Boss là nữ phụ

Chương 307: Tường vi máu (33)

Trong khu rừng giăng đầy sương khói, có hai bóng người đang chầm chậm tiến sâu vào trong.

Xung quanh rất yên tĩnh, không hề nghe thấy một âm thanh nào kể cả tiếng côn trùng, giống như đây là một thế giới chân không.

"Chỗ anh chọn cũng khá thú vị đấy chứ!" Thời Sênh dựa vào gốc gây thở hổn hển, "Còn bao xa nữa?"

"Số Huyết Tộc muốn giết anh nhiều vô số kể." Tây Ẩn bước nhanh vài bước, quỳ xuống trước mặt Thời Sênh, "Anh cõng em."

Thời Sênh không khách sáo, trèo thẳng lên lưng Tây Ẩn.

Tây Ẩn tuy đi rất vững nhưng tốc độ không hề chậm, cuối cùng anh dừng lại tại vách núi, thả Thời Sênh xuống, Thời Sênh còn chưa kịp hỏi gì thì Tây Ẩn đã bế cô nhảy xuống.

Gió lạnh vù vù táp vào mặt cô, lạnh đến thấu xương.

Thời Sênh: "…" Không nói tiếng nào đã nhảy xuống, ít ra cũng phải cho người ta thời gian chuẩn bị tâm lý chứ!

May là vách núi này không sâu, nên rất nhanh đã xuống được tới đáy.

Ánh sáng phía dưới khá ít, Tây Ẩn bế Thời Sênh tiến về trước.

Cuối cùng họ bước vào một sơn động, trong sơn động chỉ có một chiếc quan tài lưu ly bán trong suốt, ngoài ra không có thêm gì nữa.

Tây Ẩn mở chiếc quan tài lưu ly ra, tìm kiếm bên trong, lấy ra được một hộp hình chữ nhật.

Trên chiếc hộp có khắc hình hoa, chim, mây bay, không có khóa nhưng Thời Sênh lại không mở ra được.

Tây Ẩn cười rồi cắn ngón tay mình, nhỏ một giọt máu lên chiếc hộp, chiếc hộp vang lên âm thanh răng rắc rồi tự động mở ra.

"Thuật chống trộm này cũng thật là..." Thời Sênh mở chiếc hộp, bên trong có chứa một cuộn tranh.

Mở cuộn tranh ra.

Cũng giống như bức tranh của cô, hoa tường vi đỏ như máu tươi phủ kín trời. Còn khác nhau ở chỗ trong tranh không có người, chỉ có một chiếc quan tài bị vô số dây leo hoa tường vi quấn quanh, thấp thoáng lộ ra một vài màu sắc khác.

Thời Sênh nhìn về phía chiếc quan tài lưu ly sau lưng Tây Ẩn.

"Chính là nó." Tây Ẩn đặt tay Thời Sênh lên chiếc quan tài lưu ly, Thời Sênh lập tức cảm thấy một cỗ linh lực khổng lồ tập hợp lại.

Linh lực thật dồi dào, ngay cả ở thế giới Tu Chân, cũng chỉ có thể cảm nhận được nó ở một vài vùng đất đặc thù thần tiên thôi.

Thế nhưng chiếc quan tài lưu ly này.

Sắc mặt Thời Sênh thay đổi, cô thu chiếc quan tài lưu ly vào trong không gian, "Chúng ta về thôi!"

Nhìn thấy chiếc quan tài lưu ly to lớn biến mất trong phút chốc, ánh mắt Tây Ẩn chỉ lóe một vệt sáng chứ không hỏi nhiều.

Thời Sênh nói trở về, không phải về Huyết Tộc mà là trở về căn biệt thự ở thế giới loài người.

Cô chạy thẳng vào phòng ngủ.

Bức tranh đó vẫn được treo trên tường, Thời Sênh lấy nó xuống ghép với bức tranh của Tây Ẩn.

Chỗ bị cắt là một đóa hoa tường vi rất lớn, màu sắc cũng đậm hơn những chỗ khác.

Nếu tách riêng ra sẽ không nhìn ra được gì, sẽ chỉ cảm thấy là do người vẽ cố ý vẽ như vậy, nhưng khi ghép lại thì lại thấy đóa hoa đó không được bình thường.

Nhưng mối quan hệ của ba thứ trong bức tranh lại hơi kỳ lạ.

Đứa bé trai chỉ điều gì? Tây Ẩn sao?

Đóa hoa kia muốn ám chỉ điều gì?

Thứ duy nhất rõ ràng chính là chiếc quan tài lưu ly kia.

Tây Ẩn yên lặng nhìn Thời Sênh, thấy chân mày cô nhăn lại thì đưa tay lên xoa nhẹ mi tâm của cô, "Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa."

"Em không thích nguy cơ tiềm ẩn, hơn nữa lại còn liên quan đến anh." Thời Sênh nhìn chăm chằm vào bức tranh, không ngẩng đầu lên nói.

"Nại Nại, phải giữ gìn bức tranh này, không thể cho bất kỳ ai có được nó, nó là mệnh của con, đã hiểu chưa?"

Thời Sênh không hiểu sao lại nghĩ tới câu nói này.

Nếu cha mẹ của Di Nại đã nhắc nhở cô ấy, vậy có khi nào cha mẹ của Tây Ẩn sẽ nói cho anh biết?

"Cha mẹ anh có nói gì với anh không?"

Tây Ẩn nhăn mày, thời gian trôi qua đã quá lâu, hắn dường như không còn nhớ ra được nữa.

