Boss đại nhân ta thua rồi

Chương 6: Tôi cắn anh nhưng sao tôi lại đau thế này?



Hay để chắc chắn anh cứ lắng nghe tim muốn gì rồi nói cho em nghe, một câu thôi

1, 2 ,3, 5 anh có đánh rơi nhịp nào không?

Nếu câu trả lời là có anh hãy đến ôm em ngay đi

Em đã chờ đợi từ anh giây phút ấy cũng lâu lắm rồi Và dẫu cho mai sau có ra sao

Thì em vẫn sẽ không hói tiếc vì ngày hôm nay đã nói yêu

- Thuê bao quý khách vừa gọi không trả lời.

Hàn Phong gọi lại lần nữa vẫn vậy, nhìn kim đồng hồ đã điểm 12 giờ, khẽ nhếch môi hắn nói: Gọi gì giờ này chứ! Thật là... Chắc chỉ có bài hát này mời hợp với cô ta thôi

- Uyển Nhi, em lại đi trễ nữa à đi ra ngoại cho tôi

Vác cái thân ra ngoài, tôi đau buồn hồi tưởng lại...

2 tiếng trước...

Oáp. Tôi ngáp dài đột nhiên ngồi bật dậy, giật mình tỉnh giấc nhìn lên đồng hồ điểm đúng 5 giờ, tôi che miệng ngáp thêm lần nữa tự hỏi sao lại dậy sớm thế này. Dù sao cũng tỉnh giấc rồi, hay là viết luôn bản kế hoạch chơi xấu Hàn Phong. Được lắm, được lắm, dây hôn hả? Coi nè tên đáng ghét

;But if you wanna cry

Cry on my shoulder

If you need someone

Who cares for you

If you're feeling sad

Your heart gets colder

Yes I show you what real love can do

Vừa nhắc tào tháo tào tháo tới liền, linh thật. Bấm nút xanh trên màn hình tôi áp vào tai rồi nói:

-Alô

Hắn ta có vẻ bất ngờ nên im lặng vài giây, lấy lại vẻ tự nhiên hắn hỏi:

- Mấy giờ cô tan học?

- 11h

-Tôi sẽ bảo Vũ đến đón cô

Hắn ta tưởng tôi là thánh chắc, ai cũng biết à? Tôi cau có nói:

-Tôi có biết Vũ là ai đâu!

- Cô không cần biết chuyện ấy, cậu ta sẽ tự tìm đến cô.

- Anh tìm tôi làm gì?

- Dạy hôn.

Nói xong, Hàn Phong ngắt điện thoại để lại tôi nhìn màn hình mà nghệt mặt ra. Nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, tôi mỉm cười viết ra một bản kế hoạch....

Haha với bản kế hoạch đầy tỉ mỉ như thế này thì...Hàn Phong anh khổ rồi Mỉm cười đầy mãn nguyện tôi nằm dài ra giường với ý đình sau mười phút sẽ dậy đi học cho mọi người hết hồn. Và ý định của tôi đã được thực hiện nhưng không phải là đi học sớm mà thay vào đó là cong suất đi trễ hằng ngày của tôi được mọi người hết sức nễ phục. Thế là tôi được ưu tiên ra ngoài và khỏi phải học

Kết thúc số phận bi ai và trở về với thực tại

- Uyển Nhi đi coopmart đi mới mở Hot and Cold đó, đi không?

- Thôi tôi có việc rồi

- Sao bận hoài vậy?

- Về nhà bồi bổ sức khỏe. ^^

- Ngủ nữa à? Thành heo bây giờ

- Có sao? Heo có gì không tốt? Ăn ngủ đã luôn luôn

- Tôi sợ bà rồi. Vậy tôi về

- Mà này, tan học rồi à?

Gia Khang sờ vào trán tôi rồi nhăn mặt nói:

- Vâng ạ! Bà có bị điếc không mà không nghe tiếng trống vậy?

- Có đâu! Hihi

Sau khi Gia Khang đi thì tôi cũng nhanh chóng ra về.

