Bênh vực người mình cuồng ma

Quyển 1 - Chương 1-1: Mở đầu - Pháp bảo nghịch thiên


Thanh Khâu Sơn, sấm sét vang trời, thật nhiều đóa mây nhanh chóng ngưng kết thành một đoàn kiếp vân khổng lồ. Bầu trời tối sầm, sấm sét ầm ầm hỗn loạn, tựa như giông tố sắp tới.

Một con tiểu bạch hồ chạy ra khỏi sơn động, miệng còn ngậm một đoạn xương gà. Nàng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn kiếp vân, khiếp sợ, không thể tin tưởng, liền xương gà rớt mất cũng chưa phát giác.

Đó là kiếp vân a! Thanh Khâu Sơn cư nhiên có đại năng độ kiếp thăng tiên?! Thật không thể tin nổi!

Tiểu bạch hồ không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng mà vung chân chạy, như một đạo tia chớp xuyên qua rừng cây, thẳng đến nơi có thể nhìn đại năng đang độ kiếp mới tìm tảng đá nhảy lên, ngoan ngoan ngoãn ngoãn ngồi chờ đại năng phi thăng.

Đại năng là một nữ nhân cực kỳ mỹ diễm, ít nhất hơn trăm năm từ khi nàng sinh ra tới nay chưa từng gặp qua nữ nhân đẹp như vậy, chỉ cần ngồi đó không nhúc nhích vẫn có thể lộ ra mị hoặc quyến rũ, làm người mê muội, hận không thể vì nàng đào tim đào phổi.

Nhưng, thiên kiếp cũng không thưởng thức mỹ nhân, kiếp lôi liên tục đánh xuống, hoàn toàn không chút lưu tình. Tiểu bạch hồ nhìn đại năng từ nhẹ nhàng đối phó đến khuynh tẫn toàn lực, hai canh giờ sau, đồi núi phụ cận đều bị san bằng! Mà nàng cũng khi thì khẩn trương, khi thì thả lỏng, khắc sâu thể hội uy lực thiên kiếp.

Lâu như vậy cũng chưa thể đánh tan đại năng, trời cao càng thêm giận dữ, bỗng nhiên giáng xuống một đạo cự lôi, kim quang quấn quanh, hung hăng bổ lên đỉnh đầu đại năng.

Đại năng hoàn toàn không sợ hãi, lắc mình biến hoá lộ ra bản thể, chín cái đuôi dài tuyết trắng xoã tung lay động sau lưng nàng, ấn ký đỏ rực lập loè trên ấn đường, tinh xảo mà yêu dã, nàng nhìn cự lôi kia, không né không tránh, trực tiếp xông lên trời trực diện va chạm, tư thế như muốn đồng quy vu tận!

Tiểu bạch hồ lập tức nhảy dựng lên, miệng nhỏ giật mình há hốc, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm bản thể đại năng.

Đại năng cư nhiên là cửu vĩ thiên hồ Đát Kỷ!!!

Ấn ký kia là đặc thù độc hữu của Đát Kỷ a! Quan trọng nhất chính là, Đát Kỷ là lão tổ tông của nàng nha!!!

Nghe đồn Đát Kỷ giảo loạn nhân gian đến long trời lở đất, bị Thiên Đạo phạt vạn năm không được thành tiên, mà Cửu vĩ hồ nhất tộc cũng bị ước thúc không được rời khỏi Thanh Khâu Sơn nửa bước. Từ khi ấy, Đát Kỷ liền biến mất không còn tăm hơi, không biết đi nơi nào.

Tiểu bạch hồ nằm mơ cũng không ngờ mình sinh thời có thể gặp được lão tổ tông độ kiếp phi thăng, tức khắc như cùng chung vinh dự, hưng phấn nhảy nhảy nhót nhót, cười đến híp mắt.

Chớp nhoáng, Đát Kỷ đã đánh lui cự lôi, thành công vượt qua thiên kiếp.

