Bị phú nhị đại theo đuổi

Chương 97: Nợ như chúa Chổm



Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Mạnh Hân Vũ gặp chuyện khó xử.

sự khó xử đó hiện giữa đầu mày, Kỷ An Ninh vừa nhìn liền biết.

“Sao vậy? Cứ cau này suốt thế?” cô không nhịn được hỏi.

Mạnh Hân Vũ cắn cắn môi, đưa mắt nhìn về phía trước. Bạch Lộ và một bạn nữ khác cùng phòng đang ngồi phía trước, cách mấy hàng so với hai người.

“Bạch Lộ muốn mượn tiền tớ.” Mạnh Hân Vũ nói.

Kỷ An Ninh khựng một chút nói: “Cậu ấy vay tiền làm gì?”

Mạnh Hân Vũ nói: “Cậu ấy vay để trả nợ.”

Kỷ An Ninh giật mình: “không phải cậu ấy nói có thể trả được à?”

Mới trả hai tháng, sao đến tháng thứ ba đã không có tiền rồi?

Mạnh Hân Vũ hậm hực nói: “Cậu ấy lại mua thêm cái đồng hồ.”

Kỷ An Ninh kinh ngạc nói: “Cậu ấy lấy tiền ở đâu mà mua...” nói được nửa câu, đột nhiên tỉnh ra, hỏi: “Cậu ấy lại vay tiếp?”

Mạnh Hân Vũ cũng tức đến xì khói: “Đúng là điên rồi!”

“Chuyện là hôm đó, ký túc xá đang tán phét, mọi người nói thấy Tôn Nhã Nhàn đeo cái đồng hồ mới. Sau đó mấy cậu ấy nói cái đồng hồ kia rất đắt.” Mạnh Hân Vũ nói, “Ai ngờ Bạch Lộ động tâm, cũng muốn mua theo. Nhưng mà cậu ấy không dám mua đồ đắt như thế, mua một cái mấy ngàn tệ.”

Mấy ngàn tệ, với Kỷ An Ninh hay Mạnh Hân Vũ cũng vô cùng đắt giá. Chỉ là so với cái đồng hồ quý giá của Tôn Nhã Nhàn thì đúng là rẻ hơn.

Kỷ An Ninh tĩnh lặng một lát, hỏi: “Cậu ấy vay tiền cậu?”

Mạnh Hân Vũ bất đắc dĩ gật đầu.

Kỷ An Ninh hỏi tiếp: “Cậu cho vay rồi?”

Mạnh Hân Vũ: “Vẫn chưa...”

Mạnh Hân Vũ cũng không phải là người keo kiệt, là do cô nàng giận Bạch Lộ tiêu tiền lung tung, lúc ấy liền nói: “Lúc cậu tiêu tiền sao không nghĩ tới lúc trả nợ!” Tức giận nên không cho cô nàng vay.

Tức giận qua đi, Mạnh Hân Vũ bắt đầu lo lắng Bạch Lộ không trả nổi tiền vay, bắt đầu lo nghĩ có nên cho Bạch Lộ vay hay không.

Kỷ An Ninh nghe cô nàng nói chưa cho mượn liền nhẹ nhàng thở ra, nói với cô nàng: “không được cho mượn.”

“Nhưng mà...” Mạnh Hân Vũ khó xử.

cô nàng chung ký túc xá với Bạch Lộ, tình cảm giữa cô nàng và Bạch Lộ chắc chắn là sâu hơn so với Kỷ An Ninh và Bạch Lộ.

Kỷ An Ninh chất vấn cô nàng: “Cậu ấy đã không có tiền để trả tiền vay, thì lấy tiền đâu để trả cho cậu?”

Mạnh Hân Vũ căn bản còn chưa nghĩ tới mức này, không khỏi ngẩn người, nghĩ nghĩ nói: “Chắc lại xin tiền người nhà?”

Kỷ An Ninh hỏi lại: “Nếu đã có thể xin tiền nhà, vậy trực tiếp xin tiền trả nợ không phải là được rồi à?”

Việc này ngẫm chút liền thông, Mạnh Hân Vũ lập tức suy xét kĩ, chuyện vay tiền này chắc chắn Bạch Lộ không dám nói cho người nhà. Cho nên lúc cô nàng không đủ tiền quay vòng, chỉ có thể mượn bạn học.

“Cậu cho cậu ấy vay, nhiều lắm cũng chỉ trách cậu ấy hai câu, dù sao cũng không có khả năng trừng phạt gì đó. Chuyện này đối với cậu ấy mà nói, tính ra rất dễ giải quyết.” Kỷ An Ninh nói, “Vậy cậu đoán xem, lần sau cậu ấy lại thấy cái gì muốn mua, có thể quản được tay mình không?”