Phía bên ấy sao nhiều người đứng thế nhỉ? Tò mò tôi đi đến rồi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Hàn Phong và một chàng trai cao to tuấn tú đang dựa người bên cạnh. Tôi và anh ta chạm mắt nhau, anh ta tiến đến phía tôi làm mọi người hướng ánh nhìn vào tôi.

- Cô là Uyển Nhi à?

Mặt tôi bỗng nhiên ửng đỏ, tôi ôm siết cái cặp vào người rồi đáp:

- Phải

Anh ta kéo tôi ấn vào trong xe rồi nói:

- Anh Phong bảo tôi đến đón cô.

- Chúng ta đi đâu?

Vũ nghiêm mặt nhìn tôi rồi trả lời lạnh lùng y như hắn không sai tí nào vòn vẹn bốn chữ:

- Nhà Hàng Thượng Uyển.

Vũ lái xe đi trong con mắt nhìn khinh bỉ giành cho tôi và đầy rẫy những lời bàn tán, chắc rằng thứ hai đây sẽ đầy những tin đồn thêu dệt dựng chuyện đỗ hết lên mình tôi cho xem. Tôi thầm thở dài than khổ.

- Anh ở cạnh Hàn Phong bao lâu rồi?

-Cũng đã gần mười năm rồi.- Vũ nhìn tôi khẽ cười

- Lâu như thế rồi à? -Tôi kinh ngạc

- Phải

- Thế thì tại sao anh lại ở cạnh anh ta?

Vũ đảo tay lái một vòng rồi quay nhìn tôi, anh ta nói

- Tới rồi, sau này tôi sẽ nói cho cô biết

Tôi bước xuống xe nhưng không quên quay lại nháy mắt với Vũ.

- Anh hưá rồi đấy nha.

Tôi quay mặt bước về phía trước mà không hay biết rằng trên khuôn mặt của Vũ thoáng hiện ý cười nhưng lại được che lấp đi bằng nét cương ngkị.Thấy tôi, Hàn Phong vẫn ngồi đấy không buồn ra hiệu ám chỉ cho tôi biết hắn ngồi ở đâu. Song, tôi và hắn là oan gia nên tôi có thể dể dàng nhận ra được hắn. Kéo gkế, tôi ngồi đối diện khoanh hai tay đặt lên pàn , nhìn thẳng vào hắn tôi mỉm cười nói:

- Hàn Phong à, anh định dạy tôi ở đây đó à?

Không trả lời tôi, hắn ta gọi người phục vụ mang 2 diã mì Ý và kèm theo một chai whisky. Chờ người phục vụ đi khuất hắn ta mới nhìn về phía tôi nhếch môi nói:

- Không cần gấp làm gì chúng ta ăn trưa trước rồi tôi sẽ dạy cô

Nhịn, nhất định phải nhịn. Vì hòa bình, vì hình tượng phải nhẫn nhịn hắn ta. Dù tức đến đâu đi nưã nhưng vì sự nghiệp to lớn, tôi nắm chặt hai tay mỉm cười thật tươi:

- Anh nói phải, tôi không gấp cứ từ từ cũng được.

Hàn Phong thong thả đưa ly rượu lên môi mà nhấp nháp, dáng vẽ lịch sự tao nhã. Thấy thế, tôi cũng xoắn mì và uống rượu nhưng sao tôi lại có cảm giác kì quái khó chịu ấy nhi? Tôi ngẫng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Hàn Phong. Thấy tôi đang nhìn, hắn ta đan hai tay vào nhau rồi nói:

- Ăn xong rồi thì đi thôi

Tôi còn đang định nói chưa xong nhưng không kịp nữa rồi. Hắn bá đạo mà ôm lấy tôi không thương tiếc mà quẳng luôn vào xe. Tôi tức tối nhìn hắn nhưng tỏ ra vẻ vô tội rồi cho xe chạy đi. Tôi chỉ còn biết chu môi, trợn mắt, phồng má làm đủ mọi trò hề trong khi hắn đang chăm chú làm tài xế.

