Boss là nữ phụ

Chương 1952: Sinh tồn trên sa mạc (30)

“Em có nhìn thấy Ảnh Sinh không?”

Sáng sớm ngày hôm sau, Ảnh Tế chạy đến hỏi Thời Sênh.

Thời Sênh lắc đầu, “Sao vậy, không thấy hắn đâu à?”

“Ừm.” Ảnh Tế nhíu mày, “Anh đi tìm xem sao.”

Thời Sênh từ dưới đất đứng lên, vỗ cát trên người xuống, theo Ảnh Tế đi tìm người.

Khu vực quanh đây hôm qua đã xảy ra vụ nổ, đâu đâu cũng là hoang tích. Hai người đi một vòng, cuối cùng tìm thấy người ở một góc.

Ảnh Sinh đang nằm dưới đất, trên người phủ một lớp cát, nhưng nhìn có vẻ như đã rất lâu không cử động rồi.

“Ảnh Tế...” Ảnh Sinh vẫn còn có ý thức, nhưng cơ thể đã không thể cử động được nữa.

“Lượng pin quá thấp.” Ảnh Tế đỡ Ảnh Sinh dậy, đặt sang bên cạnh ngồi cho vững. Lúc này Ảnh Sinh hoàn toàn giống như một con búp bê, không thể tự hành động được.

Hiện tại căn cứ đã bị hủy diệt hoàn toàn, trừ khi hắn có thể sạc pin bằng năng lượng mặt trời, nếu không chỉ có thể chờ chết.

Thế nhưng Ảnh Tế đã chuẩn bị ổ cắm sạc ở căn cứ khác. Thời Sênh đưa họ đến căn cứ. Căn cứ này cũng không có người, vết máu vẫn còn mới, chứng tỏ vừa mới bị tập kích chưa được bao lâu.

Ảnh Tế nhanh chóng tìm thấy ổ cắm sạc, thế nhưng khi kết nối với Ảnh Sinh, đèn báo vẫn không sáng lên.

“Ảnh Tế... có lẽ là em bị hỏng rồi.” Ảnh Sinh rủ mắt xuống, giọng nói chứa đầy sự thất vọng.

Ảnh Tế trầm mặc lấy hộp dụng cụ ở bên cạnh ra, động tác nhanh nhẹn dứt khoát kiểm tra Ảnh Sinh.

Kết quả không được như ý lắm, Ảnh Tế thử sửa cho Ảnh Sinh, nhưng ở đây nguyên vật liệu có hạn, căn bản không thể sửa được. Muốn sửa Ảnh Sinh thì phải về căn cứ Vinh Quang, lấy những nguyên liệu còn thừa khi chế tạo ra Ảnh Sinh.

Những thứ đó có bị phá hủy hay không đến giờ còn chưa biết được.

“Ảnh Tế, có phải em bị hỏng rồi không?” Ảnh Sinh đáng thương nhìn Ảnh Tế.

Ảnh Tế ấn vai hắn trầm mặc không nói gì.

Ảnh Sinh biết chắc chắn là đã hỏng rồi, nếu không tại sao Ảnh Tế lại trầm mặc như vậy chứ.

Ảnh Tế bỏ Ảnh Sinh lại đi ra ngoài, để lại Thời Sênh và Ảnh Sinh.

Thời Sênh cứ có cảm giác như là “tiểu tam”.

Rõ ràng cô mới là chính thất cơ mà!!!

Khoảng thời gian sau đó ngày nào Ảnh Tế cũng kiểm tra cho Ảnh Sinh, cũng có lẽ bởi vì không thể cử động, cho nên lượng pin của Ảnh Sinh bị tiêu hao rất chậm, mãi không offline hẳn.

Thời Sênh đến căn cứ Vinh Quang kiểm tra. Căn cứ đã bị phá hủy hoàn toàn, phía dưới đã sụp đổ, Ảnh Tế không còn cách nào nữa.

