Boss là nữ phụ

Chương 1325: Pháp tắc của ác ma (30)

Thời Sênh dỗ Mục Vũ ngủ rồi nằm nghiêng người, chống cằm nhìn hắn.

Thật gầy.

Thời Sênh nghĩ nghĩ, đầu ngón tay không tự chủ được sờ lên ấn đường của hắn, vuốt đầu lông mày phẳng ra.

Mục Vũ bỗng nhiên khẽ động, nhích lại gần cô, bàn tay nắm lấy áo cô một cách vô ý thức.

Thời Sênh khẽ cười, bẻ tay Mục Vũ ra đặt vào trong tay mình, nhẹ nhàng nắm lấy. Khẽ khàng hôn hắn rất lâu, đến tận khi hắn khó thở mới rời khỏi vì sợ đánh thức hắn. Lại nhẹ hôn lên khóe môi Mục Vũ mấy cái rồi kéo chăn lên đắp cho hắn, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà như bắt đầu đi vào cõi thần tiên.

Lúc Mục Vũ tỉnh lại thì trời đã tối đen, hắn nằm trong lòng cô, bên tai là tiếng trái tim cô đập rất vững vàng.

Hình như cô đã ngủ rồi.

Gương mặt khi ngủ rất an tường, không khác gì mỗi lần ngủ gục trên trường học.

Mục Vũ nhìn cô chằm chằm một lúc rồi lại nhắm mắt, nghe tiếng nhịp tim của mình hòa cùng với nhịp tim của cô.

“Tại sao những ác ma đó lại tấn công anh?”

Mục Vũ kinh hãi, rụt tay lại, “Em… Em không ngủ?”

“Muốn ôm thì cứ ôm, em là của anh, không có gì không thể đụng vào.” Thời Sênh giữ lấy tay hắn đặt lên eo mình, “Trả lời câu hỏi của em đi, tại sao chúng lại tấn công anh?”

Mục Vũ có hơi khẩn trương nhưng khi ôm cô thì lại thấy đáy lòng mình an ổn hơn một chút, “Phụng mệnh.”

“Phụng mệnh của ai?”

“Không biết?”

“Mục đích thì sao?”

Mục Vũ khẽ động, lấy từ dưới gối ra một miếng ngọc rồi đưa cho Thời Sênh, “Có lẽ là vì cái này.”

Là một miếng ngọc rất bình thường, nhưng khiến nam chính cũng phải nhớ thương thì chắc chắn tác dụng của nó không đơn giản.

“Có lợi ích gì?” Thời Sênh miết miếng ngọc.

“Từ lúc tôi hiểu chuyện thì nó đã ở trên người tôi rồi. Lúc đầu tôi mang theo thì phát hiện ác ma luôn tấn công tôi, cho nên tôi không mang theo nữa.” Hắn dừng một chút, “Nhưng nó làm cho miệng vết thương của tôi nhanh chóng lành lại.”

“Nhận chủ chưa?”

Mục Vũ nhìn cô với vẻ mê man, nhận chủ gì?

“Vậy là chưa nhận rồi.” Thời Sênh kết luận, nhét miếng ngọc xuống gối, “Chờ anh khỏe lại rồi nói tiếp.”

Miệng vết thương của Mục Vũ lành lại rất nhanh, hôm sau khi Thời Sênh kiểm tra thì thấy đã bắt đầu kết vảy.

Hai người không nhắc lại chuyện hiến tế linh hồn kia như thể nó chưa từng phát sinh vậy.

Lúc Thời Sênh tiến vào, Mục Vũ đang ngồi trên giường, hai chân buông xuống, vén quần áo xem xét vết thương của mình.

Hắn nhìn thấy Thời Sênh liền buông áo xuống, “Sao em không gõ cửa chứ?”

“Còn chỗ nào của anh mà em chưa nhìn thấy đâu?” Thời Sênh trừng mắt.

Mục Vũ há miệng không phản bác nổi nửa câu. Hai ngày này, những gì cô không nên xem cũng đã xem, không nên nhìn cũng đã nhìn.

Nghĩ như thế, tai Mục Vũ liền nóng lên, có xu hướng lửa cháy lan khắp đồng cỏ.

Đối với Thời Sênh mà nói, Mục Vũ quả thực vẫn còn là thiếu niên. Thân thể gầy yếu, căn bản chẳng có gì đáng nhìn, giờ cô nghĩ nếu mình cứ nghĩ tới những chuyện trẻ con không nên nghĩ thì quả thật là cmn quá hỗn đản.

“Lại đây thay thuốc.” Thời Sênh ngồi xuống giường, bảo Mục Vũ ngồi gần lại.

Mục Vũ ngồi dịch tới, Thời Sênh nửa ngồi xổm trên mặt đất, kéo áo hắn lên, gỡ băng gạc ra.

Đầu ngón tay cô lướt trên làn da ở eo hắn khiến cho hắn cảm thấy tê dại.

“Ngày mai là có thể bỏ băng gạc rồi.” Thời Sênh ấn lên vết thương, “Đau không?”

Mục Vũ cúi đầu nhìn cô rồi đáp, “Không đau.”

“Cốc cốc…” Bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Thời Sênh không thèm để ý, đến tận khi hắn đổi thuốc xong rồi mới giúp hắn mặc lại quần áo cho chỉnh tề, sau đó mới ra mở cửa.

Tuyết Đại đứng ngoài cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vỗ vỗ ngực, “Làm tôi sợ muốn chết. Vị Tức, cô ở đâu mà ánh mắt mấy tên ngoài kia nhìn tôi như nhìn đồ ăn ngon ấy?”

Thời Sênh nghiêng người để cô ta vào nhà, “Cô tới một mình à?”