Kịch. Xe đột nhiên phanh lại làm tôi theo quán tính ngã về phía trước cắn luôn vào chiếc lưỡi đau đến chảy cả nước mắt. Tôi quay sang hắn ta trợn to đôi mắt đen láy, quát lớn:

- Này Hàn Phong chết bầm, tôi kiếp trước đâu có nợ nần gì nhà anh đâu mà sao gặp anh hoài vậy. Mà khổ nổi gặp bình thường thì không có chuyện gì đáng nói rồi mà lần nào gặp tôi đều xui xẻo cả. Cũng may là tôi kịp thắt dây an toàn rồ á, không thì có khi;Chấn thương sọ não quá. Anh thắng gấp thể làm cái quái gì chứ? Cái tên xấu xí , tâm thần phân liệt.....

- Im miệng. Hàn Phong vẫn nhìn về phía truớc mà đe dọa tôi

- Không

Dứi lời, hắn ta ôm tôi vào lòng. Khép mi lại mà áp đôi môi hắn vào đôi môi tôi. Tôi quơ cánh tay loạn xạ, thấy thế hắn kẹp tay tôi ra sau. Tôi mở to mắt mà nhìn chăm chăm vào hắn, sực nhớ đến bảng kế hoạch nên không có ý định đẩy hắn ra nữa. Hắn nới lõng vòng tay, tôi choàng hai tay ôm lấy người hắn. Được thế hắn càng mãnh liệt hơn càng tung hoành tự tác. Sau nụ hôn, tôi mềm nhũn người mà ngã vào lòng hắn, cánh tay màu đồng gắn chắc ôm gọn lấy dáng người nhỏ bé của tôi. Tôi dựa vào lòng hắn nói trong tiếng đứt quãng:

- Mệt....chết tôi rồi

Hàn Phong im lặng không nói gì mở cửa bước xuống xe.

Bây giờ tôi mới nhận ra hắn đưa tôi đến cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn., vàng rực. Tôi không kìm lòng được mà hét vang lên:

- Đẹp quá!

- Tôi đưa cô đi dạo.

- oh yeah

Tôi nhảy cẫng lên sung sướng chạy vòng vòng như một đứa trẻ, cười ngoác đến tận mang tai. Hàn Phong đi đến nắm lấy tay tôi, rút từ trong áo ra một chiếc khăn tay, mỉm cười lau mồ hôi đang đọng trên gương mặt tôi, từ tốn nói:

- Tôi đưa cô đi dạo.

Tôi mỉm cười híp mí nói với hắn:

- Được

Hắn nắm lấy tay tôi đi chầm chậm. Bầu trời lúc này đạ chuyển thành màu ráng vàng, ánh nắng không quá gay gắt hoà vào vườn hoa hướng dương rộng bạt ngàn. Gió thổi nhè nhẹ mơn man lấy từng cánh hoa rung rinh theo chiều gió. Tôi cẩn thận vuốt ve nhẹ nhàng sợ nếu chạm mạnh chúng sẽ tan biến vào cõi hư vô. ;Không khí trở nên lành lạnh. Tôi run run ôm lấy cánh tay mình, thân hình mảnh khảnh khẽ run lên trong gió...

Hàn Phong cởi bỏ áo vest khoác lên mình tôi rồi bước tiếp. Tôi kéo chặt áo cho sát vào người cho bớt đi cơn lạnh nhìn phía sau hắn với vẻ biết ơn rồi đi theo hắn. Mở cửa bước vào, tôi cảm nhận được luồng khí ấm áp bao trùm trong xe. Dù có ấm hơn lúc nãy nhưng tôi vẩn cảm thấy lạnh lắm. Tôi do dự cởi bỏ chiếc áo vest rồi đưa cho hắn ta. Hàn Phong quay sang nhìn tôi lãnh đạm nói:

- Tôi không lạnh cô cứ giữ lấy đi!

