Boss là nữ phụ

Chương 284: Tường vi máu (10)

Thời Sênh đứng cách đó không xa, lúc cô gái kia lấy lại điện thoại, cô cũng nhìn lướt qua được người trên bức ảnh đó.

Cái bộ dạng gợi đòn ấy, ngoài tên khốn nạn Tây Ẩn ra thì còn ai vào đây nữa.

Đầu ngón tay của Thời Sênh hơi động đậy, gương mặt lộ ra nụ cười kỳ lạ.

Đến đây cũng tốt.

Thời Sênh từ cửa sau đi ra, tìm đến phòng hiệu trưởng.

Cô đứng ở tầng dưới đợi một lúc, quả nhiên nhìn thấy một bóng người từ tầng trên đi xuống.

Khi hắn đi qua một khóm hoa, Thời Sênh đã túm hắn rồi lôi vào khóm hoa, ấn hắn vào bức tường ở bên cạnh.

Bàn tay cô nắm chính xác khuỷu tay của Tây Ẩn.

Nhưng cô vẫn chưa kịp dùng linh lực, Tây Ẩn đã lật tay giữ chặt lấy khuỷu tay của cô, một tay còn lại thì giữ chặt eo của cô, chân hắn di chuyển ngược lại, tư thế của hai người lập tức đảo ngược.

"Mới có mấy ngày không gặp, cô đã vội vàng lao vào vòng tay tôi thế sao, hửm?" Tây Ẩn ghé sát Thời Sênh, đôi mắt dường như tràn ngập ý cười.

Thời Sênh hoàn toàn không nghĩ rằng võ lực của tên tiêu tử này lại lợi hại đến vậy.

Được rồi, không phải võ lực của Tây Ẩn tốt, mà là mấy nhân vật phản diện cô gặp lúc trước đều đầy vấn đề.

Đây mới chính là dáng vẻ mà nhân vật phản diện nên có.

Thời Sênh cũng không vùng vẫy, chỉ dùng một tay vẫn có thể cử động để giữ chặt cánh tay Tây Ẩn.

Linh khí từ từ xâm nhập vào trong cơ thể Tây Ẩn.

Lông mày hắn nhíu lại, có lẽ hắn không hiểu linh khí này là gì, hắn muốn chống đối lại, nhưng nhất thời không tìm ra cách.

Chỉ có thể để linh khí kia xâm nhập vào cơ thể, lúc hắn chuẩn bị buông Thời Sênh ra, hắn đột nhiên có một cảm giác rất kỳ lạ.

Đó là một sự cộng hưởng từ sâu thẳm trong con người hắn.

Cùng với cô gái trước mặt hắn.

Khóe môi Thời Sênh từ từ nhếch lên.

Cô biết mà.

Tây Ẩn nhìn gương mặt của cô dịu đi, đôi mắt của hắn chưa từng thấy gợn chút cảm xúc nào kia, lúc này đây cũng dần dần gợn sóng.

Thời Sênh buông Tây Ẩn ra, lông mày cong lên nói: "Anh đẹp trai như vậy, tôi muốn ôm anh thì có gì kỳ lạ đâu? Lòng ái mộ sắc đẹp ai chẳng có, anh đẹp trai, hẹn hò không?"

Khi cô ấy buông hắn ra, cảm giác kỳ lạ kia vẫn không biến mất, ngược lại...

Càng lúc càng rõ ràng hơn.

Thái độ của Thời Sênh chuyển biến quá nhanh, Tây Ẩn không phản ứng lại kịp.

Hắn buông Thời Sênh ra, rồi nhìn chằm chằm vào khuỷu tay mình mấy giây.

Hắn rất chắc chắn là cô không làm gì với hắn, nhưng cái cảm giác kỳ lạ kia là như thế nào?

Tây Ẩn chau mày nhìn cô.

"Tôi thích anh, lần này là thật." Mặt Thời Sênh rất nghiêm túc.

