Bia đỡ đạn phản công

Chương 1191: Nhân duyên mượn xác hoàn hồn 13



Edit: Nayuki

Beta: Sakura

“Ah ah ah… ông Trang cứu tôi, cứu tôi với.” Hòa thượng trung niên giọng nói run cực độ, một người đàn ông lớn như vậy, giờ lại sợ đến hai chân run rẩy, Trang Thiên Minh thấy tình cảnh này cũng hoảng sợ, cả đời chưa từng gặp qua việc kỳ lạ cổ quái như vậy, ông ta sốt ruột, không biết phải làm sao.

Kẻ không sợ trời không sợ đất như Thẩm Xuân, thấy vậy cũng bị dọa sợ tè ra quần, thật sự sợ đứng dậy tỉnh dậy chậm một chút sẽ bị đám côn trùng này bò lên.

“Đừng loạn!” Bách Hợp thấy có người muốn chạy, cũng kỳ quái, mới vừa rồi từ cửa vòm đi vào, bây giờ xem xét lại làm gì còn cái cửa vòm nào, gần đây đều là hòn non bộ cùng với ao cạn, ngược lại dây thường xuân bên cạnh lại vô cùng tươi tốt.

Cảnh sắc ẩn hiện trong sương mù, làm cho người ta cảm thấy là đã nhớ nhầm, cũng chưa từng đi qua cái cửa vòm nào, cũng không có việc đốt sâu róm, hay là thực sự có một cái cửa vòm nhưng giờ đã biến mất.

“Cứu mạng, có quỷ!” Lúc này dù ngốc thì nguyên đám người cũng biết là có gì không đúng, vốn là đi vào tòa nhà điện thoại không có tín hiệu, ngay sau đấy lại hết pin, không thể liên lạc với bên ngoài, quan trọng hơn là càng đi vào càng gặp đám côn trùng kỳ quái đáng sợ, bây giờ không có đường đi, rõ ràng đang là buổi sáng mà nhìn lên trời lại như là buổi tối, mọi người gào khóc thảm thiết, chính giữa hòa thượng kia còn đang kêu cứu vô cùng thống thiết, lúc này Bách Hợp lên tiếng: “Đừng sợ, đứng nguyên tại chỗ không nên cử động!”

Thời điểm mấu chốt, mọi người hoang mang cùng cực, Bách Hợp lại bình tĩnh như vậy không làm cho người ta phản cảm giống trước, mà đám người như tìm được người cứu mạng, không tự chủ mà dựa sát gần cô, đám người đài truyền hình khiêng máy quay đi theo sắc mặt tái xanh cũng tiến sát đến Bách Hợp. Đúng lúc này, hòa thượng kia đã không chịu được, hắn há to miệng, không thốt nổi một tiếng cầu cứu, trong con ngươi của hắn dường như có cái gì động đậy, tình cảnh giống như cái đầu bà Vương lúc nãy.

“Hắn phải làm sao bây giờ” Trang Thiên Minh hỏi, trong lòng nóng như lửa đốt: “Bây giờ xảy ra chuyện cũng coi như xong, nhìn Trịnh Du thống khổ như vậy, không bằng…” Ông ta vừa nói xong, thò tay lấy một con dao găm, đây là con dao hiệp hội cấp cho mỗi người một cái, bây giờ Trang Thiên Minh nhìn rõ là Trịnh Du không ổn, hắn ta há mồm thều thào, tất nhiên là muốn giúp một tay, giúp hắn bớt thống khổ, Bách Hợp đột nhiên bắt lấy cổ tay ông ta.

“Không được!” Cô lắc đầu, chỉ vào thi thể đã bị chia thành hai nửa của Vương Tỷ: “Ông thấy không, nếu ông tạo thành một vết thương hở trên người hắn, có khả năng sẽ giống bà ta, da rách xong, những con kia sẽ bò ra.” Hơn nữa loại côn trùng này là một loại thi cổ, có người đã dùng thi thể dưỡng loại sâu độc này, chuyên đi hút máu thịt, để cho chủ nhân sử dụng, sinh sôi nảy nở rất nhanh.

Chỉ trong nửa giờ những con sâu độc này đã sinh sôi nhiều như vậy, hấp thụ bà Vương không còn lại gì, tất nhiên đã đại thành. Bây giờ chui được vào người hòa thượng béo, tốc độ sinh sản và lực sát thương càng kinh người. Nếu tạo vết thương trên người hắn, sâu độc sẽ chui ra khỏi cơ thể, càng hút thêm nhiều máu thịt người, sẽ lại càng lớn nhanh, một vài côn trùng đã đủ phiền toái, đến lúc ấy trăm ngan con cùng bò về phía trước chỉ sợ dính vào là không thoát nổi!

Trang Thiên Minh nghe xong mấy lời này sắc mặt trắng bệch, chồng của bà Vương nãy vừa ôm qua thi thể giờ chịu không được bật khóc, hai tay run run không ra hình người, mọi người xung quanh thấy hắn như ôn dịch vôi vàng tránh xa.

