Boss là nữ phụ

Chương 407: Chuyện hàng ngày ở ma giáo (17)

“Phịch!”

Phó Diệc Vân từ trên không trung rơi xuống, vừa vặn rơi đúng vào lôi đài, bộ y phục màu trắng trên người hắn đã bị màu máu nhuộm đỏ.

Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí khiến mọi người buồn nôn.

Thời Sênh xoay người đáp xuống. Bộ váy của cô bay lên như trăm hoa đua nở, thanh kiếm cũng nhuốm màu máu đỏ, tí tách tí tách rơi xuống lôi đài, rất nhanh chóng tích lại thành một vũng máu nhỏ.

“Vô Tranh...” Phó Diệc Vân ôm lấy lồng ngực, ngước đầu nhìn cô gái đang đứng trước mặt.

Thời Sênh hơi cúi đầu, như đang nhìn hắn, nhưng hắn lại không nhìn thấy mình trong mắt cô. Cô như chỉ đang nhìn một món đồ, một món đồ không có sinh mệnh.

Tất cả bốn phía như biến thành bối cảnh, thế giới này, chỉ có cô mới là Chúa tể.

Suy nghĩ này khiến Phó Diệc Vân kinh sợ, hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy.

“Vô Tranh, cô định đối địch với toàn bộ Võ Lâm sao?” Mọi người vây lại lôi đài hét lớn, ý đồ như dụ sự chú ý của cô, để cứu Phó Diệc Vân.

Thời Sênh đương nhiên không cho họ cơ hội này. Lúc lời người kia vừa thốt lên, thanh kiếm đã đâm vào lồng ngực của Phó Diệc Vân.

Thanh kiếm xoay chuyển một cái, quay một vòng 360 độ trong lồng ngực, sắc mặt của Phó Diệc Vân đột nhiên trắng bệch.

Vệt máu đỏ thẫm thấm vào bộ y phục màu trắng, lồng ngực nhanh chóng nhuộm màu máu đỏ.

Thời Sênh rút kiếm, chuẩn bị đâm thêm một phát nữa, phía sau đột nhiên vang đến vô số âm thanh như xé toạch không gian.

Cô xoay người, dùng kiếm khua loạn một hồi. Vô số ngân châm nhỏ va vào thanh kiếm của cô, tiếng “Leng keng” rơi xuống xung quanh người cô.

Thời Sênh giải quyết xong chỗ ngân châm đó, liền quay đầu nhìn mặt đất. Phó Diệc Vân đã bị ai đó đưa đi, chỉ còn vệt máu trên đất, rõ ràng vừa rồi người còn ở đây.

Đám người này có lẽ biết không đánh lại được Thời Sênh, nên bắt đầu tản đi.

Giang Trạm nhìn đám người tản đi, mệt mỏi dựa vào lôi đài, cánh tay tê buốt không nhấc lên nổi.

“Vô Tranh, cô được làm bằng sắt à?” Hắn nghiêng đầu hỏi cô gái đứng trên lôi đài.

Mặt cô vẫn không đỏ, hơi thở vẫn đều đặn, lại còn đứng thẳng tắp như vậy, cứ như vừa rồi không phải là cô đánh nhau với bọn họ.

Thời Sênh nhảy từ trên lôi đài xuống, chân hơi mềm, cô dùng thanh kiếm chống xuống mặt đất, làm ra vẻ như cao thủ, “Cảnh giới của ta há có thể để đám phàm nhân ngu dốt kia so sánh được?” Sênh Huênh Hoang online.

“Hừ.” Giang Trạm nhìn Thời Sênh bằng ánh mắt khinh bỉ, tiện mồm nhắc nhở, “Mau đi đi, nếu không thì đám người kia sẽ lại quay lại đòi giết đấy.”

Thời Sênh cầm chặt thanh kiếm không động đậy, quả nhiên thể lực lại tiêu hao đáng kể, phải từ từ.

Giang Trạm đã đứng lên, thấy Thời Sênh bất động, hắn giục: “Mụ điên, đi thôi, cô còn muốn đánh với bọn họ? Tôi nói cho cô biết, ta không có nhiều tinh lực như vậy đâu.”

