Boss là nữ phụ

Chương 469: Trộm long tráo phượng (8)

“Vân Quý Phi, cô muốn tạo phản sao?” Vũ Văn Tuần ấn chặt vào eo của Thục Phi, nghĩ khí lạnh lùng.

“Đâu có!” Thời Sênh lắc đầu, “Từ đâu mà bệ hạ lại nhìn thấy ta muốn tạo phản chứ?”

“Quỳ xuống cho trẫm!” Từ lúc nãy đến giờ, vẫn chưa thấy cô hành lễ, hắn tức chết mất thôi.

Ánh mắt của Thời Sênh hơi chùng xuống, “Ta chỉ quỳ người chết.”

Vũ Văn Tuần: “....”

Người đâu! Kéo Quý Phi đại nghịch bất đạo này ra chém cho ta! Chém!

“Bệ hạ đừng tức giận, tức giận làm hại cơ thể. Chuyện vừa rồi là do thần thiếp không cẩn thận, thần thiếp không trách tỉ tỉ.” Quý Phi thân mật giúp Vũ Văn Tuần thuận khí.

Sự tức giận này lại càng lúc càng bùng to hơn.

“Vừa rồi có phải ngươi đẩy Thục Phi xuống nước?” Vũ Văn Tuần lạnh lùng hỏi.

“Người đoán xem.”

Trẫm... đoán!

Đoán cái ông nội nhà ngươi!

Tức chết trẫm mất!

“Thục Phi, vừa rồi là nàng ta đẩy nàng?”

Thục Phi ngập ngừng không thành câu, “Bệ hạ... cái này...”

Vũ Văn Tuần ôm chặt lấy eo Thục Phi, “Phải là phải, không phải là không phải. Có trẫm ở đây, nàng ta còn có thể làm gì được nàng sao?”

“Thần thiếp mời tỉ tỉ đến bên đình ngồi, ai ngờ tỉ tỉ không muốn... còn đẩy thần thiếp một cái. Cũng một phần do lúc đó thần thiếp đứng không vững, nên chuyện này không liên quan đến tỉ tỉ nhiều...” Viền mắt Thục Phi đỏ hoe, trong câu nói trần đầy sự tủi thân.

Thục Phi của ta lợi hại thật.

Nữ tử sống trong cung đấu, kỹ năng diễn xuất quả nhiên là bài học tất yếu.

Vũ Văn Tuần vỗ vỗ lưng Thục Phi, quay đầu nhìn với ánh mắt lạnh lùng.

“Thục Phi có ý tốt mời ngươi, ngươi lại đẩy Thục Phi xuống hồ nước. Vân Quý Phi, ngươi có ý đồ gì, ngươi muốn cho hậu cung của trẫm không bình yên thì ngươi mới vui sao?”

Thời Sênh không thèm hé răng.

Nói với tên thiểu năng này làm gì.

Có giải thích thì cũng đều như đánh rắm.

“Không có gì để nói nữa sao? Vậy là ngươi thừa nhận, chính ngươi đẩy Thục Phi xuống nước?” Giọng Vũ Văn Tuần cao lên.

Tất cả mọi người trong Tuyên Hòa Điện đều sợ hãi, cung nữ, thái giám tất cả đều quỳ xuống.

“Các ngươi nói xem có đúng không?”

Vũ Văn Tuần chỉ vào Thời Sênh, lồng ngực nhấp nhô bất định.

“Vân Quý Phi quen thói đố kỵ, tâm địa độc ác, giáng xuống làm Chiêu nghi.” Trực tiếp đẩy vào lãnh cung, những người của Trang gia chắc chắn sẽ làm ầm lên, Vũ Văn Tuần chỉ có thể bước từng bước một.

Thục Phi nhân cơ hội Vũ Văn Tuần không nhìn thấy, bèn đắc ý liếc nhìn Thời Sênh.

Không có địa vị Quý Phi, xem nàng ta còn dám ngang ngược thế nào trong cung.

Thời Sênh nhếch khóe môi, không biết đang cười hay đang chế nhạo.

“Cút ra ngoài.” Vũ Văn Tuần nhìn thấy thái độ của Thời Sênh, liền quát lớn.

Thời Sênh không chặn họng Vũ Văn Tuần. Cô chỉ đang liếc nhìn Thục Phi với một ý nghĩ sâu xa khác, rồi xoay người rời khỏi Tuyên Hòa Điện.

Vũ Văn Tuần nhìn theo bóng lưng của cô, ánh mắt thâm trầm như mãnh thú ngủ đông.

Thục Phi cũng thấy khiếp sợ bộ dạng này của Vũ Văn Tuần. Nàng ta vội vàng cúi đầu, coi như chưa nhìn thấy gì.

Vũ Văn Tuần nói Thục Phi chú ý nghỉ ngơi, rồi đưa Lục Nhược đi.

Thục Phi tức giận đau đến tận tâm can, nàng ta vừa đánh đổ một Quý Phi, giờ lại là một An Chiêu nghi.

Thục Phi từ Dưỡng Tâm Điện trở về tẩm cung mà nàng ta ở, cả đường đi đều luôn miệng trách mắng Lục Nhược.

“Nương nương đừng giận, An Chiêu nghi dù sao cũng chỉ là một Chiêu nghi, không vượt qua người được.” Người bên cạnh Thục Phi an ủi.

“Tháng này, Bệ hạ đến chỗ nàng ta đến mấy ngày. Bây giờ lại là một Chiêu nghi, chưa biết chừng lúc nào đó sẽ leo lên mất.” Thục Phi vày vò chiếc khăn tay, gương mặt uất hận.