Tây Ẩn: "..." Nếu vậy thì lần trước là đùa à?

Hừ!

Tây Ẩn quay người bước đi.

"Anh đi đâu chứ, dù sao thì tôi cũng nhìn thấy hết thân thể anh rồi, anh nên để tôi chịu trách nhiệm chứ, tôi thực sự sẽ chịu trách nhiệm." Thời Sênh đuổi theo.

Tây Ẩn tăng tốc độ, cô ấy còn dám nhắc tới chuyện này.

Đúng là không biết xấu hổ.

Trong lòng Tây Ẩn vô cùng tức giận, hắn muốn giết chết cô gái này, nhưng hắn lại không thể ra tay.

Cảm giác vô cùng quen thuộc ấy khiến hắn không thể nào ra tay nổi.

Hắn không thích cái cảm giác đó, một kẻ mạnh, thì tuyệt đối không thể có điểm yếu.

Tây Ẩn ẩn thân mấy lần, nhanh chóng rời khỏi phạm vi tầm nhìn của Thời Sênh.

Mặt Thời Sênh vô cùng phẫn nộ, cô đứng tại chỗ nhìn theo anh.

Đường cướp rể còn dài lắm.

Xem ra cứ trực tiếp bắt anh về ngủ sẽ nhanh hơn.

Dựa theo tất cả những tài liệu hiện tại của cô, phân tích tính cách của Phượng Từ.

Kiêu ngạo, xấu hổ...

Còn những tính khác khác, đa phần là do ảnh hưởng từ tính cách của thân thể mà hắn đang sử dụng.

Nhưng dù cho hắn hồi ức vào tính cách của thân xác đó, thì tính cách của bản thân hắn cũng sẽ vô thức lộ ra một chút.

...

Cả buổi chiều không nhìn thấy Tây Ẩn, Thời Sênh cũng không nóng vội, nếu là của cô thì sớm muộn cũng đều là của cô.

Không phải là của cô, thì cướp về nhà, cuối cùng cũng là của cô.

Lúc Thời Sênh tan học, cô nhìn thấy Ngải Duy tay trong tay với một nam sinh cao to đẹp trai đi qua, lông mày cô nhếch lên.

Đây không phải là tên Tư Không Táp mà nguyên chủ thích đấy chứ?

Xem ra cũng khá đẹp trai.

Nhưng vẫn không đẹp trai bằng Phượng Từ của cô, nhìn thế nào cũng thấy rất đẹp.

Hai người nói nói cười cười, một cảnh tượng rất hài hòa, nhẹ nhàng.

Nhưng sau khi Ngải Duy nhìn thấy Thời Sênh, nụ cười trên gương mặt cô ta dường như bị cứng lại.

"Sao thế? Tư Không Táp thấy Ngải Duy đột nhiên không nói gì, nên quan tâm hỏi.

Hắn ta nhìn theo hướng mắt của Ngải Duy, trên bồn hoa ở phía dưới lớp học, có một cô gái mặc váy đen dài đang cười cười nhìn bên này.

Di Nại.

Tư Không Táp ôm Ngải Duy vào lòng, "Không sao, cô ta không dám ra tay đâu."

Đây là trường học, cô ta sẽ không trắng trợn không kiêng nể như vậy.

Ba người căng thẳng.

Thời gian cũng như ngừng lại.

Cuối cùng Thời Sênh làm động tác cắt cổ với Ngải Duy.

Ngải Duy bị dọa đến mức toàn thân run cầm cập, cô vội nép sát vào lòng Tư Không.

Thời Sênh nhìn ra phía sau bọn họ, Tả Liệt đứng cách đó không xa, và đang nhìn sang bên này.

Nhưng bên chỗ cô lại có một chiếc bảng thông báo chặn ngang bóng người cô, Tả Liệt không nhìn thấy cô, chỉ nhìn thấy Ngải Duy và Tư Không đang ôm nhau.

Cô ngồi xem nam chính là nam phụ đấu nhau vì một người phụ nữ.