Thời Sênh trừng mắt hung dữ nhìn hắn, giục cái đầu nhà ngươi.

“Nếu không phải do ngươi, ta có đánh với bọn họ không?

Giang Trạm nghẹn họng, một lúc sau mới lên tiếng, giọng khàn đặc, “Có họa cùng chịu mà!”

Ai bảo ngươi cướp chức giáo chủ của ta.

Hơn nữa, làm sao hắn biết được, chỉ cần khó chịu một cái là cô cũng có thể đánh nhau.

Thời Sênh đứng im khoảng 5 phút, tới rút kiếm lên rồi rời đi.

Giang Trạm vội vàng đuổi theo.

Rời khỏi Minh Nguyệt Sơn Trang, Thời Sênh chọn đại mội hướng bước đi.

Gặp một con suối nhỏ, cô dừng lại, xuống nước rồi gột sạch bộ y phục của mình. Trên người cô bị nhuốm một ít máu, máu màu đỏ tươi hòa vào dòng nước ào ào chảy về một nơi xa.

Gột xong y phục lên bờ, trong cơ thể cạn kiệt chỉ còn lại một chút nội lực, sấy khô y phục.

Giang Trạm ngồi xổm bên bờ suối tắm cho con chó nhãi nhép của hắn.

Thời Sênh nhìn con chó nhãi nhép này, hơi có chút nghi ngờ, vừa rồi hắn để con chó nhãi nhép này ở đâu?

Con chó vùng vẫy trong nước, làm nước bắn lên mặt Giang Trạm.

Tên thiểu năng này...

...

Sau này, cảnh hỗn chiến này được mọi người gọi là Sơ chiến của Giang hồ loạn thế.

Thời Sênh bỏ đi không một chút tổn hại, còn danh môn chính phái thì tổn hại mất quá nửa.

Đến Phó Diệc Vân cũng bị trọng thương.

“Diệc Vân ca ca uống thuốc nào.” Liễu Nhứ bê bát thuốc ngồi bên cạnh giường, giọng nói dịu dàng.

Phó Diệc Vân tựa vào giường, gương mặt hắn lạnh như băng, nhưng khi nhìn Liễu Nhứ bỗng trở nên ấm áp hơn, khóe miệng hơi cười, “Không phải có người hầu sao, sao nàng lại tận tay đem thuốc đến?”

Mặt Liễu Nhứ hơi đỏ lên, kèm theo đó là vài phần xấu hổ, e thẹn, “Nhứ Nhi muốn tận tay chăm sóc Diệc Vân ca ca.”

“Mấy ngày ngay vất vả cho nàng rồi.” Phó Diệc Vân nắm lấy tay Liễu Nhứ.

“Không vất vả. Nhứ Nhi thấy rất hạnh phúc.” Liễu Nhứ cười dịu dàng, “Diệc Vân ca ca uống thuốc đi, thuốc nguội rồi.”

Ánh mắt Phó Diệc Vân vụt lên một tia dịu dàng, hắn nhận bát thuốc rồi uống.

Liễu Nhứ ngồi với Phó Diệc Vân một lúc, rồi rời khỏi căn phòng.

Cô ta đi chưa xa, thì nghe thấy Thẩm Tinh Dương đang nói chuyện với đại phu khám bệnh cho Phó Diệc Vân.

Cô ta né người, nấp vào một chỗ tối.

“Mặc dù, độc lần trước của Phó công tử đã được giải, nhưng vẫn còn một ít độc còn chưa giải hết, lần này lại bị trọng thương như vậy, muốn khỏe trở lại rất... khó”. Giọng đại phu hơi nặng nề.

Thẩm Tinh Dương trầm giọng nói, “Có cách gì không, ông hãy nói mau đi.”

Thẩm Tinh Dương là bạn thâm giao của phụ thân Phó Diệc Vân. Bây giờ con trai bạn ông ta xảy ra chuyện lớn thế này ở đây, ông làm thế nào cũng không thể để hắn có di chứng về sau.

“Cần vài dược liệu thế này...”

Đại phu nói ra một cài cái tên. Có mấy dược liệu hình như Thẩm Tinh Dương cũng chưa từng nghe qua.

