Boss là nữ phụ

Chương 240: Hôn ma nghich ngợm (22)

trung niên mặc áo đạo sĩ

trong đám người đột nhiên bước bước lớn đi về phía Thời Sênh, mặt đầy giận giữ, “Sao con lại ở đây? Ai đưa con tới?”

f T iểu Bạch!” Một người đàn ông

Tiểu Bạch đầu tiên là chớp mắt một cách vô tội, sau đó nhìn về phía Thời Sênh.

Là cậu bị bắt trói tới.

Thời Sênh giơ giơ nắm đấm về phía cậu,cậulập tức cúi đầu xuống, yếu ớt gọi người đàn ông trung niên đó một tiếng, “Sư phụ...”

Khi Tiểu Bạch nhìn Thời Sênh, người đàn ông trung niên hình như phát hiện được nhìn về hướng Phong Cấm một cái.

Nhìn thấy Phong Cẩm, con ngươi của người đàn ông trung niên co lại, người đàn ông này...

Là người của Phong gia đó? Hắn điềm tĩnh gật gật đầu một cách lịch sự.

Ánh mắt nhẹ nhàng lướt một vòng bên cạnh

Phong Cẩm, không nhìn thây bất cứ thứ gì kì

lạ, lòng nghĩ có thể là mình cảm giác nhầm 心·

O1.

Tiểu tử Phong gia này khí trường quá mạnh, người đàn ông trung niên nhanh chóng rời mắt đi.

Ông ấy dùng bàn tay vỗ lên đầu Tiểu Bạch một cái, tức giận nói: “Ai đưa con tới?”

Ông ấy không tin tên đồ nhi phản ứng chậm chạp, lại còn đặc biệt đần độn này của nhà mình có thể tự mình tìm tới đây.

Tiểu Bạch rất ấm ức! Không phảicậutự mình muốn tới mà.

Sư phụ, người còn tự khoe khoang đệ nhất thiên hạ, sao không nhìn thấy con ma thần sắc huênh hoang bên cạnh đó chứ?

Đương nhiên, những lời này Tiểu Bạch không dám nói ra, con ngươi cậu đảo một vòng, mặt mày vô tội chỉ về hướng An Tố, “Là chị ta.”

Đột nhiên bị gọi tên, An Tổ vô cùng kinh ngạc, đưa tay ra dùng ngón trỏ chỉ chỉ về mình, lại nhìn Thời Sênh.

Lặng lẽ nuốt về lời giải thích.

An Tố hướng về sư phụ Tiểu Bạch lúng túng cười cười, “Cái đó... tôi thật sự là tới tìm người, vì không tìm được chỗ, cho nên... Nhưng là Tiểu Bạch tự mình nói muốn đưa tôi tới, tôi không ép cậu ấy.”

Thời Sênh dựng ngón cái lên với An Tố.

Nữ chính đại nhân được đấy, giờ nói dối cũng không đỏ mặt, không hồi hộp, tùy ý buông lời rồi.

“Tiểu Bạch!” Sư phụ Tiểu Bạch giận rồi, ông ây đã nói gì. Với cậu chứ, không được Xuông núi, không được xuống núi!

Coi lời của ông ấy như gió thoảng bên tai Sao?

“Con đâu có...” Tiểu Bạch bị ánh mắt hung dữ của Thời Sênh nhìn chằm chằm vào, lẩy bẩy một chút, lời phía sau cũng không làm sao nói ra được, “Sư phụ... con cũng hiếu kì. cho nên...”

Sư phụ Tiểu Bạch xách Tiểu Bạch tới bên cạnh dạy dỗ, tên ngốc Tiểu Bạch này lập tức bán đứng Thời Sênh luôn.

Nhưng sư phụ của Tiểu Bạch lại chỉ là ra lệnh chocậukhông được nói năng lung tung, hoàn toàn không có ý muốn báo thù cho đồ nhi nhà mình.

Tiểu Bạch buồn bực, rốt cuộc cậu có phải là đồ nhi ruột không?

Tiểu Bạch không biết Phong gia, ông ấy còn không biết sao?

Phong gia từng là thế gia trừ ma liên tục mấy đời xuất hiện Tông sư trừ ma.

Phong hiệu Tông sư là phong hiệu Thầy Trừ Ma cả đời theo đuổi, nhưng một tông một mạch, có thể có một Tông sư thì đã quá giỏi rồi.

Phong gia lại tới mấy đời có Tông Sư, vinh dự tối cao của Thầy Trừ Ma, cứ coi như giờ Phong gia không còn phong quang như trước đây, nhưng nội tình cũng không phải người thường có thể so sánh được.

Giờ đụng vào hắn rõ ràng không phải là việc làm của kẻ thông minh...

Tiểu Bạch bị sư phụ dẫn đi, An Tố liền chỉ còn lại một mình cô đơn đứng phía sau Phong Cẩm.

Vì cô và Phong Cẩm đứng quá gần, ánh mắt của không ít người chăm chú hướng lên người cô, tò mò không biết cô gái này là ai mà lại có thể đứng gần người của Phong Gia như vậy?

An Tố phải nói là quẫn bách, vì sao những người này không nhìn thấy chị ma nữ, không phải nói là Thầy Trừ Ma đều có trình độ sao?

Người của Thời Sênh dán lên lưng Phong Cẩm, bò nhoài trên vai hắn, buồn chán hỏi: “Họ tập trung ở đây làm gì?”

Cuộc thi Thầy Trừ Ma lẽ nào chỉ là ở đây nói chuyện? Vậy cũng quá vô vị rồi.

“Đợi 12 giờ,”Phong Cẩm nhẹ giọng vỗ về cô, “Còn 10 phút nữa, em kiên nhân đợi đi.”