Kiếp vân không cam lòng mà tan đi, chim chóc hót vang, trăm hoa nở rộ, không trung cũng vang lên tiên nhạc mỹ diệu. Kim sắc thần quang giáng xuống, trong nháy mắt toàn bộ Thanh Khâu Sơn linh khí nồng đậm.

Tiểu bạch hồ vội vàng hấp thu linh khí, cả người ấm dào dạt, thoải mái nheo mắt. Nhìn thang tiếp dẫn từ từ hạ xuống, nàng đã kiêu ngạo lại hâm mộ, nhìn lão tổ tông toàn thân mạ kim quang thánh khiết, không khỏi tâm trí hướng về. Thành tiên, thực tốt, thực tốt!

Khi nào nàng cũng có thể độ kiếp phi thăng đây? Thiên giới nhất định rất tốt đẹp, rất khoái nhạc đi?

Nàng tùy ý hướng chung quanh nhìn lướt qua, đại năng phi thăng, sớm có đủ loại yêu tinh tiến đến vây xem, trong đó cũng có chúng nàng Cửu vĩ hồ tộc, hồ ly sáu đuôi, năm đuôi, yếu nhất cũng có tới ba đuôi, lúc này đều đang tắm gội dưới thần quang, đi theo lây dính tiên khí đâu.

Tiểu bạch hồ quay đầu lại, liếc nhìn một cái đuôi lẻ loi sau lưng mình, lỗ tai nháy mắt cụp xuống, ủ rũ dùng móng vuốt nhỏ ôm lấy cái đuôi xoã tung, ghé vào trên tảng đá.

Rõ ràng nàng thực nỗ lực tu luyện, một trăm năm qua chưa từng chậm trễ, phương pháp người khác dùng nàng đều nếm thử, nhưng làm cách nào cũng tu không ra cái đuôi thứ hai. Nàng từ nhỏ liền thông minh hơn kẻ khác a, vì cái gì tu luyện lại khó khăn như vậy chứ? Hiện giờ nàng quá nhỏ yếu, liền thần quang đều không thể chạm vào, chỉ có thể trơ mắt nhìn tiện nghi đều bị đám yêu tinh khác chiếm mất.

Đó là lão tổ tông của ta, lại không phải của các ngươi!!!

Thực ủy khuất, tức giận nha!!!

Đầu nhỏ gác lên chân, mắt trông mong mà nhìn lão tổ tông bước lên thang trời, trong lòng đều là -------------- Muốn cái đuôi, muốn phi thăng! Muốn cái đuôi, muốn phi thăng! Muốn cái đuôi, muốn phi thăng!!!

Thời khắc này, nguyện vọng đã trở thành chấp niệm!

Đát Kỷ thành tiên, tiếp thu xong thần quang gột rửa, tâm trí lập tức trở nên bất đồng, năng lực cũng tăng trưởng bay vọt. Ngay một tích tắc nàng chuẩn bị bước vào Thiên giới, tâm niệm khẽ động, nàng đột nhiên nhận thấy trên thế gian còn một tia ràng buộc rất nhỏ. Nàng nhìn xuống phía phía dưới, bấm đốt tay tính toán một lát, ánh mắt liền dừng trên người tiểu bạch hồ.

Một vạn năm, Thanh Khâu Hồ tộc càng ngày càng thưa thớt, nàng cũng không biết mình còn hậu nhân tồn tại trên thế gian. Tuy rằng truyền qua nhiều đời như vậy, tiểu bạch hồ chỉ có một tia huyết mạch cực nhỏ, nhưng dù chỉ có một tia cũng là hậu đại của nàng. Huống chi, tiểu bạch hồ này nhìn qua tròn tròn, lông xù xù, vừa thấy liền nhịn không được tâm sinh yêu thích, nếu không phải Thiên Đạo không cho phép, nàng thật muốn trực tiếp mang nhóc con nàybđi theo luôn.

