Boss là nữ phụ

Chương 1934: Sinh tồn trên sa mạc (12)

Mới đầu là vùng trung tâm hồ sôi sục, sau đó cả hồ nước đều sục sôi theo, mấy kẻ gây chuyện kia đã chạy đi tìm Giản Ý.

Thời Sênh tìm một chỗ ngồi xuống, đốt lửa nướng thịt.

Giản Ý nhanh chóng đưa người đi đến, vừa nhìn thấy Thời Sênh đang nướng thịt ăn, khóe miệng cô ta giật giật, nhanh chóng chạy đến bên hồ nước.

“Có chuyện gì vậy?”

“Không biết... Chúng tôi vừa lại gần đã bị bắn bay ra xa rồi, sau đó mặt hồ bắt đầu sôi sục, sau đó thì biến thành thế này.” Kẻ gây chuyện cũng nói không rõ ra được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Giản Ý nhìn một lát, rồi lại xông về phía bên cạnh vị đại tiên đang nướng thịt ăn, “Cô Uất, cô có biết là chuyện gì không?”

“Không biết.” Thời Sênh trấn tĩnh lật mặt thịt nướng, “Tôi đã cảnh cáo mấy người đừng có tự tiện lại gần hồ nước rồi.”

Ánh mắt Giản Ý không tự chủ được bị xiên thịt nướng thu hút. Đây là thịt gì vậy? Sao lại thơm thế nhỉ?

Phì!

Giản Ý kéo sự chú ý đang bị đặt trên xiên thịt nướng của mình quay trở lại, “Cô Uất, có phải cô đã biết điều gì rồi không?”

Thời Sênh ngẩng đầu lên liếc nhìn cô, nở nụ cười nhạt, “Có biết tôi cũng không nói cho cô biết.”

Giản Ý suýt nữa thì tức đến mức phát bệnh tim. Giản Ý quá hiểu tính cách Thời Sênh, không nói thì nhất định sẽ không nói, cho nên cô ta chỉ có thể quay về bên hồ nước.

Sự uy hiếp lớn nhất sa mạc mang đến cho họ là nguồn nước và thức ăn. Nếu hồ nước này có vấn đề gì, thì thực sự không biết họ có thể tiếp tục kiên trì được nữa hay không.

Một đám người lo lắng đứng vây quanh hồ nước, thế nhưng mặt hồ chỉ sôi sục lên, chứ không có động tĩnh gì khác. Hai giờ đồng hồ sau, mặt hồ mới khôi phục lại bình thường. Mặt trăng phản chiếu lên mặt hồ, yên tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Mọi người: “...”

Không sao rồi ư?

“Chuyện vừa rồi là sao vậy?”

“Liệu có phải là trong nước có thứ gì không? Ngày nào chúng ta cũng uống nước ở đây, liệu có vấn đề gì không?”

Lưng Giản Ý cũng lạnh toát, lúc này mặt hồ yên tĩnh êm ả, nhưng trong lòng cô ta lại đang cuộn trào như sóng biển, lúc cao lúc thấp không thể bình tĩnh lại được. Bao nhiêu người đều đang hỏi cô ta, cô ta đâu có thể nói ra được điều gì.

Lại nhìn người bên kia đã bắt đầu ăn thịt xiên nướng, Giản Ý càng cảm thấy khó chịu. Xảy ra chuyện lớn như vậy, mà cô ta vẫn còn có tâm trạng nướng thịt ăn, thịt ở đâu ra vậy chứ!!

... Vế phía sau không phải là trọng điểm.

Không một ai biết hồ nước này đã có chuyện gì. Giản Ý cũng không moi được tin gì từ Thời Sênh. Cô ta đành phải cho người quay về, ít ra thì bây giờ hồ nước cũng không có vấn đề gì, có lẽ cũng chỉ là hiện tượng tự nhiên.

Trước khi đi Giản Ý còn nhìn xiên thịt nướng trong tay Thời Sênh bằng ánh mắt ý tứ sâu xa.

Sau khi tất cả mọi người rời đi, Hạ Dạ mới từ một nơi nào đó chui ra. Hắn đứng cách Thời Sênh ba mét, nhìn mặt hồ, cũng không nói gì, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Thời Sênh thong thả ăn hết xiên thịt nướng, đứng dậy, móc kiếm... À, không đúng, móc bao tải ra.

Hạ Dạ còn chưa phản ứng kịp, đã bị Thời Sênh trùm vào trong bao tải.

Thời Sênh ném Hạ Dạ đến một nơi rất xa. Nam chính cứ lượn lờ mãi trước mặt cô, khiến cô cứ có cảm giác sắp xảy ra chuyện. Để bản thân thấy an tâm hơn, nên để nam chính cút đi xa đi thì hơn.

[...] Cô làm vậy có nghĩ đến cảm nhận của nam chính đại nhân nhà người ta không hả?

Thời Sênh hừ hừ, “Ta là người ích kỷ như vậy, chỉ cần nghĩ đến cảm nhận của bản thân là được rồi.”

Người ta thoải mái hay không là chuyện của người ta. Cô chỉ cần làm sao cho bản thân mình thoải mái là đủ rồi.

[...] Rốt cuộc điều này thì có gì đáng để tự hào chứ!! Chủ nhân, tôi sắp sụp đổ mất rồi!!

...

Mấy ngày tiếp theo, hồ nước giống như bị trúng gió, mỗi ngày cố định sôi sùng sục đúng giờ, khiến cho người của Giản Ý không dám lấy nước uống, chỉ sợ nước này có vấn đề gì.

Giản Ý cũng không hiểu là chuyện gì đang xảy ra, nhưng không thể không uống nước mãi được. Cô ta đành phải cho người thử, sau khi đã chắc chắn không có vấn đề gì mới cho mọi người dùng.