“Nếu chỉ có dược liệu thì vẫn chưa đủ, cần phải có Kim Sa. Cái này thì tôi chỉ nghe nói Dược bà bà có. Dược bà bà đã quy tiên, lúc này có lẽ chỉ có đồ đệ của bà ta là Vô Tranh mới có.”

“Kim Sa là cái gì?” Vết thương của Phó Diệc Vân là do Thời Sênh gây ra, cô ấy nhất định sẽ không lấy ra.

Nghĩ đến cô gái đó, Thẩm Tinh Dương thầm thở dài. Xảy ra đại sự lần này, e rằng đám người đó sẽ đem mọi chuyện trút lên đầu ông ta.

“Là một loại tiểu trùng, bởi vì nơi nuôi dưỡng cần có vàng mài thành cát, vì vậy nên mới có tên là Kim Sa...”

Liễu Nhứ không nghe tiếp liền bỏ đi, sắc mặt cô ta cũng không được tốt.

Cô ta cũng không nhìn thấy, ở một chỗ khác, Bạch Lạc cũng đang đứng đó, ánh mắt vô cùng đắn đo, phức tạp.

...

Trong giang hồ cứ đại sự nối tiếp đại sự kia.

Ma giáo đổi chủ, giáo chủ mới Vô Tranh là một yêu nữ nổi tiếng.

Yêu nữ Vô Tranh đại náo Đại hội minh chủ, đại khai sát giới, dẫn đến cái chết của rất nhiều thiếu hiệp, đại hiệp trong giang hồ, làm cả giang hồ bắt đầu dậy sóng.

Hai phái Chính – Tà bắt đầu kéo màn chiến tranh.

Lấy Huyết Sát Môn quật khởi gần đây làm đầu, Ma giáo vẫn không có động tĩnh gì, cứ như là người gây ra cuộc chiến này không phải là bọn họ.

Lúc này, Thời Sênh đang đốc thúc người tu sửa nhà, đâu có thời gian để quan tâm xem người bên ngoài đang làm gì.

Dục Vũ đến mức sấm đánh cũng không động đậy, đứng bất động trên nóc nhà hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Thính Phong quản mọi chuyện to nhỏ trong giáo, mệt như chó.

Thời Sênh ngẩng đầu nhìn Dục Vũ, ánh mặt trời làm cô thấy chói mắt. Tên này thực sự sắp thành tinh à?

“Giáo chủ, cô kêu Dục Vũ xuống giúp tôi đi!” Giọng Thính Phong ấm ức vang bên tai Thời Sênh, “Cô xem, bây giờ tôi còn quản cả việc tu sửa nhà, còn phải quản toàn bộ chuyện ăn uống ngủ nghỉ. Tôi hận rằng mình không biết thuật phân thân.”

“Đến lời của giáo chủ tiền nhiệm nhà các ngươi hắn còn không nghe, thì hắn có thể nghe theo ta sao?”

Giáo chủ tiền nhiệm Giang Trạm đang dắt chó, nghe thấy Thời Sênh nhắc đến tên mình, hắn liền hùng hục chạy lại, “Cô đánh với hắn một trận, nếu đánh thắng, đừng nói hắn sẽ làm việc cho cô, có bắt hắn nấu cho cô một nồi lẩu cũng được.”

Thời Sênh liếc nhìn Giang Trạm một cách kỳ quái, “Vậy là, đến hộ pháp của ngươi, ngươi cũng không đánh lại được sao?”

Giáo chủ của tôi quá lợi hại, rốt cuộc ngươi lấy đâu ra tự tin để đi khiêu chiến với Phó Diệc Vân vậy?

Ngươi thực sự cho rằng bản thân mình lợi hại như những lời đồn thổi bên ngoài kia sao?

Gương mặt Giang Trạm bỗng cứng đờ. Hắn quay đầu nhìn con chó nhỏ trên đất, “Đi đi, Tiểu Tranh Tử, chúng ta qua bên kia nào.”

Thời Sênh nheo mắt, đưa tay túm vạt áo của Giang Trạm, “Ngươi vừa gọi nó là gì?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 633 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như quyết toán thuế tncn, các phương pháp xác định nguyên nhân chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.