Boss là nữ phụ

Chương 357: Tình triền thanh mai (8)

Buổi đấu giá tổ chức lúc 9h, lúc này mới 8 rưỡi, còn nửa tiếng nữa.

Tiếp theo có người lục tục đến.

Thời Sênh và Úc Tửu một người chưa thành niên, một người nhìn như chưa thành niên, ngồi ở vị trí hàng đầu, không tránh khỏi dẫn tới sự chú ý của mọi người.

“Em Tiểu Hạ, có phải họ cảm thấy anh cực kỳ đẹp trai không.” Úc Tửu sáp gần Thời Sênh, tự sướng hỏi.

Thời Sênh lạnh lùng trả lời anh ấy, “Họ sợ anh không có tiền trả.”

Úc Tửu: “…”

Tiểu thanh mai không đáng yêu chút nào.

Hội đấu giá 9h chính thức bắt đầu, Thời Sênh không có hứng thú chút nào với những thứ này, cúi đầu nhìn mặt đất.

“Em Tiểu Hạ, em nhìn chằm chằm vào sàn nhà có thể nhìn ra tiền không?”

Thời Sênh quay đầu, “Em có thể yêu cầu anh một chuyện không?”

Dưới khúc xạ ánh sáng, con ngươi của cô như mặt hồ trong veo phản chiếu ánh nắng, trào lên gợn sóng lăn tăn, nhưng nhìn kỹ, ở đó lại như một vùng yên tĩnh.

Úc Tửu chớp mắt, cười gật đầu, “Em Tiểu Hạ nói ra nghe xem.”

“Im mồm.”

Ồn chết đi được, đàn ông đàn ang gì mà nói lắm thế.

Phản diện chết vì nhiều lời đó có biết không.

Úc Tửu: “???”

Tiểu thanh mai có ý gì?

Sau khi khiến Úc Tửu im mồm thành công, Thời Sênh chống cằm nhìn lên bục đấu giá.

Lúc này đấu giá một chiếc trâm ngọc, thầy đấu giá khoa trương khen chiếc trâm ngọc như chỉ có trên trời, dưới đất tuyệt đối không có, lại phối hợp một đoạn câu chuyện cảm động tim phổi, rất nhanh liền có cá ngốc mắc câu.

“Một trăm vạn.”

“Một trăm hai mươi vạn.”

“Một trăm bốn mươi vạn.”

“…”

Thầy đấu giá thật sự không phải việc mà con người có thể làm, không chỉ có miệng lưỡi lưu loát, còn phải mắt não phản ứng nhanh, một khi người ta giơ thẻ lên là phải báo số.

“Ba trăm vạn, một lần! Ba trăm vạn, 2 lần! Bán xong!”

Thầy đấu giá đập búa chốt giao dịch, người chủ trì lập tức cất trâm ngọc xuống.

Thời Sênh liếc mắt nhìn con cá ngốc đấu giá được chiếc trâm ngọc này.

Lại bất ngờ nhìn thấy nữ chính.

Nữ chính đi cùng hai nam phụ lần trước cô ấy nhìn thấy ở Phố Đồ Cổ, hai người vây lấy nữ chính ở giữa.

“Em Tiểu Hạ, em đang nhìn gì.” Úc Tửu thấy Thời Sênh nửa ngày chưa quay đầu lại, cũng thuận theo ánh mắt cô nhìn qua, “Ôn Cảnh Hiên…… Em Tiểu Hạ em quen họ à?”

Thời Sênh từ trong ngữ khí của Úc Tửu nghe ra vài phần không vui.

Cô quay đầu lại, “Liên quan gì tới anh.”

Trong mắt Úc Tửu lóe lên cảm xúc không rõ ràng, “Việc của em Tiểu Hạ chính là việc của anh, đương nhiên liên quan tới anh.”

Bị bệnh.

Thời Sênh dán cho Úc Tửu nhãn hiệu.

Món đồ đấu giá cuối cùng, là một món sứ Thanh Hoa thời Nguyên.

Thời Sênh không có khái niệm gì với những cái này, nhưng khi cô ấy cầm điện thoại đi lượn ở viện bảo tàng, đã từng nhìn thấy ở bên trên, đơn vị phía sau của món đồ này là trăm triệu.

Loại đồ không thường thấy này, hơn nửa là của nữ chính.

Chỉ là không biết nữ chính móc từ chỗ nào ra.

Sứ Thanh Hoa thời Nguyên vừa xuất hiện, người phía dưới liền sôi sục.

Đương nhiên người có năng lực mua ở đây không nhiều, người khác sôi sục thì sôi sục, chẳng qua cũng chỉ có thể nhìn xem.

Quả nhiên sau khi thầy đấu giá báo ra giá sàn, những người này liền yên lặng, người ra giá cơ bản đều là người ở 2 hàng đầu.

Cuối cùng được một ông già ngồi hàng đầu tiên mua được.

Nhìn thái độ của người xung quanh, có lẽ là người có thân phận địa vị.

Hội đấu giá kết thúc, người đấu giá được phải tới sau cánh gà thanh toán.

Úc Tửu nói muốn đi vệ sinh, bảo Thời Sênh đợi anh ấy ở đây.

Thời Sênh đợi mãi cũng không thấy anh ấy ra, cuối cùng người của hội trường đều đi gần hết, vẫn là không thấy người đâu, sắc mặt Thời Sênh đột nhiên tối sầm lại.

Tên thiểu năng này lại đang gây chuyện gì.

Cô nhìn về phía nữ chính, nữ chính đang nói chuyện với ông già đấu giá được món đồ sứ Thanh Hoa kia, hai người cũng không biết đã nói gì, ông già rất vui vẻ.

