Boss là nữ phụ

Chương 367: Tình triền thanh mai (18)

“Ông muốn hỏi tôi làm sao chọn viên đá đó phải không.” Thời Sênh nửa ngày không thấy Long Nhuận hỏi tới điểm này, cũng mặc kệ mặt ông ta càng ngày càng u ám, vào thẳng vấn đề, “Tôi là tiện tay chọn, có lẽ là tôi may mắn, cho nên mới lấy được cái tốt như thế.”

Những người này đúng là không thú vị, vòng và vòng vèo lắm tội.

[…] Cô nghĩ ai cũng thẳng thắn như cô chắc, vừa khó chịu cái là móc kiếm ra.

Trong mắt Long Nhuận loé lên vẻ ngạc nhiên, tâm tư của con bé lại xoay nhanh hơn người khác.

“Cháu may mắn, vậy cháu lại chọn một cái cho ta xem xem.” Loại phét lác này, ông ấy có thể tin sao?

Con bé cho rằng bao nhiêu năm nay ông ta đều bị người ta lừa gạt sao?

Tiện tay là có thể chọn ra xanh Đế Vương?

Thời Sênh nháy mắt, “Có cho tiền không?”

Long Nhuận: “…” Chọn đá của ông ta, còn bảo ông ta cho tiền, ở đâu ra cái lý đó.

“Đã không cho tiền, vì sao tôi phải chọn cho ông xem. Bán nghệ còn được tiền, ông muốn xem miễn phí giở trò lưu manh sao?”

“Phụt…” Úc Tửu thật sự không nhịn được nữa.

Mu bàn tay Úc Tửu giữ chặt môi, vai run lên bần bật.

Long Nhuận nhìn chằm chằm qua đó, quá không để tâm tới anh ta.

Ông ấy còn chưa mở miệng, liền nghe thấy tiếng quát của thiếu nữ vang lên, “Cười cái con khỉ!”

Úc Tửu ho một tiếng, “Ông Long hỏi hết rồi chứ? Nếu không có vấn đề khác, chúng tôi xin cáo từ trước.”

Long Nhuận: “…” Ông ta còn chưa hỏi gì cả.

Nhưng Úc Tửu cũng không cho ông ta cơ hội nói, vẫy tay với Thời Sênh, “Em Tiểu Hạ, đi thôi.”

Thời Sênh đứng lên, đi ra ngoài cửa.

“Đứng lại.” Long Nhuận trầm giọng quát mắng, trong mắt như có lửa sắp bốc lên.

Nhiều năm rồi ông ta chưa tức giận như vậy.

Úc Tửu khẽ nhíu mày, quay người, “Ông Long, tôi không cần biết ông muốn thu nạp ai vào Long Gia nhà ông, nhưng tốt nhất ông đừng nhòm ngó tới em Tiểu Hạ.”

“Người khác xin vào cửa Long Gia ta, các cháu còn chê?” Long Nhuận có lẽ là bị chọc tức tới bật cười.

“Cá vượt long môn, nhưng nó là cá, cứ coi như vượt qua rồi, vẫn là cá, sẽ không thể biến thành rồng. Càng huống hồ…” Úc Tửu nhìn về phía thiếu nữ đã đi tới cửa, “Em Tiểu Hạ nhà tôi không phải cá, không cần bàn đạp là ông, Ông Long, nghĩ kỹ rồi hãy làm.”

Trên khuôn mặt non nớt của Úc Tửu mang theo nụ cười, nhưng đôi mắt khiến Long Nhuận kinh ngạc.

Giống như động tác hung ác nào đó, ánh mắt khi nhìn thấy con mồi, chứa đầy ánh sáng u ám.

Cậu ta mới bao nhiêu tuổi…

Ánh mắt này sao có thể xuất hiện ở trên người một thiếu niên.

Nhưng đợi ông ấy nhìn qua, thiếu niên vẫn là thiếu niên đó, khuôn mặt hơi cúi, che đi sóng gió bên trong.

“Ông Long cáo từ.” Muốn nhắm vào tiểu thanh mai nhà anh à, đừng có mơ.

Long Nhuận nắm chặt gậy chống, trên mu bàn tay nổi rõ gân xanh, nhìn hai người ra ngoài, cơ thể tức tới run rẩy.

Cửa của Long Gia nhà ông, lại bị nói thành bàn đạp.

Ông ta vốn còn muốn xem xem tiểu nha đầu đó có năng lực lớn thế nào, nếu có thể, giữ lại bên cạnh ông ta học tập cũng không phải không thể.

Nhưng con nhãi ranh đó lại coi thường người khác như vậy.

Đúng là điếc không sợ súng!

Đáng tiếc trên thế giới này, không phải nói chỉ quan tâm một mình bạn là được.

Sau khi Thời Sênh và Úc Tửu rời khỏi, Long Nhuận gọi một cuộc điện thoại.

“Tra cho ta tài liệu về hai đứa nhãi ranh vừa nãy.” Còn chưa ai dám đối đầu với ông ta như vậy.

Người bên đó đáp lại một tiếng, hiệu suất làm việc của Long Gia nhanh chóng, tài liệu rất nhanh liền được gửi tới tay Long Nhuận.

Úc Tửu không có gì đặc biệt, chỉ là con trai độc nhất của Úc Hành Vân, gần đây luôn ở nước ngoài, không về nước.

Thế lực của Long Gia ở nước ngoài dù có, nhưng muốn tra xét khẳng định không tiện như trong nước.

Một phần khác là của Thịnh Hạ.

Mười tuổi được Cố Ngôn nhận nuôi, tài liệu trước khi nhận nuôi, một chữ cũng không có.

