Bị cha bán cho Hạo thiếu

Chương 8: Tổng tài lang băm (H)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

Buổi chiều hôm nay sau khi tan ca thì Thanh Lam sẽ đưa cô và một vài đồng nghiệp đi gặp đối tác. Vì là nhiệm vụ đầu tiên nên Anh Ngọc không muốn xảy ra sơ sót hay để lại ấn tượng xấu nên đã đồng ý ngay. Ít ra cô cũng có thể chứng minh thực lực của mình.

Đứng trước quán bar S, Anh Ngọc sững sờ cả người. Đây là nơi mà lần trước Bác Hạ đã đưa cô vào, thật sự cô cảm thấy rất đáng sợ. Thanh Lam và mọi người vào trước, Anh Ngọc thấy vậy thì cũng bấm bụng chạy vào theo. Dù sao cũng có mọi người ở đây nên sẽ đỡ sợ hơn. Bên trong toàn những ánh đèn mở ảo và tiếng nhạc xập xình. Nắm chặt tay của Tiểu Khuê, Anh Ngọc bẽn lẽn đi vào bên trong.

Mở cửa căn phòng VIP, Thanh Lam bước vào trước rồi đến những người kia, cô và Tiểu Khuê vào sau cùng. Thấy Anh Ngọc lo lắng, Tiểu Khuê nhẹ nhàng vỗ vào tay cô vài cái.

- Có mọi người ở đây mà, sẽ không sao đâu.

- Uhm!

Hai người họ vào trong. Ở đây có hai vị Tổng tài chờ trước, một người là Thiệu Tổng, người còn lại là Chu Tổng. Hai người này đã bước sang tuổi 50, đều mập mạp, lùn tịt một khúc. Số của Anh Ngọc khá nhọ, vào sau thì chỉ còn chỗ ngồi cạnh Chu Tổng. Giữ khoảng cách khá xa, cô cố gắng ngồi khép nép.

- Tôi quá thất lễ, đã để Thiệu Tổng và Chu Tổng đợi lâu rồi.- Thanh Lam vừa rót bia cho hai người họ vừa mỉm cười đầy mị hoặc.

- Phó phòng Ngô đừng khách khí, chúng tôi cũng vừa đến mà thôi.- Thiệu Lạp Minh xua tay.

- Đây là nhân viên mới sao?

Ánh mắt hau háu của Chu Ngạn Lưu quét nhìn Anh Ngọc từ trên xuống dưới rồi nhìn Thanh Lam. Rùng mình một cái, Anh Ngọc chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.

- Đây là Anh Ngọc, cô ấy vừa vào Lê Viễn được vài ngày.- Thanh Lam hờ hững nói, không nhìn cô một lần.

- Thôi, chúng ta bàn chuyện hợp đồng nào.- Thiệu Lạp Minh nâng ly rượu.- Cạn ly!

- Cạn ly!

Siết chặt ly rượu trong tay, Anh Ngọc chỉ nhấp môi một ít. Trước giờ cô không quen và chưa từng uống thứ này. Chả hiểu sao không khí nhộn nhịp ở đây lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt, khá gượng gạo. Bây giờ Anh Ngọc mới nhận ra đến đây chính là một sai lầm. Nhưng vì chiến lợi phẩm đầu tiên, không đi không được. Không thể hoà vào không khí ấy, cô đành cầm ly rượu trầm ngâm một góc.

- Tối nay đi cùng tôi chứ?

Giọng nói thì thầm qua tai khiến Anh Ngọc sởn cả gai ốc. Nhìn sang bên cạnh, cô thấy Chu Ngạn Lưu nhìn mình với ánh mắt đầy trông chờ. Rùng mình một cái, cô cười trừ.

- Xin lỗi Chu Tổng, tôi không thể đi cùng ngài rồi.

- Cô ngại gì chứ? Những cô gái nhân viên như cô chẳng phải đều muốn chúng tôi chiếu cố một tí hay sao?

Nét mặt cười xuề xòa của ông ta bỗng khiến Anh Ngọc ghê tởm. Xua tay từ chối, cô lắc đầu.

- Ngài nhầm lẫn với ai rồi đấy ạ.