Mạnh Hân Vũ rất hiểu Bạch Lộ, cậu ta chắc chắn chẳng quản nổi bản thân!

“Tớ hiểu rồi.” cô nàng vốn là người có tính cách quả quyết, nghĩ chút liền hiểu, kiên định nói, “Tớ không cho cậu ấy mượn tiền nữa.”

Kỷ An Ninh tan học về đến nhà, Văn Dụ vẫn chưa về.

Hơn một tháng nay, mỗi tuần anh sẽ có một ngày về muộn. Kỷ An Ninh tưởng là chuyện của công ty nên cũng không hỏi nhiều.

cô viết xong bài tập, ngồi trên ghế sofa phòng khách lên mạng, cửa mở, Văn Dụ đã về.

cô ngẩng đầu chào hỏi anh: “anh về rồi.”

nói xong, liền tiếp tục nhìn vào màn hình lap. Mấy giây sau, bỗng nhiên phản ứng được, không thấy Văn Dụ lên tiếng, lại ngẩng đầu nhìn qua.

Văn Dụ đứng ở cửa, chăm chú nhìn cô, nét mặt anh có chút ảm đạm không rõ.

Kỷ An Ninh thấy kỳ lạ liền hỏi: “Sao thế?”

Văn Dụ nhìn qua Kỷ An Ninh.

cô ngồi trên sofa ôm lap, đồ mặc trên người là bộ đồ ngủ tơ tằm anh mua cho. Thân trên là chiếc áo yếm*, phía dưới là cái quần đùi viền ren, ánh sáng dìu dịu chiếu lên làn da tuyết trắng, khiến người trông mềm mại.

*convert là đai đeo sau lưng, lên google dịch là áo yếm, ngu người. (0_0)

Tóc cô rất dài, rũ xuống một bên vai, lộ ra cần cổ tinh tế thon dài, đường cong đẹp đẽ.

Đôi chân vừa thon vừa thẳng duỗi trên ghế sofa.

Tư thế cô rất buông lỏng, rất thoải mái.

cô đang ở trong nhà anh, cuộc sống yên ổn, bình tĩnh vui vẻ.

Văn Dụ bỗng thở dài một cái.

Quả nhiên mộng chỉ là mộng thôi.

Lại thêm một tuần.

Bác sĩ vừa kết thúc một ca tư vấn tâm lý, hắn mở ra lịch trình ra, nhìn thoáng qua, bỗng nhiên nhíu mày, gọi điện thoại cho trợ lý: “Tuần này Văn Dụ không hẹn trước sao?”

Trợ lý tra một chút, nói: “không có.”

Bác sĩ cúp điện thoại, điều tra tư liệu Văn Dụ, gọi cho Văn Dụ một cú điện thoại.

Văn Dụ lúc này đang ăn cơm với Kỷ An Ninh, anh thấy thông báo trên điện thoại, liền ra bên ngoài nghe.

“Tôi tạm thời không định tiếp tục.” anh nói với bác sĩ.

Nhìn thấy kết thúc của giấc mộng kia, Văn Dụ cảm thấy vô cùng nhảm nhí. Càng vô lý hơn là, ác khí trong lòng anh như sắp tràn ra tới nơi.

thật muốn giết người.

Sao có thể vì một giấc mộng mà giết người chứ, đúng là nói đùa. Văn Dụ tạm thời không muốn gặp lại giấc mộng kia.

anh còn nói: “Gần đây tôi không nằm mơ nữa.”

Bác sĩ cũng không ép buộc, nói: “Vậy thì tốt, nếu có chuyện gì thì cứ tới tìm tôi.”

Mạnh Hân Vũ vì chuyện của Bạch Lộ mà bùng nổ.

“Cậu biết không? Tớ không cho cậu ấy vay, cậu ấy liền mượn Dương Giai.” cô nàng nói.

Theo Kỷ An Ninh biết, Dương Giai cũng không phải là người trong phòng ký túc xá Bạch Lộ.

“Cậu cho rằng chỉ như vậy thôi sao? không phải!” Mạnh Hân Vũ nói, “Hôm qua lúc cậu ấy đi vắng, mấy đứa trong phòng ký túc buôn dưa với nhau. Trần Dao nói, Bạch Lộ sao lại còn đi mượn tiền Dương Giai, cậu ấy mượn tiền còn chưa trả!”