Mà thân thể hòa thượng kia dùng mắt thường cũng thấy tốc độ trương phồng lên, hẳn là thi cổ đã tăng lên nhiều hơn, khuôn mặt mập giờ đã thay đổi hình dạng, ngũ quan méo mó, thân thể ngày càng phình to, cứ với tốc độ như vậy không tới nửa giờ chắc chắn cái túi da này sẽ nổ, côn trùng sẽ bắn tung ra bốn phía.

Mắt ông ta giật giật, thấy hai con mắt bà Vương trên đất giờ đã trống rỗng, Trang Thiên Minh rùng mình, hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Bây giờ đã không còn đường đi, mọi người cảm giác tòa nhà nổi danh này không còn đường chạy đi, nếu gặp phải mấy vật cổ quái hiếm thấy, mọi người không dám nghĩ thêm. Còn nếu không chạy nữa, một khi côn trùng chui ra, vừa mới thấy kết cục của hòa thượng béo kia, một khi bị côn trùng kia chui vào người thì chắc chắn không sống nổi.

Trang Thiên Minh được mọi người nghĩ là kẻ dẫn đầu, giờ ông ta lại hỏi phải làm sao bây giờ, đám người kia càng run sợ, có người đã òa khóc, Bách Hợp cau mày: “Cũng không khó.”

Tuy những thi cổ này lực sát thương lớn, sinh sôi nhanh, nhưng cũng không phải là vô địch, chỉ cần để chúng rời xa người sống, không có máu thịt để ăn, những cổ thi này sinh trưởng nhanh bao nhiêu thì chết cũng sẽ nhanh bấy nhiêu! Hơn nữa những con này yêu thích máu tươi, trước đó thi cổ trong cơ thể bà Vương đã chui vào người hòa thường béo, chỉ cần bây giờ giải quyết được toàn bộ cơ thể hắn cùng đám thi cổ này, như vậy chỉ cần xử lý một lần là xong.

Mọi người bối rối không chủ kiến, nghe Bách Hợp nói cảm thấy như nắm được cọng rơm cứu mạng, nhìn cô chằm chằm: “Đã có biện pháp thì cômau làm đi còn đứng ngây người ra đó làm gì!”

Người vừa nói là một nhân viên đài truyền hình, một người trẻ tuổi gầy yếu, lời vừa ra khỏi miệng, Bách Hợp quay lại nhìn hắn một cái, trong lòng hắn hoảng hốt cúi thấp đầu xuống, trốn tránh trong đám người không dám lên tiếng nữa.

Thời điểm hòa thượng béo cả người đều nhuộm màu đen than chì, cơ thể phồng gấp đôi, mặt mũi sưng phù như đầu heo, làn da tỏa ánh sáng xanh, con mắt lồi hẳn ra, còn nhìn rõ những con côn trùng bò lúc nhúc trên người. Bách Hợp lấy vài lá bùa trong túi ra, miệng niệm chú ngữ: “Thiên địa vô cực, càn khôn hữu động, hỏa long tá pháp, đi!” Lá bùa kia có lẫn linh lực, bị Bách Hợp ném tới phía hòa thượng béo.

Nhắc tới cũng kỳ quái, từ đầu mọi người đều thấy rõ là một là bùa màu vàng được gấp thành hình tam giác rất bình thường, phần lớn người ở đây ai mà không tự xưng là được học đạo pháp, vật như vậy rất nhiều người đều tự vẽ, nguyên bản nghe Bách Hợp đối phó với những côn trùng này không khó, còn tưởng cô có phương pháp gì xử lý, lúc này lại thấy cô ném một lá bùa đi, không ít người khịt mũi: “Cái này thì có gì quý hiếm, ta cũng vẽ được!” Người kia vừa nói được chữ “vẽ” xong, lá bùa Bách Hợp ném ra chưa đụng được đến người hòa thượng béo đã nổ tung thành một đốm lửa dính thẳng lên người hòa thượng béo!.

Lửa kia từ trên không trung xuất hiện, càng đốt lại càng lớn giống như Tinh Hỏa Liêu Nguyên, rất nhanh toàn thân hòa thượng béo bắt lửa. Lửa được đạo lực duy trì, cháy cũng rất nhanh, vì thân thể hòa thượng béo đã bị mục rỗng, đầu liền rơi xuống, trong đó không ít côn trùng to bằng đầu ngón tay cũng dính tia lửa. Hòa thượng béo giống như kem để dưới mặt trời, cả người đều tan ra, phần lớn thi cổ trong thi thể hắn theo mấy chỗ hổng rơi xuống, dính phải lửa trên mặt đấu đều lăn qua lộn lại, rồi nhanh chóng bị đốt cháy thành than.

Mùi buồn nôn khét lẹt lan trong không khí, so với khi đốt đám sâu lông trước đó mùi còn khó chịu hơn, một đám người thấy cảnh này bị dọa đến cứng đờ,Bách Hợp liếc ánh lửa, quay đầu bảo: “Đi thôi.”

