Boss đại nhân ta thua rồi

Chương 29: Nỗi sợ hãi chưa từng có



- Đây thưa viện trưởng,- Vị bác sĩ trên tay cầm một ống kim tiêm khuôn mặt sợ hãi nhìn Anh Luân, bàn tay không ngừng run rẩy.

- Được rồi, ra ngoài đi. - Anh Luân nhận lấy ống kim tiêm rồi nói.

Anh từ từ mở ống kim tiêm ra rồi nhìn Hàn Phong tỏ vẻ lo lắng. Trái lại với sự lo lắng của anh thì gương mặt Hàn Phong trước sau vẫn vậy không một chút bộc lộ cảm xúc. Hắn xăng tay áo lên rồi nói:

- Nhanh đi Anh luân.

- Tôi biết rồi, cậu nếu thấy có biểu hiện gì lạ thì hãy lập tức báo cho tôi biết. - Anh Luân đưa ống tiêm từ từ sát gần với cánh tay của Hàn Phong.

- Lúc nãy vị bác sĩ kia đã nói Uyển Nhi mất rất nhiều máu như vậy có cần truyển máu cho cô ấy không?

- Đương nhiên là cần rồi. Tôi sẽ xem cô ấy thuộc loại nhóm máu nào rồi truyền máu cho cô ấy.

- Anh Luân đặt ống tiêm lên tay Hàn Phong rồi nhẹ nhàng ấn xuống

Gương mặt hắn vẫn không chút cảm xúc chờ cho Anh Luân tiêm xong. Sau vài giây nước màu vàng từ trong ống tiêm đã truyền hết sang người hắn. Hàn Phong không nói một lời nào lẳng lặng buông tay áo xuống. Anh Luân nhìn hắn một lúc rồi cất giọng:

- Từ giờ đến ngày thứ năm cậu phải ở trong bệnh viện để tôi còn theo dõi

- Tôi biết rồi, cậu nhất định phải cứu bằng được Uyển Nhi không thì tôi sẽ giết chết cậu. - Hàn Phong lạnh lùng nhếch một bên môi nụ cười nhàn nhạt

- Cậu yên tâm. Cả cậu cũng không được có chuyện gì đâu đó Hàn Phong.- Anh Luân nói

- Tôi thì có chuyện gì được chứ. Cậu mau truyền máu cho Uyển Nhi đi mất cả năm phút rồi. - Hàn Phong thúc dục.

- Hàn Phong cậu yên tâm, mất năm phút không chết được đâu. - Anh Luân nhìn Hàn Phong đang lo lắng thì gương mặt hiện lên ý cười đâm.

- Tôi nói cậu mau truyền đi, cho dù là bạn thân thì tôi cũng sẽ giết cậu. - Hàn Phong nhìn Anh Luân lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười nữa miệng đầy giễu cợt

- Thôi được rồi, cậu mau ra ngoài đi. - Anh Luân nhìn Hàn Phong nhoẻn miệng cười. Nhưng sau khi thân hình to lớn được che khuất sau cánh cửa trắng toát thì gương mặt ấy lại hiện lên vẻ buồn, Ống tiêm này Anh Luân sợ sau khi tiêm vào người Hàn Phong họa may không chết thì sẽ có tác dụng phụ để lại di chứng sau này. Hàn Phong là người bạn thân nhất của anh, anh không thể mất đi người bạn này. Bây giờ anh chỉ có thể chờ đợi năm ngày này sẽ mau chóng qua đi để anh biết được kết quả nhưng....Anh lại sợ năm ngày tử thần này lại cướp mất người bạn thân nhất của anh. Trong lòng Anh Luân lúc này rối như tơ vò, nửa muốn thời gian trôi qua nhanh lại nữa muốn nó trôi chậm lại thật mâu thuẫn, thôi thì để mặc tự nhiên.

.....................***********************************...........................................

- Tôi có một thắc mắc. - Triệu Tử Hào nhìn người thần bí đang ngồi trên chiếc ghế dài cạnh ban công thì hỏi.