Cái này vẫn chưa xong, Mạnh Hân Vũ nói tiếp: “Kết quả, Lưu Khả Hàm nói, Bạch Lộ cùng từng mượn tiền mình!”

Hóa ra là Bạch Lộ vào tháng trước lẫn tháng trước nữa lần lượt vay tiền hai người này.

Mạnh Hân Vũ cả trong lớp lẫn ký túc xá đều là người có tiếng nói, cô nàng thật ra rất sợ Mạnh Hân Vũ thuyết giáo, nhưng hai người trong ký túc xá đều mượn cả rồi, tháng này cô nàng hết cách mới chạy tới vay tiền Mạnh Hân Vũ.

Mạnh Hân Vũ không chỉ nói, còn không cho cô nàng vay.

Số tiền Bạch Lộ mượn cũng không tính là lớn, nhưng tính chất chuyện này rất tồi tệ.

Mạnh Hân Vũ và Kỷ An Ninh đều là người tự kiếm tự tiêu, họ hiểu rất rõ, tình trạng tài chính của Bạch Lộ, e là đã xảy ra vấn đề lớn.

cô nàng vay tiền để chắn lỗ thủng, nhưng là càng mượn lỗ thủng càng lớn.

Hai người bọn họ định tìm Bạch Lộ nói chuyện, thế nhưng Bạch Lộ lại né tránh, vẫn luôn né tránh vấn đề.

Tra hỏi rốt cuộc cô nàng thiếu bao nhiêu tiền, cứ không chịu nói, luôn ấp a ấp úng.

Thái độ của cô nàng làm Mạnh Hân Vũ lạnh lòng. Nghĩ lại, đến cùng thì mọi người cũng chỉ là bạn học kiêm bạn cùng phòng mà thôi, mình cũng chả phải mẹ của người ta, đúng là không nên can dự nhiều như vậy.

Người ta căn bản cũng không muốn để mình quản, thái độ rất rõ ràng.

Thế là Mạnh Hân Vũ mặc kệ.

Nhưng cũng không phải là Mạnh Hân Vũ mặc kệ thì chuyện này liền bình yên vô sự. Nó đã định sẵn là thuốc nổ, sớm hay muộn cũng nổ tung.

Chỉ là không ngờ lại nổ tung ngay giữa Bạch Lộ và Trần Hạo.

Bọn họ cãi nhau một trận, sau đó chia tay.

Kỷ An Ninh biết được chuyện bọn họ chia tay là do Văn Dụ nói với cô.

“Bạch Lộ không tốt, em cố gắng ít qua lại đi.” Văn Dụ khuyên bảo cô, “Trần Hạo chia tay với cô ta rồi.”

Kỷ An Ninh kinh ngạc. Bạch Lộ tuổi trẻ đáng yêu, Trần Hạo rất thích cô nàng, gần như là vừa quen biết đã bắt đầu theo đuổi, lúc theo đuổi được cũng rất trân quý, cố gắng hết sức thỏa mãn cô nàng.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” cô hỏi.

Văn Dụ cười lạnh một cái.

Trần Hạo từ sau khi có bạn gái, thật sự cảm giác sâu sắc áp lực kinh tế đè lên. Cuộc sống sinh viên vô ưu vô lo kết thúc từ đây, chàng trai này bắt đầu nghiêm túc suy tính đến tương lai.

Chuyên ngành của hắn thật ra cũng không dễ tìm việc, Trần Hạo cẩn thận suy tính về sau, quyết định thi mấy giấy chứng nhận có ích cho chuyện tìm việc mai sau.

Chuyện này có nghĩa là không chỉ cần tiền để đăng ký thi lẫn luyện thi, còn cần có thời gian dài cộng sức lực đi học tập, ôn tập. hắn không có nhiều thời gian để đi làm việc vặt. Đương nhiên cũng không tiện đi chiếm tiền ở chỗ Văn Dụ sắp xếp, thế là hắn nói với Văn Dụ một tiếng, kết thúc việc thực tập kia.

Đây là cách nhìn lâu dài, Văn Dụ đương nhiên ủng hộ hắn.

Nhưng như vậy, Trần Hạo rất khó hỗ trợ Bạch Lộ về mặt tài chính.

Nhưng Bạch Lộ lại biết trong tay Trần Hạo có một cái thẻ.

Tấm thẻ kia là tiền quỹ câu lạc bộ kickboxing, lúc khai giảng Văn Dụ luôn luôn nạp mười vạn vào, cung cấp cho thành viên câu lạc bộ kickboxing sử dụng khi liên hoan, hoạt động.