“Đội trưởng Giản, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Sắc mặt Giản Ý trầm xuống, cô ta lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”

Ngày nào hồ nước cũng sôi sùng sục, thời gian liên tiếp ba ngày liền đều không giống nhau, hoàn toàn không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

“Cái cô Uất Hoan đó cũng không biết sao?” Cậu em A chỉ vào Thời Sênh đang cắn hạt dưa. Cô ta cả ngày chỉ ngồi đó, đừng nói đến chuyện lo lắng, dù là một cái nhíu mày cũng không thấy.

“Cái đồ thần kinh như cô ta thì biết được điều gì? Chẳng lẽ cậu em tin cô ta là đại tiên thật à?” Cậu em B bên cạnh cười nhạo, sự coi thường hiện lên rõ rệt.

“Không thể nói như vậy được, những chuyện xảy ra trong một năm gần đây, có rất nhiều chuyện đều không thể giải thích được. Có lẽ cô ta là đại tiên thật thì sao?” Cậu em A giải thích cho Thời Sênh.

“Vậy thì cũng là loại đại tiên tà ác, chỉ muốn nhìn chúng ta chết.” Cậu em B nghiến răng nghiến lợi nói.

Cậu em A không nói nên lời, tuy đã xảy ra một số chuyện không thể dùng lý lẽ thông thường để giải thích, nhưng đúng là suốt toàn bộ quá trình cô ta chỉ đứng bên cạnh xem kịch hay.

“Đừng tranh cãi nữa.” Giản Ý lên tiếng, “Tôi chuẩn bị xuống đó xem sao.”

“Cái gì?” Mấy cậu em đồng thời lên tiếng, không thể tin được nhìn Giản Ý.

“Đội trưởng Giản, làm vậy không được, trong nước có thứ gì chúng ta còn chưa biết, nếu cứ mạo hiểm xuống dưới sẽ rất nguy hiểm.” Cậu em A lập tức khuyên giải.

“Đúng đấy đội trưởng Giản, không thể xuống dưới đó được.”

Sau đó đám cậu em cũng phụ họa theo.

“Nếu không xuống đó xem sao, thì vĩnh viễn không biết được dưới đó có thứ gì, chúng ta sẽ cứ mãi mãi sợ hãi với nó.” Giản Ý lý trí nói: “Các cậu yên tâm, tôi tự biết chừng mực, nếu có nguy hiểm tôi sẽ lên bờ ngay.”

“Không được đâu đội trưởng Giản, cô là đội trưởng, nếu cô xảy ra chuyện gì thì đội ngũ này phải làm sao, để tôi đi!” Cậu em B vỗ ngực tự đề cử.

“Đúng, chúng tôi đi. Đội trưởng Giản, cô không thể xuống dưới đó được.”

Mấy cậu em nhất trí không đồng ý để Giản Ý xuống dưới hồ nước, cuối cùng thống nhất để hai cậu em bơi lội tương đối giỏi xuống dưới xem sao.

Đương nhiên đây chỉ là bước thứ nhất.

Còn có bước quan trọng nhất, làm sao để Thời Sênh cho họ vào đó.

Lần nào Giản Ý nói chuyện với Thời Sênh đều cảm thấy thấp thỏm. Cô ta cũng không hiểu tâm trạng này từ đâu mà có. Cô ta cố gắng khống chế tâm trạng này lại, thế nhưng không có tác dụng gì, chỉ cần nhìn thấy Thời Sênh là tâm trạng thấp thỏm liền xuất hiện, muốn ngăn cũng không ngăn lại được.

Giản Ý hít một hơi thật sâu, duy trì nụ cười mỉm trên môi, “Cô Uất, chúng tôi muốn xuống dưới hồ nước xem sao. Cô có thể cho chúng tôi vào trong đó được không?”

Thời Sênh nhìn quét qua họ một lượt, “Muốn chết à?”

Giản Ý: “...” Phải nói thế nào đây!!

Loại người này không bị đánh chết đúng là trời đất khó dung.

Đám cậu em phía sau bắt đầu dựng lông lên, Giản Ý vội vàng ngăn họ lại, “Có được không?”

Càng dây dưa với cô ta, cô ta càng nói khó nghe, còn nếu đi thẳng vào vấn đề chính ngược lại sẽ khiến cô ta đưa ra đáp án chính xác.

“Được!” Thời Sênh đứng dậy, đung đưa chiếc váy màu đen của mình, nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng sáng, vô cùng tà ác nói: “Các người muốn đâm đầu vào chỗ chết thì bản đại tiên sẽ tiễn các người một đoạn, không cần phải cảm ơn.”

Mọi người: “...”

Thật muốn bóp chết cô ta.

Thời Sênh nhấc chân lên đi về phía hồ nước, đưa hai người đã được sắp xếp vào trong hồ nước, như cười như không nhìn họ xuống nước.

Giản Ý không có thời gian băn khoăn về dáng vẻ hả hê đó của Thời Sênh. Cô ta lo lắn nhìn hai người xuống dưới hồ nước, “Hai người nhớ phải cẩn thận, nếu có nguy hiểm lập tức lên ngay.”

“Chúng tôi biết rồi, đội trưởng Giản.”

Bóng người họ nhanh chóng mất hút trong hồ nước, sau khi mặt hồ nổi lên mấy cái bong bóng liền khôi phục lại trạng thái yên tĩnh, người ở bên trên không nhìn thấy gì.

Giản Ý đi đi lại lạ, nhíu chặt mày lo lắng, chỉ hận người xuống dưới đó không phải là mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 633 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như phong phat hanh kinh sach chua vinh nghie, top 10 nguyen nhan de gay noi mun nhat Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.