- Nói. - Người thì bí từ tốn mà đưa điếu thuốc vào miệng, động tác không nhanh không chậm lại như đang ung dung hưởng thụ nhếch một bên môi.

- Tại sao lại thả Uyển Nhi về thế ạ? - Triệu Tử Hào nhìn người thần, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.

Người thần bí khẽ nhếch một bên môi, từ từ thả ra một làn khói thuốc mờ mờ ảo ảo che khuất đi tâm tư. Ngữ khí bình thản:

- Ngươi đoán xem

Triệu Tử Hào gãi đầu, thật sự là ông ta không thể nào hiểu được tâm tư của người này, có thể gọi là như mò kim đáy bể. Mò thế nào cũng không tìm thấy được, cho dù đã bỏ không ít công sức mà Triệu Tử Hào cũng không nhìn ra. Ông ta nói:

- Thật sự là tôi không hiểu, xin ngài hãy giải thích cho tôi được mở rộng tầm nhìn.

Người thần bí hừ lạnh một tiếng, hai chân vắt chéo sang hai bên. Khắp người toát ra một vẻ khí khái của bậc quyền quý hắn lạnh lùng nói:

- Ngươi là đồ ngu hay sao? Có thế mà cũng không biết. Chẳng phải Hàn Phong là người giết ba của cô ta sao, chỉ cần nói cho cô ta biết được bí mật này thì ngươi nghĩ Uyển Nhi sẽ không điên lên mà giết chết Hàn Phong sao?

- Nhưng Hàn Phong đâu dễ giết như thế ạ. - Triệu Tử Hào thắc mắc.

Người thần bí một lần nữa hừ lạnh, đôi môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười khinh bỉ.

- Đầu óc người làm bằng cao su phẳng lì hả, có nhiêu đó mà cũng không hiểu. Có phải Hàn Phong yêu cô ta không?

TRiệu Tử Hào gật đầu.

- Vậy thì Uyển Nhi muốn giết hắn thì có phải hắn sẽ không đề phòng không?

- Nhưng nếu Hàn Phong phát giác được thì phải làm sao ạ?

- Chuyện này cũng không có gì là khó. Ta nghĩ rằng Hàn Phong mà không phát giác được thì trò chơi này sẽ không còn thú vị nữa. Hắn quá tầm thường đến kế hoạch giết hắn do một người con gái yếu đuối tạo ra mà không phát hiện được thì ta đã không tốn công mà dựng nên trò chơi này, ta biết chắc Hàn Phong sẽ phát hiện đến lúc đó hắn sẽ phát điên lên vì không ngờ rằng người mà hắn yêu thương bấy lâu lại phản bội hắn thế thì hắn sẽ không còn là Hàn Phong bất bại, hắn sẽ như một con vật nhỏ bé bị tổn thương thì chúng ta chẳng phải sẽ dễ dàng một tay mà bóp chết hắn sao!

Triệu Tử Hào thật không ngờ người này lại thâm hiểm đến như vậy. Ngay cả kế hoạch không có điểm sơ hở thế này mà người này lại có thể nghĩ ra thật đúng là khiến ông phải nể sợ. Triệu Tử Hào liên tục gật đầu.

..................................**********************************.................................................

Ngày thứ nhất...

Hàn Phong đến thăm Uyển Nhi, hắn nhìn cô qua tấm kính trong suốt mà quặn đau . Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi hàng mi dày ảo não phủ xuống che đi đôi đồng tử to tròn long lanh. Gương mặt cô được gắn ống thông mũi hầu và đầy những dây dẫn của nước thuốc, đôi môi nhỏ nhắn trở nên tím tái, cánh tay vô lực không buồn mà động đậy. Hắn đặt tay áp lên cửa kính mà nhìn cô trong lòng như có một nút thắt chưa được tháo gỡ mà khiến tâm tư của hắn bị cột chặt lại không cách nào khi thông, như từng chiếc kim sắt nhọn từng mũi từng mũi xuyên qua trái tim của hắn khiến lồng ngực trở nên đau buốt tê tái từng cơn.