Nhưng tôi vẫn kiên quyết đưa cho hắn ta không nói lời nào, toàn thân run lên bần bật. Hắn đành chịu thua lắc đầu nói:

-Cô đến đây tôi ôm cô

Tôi vẫn im lặng không nhúc nhích, hắn nhướn người qua ôm tôi vào lòng dùng chiếc áo vest phủ lên người tôi.

- Lạnh thế này mà còn cứng đầu

Vòng tay hắn ôm tôi thật vững chãi làm tôi an tâm tựa vào. Giấc ngủ bỗng dưng ùa đến làm tôi từ từ nhắm mắt lại, hai tay ôm vào mình. ;Hàn Phong chậm rãi khép mi nhưng vòng tay rắn rỏi ấy vẫn ôm lấy tôi. Bầu trời càng lúc càng trở nên huyền ảo, ánh trăng sáng soi rọi hiện lên bóng hình người con trai yêu thương triều mến mà ôm cô gái nhỏ đang nằm co người lại trong lòng . Không biết đã qua bao lâu mà tôi đã chợt tỉnh giấc. Ngước mặt nhìn hắn ta, gương mặt cương nghị đang chìm trong giấc ngủ. Tôi nâng tay lên chạm nhẹ vào hàng mày kiếm hùng dũng, vuốt nhẹ lên gò má cao từ từ mà chạm vào cánh môi đỏ run lên vì lạnh. Tôi vẫn nhìn hắn một cách chăm chú, hai bàn tay vô thức xoa cho nóng rồi tôi khẽ nhướn người áp lên khuôn mặt lạnh băng của hắn. Như cảm nhận được hơi nóng, hàng mi dày khẽ động đậy. Đáng lẽ đã đến lúc tôi rút tay về nhưng không hiểu sao tôi vẫn giữ nguyên ở đấy. Hàn Phong mở mắt nhìn về phía tôi. Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi. Đôi mắt đen khẽ nhuốm chút mị hoặc. Như hiểu rõ hành động tôi đang làm, hắn nhìn tôi một cách yêu thương rồi nâng cằm tôi lên nhẹ nhàng cúi đầu xuống đặt lên đó một nụ hôn. Kỹ thuật hắn rất tinh nghệ như con rắn luồn lách vào khoang miệng tôi mà nhấm nháp một loại rượu tuyệt hảo. Kỹ thuật này thật ra cũng không có gì khó nên tôi có thể học một cách dễ dàng rồi đáp trả lại hắn ta, từ tốn mà chơi đùa cùng hắn.. Nụ hôn bây giờ mãnh liệt hơn rất nhiều so với khi nãy. Chị Hằng xinh đẹp và hàng ngàn vì sao sẽ là người chứng kiến nụ hôn của hai người chúng tôi.

Vài ngày trôi qua, sự việc vẫn tiến triển đều đều như thế. Hàn Phong anh đã nếm đủ vị ngọt thì bây giờ thử thay đổi một chút thì mùi vị sẻ ra sao.

Hôm nay tôi diện một chiếc đầm màu đỏ khoét hình giọt nước phía trước ngực dài đến ngang gối. Tóc vấn cao thành búi phồng to, xõa vài sợi tóc xoăn đi kèm đôi guốc cao màu đen đậm. Tôi vỗn ý định đơn giản nhưng để kỉ niệm ngày đại công cáo thành thì chuẩn bị 1 chút cũng không tồi, tôi muốn Hàn Phong mãi nhớ đến tôi.

Tôi bước lên xe trong ánh nhìn khó hiểu của Vũ.

- Có chuyện gì sao?

-Sao tôi trông cô khác xa so với mọi ngày thế? - Vũ nhìn qua gương chiếu hậu khẽ nói.

- Anh gặp tôi chỉ có hai lần thì sao lại nói thế?- Tôi nhìn Vũ mỉm cười

- Nhưng tôi tin cô không thich dáng vẻ hiện giờ của mình!

- Sao anh lại chắc chắn là thế.