Thần quang chiếu rọi khi phi thăng là nàng vì tộc nhân tẩy tủy phạt cốt, xem như đền bù nhân quả vạn năm thua thiệt tộc nhân, nhưng chỉ duy nhất tiểu bạch hồ lại không thể tiếp nhận. Bởi vì tiểu bạch hồ có nàng huyết mạch, bị Thiên Đạo phán định cùng tội, tu luyện khó hơn ngàn lần vạn lần so với tộc nhân khác, xem một cái đuôi lẻ loi kia liền biết nhóc con này bị ước thúc lợi hại đến thế nào. Là nàng liên lụy tiểu bạch hồ, hiện giờ đại đạo đã thành, biết được hết thảy, nàng đương nhiên không thể để mặc hậu đại duy nhất của mình bị Thiên Đạo giết chết.

Thiên Đạo tuy không thể trái, nhưng cũng không phải không có lỗ hổng, Đát Kỷ chưa bao giờ là kẻ tuân thủ quy củ. Suy tư một lát, nàng điểm lên ấn đường, lòng bàn tay xuất hiện một viên bảo thạch màu đỏ hình giọt nước, phất tay ném hướng tiểu bạch hồ, khẽ mỉm cười, sau đó liền lập tức xoay người bước vào Thiên giới.

Lấy một giọt tinh huyết thuần tịnh nhất từ tiên thể của nàng tạo thành thiên đại cơ duyên đưa cho tiểu bạch hồ, đến nỗi là cơ duyên gì, liền phải xem tạo hóa của tiểu gia hỏa kia.

Tiểu bạch hồ vẻ mặt mộng bức mà nhìn đồ vật bắn nhanh tới, nàng muốn né tránh, nhưng thân thể tựa như bị thạch hóa, hoàn toàn không thể động đậy. Chỉ trong tích tắc, đồ vật kia đã tạp tới đầu nàng. Nàng giật mình nhắm mắt, lông toàn thân đều dựng đứng, nhận thấy đã có thể động, nàng lập tức nhảy khỏi tảng đá, nhìn chằm chằm mặt đất, vòng một vòng lại một vòng.

Nhưng không có, cái gì cũng không có!

Vừa mới rốt cuộc thứ gì tạp vào nàng?

Nàng lại ngẩng đầu, lão tổ tông đã biến mất, không trung cũng đã khôi phục thành bộ dáng bình tĩnh lúc ban đầu, nhưng trong lòng lại bình tĩnh không được.

Con rõ ràng ngoan ngoãn như vậy, đáng yêu như vậy, lão tổ tông ngài vì cái gì muốn tạp con???

Quả thực, ủy khuất đến muốn khóc!

Tiểu bạch hồ buồn bực xoay người, thoăn thoắt chạy khỏi nơi đó, trong sơn động nàng còn có gà nướng chưa ăn xong đâu!

Thời điểm đi ngang qua con sông, nàng chạy tới muốn uống chút nước giải giải khát. Nhưng vừa cúi đầu nhìn đến ảnh ngược trong nước liền cả kinh, phản xạ có điều kiện mà nhảy đến một bên, phun ra một ngụm sóng khí về nơi nàng vừa đứng!

Nàng pháp lực mỏng manh, sử dụng ngũ hành pháp thuật cũng gần như không có tính công kích, chỉ có sóng khí có thể sử dụng tới chiến đấu, tuy rằng cũng chỉ có thể phát ra một quả cầu nho nhỏ.

Nhưng mà chỗ kia không có gì hết, đừng nói địch nhân, ngay cả con ruồi cũng không có.

Tiểu bạch hồ nghiêng nghiêng đầu, nhìn nhìn con sông, đột nhiên phản ứng được ảnh ngược trong nước khi nãy kỳ thật là chính mình.

Nàng nhanh chóng bước qua soi soi. Không sai, mượt mà hơn Cửu vĩ hồ khác rất nhiều, nho nhỏ, xù xù, đáng yêu như trái cầu lông, đây chính là nàng! Toàn bộ Thanh Khâu Sơn không có một yêu tinh nào giống nàng hết!