Chu Ngạn Lưu không nói gì nữa, chỉ cười cười rồi quay nhìn hướng khác. Anh Ngọc nhích ra xa một tí. Quả là lần đầu tiên gặp đối tác như thế này khiến cô thấy rất ngượng. Cả gương mặt đỏ ửng lên, Anh Ngọc kéo chân váy xuống một tí. Ánh mắt của hai người này đúng là quá không đứng đắn.

*Cạch*

- Ô? Đông vui quá. Cho chúng tôi tham gia nữa nhé!

Giọng của Lam Trạch oan oan khiến Anh Ngọc ngớ người. Lam Trạch và Lê Đan như hình với bóng, anh ta ở đây thì tức là cũng có Lê Đan ở đây.

- Mời ngồi, mời ngồi.- Thiệu Lạp Minh nồng nhiệt đi đến chào đón.

Không ngoài suy đoán của cô, sau khi Lam Trạch đi vào thì bóng dáng của Lê Đan cũng xuất hiện. Đột nhiên cả người cô run rẩy. Nhớ đến chuyện đêm qua đột nhiên hơi thở của Anh Ngọc gấp gáp, hai má cũng ửng hồng. Đến bây giờ cô vẫn không tin cơ thể của mình chính là bị Hạo Lê Đan đã ngắm nhìn.

Bên ngoài có người mang thêm ghế vào. Lê Đan bắt tay hai vị Tổng tài, ánh mắt chưa hề dừng ở Anh Ngọc dù chỉ một giây.

- Chào Chu Tổng! Chào Thiệu Tổng.

- Chào Hạo Tổng!

- Chào Lam Phó Tổng!

Lê Đan và Lam Trạch ngồi xuống phía đối diện. Chỉ là những cử chỉ của anh ta thôi mà lại khiến Anh Ngọc không ngừng run rẩy. Ánh mắt không dám cương trực mà nhìn thẳng.

- Hôm nay Lê Viễn chúng tôi rất là vinh dự khi được hợp tác cùng với Thiệu Tổng và Chu Tổng đây.- Nhấp môi một ít rượu, Lê Đan nhướng mày.

- Lần hợp tác này mà để phó phòng kinh doanh và nhân viên tiếp đãi thì đúng là quá không phải phép. Tôi xin chuộc lỗi với các ngài một ly nhé.- Lam Trạch đưa ly rượu lên rồi uống cạn.

Thanh Lam nghiến răng. Không ngờ buổi hẹn hôm nay lại để cho Lê Đan và Lam Trạch biết được. Rõ ràng tên dê xồm Chu Ngạn Lưu đang cố tiếp cận Anh Ngọc vậy mà bây giờ lại bị chen ngang rồi.

- Anh Ngọc, uống một tí đi chứ. Tôi thấy cô nãy giờ im lặng lắm nha.

Giọng của Chu Ngạn Lưu văng vẳng bên tai khiến Anh Ngọc giật mình. Chỉ cười trừ vài cái, cô xua tay từ chối.

- Tôi không quen uống thứ này. Xin thất lễ với ngài ạ.

- Uống đi, say thì tôi đưa cô về.

Vừa dứt câu, bàn tay không đứng đắn của ông ta lướt từ eo xuống mông khiến Anh Ngọc giật bắn người. Như có luồng điện chạy qua, cô hấp tấp đứng bật dậy rồi gắt lên.

- Chu Tổng, xin ngài giữ tự trọng!

- Anh Ngọc! Cô đang làm gì vậy hả?- Thanh Lam nhíu mày, rõ là thái độ không vui.

- Phó phòng, rõ ràng ông ấy sàm sỡ tôi mà.- Giọng điệu khó chịu, mặt mày của cô nhăn nhó.

- Xin lỗi Chu Tổng nhanh đi!- Thanh Lam gắt lên.

- Anh Ngọc à, xin lỗi Chu Tổng đi.- Tiểu Khuê lay nhẹ tay cô vài cái.

- Tại sao tôi lại phải xin lỗi chớ? Rõ ràng là...

- Xin lỗi Chu Tổng mau!

Ánh mắt của Lê Đan lúc này mới nhìn Anh Ngọc. Đáy mắt sâu thẳm không thấy đáy, cố nhìn cũng chẳng biết anh đang muốn gì. Cả người cô tê cứng, phải nói là do câu nói của anh mà hoá thành đá thạch. Hạo Lê Đan, người ta sàm sỡ cô như vậy mà còn bắt cô phải cúi đầu xin lỗi người ta. Anh liệu có còn là con người không?

