trì ăn chưa được bao nhiêu đã bị người khác đạp đổ. Tiếng khay sắt rơi xuống mặt đất tạo thành âm thanh vang dội, nhưng chẳng một ai để ý.

Thời Noãn cũng không.

Thời Ôn nhìn những người đang ăn cơm chung quanh, ai cũng là biểu tình hờ hững. Sau đó cô chuyển tầm mắt đến người Thời Noãn đang ăn cơm.

Ăn trưa xong, Thời Ôn nhất định bám sát Thời Noãn, mặc kệ cô có đuổi thế nào cũng không đuổi được.

Trường học rất lớn, Thời Noãn xách theo hộp y tế đi thẳng tới một chỗ. Cô biết rất rõ ngoại trừ sân thể dục, Trần Trì sẽ ở đâu.

Trên tầng thượng phòng thực hành số 3.

Thời Noãn cau mày giúp Trần Trì xử lý vết thương: "Sao cậu lại thích tắm rửa như vậy? Vết thương cũng trắng bệch rồi."

Trần Trì không rên một tiếng, cả người lười biếng dựa vào tường.

Thời Noãn cũng không ngại cậu không đáp lại, tiếp tục nói: "Tôi đã nói cậu đừng tự tiện tháo băng gạc đi. Cậu là người bình thường chứ không phải thần."

Thời Ôn đứng ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn hai người.

Cô nghĩ tới ở nhà ăn Thời Noãn thờ ơ lạnh nhạt. Cho nên, Thời Noãn sẽ không lại gần Trần Trì khi có mặt người khác, cũng không tới lớp để gặp cậu, cũng không cùng cậu về nhà. Chỉ khi nào có hai người, Thời Noãn mới giúp Trần Trì băng bó.

Thời Ôn nhấp nhấp môi, nếu cô xử lý tốt vết thương cho Trần Trì, thì Thời Noãn chắc chắn không có cơ hội tiếp cận cậu.

Sau khi Thời Noãn băng bó giúp cậu xong, giờ nghỉ trưa cũng kết thúc. Thời Ôn đợi Thời Noãn ra tới hành lang, mới vội vàng lấy đồ vật trong túi áo ra, nhanh chóng nhét vào balo của cậu.

Nhìn thấy trên tay cậu là lớp băng gạc dày đặc, cô khẽ nhíu mi.

Hai người nhanh chóng rời khỏi sân thượng, bước chân ngày càng xa, cuối cùng biến mất.

Trần Trì mở mắt ra, lấy ra đồ vật mà cô nhét trong balo của mình.

Là thuốc hạ sốt.

Ngoài hộp còn dán một tờ giấy ghi chú, nét chữ sạch sẽ thanh tú.

Uống sau khi ăn nửa giờ.

- -------------------------

Thời Noãn sau khi tan học phải ở lại dọn vệ sinh, Thời Ôn buồn chán ôm cặp sách tản bộ ở sân thể dục.

Hoàng hôn vừa buông xuống, sắc màu ấm áp dễ chịu. Cỏ xanh ở sân thể dục cùng sân bóng rổ như sáng lên.

Đúng lúc Thời Ôn đi qua rừng cây nhỏ, bên trong vang lên tiếng đánh nhau. Cô theo tiếng nhìn tới, bước chân đã dừng lại.

Trong rừng cây nhỏ, Trần Trì nằm dưới đất, bị một đám người vây đánh. Nhìn bộ dáng của đám người kia, khiến cô liên tưởng tới hình ảnh học sinh dẫm đạp sách vở.

Nhưng cậu không phải sách vở, cậu là người bình thường.

Bất chợt, cậu mở to mắt nhìn cô. Xuyên qua khe hở của bụi cây, sắc mặt cậu trắng bệch, đồng tử đen láy yên ắng.

Cậu không có làm ra bất kì hành động cầu cứu nào. Cô hoàn toàn có thể coi như chưa thấy gì mà bỏ đi.

Rốt cuộc có bao nhiêu người làm như vậy rồi?