Ảnh Sinh nhìn chằm chằm vào trần nhà, ánh mắt mất mát, biểu cảm trì trệ, giống như một người máy không có tư tưởng.

Thời Sênh móc hạt dưa ra cắn một lúc. Cô ném vỏ đi, đứng dậy đi đến bên Ảnh Sinh, hai tay chống lên hai bên đầu hắn, “Tôi có thể sửa cho cậu, nhưng cậu phải trả lại lực tinh thần cho Ảnh Tế.”

Con ngươi Ảnh Sinh nhìn không có tiêu cự đảo một vòng, “Nếu trả lại lực tinh thần cho Ảnh Tế thì tôi có còn ý thức nữa không?”

“Không biết, đây là một ván cược.” Ngữ khí Thời Sênh nhẹ nhàng, “Xem cậu có dám hay không thôi.”

Người máy thông minh cũng có thể ý thức của riêng mình.

Không có lực tinh thần của Ảnh Tế, Ảnh Sinh cũng sẽ có một phần hai cơ hội tự chủ về ý thức, trở thành một người máy thông minh mới.

Ảnh Sinh nhìn lượng pin đang không ngừng cảnh báo đã xuống mức quá thấp. Hắn gần như không còn sự lựa chọn nào khác.

“Được.”

Vốn dĩ chính là thứ Ảnh Tế ban cho hắn, hắn cũng nên trả lại rồi.

...

“Cách này có được không?” Ảnh Tế có chút lo lắng.

“Sợ gì chứ, chết rồi thì em chôn cùng anh.” Thời Sênh ấn Ảnh Tế sang bên cạnh Ảnh Sinh, dịu dàng xoa lên mặt hắn rồi vỗ khẽ, “Đừng sợ.”

“Không phải là anh sợ...” Ảnh Tế lắc đầu, nhưng không nói tiếp.

Hắn nhìn Ảnh Sinh ở bên cạnh đã rơi vào trạng thái ngủ say, tâm trạng phức tạp.

Tuy nói là muốn lấy lại thứ thuộc về mình, nhưng không biết tại sao lại có cảm giác rất kỳ lạ.

Cũng có lẽ là tâm trạng của Ảnh Sinh đã ảnh hưởng đến hắn...

“Bắt đầu đi.” Ảnh Tế nhắm mắt lại.

Thứ thuộc về mình, thì phải lấy lại.

Tuy cách Thời Sênh nói cũng chỉ là lý thuyết, cô hoàn toàn chưa thực tiễn qua, nhưng đúng như cô vừa nói, nếu xảy ra vấn đề gì, thì cô sẽ chôn cùng Ảnh Tế.

[...] Có một người vợ như vậy, nhất mực yêu thương Phượng Từ.

Hoàn toàn coi hắn như con chuột bạch để dùng.

...

Quá trình có chút nguy hiểm, nhưng cũng may kết quả vẫn tốt. Khí tức trên người Ảnh Sinh đã hoàn toàn biến mất, còn khí tức trên người Ảnh Tế càng đậm hơn, không khác gì lúc trước, nhưng không giống như trước kia, cứ cảm giác thiếu thiếu thứ gì đó.

Tuy nói là thứ thuộc về Ảnh Tế, nhưng nó đã rời khỏi Ảnh Tế đã rất lâu rồi. Bây giờ khi quay trở về cơ thể hắn, cần phải có một khoảng thời gian mới dung hòa lại được.

Cho nên Ảnh Tế cứ có cảm giác khó có thể khống chế được bản thân mình, giống như có hai con người tồn tại trong cơ thể mình.

Khoảng thời gian Ảnh Tế khôi phục lại, Thời Sênh gần như đã tháo dỡ toàn bộ Ảnh Sinh ra, thay đổi bằng rất nhiều thứ nguyên liệu Ảnh Tế vẫn chưa nhìn thấy bao giờ.

Thay đổi xong tất cả linh kiện, Thời Sênh để Ảnh Tế chuyển Ảnh Sinh ra để dưới mặt trời.