- Hoàng Anh Ngọc, cô thật sự hiểu lời tôi nói?

Lê Đan trừng mắt khiến Anh Ngọc có phần hoảng loạn. Suy đi nghĩ lại thì cô cũng chỉ là một nhân viên nhỏ bé mà thôi. Đã "thấp cổ bé họng" thì sao có thể phản kháng. Cố gắng dằn cơn tức, cô thấp giọng.

- Chu Tổng, tôi xin lỗi.

- Không sao, không sao.- Chu Ngạn Lưu cười xuề xòa.- Ngồi xuống đây! Cô Hoàng có xe không? Chốc nữa tôi đưa cô về.

- Phiền Chu Tổng lắm. Tự tôi về được rồi.

Mang uất ức trong lòng, Anh Ngọc không nhìn ông ta lấy một lần. Người làm cô căm hận nhất bây giờ không phải là gã to béo, dê xồm kia mà chính là nam nhân đẹp như tiên tử ngồi trước mắt. Anh đúng là kẻ vô tâm vô tình. À mà... Cả hai chỉ ràng buộc về hợp đồng chứ có là gì mà anh phải để mắt đến mình. Có lẽ cô đã suy nghĩ nhiều lắm rồi.

Cuối cùng buổi gặp mặt cũng kết thúc. Anh Ngọc chào mọi người rồi lặng lẽ ra ngoài, chẳng đá động đến ai thêm một tiếng nào. Ôm ấm ức trong lòng mà chẳng thể làm gì được. Ra đến cửa, Anh Ngọc đi đến trạm xe bus ở gần đó chờ đợi trong khi mọi người đã về hết. Giờ này là chuyến cuối rồi, không kịp thì phải bắt taxi về nhà vậy.

Đang đứng đợi xe bus, bỗng chốc Anh Ngọc nhìn thấy có một đôi nam nữ đi từ trong quán bar ra. Người nam khoác tay ôm lấy hông cô gái trông tình tứ lắm. Mím chặt môi, cô cố trông theo bóng dáng quen thuộc ấy. Tại sao khi nhìn được góc nghiêng gương mặt kia thì bầu trời trong cô lại sụp đổ như thế này? Cả người lững thững, hai mắt của cồ nhoè hẳn đi. Hiện tại không còn gì cả. Hoàng Anh Ngọc này chẳng còn lại gì cả.

Ngồi phịch xuống băng ghế ở trạm chờ xe bus. Cô không khóc nhưng nước mắt vẫn không tự chủ mà tuôn rơi. Vì điều gì vậy? Vì Anh Ngọc đã phạm phải điều gì mà ông trời lại đày đọa cô đến thế? Từ tình cảm gia đình, tình yêu rồi đến cả công việc. Cô thất bại về mọi thứ. Hiện tại sống để làm gì? Sống để làm gì mà phải chịu quá nhiều đớn đau. Cuộc đời của cô vốn dĩ đã không công bằng. Chẳng ai chịu đặt mình vào cô mà suy nghĩ. Họ chỉ biết chà đạp lên cô để tạo niềm vui mà thôi.

Một làn gió mạnh lướt qua. Dù không nhìn nhưng Anh Ngọc biết rõ đó là chiếc xe mà Lê Đan hay dùng. Hiện tại anh đã hài lòng chưa? Từng thứ mà cô đã nếm trải đều do anh mang đến cả. Có lẽ bây giờ anh đang hả hê lắm. Khá hả hê khi chà đạp lên một cô gái chẳng là gì trong xã hội tấp nập này.

...

*Rào, Rào...*

Đắm mình trong làn nước mát lạnh, Anh Ngọc muốn quên đi những nhục nhã của đời mình. Công việc và cuộc sống đều bị Hạo Lê Đan kiềm hãm. Ngay cả cơ thể này. Thân xác được cô cố gắng giữ gìn suốt 23 năm cuối cùng cũng để anh ta nhìn thấy. Còn gì tủi nhục hơn nữa? Trên đời này tên khốn kiếp chính là Hạo Lê Đan! Tên đê tiện nhất cũng là Hạo Lê Đan!