“Chúng ta phải vào ngôi nhà cổ kia?” Thời Sênh chú ý tới vừa nãy có không ít người đang chỉ chỉ điểm điểm vào ngôi nhà cổ, đoán là họ có thểmuốn vào ngôi nhà này.

“Ngôi nhà cổ này là ngôi nhà ma nổi tiếng” An Tổ hơi sợ sệt tiếp lời, thấy Phong Cẩm không ngăn cản cô ấy, mới to gan nói: “Nghe nói người nhà này từng là phú thương có tiếng triều Thanh, sau đó trong một đêm toàn gia đều chết rồi, chết cực kì thảm.”

[Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Mảnh ký ức

Khi đang nghe câu chuyện một cách hăng say, đột nhiên bị tiếng nhắc nhở của Hệ thống gián đoạn.

Cái gì? Mảnhkýức gì?

|Tìmkýức của Ninh Oanh]Nhắc nhở rất thân thiết của Hệ thống.

Ký ức của Ninh Oanh... Mẹkiếp!

Làm sao tìm,kýức còn có thể rải rác sao, cứ như là lừa đảo.

#Luôn bị hệ thống lừa hàng loạt #

Thời Sênh lắc lắc cái đầu không làm sao hữu dụng của mình, nhanh chóng xâu chuỗi một vài đầu mối trước đó lại.

Điều kiện kích hoạt nhiệm vụ ẩn là mục tiêu ô gân.

Còn điều kiện kích hoạt nhiệm vụ phụ là xuất hiện thông tin có liên quan.

Vừa nãy họ đang nói tới ngôi nhà cổ...

Lẽ nào Ninh Oanh có liên quan tới ngôi nhà cδο

Vậy phải chết bao lâu rồi? Triều Thanh, hơn trăm năm rồi?

“Đang nghĩ gì?” Phong Cẩm đưa tay ấn vào đầu Thời Sênh một cái, nửa ngày không nghe thây cô ấy nói chuyện cũng không quen chút nào.

“Anh nhặt được em ở đâu?” Trongkýức của Ninh Oanh không có đoạn này.

Hình như... từ khi cô ấy cókýức, cô ấy đã theo bên cạnh Phong Cấm.

Lúc đó, Phong Cẩm vừa hay 18 tuổi, từ Phong gia dọn ra ngoài.

Phong Cẩm có lúc một tháng cũng không mở miệng nói chuyện, cả ngày mang vẻ mặt u sầu, không phải nhốt mình trong phòng thì là đưa cô ra ngoài bắt ma.

Phong Cẩm chau mày, “Sao đột nhiên hỏi cái này?”

“Muốn biết chúng ta làm sao gặp nhau.” Thời Sênh cường điệu gương mặt thâm tình.

“Chúng ta...”

Phong Cẩm đang muốn nói, trong đám người liền vang lên một giọng nói rất to, “Thời gian tới rồi, quy tắc vẫn như năm xưa, không có ý kiến thì đi vào đi.”

Người Xung quanh lập tức dừng nói chuyện, aiai cũng cúi đầu kiểm tra, đeo lên một chiếc huy hiệu ngực kì lạ, sau đó lần lượt đi vào ngôi nhà cổ.

Phong Cẩm Xoa Xoa đầu cô, “Vào trước đã”

An Tổ thấy còn có người ở lại bên ngoài, không hề vào trong, lập tức giơ tay, “Cái đó, chị... chị ma nữ, em không vào đâu."

Cô không muốn vào trong trải nghiệm nữa.

Phong Cẩm Vốn cũng không muốn mang theo cô, cô không đi, vừa hay đúng ý Phong Cẩm.

Ngôi nhà cổ còn u ám hơn so với Thời Sênh tưởng tượng, cửa sổ cũ nát, phủ đầy bụi và mạng nhện.

Bên trong gần như giơ tay ra không thấy năm ngón, Thời Sênh vừa vào liền xé tấm bùa trên ngực ra.

Hơn nữa còn không theo chuẩn mực nào, ít nhất có ba mươi người vào đây, vậy mà họ lại không gặp một ai cả.

“Chúng ta phải tìm cái gì ở trong ngôi nhà này? Cuộc thi Thầy Trừ Ma này rốt cuộc là làm gì?” Thời Sênh bày tỏ sự nghi hoặc của mình.

Phong Cẩm nghe Thời Sênh nói chúng ta, trong lòng run lên một cái, cô nói tự nhiên như thê...

“Cuộc thi Thầy Trừ Ma mỗi ba năm một lần...” Phong Cẩm cảm thấy nếu mình dùng lời quá thâm sâu giải thích thì Thời Sênh chắc chắn không có kiên nhẫn để nghe, liền nói, “Dùng lời của em để giải thích, chính là một nhóm người ăn no không có việc gì làm, muốn tỉthí một chút xem ai lợi hại hơn.”

“Thật sự là ăn no không có việc gì làm." Thời Sênh gật đầu.

Phong Cẩm không biết làm sao, đây cũng là để những Thầy Trừ Ma này biết, trên địa bàn nào có người mình không thể dây vào, người trên địa bàn nào có thể bắt nạp cướp đoạt việc làm ăn.

Thầy Trừ Ma cũng là người, họ ngoài năng lực bắt ma được phú cho cũng có dục vọng, nếu không phải những dục Vọng này chống đỡ, có lẽ không có mấy người chịu làm cái nghề Thầy Trừ Manguy hiểm này.

“Cho nên, vào đây là làm gì?” Đánh nhau thì tại sao phải vào ngôi nhà cũ này?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 648 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng phan, kinh dia tang rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.