Khuôn mặt Hàn Phong trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, hắn muốn nhanh chóng trôi qua năm ngày để cứu sống Uyển Nhi. Hắn không mong thời gian dừng lại dù có thể sau năm ngày hắn sẽ chết nhưng hắn không quan tâm cho dù có chết cùng cô hắn cũng cảm thấy không hối tiếc. Hằng ngày Hàn Phong sống trong sự buồn bã và ũ rũ mỗi ngày nhìn thấy cô trong tình trạng đó thì lồng ngực hắn lại đau nhói lên cho dù tay hắn có kìm chặt đến đâu thì cũng không cách nào thoát khỏi cơn đau này, Nó dằn vặt Hàn Phong dặt vặt tâm tư của hắn, dằn vặt sự vô tâm của hắn đã để cô lâm vào tình trạng này. Cuối cùng cũng đến ngày mà hắn mong đợi, Hàn Phong ngồi trước mặt Anh Luân vẫn khỏe mạnh như ngày nào nụ cười nhàn nhạt in trên gương mặt đẹp như tượng tạc . Hắn mỉm cười nói:

- Anh Luân tôi không sao cậu có thể tiêm liều thuốc này vào Uyển Nhi.

Anh Luân mỉm cười vui vẻ, anh nói:

- Phải không sao cả, liều thuốc này khi vào người cậu không những không xung khắc mà còn rất hòa hợp. Bây giờ thân thể của cậu rất tốt khỏe còn hơn lúc trước, tôi có thể tiêm cho Uyển Nhi rồi.

- Còn không mau đi.

- Bây giờ tôi có thể chuyển sang phòng hồi sức cho cô ấy rồi. - Anh Luân đi từ phòng bệnh đặc biệt ra, mỉm cười nói.

- Vậy tôi có thể vào thăm cô ấy không? - Hàn Phong nhìn vào trong phòng, gương mặt hiện lên ý cười đậm.

- Có thể nhưng không phải lúc này.

Hàn Phong nghe Anh Luân nói vậy thì khẽ nhíu mày.

- Không phải lúc này thì lúc nào?

- Tối nay đã, bây giờ còn chưa chuyển.

- Thôi. được. - Hàn Phong nói vẻ mặt như vừa ăn phải bồ tạt nhăn nhó không thôi.

Cùng lúc đó một vị cảnh sát đi đến trước mặt hai người, người đó nói:

- Tôi là Lâm Hạo cảnh sát điều tra cái chết của thiếu ta Harry làm phiền ngài Hàn Phong đến sở cảnh sát lấy khẩu cung.

- Hừm. Tôi có việc bận tôi sẽ bảo Vũ đến. Cảnh sát Lâm Hạo cứ về trước. - Hàn Phong tỏ ra không vui, đã năm ngày rồi hắn còn chưa vào thăm Uyển Nhi sao có thể nghe theo một tên cảnh sát cỏn con thế này.

- Xin lỗi ngài. Ngài là người bị tình nghi chứ không phải Vũ- kẻ thân cận của ngài. Tôi chỉ làm theo lệnh mời ngài về sở cảnh sát hợp tác điều tra. - Lâm hạo nói chắc nịch, ngữ điệu không tỏ vẻ gì là sợ hãi.

- Hừ, tôi đã bảo có việc bận anh nghe không hiểu à? - Hàn Phong nhếch môi lạnh lùng nói. Tên cảnh sát này quả thật không biết sợ chết là gì.

- Tôi biết nhưng thưa ngài phải theo chúng tôi, một mạng người không phải là nhỏ, - Lâm Hạo kiên trì nói.

Hàn Phong quả thật tức giận, tên này không coi hắn ra gì mà. Hàn Phong tức giận trong lòng nhưng bề ngoài vẫn lạnh lùng nụ cười nhàn nhạt bên môi. Anh Luân thấy tình hình không khả thi nên kéo tay hắn, nhỏ giọng giảng hòa.