Cái thẻ này nằm trong tay Trần Hạo, Bạch Lộ vẫn luôn biết.

cô nàng đánh chủ ý lên cái thẻ này, muốn Trần Hạo dùng số tiền này để quay vòng một chút. Trần Hạo không chịu.

Hai người vì thế mà cãi nhau một trận to, cũng chia tay.

Kỷ An Ninh ý thức được, vấn đề Bạch Lộ nghiêm trọng, nếu cứ tiếp tục sẽ xảy ra chuyện lớn.

cô nói chuyện này cho Mạnh Hân Vũ, Mạnh Hân Vũ vô cùng bất ngờ.

Cái này tương đương với việc Bạch Lộ có ý đồ cổ động bạn trai mình đi trộm tiền bạn trai Kỷ An Ninh.

Mạnh Hân Vũ cũng nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cô nàng về lại ký túc xá, bắt tay với hai cô gái cùng phòng chặn Bạch Lộ ở ký túc xá, ép hỏi cô nàng rốt cuộc là thiếu bao nhiêu.

Số tiền hỏi ra làm Mạnh Hân Vũ thực sự rất sụp đổ, Bạch Lộ vậy mà thiếu sáu vạn!*

(sáu vạn là cỡ 200 triệu tiền Việt.)

Sáu vạn đối với Mạnh Hân Vũ mà nói đã là một khoản tiền lớn. Đương nhiên với Bạch Lộ thật ra cũng y vậy.

Chính bản thân cô nàng cũng rất suy sụp, cô nàng không biết sao lại thiếu nhiều như vậy.

“Là, ban đầu vốn chỉ mua cái túi. Thế là ký một thỏa thuận, ký là một vạn, tới tay thật ra chỉ có ba ngàn...” cô nàng thút tha thút thít nức nở nói, “Toàn bộ tiền tiêu lúc sau đều mua đồng hồ...”

Những thỏa thuận vay kia rất bẫy người, không phải là mượn ba ngàn thì được nhận ba ngàn, số tiền trong thỏa thuận lớn hơn số tiền nhận được, sau đó bạn phải trả đúng số tiền này (số tiền trong thỏa thuận), chỉ cần hơi chậm trễ liền lãi mẹ đẻ lãi con. Đồng thời nền tảng bất thường này sẽ đánh lừa sinh viên ký một thỏa thuận mới, dùng tiền vay mới để trả tiền vay cũ, lỗ thủng càng lấp càng lớn.

Cố tình hết lần này tới lần khác đối với những sinh viên nhận được tiền kia mà nói, đều cảm thấy có tiền quá mức dễ dàng, chỉ cần một tấm thẻ căn cước, tiền sẽ mau chóng vào tay. Bọn họ không cảm giác được lãi suất nặng nề phía sau những tờ tiền kia, cảm giác của bọn họ chỉ là cơn mưa tiền từ trên trời xuống.

Dục vọng tiêu tiền nhiều lần bành trướng, lúc ban đầu chỉ là mua cái túi, hoặc chỉ là cái điện thoại, rất nhanh như được thổi hơi, càng muốn nhiều thứ hơn.

Đợi đến lúc phản ứng kịp, trên lưng đã đeo một khoản nợ mà một sinh viên căn bản không có năng lực để trả.

Bạch Lộ khóc sướt mướt nói: “Tớ thật sự không biết làm sao bây giờ, tháng sau mà không có tiền trả, bên kia lại bắt tớ ký thêm thỏa thuận mới.”

Bạch Lộ cũng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, bởi vậy mới đánh chú ý lên cái thẻ kia, nghĩ mau chóng kết thúc nợ nần này.

“Xin các cậu giúp tớ một lần, cho tớ mượn thêm ít tiền...” cô nàng khóc tới mức trôi sạch lớp trang điểm.

Đám bạn cùng phòng quay ra nhìn nhau, mờ mị luống cuống, hoàn toàn không biết giờ nên làm gì mới tốt.

Chỉ có Mạnh Hân Vũ rất tỉnh táo, nói: “Chuyện bây giờ cậu nên làm không phải là vay tiền bạn bè. Cậu bây giờ tiền sinh hoạt còn không đủ để trả nợ. Mượn tiền bạn bè, cậu lấy gì để trả đây?”

Bạch Lộ nước mắt nước mũi một phen: “Vậy tớ phải làm sao bây giờ?”

Mạnh Hân Vũ nói: “Ngay bây giờ cách làm chính xác nhất, là gọi điện thoại cho mẹ cậu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 17 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như dau to ta chua lieu ba bo, chuyen cua vova rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status