Bộ trưởng cao lãnh: Cưng chiều vợ yêu tận trời

Chương 170: Phẫn nộ nhanh hơn phá


Edit: Miêu - CQH​“Đới tiểu thư.” Trợ lý nhẹ giọng nhắc nhở, “Chúng ta vào thôi?”

Đới Annie cố gắng duy trì mỉm cười trên mặt, trong miệng sắp cắn nát môi trong rồi.

Lần đầu tiên xuất hiện trong yến hội, thậm chí một người phóng viên chụp hình cũng không có!

Giờ này phút này, Đới Annie đã muốn phẫn nộ mạnh.

Giày cao gót nặng nề bước trên bậc thang, cô ta cắn rang nói.

“đi tìm hiểu thử cho tôi biết, người đàn bà đó là ai!”

một người đàn bà không có danh tiếng làm sao lọt vào mắt xạnh của bộ trưởng chứ?

cô ta ngược lại muốn nhìn thử một chút, đối phương là thần thánh phương nào thế nhưng cướp đi sự nổi bật của mình.

….

….

Dạ tiệc từ thiện phủ tổng thống, cho đến bây giờ đều là cho mọi cô gái khoe sắc, đàn ông khoe tiền.

Năm nay, đương nhiên cũng vậy.

ở trên sân khấu dàn nhạc giao hưởng đang trình diễn vui vẻ, trong đại sảnh các khách mời nói chuyện với nhau.

Tiệc tối như vầy, Đường Mặc Trầm rất ít khi tham gia.

Năm trước anh thăng chức làm bộ trưởng, bất qua chỉ cho Ôn Tử Khiêm đưa một tờ chi phiếu đến.

Nhiều năm qua, người đàn ông không hứng thú lại tham gia lần đầu tiên.

Cho dù anh không có chính thức tham gia trực tiếp chuyện tranh cử, nhưng làm tin tức lớn nhỏ đã truyền đi rồi.

Chuyện tranh cử tổng thống chuẩn bị lên chức này cạnh tranh rất khốc liệt, mọi người chú ý đến thái độ của anh cũng cao.

Sớm đã có người đưa tin truyền đi, tất cả mọi người suy đoán vị bộ trưởng này sẽ chọn ai làm bạn gái đi chung.

Các nhân vật nổi tiếng, nhưng chủ yếu là các cô gái đang đoán xem vị này sẽ chọn ai làm bạn gái hôm nay.

Bởi vậy, khi anh bước vào phòng, lập tức thu hút được ánh mắt của mọi người.

“Mau nhìn đi, Đường bộ trưởng đến!”

“Trời ạ… Còn đẹp trai hơn ở trên tivi nữa.”

“Cùng đứng với ngài ấy là ai, chưa từng thấy trước kia?”

…..

Tầm mắt mọi người trên người anh xẹt qua, không hẹn mà gặp đều rơi trên người Bùi Vân Khinh.

Các cô gái trẻ hoặc hâm mội hoặc ghen tị, ánh mắt của tất cả người đàn ông ở đây hầu hết đều tò mò.

một người đẹp cực phẩm như vậy, anh ở đâu tìm được?

một góc phòng, Cố đại tiểu thư Cố Tây Phán nghe được mấy người bên cạnh đang thảo luận, cũng quay mặt lại.

Nhìn Đường Mặc Trầm cùng Bùi Vân Khinh đi cùng nhau, cô ta nắm các cốc muốn bể.

Trường hợp như vậy, tại sao Đường Mặc Trầm lại mang Bùi Vân Khinh đi chứ?

cô nhóc kia, có thể mê hoặc anh như vậy?

Bộ trưởng bộ Vệ sinh Lý Thư tươi cười đi đến, Cố Tây Phán thu hồi tầm mắt mình lại, cũng hướng đối phương cười lại.

“Hình ảnh thu hút như vậy, Tây Phán đương nhiên muốn nhìn thử có quen biết không chứ?”

Người đàn ông Lý Sách này cũng gần ba mươi, mặc trên người một bộ vest màu xám bạc.

Ngũ quan khéo léo, một bộ màu xám bạc và kính mát che khuất đôi mắt và mũi nhọn, bên môi luôn vui vẻ.

Lãnh đạm vừa đủ, ngọc thụ lâm phong.

Dù là người am hiểu như Cố Tây Phán, nhìn một lần cũng hơi giật mình.

“Vị này là?”

“Để tôi giới thiệu một chút.” Lý Thư tươi cười, “Đây là tiểu thư của công ty dược phẩm Cố thị - Cố Tây Phán. Vị này là Phương giáo sư – Phương Mê đến thành phố chúng ta để tham gia diễn đàn y học. Phương giáo sư không chỉ chuyên khoa ngoại, còn là tiến sĩ của dược lý học, nhị vị coi như người cùng ngành, có khả năng gặp mặt nhau nhiều đấy.”

Cố Tây Phán cong môi đưa tay phải ra, “Phương giáo sư xin chỉ giáo nhiều.”

Phương Mê cười như gió xuân, chỉ nhàn nhạt cầm đi cô ta.

“Cố tiểu thư khách khí, hai chữ giáo sư Phương mỗ không dám nhận.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 6 lượt.
loading...