Nữ chính thế này coi như đã ôm được cây đại thụ rồi?

Theo định luật nữ phụ, lúc này thân làm nữ phụ như cô khẳng định phải xông lên gây chuyện, sau đó bị nữ chính làm mất mặt.

Nhưng Thời Sênh không động đậy, kết quả nữ chính lại tự mình đi tới rồi…

Tác giả đại nhân.

Tôi quỳ lạy ông luôn!

Nữ phụ có thù gì oán gì với ông mà ông nhất định phải dồn nữ phụ vào chỗ chết.

“Thịnh Hạ, trùng hợp quá, cậu cũng ở đây.” Trên mặt Thẩm Giai Âm đang treo nụ cười đắc ý.

“Không trùng hợp.”

Thời Sênh lùi lại mấy bước, trên mặt chỉ thiếu nước viết lên ‘Tôi không ưa cô, cô đừng nói chuyện với tôi’.

Thẩm Giai Âm: “…”

“Nhóc, em quen cô ấy à?” Ôn Cảnh Hiên thuộc loại nam phụ dịu dàng, nói chuyện cũng đều ôn hoà, tướng mạo càng là thiên về hiền hoà như ngọc.

“Ừm, bọn em là bạn cùng lớp.” Thẩm Giai Âm gật đầu, “Không ngờ có thể gặp cậu ấy ở đây.”

Thời Sênh lại nhìn thấy vẻ khinh thường đó từ trong mắt Thẩm Giai Âm, cô nghiêng cổ, rất thẳng thắn nói một câu, “Thẩm Giai Âm, rốt cuộc cậu đang khinh thường tôi cái gì?”

Thẩm Giai Âm chớp mắt, ra vẻ vô tội nhìn Thời Sênh, “Thịnh Hạ, cậu đang nói gì?”

“Không có gì.” Thời Sênh cười lạnh.

Đừng bao giờ hy vọng có thể khiến một người giả bộ không biết thừa nhận mình biết.

Thẩm Giai Âm: “…”

Đối thoại này sao cứ là lạ, Thẩm Giai Âm thật sự là không nói tiếp nổi.

“Này cô nói chuyện kiểu gì vậy, thái độ xấu thế, ở nhà không có ai dạy cô lễ độ sao?” Tạ Thần bất bình thay cho Thẩm Giai Âm.

Tạ Thần khá kích động, tuổi nhỏ hơn Ôn Cảnh Hiên một chút, là người thẳng thắn.

Thời Sênh liếc cậu ta một cái, “Tôi lễ độ hay không, liên quan quái gì tới cậu! Tôi ăn cơm nhà cậu à, hay là đòi tiền nhà cậu? Nếu đã không có, cậu dựa vào cái gì yêu cầu tôi lễ độ, bị bệnh à.”

Tạ Thần: “…”

Người bị bệnh là cậu thì phải?

“Lễ độ là lễ nghĩa xã giao cơ bản nhất, đến cái này cậu cũng không hiểu, còn dám tới nơi như thế này, không sợ đắc tội người ta à.”

“Ồ, giờ tôi đắc tội cậu rồi, cậu làm gì được tôi?” Thời Sênh vênh mặt lên, mặt đầy khiêu khích, “Có phải cậu định nói, bản thiếu gia sẽ khiến cậu không thể tồn tại trong giới này được nữa không? Lời này cậu cũng chỉ dám nói với người có thân phận địa vị không bằng cậu, cậu dám nói với những người quyền cao chức trọng hơn cậu không?”

Tạ Thần: “…”

[…] Bản hệ thống thật sự không hiểu, vì sao ký chủ thích châm chọc người ta như vậy.

Nói chuyện tử tế sẽ chết sao?

Có lúc hình thành một loại thói quen thì rất khó thay đổi, đối với ai Thời Sênh cũng đều có sự phòng bị, chỉ cần một chữ không thuận tai, cô lập tức mở chế độ chiến tranh, chỉ muốn đâm cho bạn vết thương đầy mình.

Đừng nói cái gì mà không có tình người, gây sự vô cớ, cái gì mà cái gì bỏ qua được thì nên bỏ qua.

Người như vậy, luôn luôn giấu đi cục tức của mình, còn Thời Sênh xưa nay không phải một người có thể che giấu cục tức của mình.

Nếu cô ấy mà nhịn nhục… vậy thì bạn phải cẩn thận, phía sau tuyệt đối sẽ tung ra đại chiêu.

Hệ thống phải cảm ơn đây không phải không gian khác. Nếu đổi lại là không gian tu chân hoặc giết người không phạm pháp, thì giờ Thời Sênh đã sớm móc kiếm ra chém rồi.

“Xin hỏi cô là cô Thịnh sao?” Một cô gái mặc lễ phục MC đột nhiên đi tới, phá vỡ không khí kỳ dị này.

Thời Sênh nhìn cô gái mấy cái, thu bớt gai nhọn trên người, thái độ coi như là tốt gật đầu, “Ừm.”

Nữ MC cười cười, “Là thế này cô Thịnh, ông Úc có việc đi trước, bộ sưu tập cậu ấy đấu giá, có thể phiền cô đi thanh toán với tôi không?”

“Cô nói lại lần nữa.”

Nữ MC nhìn thiếu nữ đối diện không hề tức giận, chỉ là rất bình tĩnh bảo cô ấy nói lại lần nữa, cô ấy cười lặp lại một lượt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 638 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như những stt hay nhất về tình yêu và cuộc sống, mr bean school open day rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.