Nhưng giọt nước màu đỏ trên ấn đường là thứ gì? Nàng sống một trăm năm đều là tuyết trắng tuyết trắng, một tia tạp mao đều không có được không, nàng cũng chưa từng mang trang sức, thứ đột nhiên xuất hiện này là cái gì? Hại nàng đều tưởng chính mình thành địch nhân!

Bất quá bộ dáng này thực giống lão tổ tông a, tuy rằng không đẹp bằng, nhưng trong toàn tộc chỉ có nàng cùng lão tổ tông giống nhau nha! Vui quá! Vui quá à!

Tiểu bạch hồ nâng móng vuốt sờ sờ cái trán, ai ngờ móng vuốt nhỏ đau xót, bị đá quý cắt chảy máu rồi!

Tiểu bạch hồ đau lòng mà liếm liếm móng vuốt, không biết nên làm ra biểu tình gì. Tuy rằng nàng liền hình người đều hóa không được, cũng chẳng làm ra biểu tình gì được.

Đúng lúc này, hồng bảo thạch nở rộ ra quang mang lóa mắt, hơi thở ôn nhuận bao bọc lấy nàng, tựa như về tới cơ thể mẹ, an toàn mà ấm áp, làm nàng không tự giác liền thoải mái đến dỡ xuống phòng bị.

Mà lúc này đây, nàng liền phản ứng đều không kịp, liền trơ mắt nhìn mặt nước yên lặng biến thành xoáy nước, nháy mắt hút nàng xuống dưới!

Hút! Xuống! Dưới!

??????????????

Cái quỷ gì?!

Nháy mắt trước khi mất đi ý thức, tiểu bạch hồ chỉ còn duy nhất một ý nghĩ, kiếp sau mặc kệ người khác phi thăng cũng được, nhập ma cũng thế, nàng sẽ không bao giờ tò mò chạy qua nữa, khóc chít chít!

Tiểu bạch hồ cho rằng lần này xác định xong đời, không ngờ nàng ccòn có thể mở mắt. Chẳng qua quang cảnh chung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Sàn nhà sáng đến độ có thể soi gương, tản ra ánh sáng nhu hòa, phòng không nhỏ, nhưng trống rỗng, liền cửa sổ cũng không có.

Nhìn kỹ, "vách tường" xung quanh nhìn như huyễn kính, từng khối "gương" xẹt qua văn tự nhân loại cùng đủ loại hình ảnh, như là một đám hát tuồng, trình diễn hài kịch, bi kịch, còn rất thú vị.

Tiểu bạch hồ cũng là tâm đại, xác nhận noi này không có gì nguy hiểm liền ghé vào một góc "xem kịch".

Trong "kịch" có người khóc, có người cười, có người giận dữ, có người sầu bi, thật là nhân sinh bách thái.

Nhân vật cũng có vẻ quái quái, có kẻ tiên phong đạo cốt, so với Tán Tiên còn "tiên" hơn; có kẻ mặc áo ngắn quần ngắn, còn bại lộ hơn Hồ tộc hóa hình; có kẻ đầy đầu châu ngọc, lóa mắt hơn mọi đá quý nàng từng thấy; còn có kẻ cầm pháp bảo, thứ gì đó đen đen, chỉ cong ngón tay là có thể đánh chết người đối diện, lợi hại hơn cả pháp thuật.........

Tiểu bạch hồ nghiêng nghiêng đầu, nghi hoặc, cũng càng thêm tò mò.

Đây là thế giới dưới chân núi sao? Những người kia là các thị tộc khác nhau sao? Bọn họ có người thực mảnh mai, có người rất lợi hại, nhưng nơi bọn họ sống đều có vẻ thú vị nha, còn thú vị hơn mọi chuyện nàng từng thấy cả trăm năm nay nữa!