Những giọt nước lấp lánh liên tục phạm vào da thịt mịn màng, trắng muốt. Nước ấm bay lên những làn khói mờ ảo. Dáng người mảnh mai trong khói nước với hai quả đào và gò mông cứ thoắt ẩn thoắt hiện càng làm bức tranh dục vọng thêm dâng cao. Hai tay cọ xát da thịt. Khi lướt qua ngực và chạm phải hai nụ hoa hồng hào thì cả người cô giật lên một cái. Ký ức đêm qua lại ùa về. Hai má không ngừng ửng đỏ, nóng ran. Đôi bàn tay áp lên mặt vỗ vỗ vài cái. Tuyệt đối cô không thể nhớ đến chuyện xấu hổ này nữa.

Đột nhiên một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo ôm lấy Anh Ngọc khiến cô hốt hoảng. Mạnh mẽ ra sức mà giãy giụa. Cô biết tổng ở đây chỉ có Hạo Lê Đan mới bạo gan như thế này. Thân người nam nhân áp sát, bàn tay to khỏe khoá cả hai tay của Anh Ngọc. Ép cô tựa vào tường, anh thấp đầu ngậm lấy chiếc cổ trắng ngần.

- Tên đó chạm vào nơi nào của cô?

Cả người như rực lửa, Anh Ngọc thở hổn hển rồi lắc đầu.

- Dù ông ta có làm gì tôi thì cũng không liên quan anh... Mau buông ra!

Trượt tay xuống ngực, Lê Đan nhíu mày, dùng một lực nhỏ trêu đùa hai nhụy hoa đầy kiêu hãnh. Tay còn lại đã buông hai tay cô từ khi nào và đang lướt xuống mông mà vô tư nhào nắn.

- Bàn tay dơ bẩn của hắn đã chạm vào đây sao?

- Anh...- Cơ thể uốn éo, Anh Ngọc nhắm tịt hai mắt.- Anh là tên khốn kiếp. Ai cho anh vào đây chứ?

- Nhà tôi, cô có thể cấm?

Vừa dứt câu, Lê Đan đưa tay nhấc bổng Anh Ngọc rồi đi ra ngoài. Dù cô cố gắng giãy giụa, đánh anh ra sao thì có vẻ như chẳng có gì phiền toái. Đặt cô xuống giường, Lê Đan đã nhanh như cắt tách rộng hai chân, nhẹ nhàng lướt ngón tay vào bên trong nơi tư mật.

- Ư ưm...

Không chịu được tấn công, Anh Ngọc kêu lên vài tiếng, phần ngực cũng ưỡng lên rất cao. Hai tay nắm chặt lấy drap giường, cô nghiến chặt răng chịu đựng. Lê Đan vì sự cứng đầu của cô và mùi hương chanh tự nhiên mà làm tâm lý như rối loạn. Đôi môi chiếm hữu đôi gò bồng đảo còn những ngón tay thon dài lại ra sức trêu chọc cánh hoa mềm phía bên dưới. Cô gái này xem vậy mà lại rất nhạy cảm. Chưa gì mà nơi tư mật này đã ươn ướt cả rồi.

Lại cắn chặt đôi môi, cô không muốn mình phát ra những tiếng kêu đầy dục vọng với con người này. Gặp anh chính là một sai lầm khiến cuộc đời cô phải rẽ lối sang hướng khác. Bây giờ thì Hoàng Anh Ngọc đây chẳng còn lại gì.

Cong một bên môi đầy mị hoặc, Lê Đan đè hẳn lên người Anh Ngọc rồi cắn vào tai cô vài cái. Cả người run lẩy bẩy, anh vừa tăng tốc độ va chạm với hạt đậu nhỏ bên dưới thì liền khiến cô la thất thanh.

- Ưm ha...ư ư...

- Để tôi xem cô sẽ kiềm nén được đến đâu.

Nhếch môi một cái, anh cho hai ngón tay khảm vào cơ thể của Anh Ngọc. Bên trong cô ấm nóng, siết chặt lấy ngón tay khiến thần trí anh như tê dại. Chỉ là những ngón tay mà cô gái này lại có sức hút mạnh mẽ như thế này rồi. Anh không cho vào sâu vì anh muốn thứ lấy đi lần đầu của cô là thứ khác chứ không phải hai ngón tay vô ích như thế này. Tuy nhiên chỉ là ngón tay mà cô lại sống dở chết dở như thế. Đến khi anh cho "cậu em" vào thì sẽ thế nào nữa đây?