- Hàn Phong cậu theo cảnh sát Lâm Hạo đi lấy khẩu cung không mất bao nhiêu thời gian đâu. Với lại Uyển Nhi cũng không thể lập tức tỉnh dậy.

- Hừ , thôi được. Cậu mau gọi Luật Sư Á cho tôi

- Được rồi cậu mau đi đi. - Anh Luân thấy Hàn Phong chịu nể mặt anh mà đi thì thở phào nhẹ nhõm, Lập tức gọi điện cho luật sư Á.

...............................**********************************...............................................

- Chủ nhật ngày 13 - 7 - 2014 vào lúc 10h 30 phút anh đang ở đâu và làm gì? - Lâm Hạo hỏi.

Trong căn phòng kín , Hàn Phong nhìn Lâm Hạo chỉ nhếch một bên môi, hắn nói:

- Bệnh viện.

- Vậy tại sao ngài lại giết Thiếu úy Harry, thiếu úy làm gì ngài? - Lâm hạo nghiêm mặt,

Đáp lại sự nghiêm túc của Lâm Hạo, Hàn Phong chỉ nở một nụ cười khinh khỉnh:

- Sao anh lại nói tôi giết hắn, tôi không làm gì cả.

- Có người nói là thiếu Uý Harry chết sau khi gặp ngài và không quay về.

Hàn Phong cười thành tiếng nụ cười lạnh nhạt đủ khiến người khác phải lạnh sống lưng, Đôi đồng tử đen láy nhìn xoáy vào Lâm Hạo, Hàn Phong nở nụ cười nhàn nhạt:

- Anh cũng nói là chết sau khi gặp tôi và không quay về thì đương nhiên là sau khi gặp tôi hắn ta vẫn sống, Và hắn đã đi đâu thì cảnh sát Lâm Hạo sao lại hỏi tôi, anh nên cho người tìm đi. Vạn nhất hắn chết ở nơi nào thì sao lại đến bắt tôi. Tôi không còn gì để nói, tôi về đây.

Lâm Hạo nhìn chằm chằm vào Hàn Phong. Anh vốn biết hắn có một đầu óc rất nhạy bén nhưng không ngờ lại có thể đổi trắng thay đen đến chóng cả mặt. Lâm Hạo nhìn hắn tức tôi rồi nói:

- Sau khi còn đang trong quá trình điều tra thì ngài là kẻ đáng tình nghi nhất vậy nên tôi không thể thả ngài về cho đến khi điều tra ra hung thủ thật sự,

Hàn Phong nhếch môi nhún nhẹ vai. Hắn biết Lâm hạo sẽ không thể giam giữ được hắn. Chưa đầy 5' luật sư Á đã đến.

- Chào anh tôi là luật sư Á, xin hỏi thân chủ tôi đã làm gì mà anh bắt đến đây giam giữ?

- Cảnh sát tình nghi ngài Hàn Phong đã giết Thiếu Uý Harry - Lâm Hạo nói

Luật sư Á mỉm cười nói:

- Đã có chứng cứ chưa?

Lâm Hạo lắc đầu nói:

- Còn trong quá trình điều tra.

- Vậy hiện giờ là chưa có chứng cứ xác thực.

Lâm Hạo bất đắc dĩ lắc đầu.

- Vậy mời cảnh sát Lâm thả thân chủ tôi ra khi nào có chứng cứ xác thực thì chúng tôi sẽ theo anh về sở cảnh sát.

Lâm Hạo ngậm bồ hòn làm ngọt, gượng cười nói:

- Được xin mời cô theo tôi.

Hàn Phong nhếch một bên môi, tên cảnh sát đó muốn đấu với anh. Hừ hắn không có khả năng đó đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như 4 cau than chu nen thuc hanh moi ngay thich giac hanh hay nhat, dung danh gia thap phien nao rat hay thay minh niem 2017 những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status