Nhưng nhìn nét mặt nghiêm trọng của Thời Sênh, hắn vẫn nghiêm túc suy nghĩ.

Lúc mẹ hắn giao bức tranh cho hắn, ngoài việc nói với hắn rằng bức tranh này vẫn còn một nửa khác, thì...

"Kêu anh bảo quản vòng tay này." Tây Ẩn chỉ mặt dây chuyền trên cổ tay Thời Sênh.

Thái độ lúc đó còn nghiêm túc hơn so với lúc giao bức tranh cho hắn.

Thời Sênh nâng cổ tay lên nhìn, mặt dây hình trăng khuyết này không lớn lắm, nó có màu xanh ngọc bích.

Nhưng khi ánh sáng chiếu xuyên qua sẽ hiện lên một màu vàng nhàn nhạt

Thời gian chầm chậm trôi qua, không biết đã qua bao lâu, Thời Sênh mới gập bức tranh lại, khuôn mặt nhăn nhó hiện lên một ý cười: "Em biết rồi!"

Mặt dây chuyền, quan tài lưu ly, Ngải Duy.

Bên trong mặt dây chuyền hẳn là có thứ gì đó, chiếc quan tài lưu ly lại cung cấp nguồn linh lực dồi dào, còn về Ngải Duy…

Chắc hẳn là có dòng máu hoặc cơ quan đặc biệt, hoặc cũng có thể là cả hai.

Sau khi nghe Thời Sênh phân tích xong, Tây Ẩn không khỏi nghi hoặc, từ ít manh mối thế này mà cô ấy liên kết được cả câu chuyện rồi ư?

Thời Sênh chỉ hé lộ một nụ cười cao thâm khó đoán.

Cô không hề đi phân tích tình tiết câu chuyện, cô chỉ dựa theo tư duy của tác giả thôi, kết hợp những manh mối hiện có lại thì việc phân tích ra cũng không có gì khó khăn.

Toàn là chiêu trò hết.

Dĩ nhiên, quan trọng nhất vẫn là do bản cô nương thông minh.

Vì những thứ này, Tư Không Táp sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến cửa. Ý của Thời Sênh là phá hủy một món trong đó.

Nhưng cô không nỡ ra tay với chiếc vòng tay, chiếc quan tài Tây Ẩn nói không thể hủy, cuối cùng chỉ còn lại nữ chính.

Chẳng lẽ phải tiêu diệt nữ chính sao?

Trong nguyên tác, nữ chính tố cáo nguyên chủ, nói không chừng do bị Tư Không Táp xúi giục.

Nói ra nữ chính cũng khá xui xẻo, vừa mới bắt đầu đã bị người khác lợi dụng, nếu như không có nam chính, chắc cô ta cũng chẳng sống được đến lúc kết thúc.

Lần này cô vẫn chưa làm gì hết, mà nữ chính đã tự đào hố chôn mình rồi.

Cuộc đời vốn không phải là thứ bất biến, chỉ một chuyện nhỏ nhặt cũng có thể làm thay đổi cả cuộc đời của một con người.

...

Thời Sênh để Tây Ẩn ở nhà, một mình cô đi đến nhà Lương Cách.

Khi cô rời đi, đã nói với Lương Cách có thể ra ngoài, nên khi cô đến Lương Cách không có ở nhà.

Đợi một hồi Lương Cách mới trở về.

"Chị Di Nại, chị về rồi à?" Lương Cách sửng sốt, sau đó lại trở nên vui vẻ nhào đến, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô.

"Ừ, có ai gây phiền phức cho em không?" Thời Sênh gật đầu, lúc nãy cô nhìn qua ngôi biệt thự, lá bùa không bị ai đụng vào.

"Không có." Lương Cách lắc đầu.

Từ khi chị ấy rời đi, trường học cũng bình yên trở lại. Những người nhắm vào nhà cô cũng đi biến mất.

"Vậy thì ổn." Thời Sênh vỗ nhẹ đầu Lương Cách, "Vậy chị đi đây."

"Hả? Nhanh vậy?" Lương Cách chợt thất vọng nhìn Thời Sênh.

Thời Sênh mỉm cười: "Chị còn có việc cần làm, làm xong sẽ trở lại trường."

Nỗi thất vọng trên mặt Lương Cách mới vơi đi chút ít, "Vậy chị nhớ cẩn thận."

Thời Sênh bước ra khỏi biệt thự, tính đi pk với tổng bộ Huyết Liệp, kết quả chưa đi được bao xa đã gặp được Tây Ẩn.

Hắn chỉ cười với Thời Sênh sau đó mở cửa xe phía sau ra: "Cùng đi!"

Thời Sênh khựng lại trong giây lát rồi lên xe.

"Sao anh biết em muốn làm gì?"

"Anh thấy em đang tìm tư liệu của họ." Tây Ẩn lái xe lên đường cao tốc, "Em là vợ anh, chuyện này em không nói với anh, em cảm thấy có hợp lý không?"

"Em chỉ..."

"Di Nại." Tây Ẩn cảm thấy hơi bất lực, "Em mới là người cần được cưng chiều."

Sao cô ấy cứ muốn cưng chiều hắn thế?

Hắn là đàn ông mà, nếu đổi thành người đàn ông khác, với chuyện không có tôn nghiêm thế này thì đã không làm từ lâu rồi!

"Xét thấy em rất không ngoan, nên lần này trở về, em nghĩ xem phải đền bù anh ra sao đi."

Thời Sênh chống cằm nói: "Lấy thịt bồi thường được không?"

Tây Ẩn nhịn cười: "Được."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 647 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng phan, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.