Nếu nàng có thể xuống núi thì tốt rồi, lão tổ tông đã từng ở nhân gian hô mưa gọi gió, nàng không tưởng noi theo lão tổ tông, nhưng thật sự muốn đi xem nhân gian rốt cuộc là như thế nào nha!

【Tô Viên Viên, ngươi thật sự muốn đi nhân gian rèn luyện sao?】

Tiểu bạch hồ nháy mắt tạc mao, nhảy dựng lên, trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ uy hiếp, còn lộ ra hàm răng bén nhọn, cảnh giác mà xem kỹ bốn phía.

【Ta là pháp bảo trên ấn đường ngươi - hệ thống rèn luyện thành tiên. Ngươi có thể kêu ta danh hiệu "001", ý tứ là số một, là hệ thống mạnh nhất. Ta là cơ duyên thích hợp nhất sinh ra từ dục vọng trong nội tâm của ngươi, lấy tinh huyết Đát Kỷ thượng tiên vì dẫn, ta đã cùng linh hồn ngươi trói định, về sau hiệp trợ cùng đốc xúc ngươi rèn luyện thành tiên, hoàn thành lớn nhất tâm nguyện của ngươi.】

Tiểu bạch hồ ngây dại, nâng vuốt muốn sờ sờ ấn đường đá quý. Không thấy! Biến mất rồi!!!

Thông qua ảnh ngược trên sàn nhà, nàng có thể mơ hồ mà nhìn đến đá quý kia đã biến thành ấn ký màu đỏ hình giọt nước, khắc trên ấn đường, nhìn như nàng trời sinh liền có ấn ký nho nhỏ kia, làm nàng nhìn qua lại đáng yêu gấp vài lần!

Tức giận a!!!

Vì cái gì lão tổ tông ấn ký quyến rũ vô cùng, mà nàng ấn ký thì đáng yêu như vậy?! Nàng là Cửu vĩ hồ tộc, nàng cũng muốn mỹ diễm quyến rũ a!

Nghĩ đến đây, tiểu bạch hồ cảm thấy cần phải chính mình chính chính danh, lập tức ngẩng đầu ưu nhã mà đi đến giữa phòng, tận khả năng cao ngạo mà nói: "Ngươi muốn hiệp trợ ta, đương nhiên phải nghe ta. Chuyện thứ nhất, nhớ kỹ tên của ta, ta tên "Tô Viện Viện", là "Viện" đại biểu mỹ nữ, mỹ ngọc chứ không phải "Viên" trong viên cầu. Nhớ kỹ sao?"

Trong phòng lặng im một lát, lại vang lên thanh âm hệ thống không hề phập phồng.

【Tô Viên Viên, Thanh Khâu tiểu bạch hồ, tu luyện trăm năm vẫn chỉ có một đuôi, có một tí huyết thống của Đát Kỷ thượng tiên. Thiên phú cực cao, nhưng bị Đát Kỷ thượng tiên liên lụy, tu luyện gian nan. Nguyện vọng lớn nhất là xem tẫn nhân sinh bách thái, tu luyện thành cửu vĩ thiên hồ, đắc đạo thăng tiên. Từ nhỏ vô cùng sùng bái Đát Kỷ thượng tiên, liền lấy dòng họ "Tô" Đát Kỷ thượng tiên ở nhân gian làm họ, lại vì khi sinh ra nhìn giống như một viên cầu tuyết trắng mà được đặt tên "Viên Viên", tên chính thức "Tô Viên Viên"... đây là tư liệu cơ bản của ngươi, không sai.】

...................................

Ta giận!!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cẩm nang kỹ thuật trồng trọt và chăm sóc cây trồng, từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý. Tất cả đều có trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như 20 loai hoa ruc ro ban nen trong trong nha vao mua he, hoa thu hai duong f1 kep ru chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật nông nghiệp trên sẽ ít nhiều giúp mùa màn của bạn tăng năng suất và vườn cây cảnh thêm xanh đẹp.

loading...
DMCA.com Protection Status