"Em chào thầy hiệu trưởng." Thời Ôn cố gắng làm cho giọng mình lớn hơn: "Hình như em nghe thấy có âm thanh kì lạ ở đây."

Tiếng đánh nhau rất nhanh dừng lại, sau đó là hàng loạt bước chân bỏ chạy.

Đợi đám nam sinh đó đi rồi, Thời Ôn mới đi vào trong rừng cây nhỏ.

Trần Trì nằm trên mặt đất, không hề có thái độ tức giận.

Cô lại gần dìu cậu lên, cậu mở bừng mắt, hơi tránh khỏi tay cô.

Thời Ôn cả người cứng lại, không lẽ chỉ cho Thời Noãn chạm vào.

Nội tâm bắt đầu trở nên cứng rắn, cô khăng khăng muốn đỡ cậu lên. Lần này Trần Trì không trốn tránh, chỉ chăm chăm nhìn cô.

Thời Ôn đỡ cậu ngồi lên ghế đá, lấy từ trong cặp sách một hộp y tế nhỏ.

Cuối cùng cũng dùng tới.

Trong hộp là thuốc cùng băng gạc, so với Thời Noãn còn đầy đủ hơn.

Động tác của Thời Ôn vô cùng thuần thục cùng tinh tế. Cô cố gắng làm thật nhẹ nhàng, nhưng dù cẩn thận đến mấy khi động đến vết thương nghiêm trọng cũng khẳng định rất đau.

Chỉ là từ lúc cô băng bó, ngay cả mi mắt cậu cũng không nhăn lấy một lần. Mãi cho tới khi xử lý tới vết thương nghiêm trọng, Thời Ôn khẽ nâng mắt, cẩn thận quan sát từng biểu cảm nhỏ của cậu.

Cậu hơi rũ mi.

Thời Ôn tận lực làm động tác trở nên nhẹ nhàng nhất có thể, dịu giọng trấn an: "Nhịn một chút, tôi sẽ làm nhẹ thôi."

Băng bó xong, Thời Ôn đem mọi thứ thu dọn cẩn thận. Balo mới kéo khoá được một nửa, đột nhiên cô thấy trên mặt đất có gì đó, liền duỗi tay nhặt lên.

Là thuốc. Chính là thuốc trưa nay cô đưa cho cậu. Bên trên vẫn còn tờ ghi chú, ngay cả một viên cậu cũng chưa uống.

Thời Ôn nhíu mày: "Vì sao không uống thuốc?"

Cậu vẫn rũ mắt.

Một hồi trầm mặc. Thời Ôn thở dài, nghĩ sẽ đi tới máy bán hàng tự động ở sân thể dục mua một chai nước khoáng.

Trần Trì thấy cô khoác balo rời đi, thân mình liền cứng đờ.

Thời Ôn đi mua nước khoáng trở lại. Thấy Trần Trì đã ngồi dưới đất, không hiểu sao cậu lại ngồi dưới đất, dựa lưng vào ghế đá.

Hoàng hôn rơi xuống, mặt trời cũng bắt đầu khuất núi. Cậu ngồi trong rừng cây nhỏ, ẩn nấp trong một góc tối tăm, làn da trắng trẻo, cằm thon dài, không nhìn rõ biểu tình. Bàn tay được băng bó cẩn thận đang nắm chặt vỉ thuốc.

Không biết là do mặt trời xuống núi, trong góc nhỏ này tối tăm lạnh lẽo hay vì nguyên nhân gì đó, khiến cô cảm thấy không khí ở đây so với vừa rồi lạnh hơn rất nhiều.

Thời Ôn theo ánh sáng mỏng manh nhìn lại, thấy băng gạc trên tay cậu đã chuyển sang hồng.

Miệng vết thương của cậu lại nứt ra rồi.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Thời Ôn nhìn thấy liền hoảng hốt, vội chạy lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 3 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về cau truc va thuc trang hoat dong he thong ngan hang viet nam, dieu kien cap giay chung nhan du dieu kien kinh doanh dich vu kiem toan chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status