Một người không có sau khi ra nước ngoài, một người không có trước khi được nhận nuôi.

“Tra cho ta, tất cả nội tình đều tra rõ cho ta.” Long Nhuận vứt tài liệu ra đất, “Ta không tin hai đứa nhãi ranh có thể lật trời.”

Người bên cạnh do dự, “Ông Long, chúng tôi điều tra Úc Tửu, chỗ Úc Hành Vân khẳng định sẽ biết, cái này…”

Long Gia và Úc Gia có một số phần trùng nhau trong làm ăn. Úc Hành Vân không trở về còn được, thị trường trong nước đều là của Long Gia.

Nhưng Úc Hành Vân trở về, thị trường liền bị Úc Gia chia nhỏ một phần.

Thực lực của Úc Gia không thể xem thường.

Không thì Long Nhuận cũng không biết tên của Cố Ngôn.

Chính là vì một năm gần đây anh rất gần gũi với Úc Hành Vân, tài liệu của anh mới bị những người của Long Gia này biết.

Không thì với danh nghĩa ông chủ một công ty bất động sản nhỏ nhoi như Cố Ngôn, có thể lọt vào mắt Long Nhuận sao?

“Cho nên chú à, chú phải ôm chặt lấy chân của bác Úc.” Thời Sênh vỗ vỗ vai Cố Ngôn, “Bát cơm của chúng ta sắp không giữ được rồi.”

Thời Sênh đã kể lại đại khái sự việc với Cố Ngôn.

Việc đắc tội Long Nhuận đương nhiên không để lại.

Long Nhuận này trong kịch bản, thời kỳ đầu là trợ lực của nữ chính. Nhưng sau này nữ chính sẽ phát hiện Long Nhuận thật ra là một người khá ích kỷ, hơn nữa rất có dã tâm.

Sau này không đến nỗi trở mặt thành thù, nhưng nữ chính cũng không qua lại với ông ta nữa. Còn người khác của Long Gia không ngừng đi gây chuyện, bị nữ chính chỉnh cho thê thảm, cuối cùng vẫn là nể mặt Long Nhuận từng giúp mình, không đuổi cùng giết tận.

Loại người này tìm cô, có thể có việc tốt sao?

Khẳng định không thể!

Úc Hành Vân bị Thời Sênh trêu bật cười haha, “Có bác Úc của cháu đây, Long Gia ông ta không dám động vào mọi người. Bác gọi ông ta một tiếng ông Long, vì nể mặt ông ta lớn tuổi. Không ngờ ông ta lại dám nhòm ngó Tiểu Hạ, đúng là nghĩ Úc Hành Vân bác ăn chay chắc.”

“Bác Úc chân to, chú Cố tuyệt đối phải ôm cho chắc.” Thời Sênh nhắc nhở Cố Ngôn.

“Chân anh không chỉ to còn dài, có thể cho em ôm.” Úc Tửu chen vào.

Thời Sênh nhìn cặp chân dài đó của Úc Tửu một cái, nét vẽ trôi chảy như đường thẳng.

“Em Tiểu Hạ, hay là cân nhắc một chút xem?” Đủ cho em chơi cả đời.

“Hai lão già chúng ta đi trước đây. Tiểu Tửu, đây là chìa khoá, con đưa Tiểu Hạ về đi.” Cố Ngôn vô cùng tinh mắt móc chìa khoá ra đưa cho Úc Tửu.

“Cảm ơn chú Cố.”

“Haiz, giúp chú chăm sóc tốt cho Tiểu Hạ.”

Thời Sênh: “…” Giao dịch hắc ám.

Cố Ngôn và Úc Hành Vân khoác vai bá cổ rời khỏi, chỉ còn lại Thời Sênh và Úc Tửu.

Úc Tửu lắc lắc chìa khoá, “Em Tiểu Hạ, về nhà không?”

Về cái ông nội anh.

Thời Sênh ở bên ngoài hội trường đợi một lát, Úc Tửu không biết cô ấy đang đợi gì, khoảng nửa giờ sau, cô ấy quay người đi tới bốt điện thoại công cộng.

Tới chỗ điện thoại, Thời Sênh đột nhiên quay đầu, “Có tiền xu không?”

Úc Tửu lắc đầu, anh ta sao mà có thứ đồ đó.

“Đứng ở đây đợi anh.” Úc Tửu sờ sờ túi, chạy về phía một cửa hàng phía xa.

Thời Sênh nhìn bóng lưng anh ấy, nhíu mày lại.

Trong lòng lặng lẽ hạ quyết tâm, vẫn là đẩy nhanh một chút tiến độ được rồi.

Úc Tửu rất nhanh đã trở về, đưa mấy đồng xu cho cô.

Thời Sênh bỏ xu, nhanh chóng ấn 110.

Úc Tửu: “…”

Tiểu thanh mai làm gì vậy?

Thời Sênh báo cảnh sát, có người cầm súng chuẩn bị cướp, sau khi nói địa điểm liền dập điện thoại.

Khoảng thời gian này, tình hình trong nước rất căng thẳng, việc cầm súng, dù chỉ là tin chưa xác thực, bên đó cũng sẽ phái người tới.

“Em Tiểu Hạ, em hư quá.” Úc Tửu giữ bốt điện thoại, vây Thời Sênh bên trong, hơi cúi xuống nhìn cô.

“Nhưng anh thích.”

Thời Sênh nhấc chân đá tới, tên thiểu năng này.

“Em Tiểu Hạ, bạo lực như vậy, sau này không gả đi được thì chỉ có thể gả cho anh thôi.”

“Cút!”

“Có thể cút lên giường không?”

“……”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 648 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cach lam cha muc chien thom ngon, ban nuoi chong trang tay học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công