Bị phú nhị đại theo đuổi

Chương 7


Editor: tiểu mao

Tiệm KFC ở bên kia đường cái, đối diện với cổng chính của trường học, vòng qua tiệm KFC, mặt sau chính là đại viện của người nhà giáo viên nơi mà Kỷ An Ninh hiện tại đang ở.

Có thể nói, mỗi ngày Kỷ An Ninh đều đi qua nơi đó.

Tiệm KFC MacDonald bán thức ăn nhanh, đối với một số gia đình có con nhỏ thường ân cần dạy bảo con mình “ăn ít”, “không nên ăn” đó toàn là thực phẩm chiên dùng dầu bẩn.

Nhưng một số gia đình khác có con nhỏ, mỗi lần đi qua đều sờ túi tiền, nhịn xuống cảm giác muốn ăn mà nhắm mắt đi qua nơi “xa xỉ” này.

Văn Dụ đương nhiên là kiểu phía trước.

Trong trí nhớ của Kỷ An Ninh, mình cũng từng là kiểu người trước. Nhưng từ sau khi ba cô làm ăn thất bại, lừa bà ngoại bán nhà ở, sau đó đem toàn bộ tiền bạc tích lũy trong nhà đi, cô liền trở thành kiểu người sau.

Văn Dụ có chút choáng váng.

anh tiếp xúc với nhiều cô nàng xinh đẹp thông thường đều nói: “đi ăn cùng sao?”, hoặc vênh mặt hất hàm sai khiến: “Ăn bò bít tết.” Đúng là không có người nào được anh mời khách lại muốn đi ăn KFC.

anh há miệng thở dốc, lại nhắm mắt lại, mỉm cười nói: “Được.”

Vì vậy, Văn Dụ mang theo Kỷ An Ninh xuất hiện ở tiệm KFC đối diện trường học. Ăn cơm cũng chỉ là lời dẫn, mục tiêu cuối cùng của anh là Kỷ An Ninh. Đối với loại đồ ăn chiên dầu này, Văn Dụ không muốn ăn lắm. anh muốn chờ Kỷ An Ninh ăn xong thì mở ra đề tài nói chuyện.

Văn Dụ miễn cưỡng cắn một miếng thịt gà, cảm thấy quá dầu mỡ liền bỏ xuống.

Vừa ngước mắt lên, lại thấy Kỷ An Ninh đã nhanh chóng ăn xong cái cánh gà, đang liếm ngón tay. Đầu lưỡi phấn hồng, mềm mại, linh hoạt, ướt át.

Đối với Kỷ An Ninh mà nói, cánh gà KFC đúng là siêu cấp thơm, ăn đến mức làm người ta còn thòm thèm. Đầu ngón tay không chỉ dính dầu, còn có ít vụn đồ ăn, cô theo bản năng mà liếm liếm.

Giương mắt, lại thấy Văn Dụ dùng ánh mắt sâu kín mà nhìn mình chằm chằm.

Loại ánh mắt này của hắn, Kỷ An Ninh rất quen thuộc, giống như mạch dung nham ngầm dưới vực sâu, hơi thở cực nóng trong bóng đêm ập vào trước mặt, đầy nóng bỏng.

Kiếp trước, anh vẫn luôn nhìn cô như vậy. Thường xuyên làm cô cảm thấy hoảng loạn, sợ hãi, muốn chạy trốn.

Lúc trước khi anh nhìn cô như vậy, cô bỏ chạy. Nhưng bây giờ…

“anh đang nhìn cái gì?” Kỷ An Ninh hỏi.

Văn Dụ hoàn toàn không có bộ dạng chuyện xấu bị bắt gặp, ánh mắt hắn hơi lóe, mỉm cười nói: “Nhìn em đấy.”

Kỷ An Ninh thật ra biết trong đầu anh nhất định đang suy nghĩ mấy ý nghĩ sắc tình. Sau này anh đối với cô lì lợm la liếm, anh đối với cô có những ý tưởng đó cùng dục vọng không hề che dấu.

Kỷ An Ninh không biết nói tiếp như thế nào, chỉ có thể để mặt vô cảm.