...

Sáng ngày hôm sau Thời Sênh mới nhìn thấy Tây Ẩn.

Hắn ngồi ở vị trí cuối cùng gần cửa sổ, chống tay nghiêng đầu xem lá cây đung đưa bên ngoài.

Những cô gái đến sớm đã tụ tập lại với nhau, nhỏ to bàn luận về hắn.

Thậm chí có những cô gái mạnh dạn tiến đến bắt chuyện, nhưng hắn dường như chẳng nghe thấy gì, tư thế vẫn vậy, không có bất cứ sự thay đổi nào.

"Này cậu, cậu tên là gì?"

Tây Ẩn không trả lời câu hỏi của cô gái.

Cô gái vẫn không bỏ cuộc, "Sau này chúng ta là bạn học cùng lớp rồi, tôi tên Triệu Nhã, là lớp trưởng, có vấn đề gì cậu cứ tìm tôi nhé."

Tây Ẩn vẫn không trả lời cô gái.

Cô gái khẽ cắn môi, có chút không cam tâm quay trở lại với nhóm bạn kia.

"Thế nào rồi, thế nào rồi?"

Triệu Nhã lắc đầu.

Các cô gái khác cũng lộ rõ vẻ mặt thất vọng.

"Ôi ôi, xem đi mau xem đi, Di Nại qua đó rồi."

"Trời đất, đến Di Nại cũng phải gục trước gấu quần anh ấy, ha ha ha, ông xã đẹp trai quá."

"Di Nại lúc nào cũng làm ra vẻ cao giá, đám nam sinh kia cứ bám lấy cô ta, lần này tự tát vào mặt rồi."

Mấy cô nữ sinh kia đều hơi đố kỵ và ngưỡng mộ, nghe nói gia thế Di Nại rất tốt.

Người thì xinh xắn, gia thế lại tốt, cứ cho là tính cách có lạnh lùng một chút, cũng sẽ có người đeo bám cô.

Thời Sênh kéo chiếc ghế trước mặt Tây Ẩn, rồi ngồi xuống, "Anh đẹp trai, trùng hợp quá, chúng ta học chung một lớp."

Cổ Tây Ẩn hơi động đậy, nghiêng đầu nhìn cô một cái.

Không phải trùng hợp, tôi cố ý chọn lớp này.

Hắn rất muốn đáp lại câu này.

Nhưng nếu hắn trả lời như vậy, nói không chừng cô ấy lại lên mặt.

Do đó Tây Ẩn không lên tiếng, rồi di chuyển ánh mắt tiếp tục nhìn ra ngoài.

"Bên ngoài có cái gì đẹp chứ, có đẹp hơn tôi được không?" Thời Sênh chống cằm, "Anh nhìn tôi đi, đảm bảo anh sẽ không cưỡng lại được."

Tây Ẩn: "..." Muốn bóp chết cô ấy.

Thời Sênh nói ngon nói ngọt một lúc lâu, Tây Ẩn vẫn không lên tiếng, Thời Sênh bực mình.

Bà đây dịu dàng một chút, mà tên tiểu tử này dám lên mặt muốn tạo phản.

Hãy đợi đấy, tối này bà sẽ bắt cóc anh về.

Thời Sênh đứng vụt dậy, làm đám người đang xem kịch trong lớp tròn mắt khiếp sợ, nín thở.

Nữ thần băng giá nổi giận rồi.

Nhưng không phải vậy, họ chỉ nhìn thấy nữ thần bằng giá đứng lên, khí thế hừng hực ra khỏi lớp học.

Vậy là xong rồi?

Nữ thần băng giá đã thất bại dưới tay tên nam thần mới, vừa rồi bọn họ bắt chuyện không thành công, hình như cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ lắm.

Quả nhiên có so sánh, trong lòng lập tức cân bằng lại rất nhiều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 635 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như nhac phat giao 3, nhac phat dan moi nhat 2020 mung le phat dan 7 5 nghe la me những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.