“Đúng thế… Cô không có di động, tôi cũng chẳng có số của Mục Vũ, chỉ đành tự mình tới đây.” Tuyết Đại vừa đi vào vừa nói, “Hôm qua tôi đã định tới đây rồi nhưng ở nhà có chuyện xảy ra nên không đi được, cô và Mục Vũ không sao chứ?”

“Không sao.” Thời Sênh lắc đầu.

Cô ta nắm lấy tay Thời Sênh, nói với vẻ sợ hãi, “Sao đám người bên ngoài đáng sợ thế. Cô và Mục Vũ không thể dọn nhà đi chỗ khác được à? Nếu không phải nửa đường tôi gặp được Giảo Đồng thì sợ là đã không tới được đây rồi ấy chứ.”

“Không phải Giảo Đồng rất sợ cô sao?” Thời Sênh nhướng mày, ác ma Giảo Đồng nhìn thấy Tịnh ma sư thì chỉ hận mình không thể biến thành tàng hình lại chủ động đưa cô ta tới đây sao?

“Tôi cũng thấy lạ, tại sao anh ta cứ sợ tôi thế chứ?” Tuyết Đại sờ mặt, “Vừa rồi lúc đưa tôi tới đây, anh ta còn đi cách rõ xa.”

Cấp bậc của Giảo Đồng quá thấp, sợ hãi tịnh ma sư là chuyện bình thường.

Gần đây hắn có thể tung hoành ở phố Thiên Đường này cũng là nhờ vào uy danh của Thời Sênh.

Tuyết Đại tới đây thăm cô và Mục Vũ. Cô ta liếc mắt về phía phòng ngủ, nhìn thấy Mục Vũ ngồi ở mép giường bình an vô sự thì lại quay đầu đi, “Đúng rồi, thi thể mấy ác ma kia tôi đã giấu đi giúp cô rồi, cũng không biết có bị ai phát hiện ra không nữa. Cô có muốn đi xem một chút không?”

Thời Sênh: “…” Nữ chính đại nhân, xuất phát từ tâm lý gì mà cô lại cô giúp tôi giấu thi thể thế hả?

Thời Sênh bảo Mục Vũ ở nhà ngủ, gọi Giảo Đồng lên rồi cùng đi với Tuyết Đại ra ngoài xem đống thi thể kia, ngày đó cô tới nhưng cũng chưa xem xét kỹ.

Giảo Đồng rất không nguyện ý, rốt cuộc là phải đi cùng với tịnh ma sư đấy.

Nhưng mà lệnh của Thời Sênh, hắn không thể không khuất phục.

Ra khỏi phố Thiên Đường, Thời Sênh gọi xe, xe dừng lại rồi nhưng quay đầu thì chẳng thấy Tuyết Đại ở đâu cả.

Thời Sênh đảo mắt một vòng liền thấy Thánh mẫu Tuyết Đại đang ở bên kia đường.

Thời Sênh: “…”

Tuyết Đại quay lại rất nhanh, nhưng trên đường đi lại đụng phải một người trẻ tuổi bị ngã bổ nhào xuống đất. Cô ta còn chẳng thèm nhìn lấy một cái, lập tức lên xe.

Nữ chính Thánh Mẫu này giúp người cũng phân biệt đối xử lắm…

Đúng là cái gì cũng có thể xảy ra.

“Tại sao cô lại giúp bọn chúng?” Thời Sênh hơi tò mò về mạch não của vị nữ chính đại nhân này.

“Hử?” Tuyết Đại đảo mắt, mất một lúc mới hiểu Thời Sênh đang hỏi cái gì, cô ta đáp: “Vì tích đức.”

Rồi hạ giọng nói tiếp: “Về sau trở thành tịnh ma sư chân chính rồi, giết không nhất định chỉ có ác ma nên tôi muốn tích đức, miễn sau này phải xuống địa ngục.”

“Vậy mà cô còn chọn người?”

“Tích đức cũng phải xem có đáng để giúp hay không chứ? Nếu giúp người xấu thì có khi còn bị trừ hết điểm tích đức nên đương nhiên tôi phải chọn người rồi.” Vẻ mặt Tuyết Đại rất đương nhiên.

Thời Sênh: “…” Tôi không còn gì để nói cả.

Cô chỉ có thể lặng lẽ giơ ngón tay cái.

Nữ chính này tôi cho 100 điểm.

May mắn tiểu thuyết này không lấy nữ chính làm chủ, nếu không nữ chính đại nhân chắc chắn sẽ lên trời.

Xe đưa bọn họ tới bên ngoài trường học. Giảo Đồng là ác ma, không thể đi cửa chính, Thời Sênh dẫn bọn họ trèo tường vào, men theo con đường nhỏ đi tới toàn nhà thực nghiệm.

Trường học vẫn còn đang ồn ào chuyện Hội Học sinh nên xung quanh tòa nhà thực nghiệm vô cùng vắng vẻ.

Ba người đi lên lầu, cửa ra sân thượng vẫn méo mó vì bị Thời Sênh đá tung ra, vết máu trên sân thượng đã không còn, dường như đã được người ta rửa sạch một lần.

“Kỳ quái.” Tuyết Đại kinh ngạc ồ lên, “Sao lại không thấy vết máu nữa?”

Thời Sênh nhìn ra xung quanh, “Không phải cô rửa sạch sao?”

“Tôi chưa kịp làm.” Tuyết Đại lắc đầu, “Tôi mới chỉ kịp giấu thi thể thì trong nhà liền gọi điện bảo tôi về.”

“Thi thể đâu?”

Tuyết Đại chỉ lên một đống lộn xộn ở phía xa, “Tôi giấu ở bên kia.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 647 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như thích phước tiến, kinh dieu phap lien hoa pham da la ni 26 Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.