Vừa vào đến đây đã mất hai người, rồi lúc bà Vương nằm xuống, có vô số thi cổ bò ra đã dọa cho nhiều người bỏ chạy, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đoàn người, có thể tượng tượng được mấy người đó sẽ không thể sống nổi.

Cô nói chuyện, đám người trong nội viện mới tỉnh ngộ, sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng run rẩy. Thẩm Xuân cũng bị dọa không ít, đến gần Bách Hợp một chút, màn hắn chứng kiến vừa rồi làm cho hắn bị đả kích lớn, từ nhỏ hắn là người vô thần luận, lúc này không nghĩ đến quỷ thần. Ngược lại đánh giá Bách Hợp trên dưới: “Cô được đấy, từ khi nào mà đã học được chiêu ma thuật đùa nghịch hay như vậy?”

Lúc nãy hắn bị Bách Hợp đánh cho một đấm, trên mặt lúc này vẫn còn cảm thấy đau, nếu không phải vì xảy ra việc đầu của bà Vương rơi ra, chỉ sợ hắn lại nhảy dựng lên đánh Bách Hợp nữa rồi.

Bách Hợp không để ý đến hắn, Thẩm Xuân cười lạnh, liếm bờ môi khô khốc, sờ trán, vẫn đi theo.

“Cô Tống, vừa rồi là cái gì?”

Trang Thiên Minh xích lại hỏi.

Thi thể hòa thượng béo trên mặt đất đã không còn nữa, chừa lại những thi cổ bị đốt cháy, mùi hôi thối không ngửi nổi, xếp cao như một ngọn núi, ánh lửa trên người chúng còn chưa tắt hết. Trang Thiên Minh nhớ lại lúc Bách Hợp đối phó với dám thi cổ này vô cùng tỉnh táo, trong khi mọi người đang sợ hãi, cô vẫn nói xử lý thứ này không khó, lá bùa ném ra cũng không phải là loại bùa giả danh để lừa người, điều này làm Trang Thiên Minh khiếp sợ, đồng thời trong lòng lại sinh ra một cảm giác ỷ lại đối với cô.

Một chuyến đi này, chết đến hai người, vừa rồi Bách Hợp đánh thức mọi người mà nói, chứng minh tòa nhà này chắc chắn cổ quái. Trang Thiên Minh có ấn tượng rất sâu với Bách Hợp, là vì ngày đó khi hiệp hội Đạo – Phật mời mọi người tới họp, ông ta nhớ Bách Hợp từng nói tòa nhà này âm khí rất nặng, chẳng qua là khi đó không ai để lời ấy vào lòng, giờ nhớ lại Trang Thiên Minh hối hận, xem Bách Hợp như cọng cỏ cứu mạng, mới mở miệng ra hỏi.

“Thi cổ, chắc chắn ở đây trước kia có người dưỡng thi.” Thi cổ cũng không phải là vật thông thường, cần phải ở vùng đất Cực Âm, tìm người sinh giờ âm tháng âm năm âm, xoa dược cho người đó, lấy cơ thể người để nuôi dưỡng, dùng máu thịt người sống bị uất ức và sợ hãi mới có thể làm vật chứa, như vậy mới sinh ra được thi cổ. Bởi phương pháp dưỡng cổ này quá mức tà ác, tính nguy hại quá lớn, sinh sôi nảy nở lại nhanh, cho nên trong Nam Vực cổ thuật, giới thiệu về cổ thuật đều dùng chữ màu đỏ để viết.

Nghe Bách Hợp nói trong tòa nhà này trước kia có người nuôi cổ từng sống, thần sắc mọi người lập tức thay đổi.

Ở chỗ từng xuất hiện người dưỡng thi, chứng minh tòa nhà này trước kia nhất định có vấn đề, cũng không giống như người hiệp hội nói là không có gì nguy hiểm.

Hiện tại đường phía trước tòa nhà đã thay đổi, điện thoại liên tục không có tín hiệu, bây giờ gặp nguy hiểm, lỡ người dưỡng thi xuất hiện, vừa đến nơi chưa tới một tiếng đã chết người rồi, nếu lại đi tiếp vào, sẽ không chết thêm người nữa sao? Nghĩ vậy, có người khẽ khóc lóc, bàng hoàng không biết phải làm sao.

“Giả danh lừa bịp!” Giọng của Thẩm Xuân vang lên thu hút ánh mắt của mọi người, thấy không ít người đang nhìn mình, hắn cười lạnh: “Cái gì mà thi cổ với không thi cổ đây, đã thế kỷ hai mươi mốt rồi, các ngươi còn tin tưởng những thứ không tồn tại này sao.” Hắn nói xong, lấy trong hành trang của mình một chai nước khoáng, vặn mở nắp ra rồi uống cạn nước, cả gan hướng đến chỗ đốt xác hòa thượng béo đi tới: “Ta nói, loại côn trùng này chắc chắn là loại biến dị nào đó, chúng ta mang một con quay về xét nghiệm, như vậy có thể dùng khoa học để giải thích.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như vo uy thi, luat nhan qua Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status