Vừa ra sức kích thích, vừa giương mắt nhìn gương mặt hồng hào của cô mà trong lòng anh như đang có mùa hoa nở rộ. Cô gái này không những đẹp thanh thuần mà còn rất đáng yêu. Đôi má ửng đỏ và biểu cảm hết sức chân thật khiến anh càng thêm hưng phấn nhưng Lê Đan biết thời khắc để phá thân của cô không phải là lúc này.

- Tiểu yêu tinh, thả lỏng ra. Đừng siết chặt tay anh quá.

Câu nói của anh càng khiến Anh Ngọc thêm xấu hổ. Cô không nghĩ rằng sẽ có một ngày mình bị một người đàn ông vô tư chạm vào cơ thể mà không còn sức lực để phản kháng. Ngay cả hai chân còn dang rộng ra để anh ta hành sự. Cô cuối cùng là loại đàn bà gì thế này?

- Ưm...khốn kiếp...a ưm...anh là tên khốn kiếp...

- Anh chỉ khốn kiếp với em mà thôi.

Đôi môi cong lên đầy quyến rũ, anh nhẹ nhàng ngậm lấy bờ vai mảnh khảnh kia. Anh Ngọc không chịu đựng được, cơ thể giật lên liên hồi, bên dưới tuôn trào một dòng nước ấm. Thân thể ra rời, cô nằm bất động ở giường mà thở dốc. Nghiêng người sang một bên, cô quay lưng lại với anh. Dù đã cố gắng mạnh mẽ nhưng hai dòng nước mắt không ngừng lăn dài.

- Tại sao vậy? Anh đang cần gì ở tôi thế? Tôi không có địa vị, tôi càng không có nhan sắc. Tại sao anh lại cố gắng hà hiếp một con kiến nhỏ bé như tôi cơ chứ? Hức, cha tôi vô tâm bán tôi cho anh chỉ để đổi lại vài đồng bạc lẻ. Người tôi theo đuổi suốt 6 năm cuối cùng lại sánh đôi cùng người con gái khác. Còn anh, rõ ràng anh thấy người ta sàm sỡ tôi lại bắt tôi cúi đầu xin lỗi họ. Cơ thể tôi giữ gìn suốt ngần ấy năm lại bị anh ngang nhiên nhìn ngắm. Hạo Lê Đan, ức hiếp một chồi non như tôi khiến anh hả hê lắm sao?

Lê Đan nằm nghiêng bên cạnh, giương mắt nhìn đôi vai run rẩy phía trước. Vòng tay ôm lấy hông cô, anh hôn nhẹ lên mái tóc còn ướt sũng. Hạo Lê Đan vốn là thích trêu đùa. Thích nhìn dáng vẻ của cô khi nổi cáu. Nhưng anh không ngờ rằng cô lại chịu phải tổn thương đến vậy. Ban đầu anh đồng ý mua cô chỉ vì muốn trị thói cứng đầu, ương ngạnh. Nhưng bây giờ anh giữ lấy cô chính là do sự thương cảm với cô gái kiên cường này. Ngay lúc này đây, anh chợt nhận ra Anh Ngọc đanh đá chỉ là muốn tạo vỏ bọc để bảo vệ mình.

Chiều hôm nay anh cũng biết rõ hai tên Tổng tài kia không hề đứng đắn. Vì thế nên biết được cô đến đó thì cũng bỏ ra một chút ít thời gian mà đến cùng. Chứ đáng ra hai gã đó chả là gì để anh phải đón tiếp. Chỉ là trong lòng anh lo lắng cô sẽ gặp nguy hiểm và cơ thể này chỉ được mỗi mình anh sở hữu mà thôi. Chẳng hai được "sàm sỡ" cô ngoài Hạo Lê Đan anh cả. Tất cả cũng chỉ vì cô. Hoàng Anh Ngọc!

- Muốn bình yên thì hãy ngoan ngoãn ở cạnh tôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.4 /10 từ 12 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach khoi phuc file da xoa vinh vien trong thung rac, cach tao anh gif online chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.