Văn Dụ có cảm giác kỳ quái, Kỷ An Ninh dường như vừa rồi biết anh đang miên man suy nghĩ cái gì. anhthấy buồn cười, sao có thể chứ.

anh nhìn hai tay của cô, cầm lấy một tay, lấy khăn giấy lau dầu ở trên đầu ngón tay của cô: “Về sau đừng liếm ngón tay trước mặt người khác như vậy, trông khó coi.” Quá khiêu khích rồi, Văn Dụ nghĩ, cái này mẹ nó không thể để cho người khác nhìn thấy. Kỷ An Ninh ngẩn ra.

anh đang phê bình cô vừa rồi liếm ngón tay à? Hóa ra là cô hiểu nhầm anh? cô vừa rồi kìm lòng khôngđược, nhưng đúng là liếm ngón tay không phải hành vi nhã nhặn. cô cảm thấy có chút ngại ngùng.

Sau đó mới phản ứng được, Văn Dụ thế mà cầm lấy tay cô.

Dựa theo thời gian mà nói, bọn họ bây giờ vừa mới quen biết. Người này đúng là không biết xấu hổ!

Kỷ An Ninh phản ứng lại, liền đột ngột rút tay mình về.

“Tôi tự làm.” cô không được tự nhiên mà nói, cầm lấy khăn giấy, đầu cúi sát ngón tay.

Phản xạ hình cung đủ lớn đấy. Văn Dụ mỉm cười, không ép buộc cô.

So với sự bá đạo, không nói lý sau này của anh, lúc này anh vừa mới quen biết Kỷ An Ninh, đúng là xứng với danh nho nhã lễ độ, thậm chí là ôn tồn lễ độ.

Nhưng Kỷ An Ninh biết bộ mặt thật của anh.

“anh sẽ không đánh em, nhưng anh đem lời nói nói rõ ở chỗ này, Kỷ An Ninh.” anh đem cô chặn ở mộtgóc không người trong trường học, nghiến răng nghiến lợi: “Chỉ cần một ngày anh còn ở đây, em đừng mong ở cùng người khác.”

Đối phương là người ở trường khác, là khách quen trong tiệm của Thư Thần, đuổi theo cô đến trong trường học, bị hắn bắt gặp, liền vung nắm đấm đánh.

Nam sinh kia nhìn qua thì cường tráng, ai ngờ lại không chịu nổi một quyền của Văn Dụ.

Kỷ An Ninh bị anh dọa sợ, về sau cô từ xa nhìn thấy anh liền bỏ chạy. anh chặn cô lại vài lần, anh hỏi côchạy cái gì, cô nơm nớp lo sợ, anh mới biết được rằng cô sợ anh đánh cô.

anh nói anh tuyệt đối không đánh phụ nữ, lại thêm một lần đưa ra đề xuất cô làm bạn gái của hắn. Kỷ An Ninh tuy rằng sợ anh, tuy rằng anh thề tuyệt đối không đánh phụ nữ nhưng cô vẫn từ chối anh.

Văn Dụ thiếu chút nữa nổi điên, đem cô bức ở góc tường, nói câu nói phía trên. Sau này, đúng là trong trường học không có nam sinh nào dám theo đuổi cô.

anh đúng là một anh chàng đáng sợ Nhưng…

Kỷ An Ninh ngước mắt lên. Nhìn Văn Dụ đang mỉm cười.

Giữa mày và khóe miệng anh, đều là sự tự tin cô quen thuộc. Những bá đạo, cố chấp, ngoan tuyệt của anh, lúc này vẫn chưa lộ ra.

Kỷ An Ninh biết bộ mặt thật của anh, biết anh có nhiều thứ làm cô sợ hãi. Nhưng, cũng vì tính tình anhthô bạo như vậy, mới có thể sau khi cô chết, vì cô nợ máu trả bằng máu, cũng vì tính tình anh cố chấp như vậy, mới có thể vì cô mà tự hủy hoại cả đời mình! không phải sao?

“Em đang quan sát anh sao?” Văn Dụ mỉm cười mở ra đề tài trò chuyện: “anh cũng được coi là có quê quán ở đó, lúc ấy tạm biệt gia gia mới chuyển đến tỉnh lị bên này…”

“anh là sinh viên năm ba, học ở lầu 3.”

“Người dạy bọn em môn lý luận thị trường là giáo sư Lưu, cũng từng dạy bọn anh, đầu thầy ấy khá lớn nên bọn anh đều gọi là Lưu đầu to.”

Kỷ An Ninh trả lời đều rất ngắn gọn.