- Tôi nhìn người rất chuẩn.

Tôi lại phá lên cười nhìn bộ mặt ngây ngốc của a ta

- Phải anh nói rất đúng. Tôi thấy rất khó chịu nhưng tôi muốn Hàn Phong phải nhớ về tôi. Tôi có nói anh cũng không hiểu đâu

Đến nơi, tôi chào Vũ rồi bước xuống xe. Đi một vòng, tôi chợt dừng lại trước dáng người cao to, tôi đến gần nắm lấy tay Hàn Phong lúc này tay hắn đang buông thõng. Hắn đã cảm nhận được tôi nên siết chặt lại Kéo tôi ngồi xuống tấm vải nhung dày đã được trải trước đó, hắn nói:

- Cô có muốn biết vì sao tôi lại chọn cô làm bạn gái tôi không?

Tôi ngước lên nhìn hắn ta tỏ vẻ khó hiểu rồi không chờ tôi trả lời, hắn tiếp tục nói:

- Cô rất lạ, cô khác xa so với những cô gái khác. Cô có chút gì đó cứng đầu một chút tinh nghịch, một chút yêú đuối cần được che chở. Lúc đầu tôi cũng không nghĩ sẽ đưa ra lời đề nghị với cô nhưng ngay cả tôi cũng không hiểu nổi chính mình. Sau này ngày càng gần cô thì tôi mới hiểu rõ.

Hàn Phong dừng một chút rồi quay sang tôi nhìn tôi dịu dàng cơ hồ như đong đầy tình cảm dùng một tay còn lại vuốt khuôn mặt tôi, hắn chầm chậm nói:

-Tôi muốn cô phải ở cạnh tôi

Tôi trợn to mắt nhìn hắn nói:

- Anh chập mạch à? Không bao giờ đâu nhé!

Tình hình này không ổn rồi, cũng tại tôi hết thôi mau mau thực hiện kế hoạch rồi chuồn lẹ -Tôi nhủ thầm rồi nhắm ngay môi hắn mà cắn đến bật máu. Hắn đau đớn đẩy tôi ra rồi quệt đi một dòng máu đỏ tươi không ngừng chảy. Nhìn tôi bằng đôi con ngươi vô hồn, hắn nhếch môi nói:

- Rất tốt. Cô hãy xem như từ nãy giờ tôi chưa nói gì cả.

Tôi nhìn hắn một cách lạnh lùng lãnh đạm nói:

- Được thôi.

Sau khi hắn quay lưng bước đi tôi còn khẽ mỉm cười. Thế nhưng.... Tôi đặt tay lên tim, chỗ này sao mà nhói quá, sao đau quá. Tôi không hiểu bản thân mình muốn gì nữa, đã trả được hận rồi mà sao tâm trạng tôi lại thành ra thế này. Bỗng dưng một giọt nước mặn chát đắng ngắt rơi vào môi tôi chắc có lẽ giọt nước lúc nãy cũng là một trong số chúng, rồi ào....ào mưa tuôn xuống bất ngờ làm ướt hết cả người tôi. ;Tôi gạt đi những lọn tóc bết vào trong mặt, gượng cười đứng lên cất bước về nhà nhưng trước khi đi tôi còn gắng gượng ngoái đầu lại nhìn ;sau đó mới thật sự trở về nhà không ngoảnh lại lần nào nưã

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Hoa lan là một loài hoa đẹp được nhiều người yêu thích, hoa lan mang vẻ đẹp quý phái quý tộc sự cao sang, lộng lẫy mà không loài hoa nào có thể sánh bằng. Cùng đọc và nghiên cứu các trồng hoa lan đẹp và ý nghĩa ở trang này nhé: Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như bảng giá lan đột biến bảng giá lan var, lan dot bien Mỗi loài hoa đều có vẻ đẹp và màu sắc cùng ý nghĩa khác nhau, đặc biệt hoa lan hồ điệp có những cái đẹp mà khiến người chơi không cưỡng lại được.

loading...
DMCA.com Protection Status