“Sau đó thì sao?”

“Đợi thôi.” Thời Sênh bê một chiếc ghế ra ngồi xuống.

Ảnh Tế nhìn Ảnh Sinh đang đứng dưới ánh sáng mặt trời, khẽ nhíu mày, đợi cái gì chứ?

Ánh sáng mặt trời chiếu lên người Ảnh Sinh, cơ thể hắn lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo của vật chất bằng kim loại, cho nên màu da hoàn toàn khác với người bình thường.

Ánh sáng mặt trời dần hạ xuống phía Tây. Ảnh Tế vẫn không biết đang chờ đợi điều gì. Đến khi ánh sáng mặt trời hoàn toàn biến mất sau đường chân trời, một tiếng “tách” khẽ vang lên, lông mi Ảnh Sinh khẽ động, từ từ mở mắt ra.

“Em đổi thành pin năng lượng mặt trời rồi sao?” Ảnh Tế bây giờ vẫn chưa biết tại sao lại đặt Ảnh Sinh dưới ánh sáng mặt trời, hắn đúng là ngốc rồi.

“Không phải.” Thời Sênh cười lắc đầu, đầu mày nhuộm sự ngạo nghễ, “Là loại pin năng lượng ánh sáng.”

Chỉ cần không nhốt hắn ở trong căn phòng tối đen như mực, thì lúc nào hắn cũng có thể sạc pin.

Ảnh Tế: “...” Năng lượng ánh sáng vẫn chỉ tồn tại trong lý thuyết.

Ảnh Sinh chuyển động đôi mắt, dường như đang đánh giá đây là đâu. Hắn thử cử động cánh tay, giơ hai tay lên, sau đó cử động đôi chân, tiến lên phía trước một bước, dừng lại, cúi đầu, nghi hoặc nhìn đôi chân mình.

Ba giây sau, Ảnh Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Ảnh Tế, cổ hắn chuyển động trái phải, giống như một người máy cứng nhắc, một lúc sau mới hoạt động được như ý. Trong lúc chuyển động, ánh mắt của hắn vẫn nhằm vào Ảnh Tế.

Trong đôi mắt không có tình cảm của con người, không khác gì một người máy vừa mới xuất xưởng.

Thời Sênh: “...” Hình như thất bại rồi.

Ánh mắt Ảnh Sinh di chuyển khỏi Ảnh Tế, nhìn sang phía Thời Sênh. Hắn giơ chân tay cùng một bên đi đến bên cô, “Vợ.”

Âm thanh thanh thúy vang lên, chấn động đến mức khiến Thời Sênh suýt nữa thì ngã xuống đất.

“Ai là vợ cậu hả, đừng có gọi bừa.” Ông là người đã có chồng rồi nhé.

Thời Sênh trốn sau lưng Ảnh Tế, cô không cài đặt cho Ảnh Sinh bất kỳ đoạn code kỳ lạ nào cả, cho nên bây giờ hành vi của Ảnh Sinh hoàn toàn là do hắn bị lỗi code gây nên.

“Vợ?” Đáy mắt Ảnh Sinh đã thay bằng sự mơ màng và vô tội, hắn giơ hai tay ra, “Muốn được ôm.”

Ôm cái đầu nhà cậu ấy.

Ông đây không phải là người cậu muốn ôm là ôm được!!

Có thể đưa đi tiêu hủy được không?

Ảnh Tế sắc mặt đen sì nhìn chằm chằm Ảnh Sinh, bàn tay đang nắm tay Thời Sênh không ngừng dùng sức. Bây giờ đối với Ảnh Sinh, hắn không có cảm giác kỳ lạ như trước kia nữa, cho nên khi Ảnh Sinh cố gắng lại gần, hắn liền đánh cho một quyền.

Bỗng nhiên thấy khuôn mặt này thật ngứa mắt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 647 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như đăng ký yahoo, chatbot free chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.