“À”

“A”

“Ừ”

Thái độ của cô đối với anh ở kiếp trước từ lúc đầu đã rất lạnh nhạt. Kiếp trước khi bọn họ cùng nhau ăn cơm lần đầu tiên, đó là lúc ở nhà ăn, cháo miễn phí bị bẩn, anh gọi người múc cơm cho cô thêm lần nữa, sau đó đến gần nói chuyện phiếm với cô

cô là tiểu học muội năm nhất, anh là sư huynh năm ba. Thái độ của cô đối với anh lễ phép, khách khí còn mang chút tôn kính.

không giống như bây giờ, lông mày và lông mi cụp xuống, ánh mắt đều ở trên mặt bàn, không tiếp xúc với tầm mắt của anh.

thật ra cô không nghe rõ anh đang nói cái gì, trái phải chỉ đơn giản tìm đề tài cùng con gái gần gũi hơn mà thôi.

Cả đầu óc cô đều suy nghĩ, nên làm thế nào để thay đổi nhân sinh của cô và anh.

không ngừng từ chối anh cũng vô dụng, kiếp trước cô luôn từ chối anh, đổi lại là anh dây dưa khôngngừng. Sau đó, anh biến mất khỏi trường học, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Mấy tháng sau, cô bị ngã lầu.

Kỷ An Ninh thật ra không biết Văn Dụ báo thù cho cô là bao lâu sau khi cô chết. Linh hồn cô phiêu đãng, ý thức mơ hồ, rất nhiều lúc nhìn thấy cảnh tượng và cảnh trong mơ giống nhau, từng cảnh từng cảnh, những khoảng thời gian trên đều không nối liền. Tóm lại là khi anh rời trường học, cô đã chết, anh trở lại để báo thù cho cô.

Cuộc đời của anh vì vậy mà bị hủy, ở tình huống không biết gì, bị đối thủ nắm được nhược điểm mà tống vào ngục giam.

một viên đạn kết thúc sinh mệnh tuổi trẻ của anh.

Kỷ An Ninh hiện tại sống lại, cô sẽ không bước lại vào bẫy rập của người kia, cô có thể đảm bảo mình sẽkhông chết. nói như vậy, Văn Dụ sẽ không cần vì cô mà chịu án tử hình.

Nhưng sau đó thì sao?

cô bình an không có việc gì tiếp tục đi học, anh trở về trường, sau đó thì sao? Vẫn muốn tiếp tục như trước một bên dây dưa, một bên tìm cách né tránh sao?

Kỷ An Ninh không khỏi thở dài.

Đột nhiên phát hiện không khí không đúng, cô ngước mắt.

Văn Dụ để khuỷu tay ở trên bàn, một bàn tay nắm cằm, nghiền ngẫm mà nhìn cô. Thấy cô cuối cùng cũng ngước mắt, anh nhìn đồng hồ, nói: “Hai phút.” Kỷ An Ninh mờ mịt.

“anh đã hai phút không nói chuyện. Mà em…” Văn Dụ ôm ngực, nhướn mày: “Hai phút, em ‘ừ’ hai tiếng, ‘à’ một tiếng, cuối cùng còn thở dài?”

Lần đầu tiên gặp được cô gái cùng anh mặt đối mặt mà thất thần đến mức này, Văn Dụ đúng là mở rộng tầm mắt.

Kỷ An Ninh cứng họng, hơi hơi cúi đầu, xin lỗi: “thật xin lỗi…”

“Nghĩ cái gì thế?” Văn Dụ rất rộng lượng không so đo sự thất lễ của cô, “Than thở cái gì?” Kỷ An Ninh đương nhiên sẽ không nói cho anh biết cô đang vì tương lai hai người mà buồn rầu. cô cho anh một cái cớ rất thiểu năng trí tuệ: “không có, ăn no quá nên hơi buồn ngủ.”

Cho nên vừa rồi là ngáp một cái đấy à?

Văn Dụ không biết sao Kỷ An Ninh lại coi anh đứa ngốc dễ bị lừa?

cô qua loa lấy lệ cũng quá rõ ràng đấy.

“Tôi ăn no rồi.” Kỷ An Ninh cũng xem thời gian, nói: “không bằng…”

cô vẫn còn nhớ tới chút ý tứ.

Ngón tay thon dài giống như chơi bài đang chơi di động, nơi tay đang cầm quay một vòng, Văn Dụ chặn đứng lời Kỷ An Ninh: “Ngày hôm qua lúc tan học anh nhìn thấy em, em không về nhà mà làm gì thế?”

Lời này đối với người mới quen mà nói thì có chút vô lễ.

Nhưng vừa rồi Văn Dụ muốn tuần tự mà tiến, Kỷ An Ninh lại hoa lệ mặc anh mà đi vào cõi thần tiên, anh liền dứt khoát nhảy qua những thứ hư đầu hại não đó, trực tiếp thiết lập chủ đề.

Kiếp trước sớm đã thành thói quen với tính bá đạo của anh, Kỷ An Ninh không cảm thấy có gì khác thường, nói có lệ: “đi làm thêm. Thời gian không còn sớm,anh nên quay về trường học đi.”

Mông của Văn Dụ không nhúc nhích: “Làm thêm ở đâu?”

Kỷ An Ninh biết, nếu cô không nói, anh cũng sẽ nhanh chóng tra ra được, sau đó sẽ thường xuyên đến thăm cửa hàng của Thư Thần, thường xuyên đe dọa Thư Thần làm anh ta sợ tới mức hai đùi run rẩy.

“Đường Quang Minh”. cô nói: “Có một quán cà phê chủ đề manga amine.”

cô trả lời khá thống khoái, tâm tình Văn Dụ cuối cùng cũng tốt lên. Học muội này cũng lơ anh quá mức đấy, giống như đối với cô mà nói anh không hấp dẫn bằng cánh gà chiên đầy dầu mỡ kia.

“Này, quay đầu lại nhìn xem.”Văn Dụ đem điện thoại lật lại rồi đưa tới, cho Kỷ An Ninh nhìn màn hình “Biết người này không?”

Kỷ An Ninh tập trung mắt nhìn lại.

trên màn hình di động hiện ảnh chụp, là một gương mặt bầm tím, cả mũi miệng đều chảy máu, nhìn ra được nam nhân còn bị gãy mấy cái răng. Nam nhân này nước mắt nước mũi tèm lem, từ biểu cảm trênmặt có thể thấy hắn rất sợ hãi.

Kỷ An Ninh liếc mắt một cái liền nhận ra, đây chính là người hôm qua giở trò sàm sỡ cô trên xe buýt.

Văn Dụ nhìn thấy biểu cảm của Kỷ An Ninh, từ cho có lệ đến…ngưng trọng? Biến hóa này có ý tứ. “Hôm qua anh thấy em đuổi theo hắn khi xuống xe.” hắn nói: “Vừa đúng lúc xe anh ở phía sau, anh xuống xe hỏi một chút sao lại thế này, sau đó đuổi theo dạy bảo hắn một chút. anh đã cảnh cáo hắn, về sau gặp lại hắn cũng đừng sợ, gọi điện thoại cho anh là được.”

anh nói xong mới nhớ tới, Kỷ An Ninh vốn cũng không thấy sợ. cô lấy bút đâm sâu vào mu bàn tay đáng khinh của nam nhân kia, anh nhìn miệng vết thương thấy cô xuống tay rất tàn nhẫn.

Ánh mắt Văn Dụ không nhịn được dừng trên người Kỷ An Ninh. Đơn bạc đến mức bị gió thổi đi, khôngnghĩ tới tình tình cũng rất nóng bỏng.

Sắc mặt của Kỷ An Ninh đột nhiên trở nên trắng bệch. Văn Dụ…Văn Dụ là người như thế nào? cô nhớ tới anh lạnh nhạt hung ác đem kẻ thù từ ban công ném xuống. anh tự hủy hoại cuộc sống của chính bản thân mình.

Đáy lòng Kỷ An Ninh nổi lên sự tức giận. “anh dựa vào cái gì mà đánh người?” cô cắn răng, Văn Dụ nhướng mày. “không thể báo cảnh sát sao? Tại sao phải dùng thủ đoạn bạo lực để giải quyết vấn đề?”

Kỷ An Ninh không thể khống chế sự tức giận trong lòng, trong đôi mắt đen nhánh của cô như có ngọn lửa đang cháy.

Thoạt nhìn thân thể cô nhỏ nhắn mong manh nhưng lại rất có lực lượng, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.2 /10 từ 8 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thay chan hieu niem phat, cach boc lai bat huong ngay cuoi nam theo khoa hoc phong thuy những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.