“Nương nương… Vân Quý Phi này...”

Thục Phi trừng mắt lạnh lùng, cung nữ lập tức sửa lại, “Vân Chiêu nghi trước đây không dễ đối phó là do địa vị của nàng ta quá cao. Nhưng bây giờ ngoài Đức Phi nương nương, thì hậu cung này người là lớn nhất, muốn đối phó với một Chiêu nghi, nương nương có gì phải sợ chứ?”

Sắc mặt Thục Phi từ từ thay đổi.

Tứ phi huệ đức thục hiền, ngoài Huệ phi vẫn chưa phong, thì Đức phi và Hiền phi đều ở bên cạnh Vũ Văn Tuần từ khi hắn còn là Thái tử.

Nhưng người được sủng ái nhất vẫn là người đến sau là cô.

Thục Phi nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ làm sao có thể đối phó với Lục Nhược.

“Vân Chiêu nghi.”

Tiếng gọi hơi nhỏ, làm Thục Phi vội vàng mở mắt.

Trên cây cầu cong cong, Thời Sênh cầm thanh kiếm đang đứng trên đó, làn nước trong vắt phản chiếu thanh kiếm sáng như gương, khúc xạ một loạt những tia sáng lành lạnh.

“Vân Chiêu nghi, ngươi muốn làm gì?” Còn dám cầm kiếm đi lại trong cung.

Thời Sênh cầm kiếm lao đến chỗ đám người của Thục Phi. Đám Thái giám, cung nữ đều không có võ công, nên lần lượt lùi về phía sau.

Người khiêng bộ liên lảo đảo, nên Thục Phi phải nắm chặt cạnh bộ liên mới không bị rơi xuống.

“Trang Quỳnh, ngươi định làm gì? Trong cung mà ngươi dám mang vũ khí.... Hộ giá, hộ giá!” Thục Phi bị khí thế hùng hổ của Thời Sênh dọa đến mức tái mặt.

Thời Sênh gạt đám cung nữ đang đứng cản lại. Trong ánh mắt khiếp sợ của Thục Phi, cô dùng thanh kiếm xuyên qua bộ liên.

“Á!”

Khi cấm vệ quân kịp đến, chỉ nhìn thấy cảnh tượng Thục Phi cùng bộ liên đều rơi xuống hồ nước.

Thời Sênh đứng ở giữa cây cầu, nhìn Thục Phi đang vẫy vùng trong nước.

“Không phải ngươi nói là ta đẩy ngươi xuống nước sao? Ta cho ngươi toại nguyện, thoải mái không?”

Nghĩ rằng bản cô nương dễ bị ức hiếp vậy hả?

Cấm vệ quân vội vàng lao đến, việc đầu tiên là cứu người.

Nhưng Thời Sênh đang chặn ở giữa, nên bọn họ không dám qua, chỉ có thể đứng bên cạnh kéo Thục Phi.

Đợi bọn họ cứu người xong, thì không thấy kẻ phạm tội đâu nữa.

Nghe nói, sau khi Thục Phi quay về đã ốm một trận nặng, Vũ Văn Tuần nổi cơn thịnh nộ, giáng Thời Sênh từ Chiêu nghi xuống Tiệp dư.

Trong một ngày mà giáng liền mấy cấp, đây tuyệt đối là người đầu tiên trong lịch sử đạt được thành tựu đó.

...

“Bệ hạ, ngoài tính tình thay đổi, Vân Tiệp dư không có bất cứ chỗ nào khác lạ.”

Vũ Văn Tuần nhìn ảnh vệ đang quỳ dưới đất, “Thói quen và ăn mặc đều không có gì thay đổi?”

“Ăn mặc không có bất cứ thay đổi gì, thói quen thì có chút thay đổi, gần đây Vân Tiệp dư không hiểu sao không có động tĩnh gì, nghe nói, phần lớn thời gian đều là ngủ.”

Ảnh vệ ngừng lại một lúc, rồi to gan hỏi, “Bệ hạ nghi ngờ Vân Tiệp dư bị người khác... đánh tráo?”

“Gần đây nàng ta rất lạ.” Trang Quỳnh trước đây hung hăng ngang ngược là thế, nhưng nàng ta biết chừng mực, bây giờ...

“Thứ cho thuộc hạ to gan.”

“Nói.”

Ảnh vệ suy nghĩ cẩn thận rồi nói, “Hoàng cung thủ vệ nghiêm ngặt, muốn đánh tráo cũng không hề dễ. Hơn nữa, nếu như Vân Tiệp dư đúng là bị người khác đánh tráo, thì bất luận xuất hiện là vì mục đích gì, thì nàng ta cũng phải giả theo nguyên bản. Nhưng bây giờ, Vân Tiệp dư lại thay đổi lớn như vậy, không phải khiến người khác nghi ngờ sao? Nữ tử hay thay đổi, ví dụ về tính cách thay đổi cũng không phải không có.”

“Trong hoàn cảnh nào, thì một người có thể thay đổi tính cách?” Vũ Văn Tuần chau mày, nữ nhân đó còn dám cầm kiếm chỉ vào hắn.

Đó là tính cách thay đổi lớn sao?

Giống điên thì đúng hơn.

“Thông thường là gặp phải kích động...”

Gặp phải kích động?

Vũ Văn Tuần hồi tưởng lại một lúc, hình như cô gái này bắt đầu thay đổi, chính là từ khi nàng ta và mình đang chiến tranh lạnh.

Lẽ nào do cô và hắn cãi nhau, đã kích động đến cô?

Vũ Văn Tuần trầm ngâm một lúc, “Bất luận như thế nào, cũng phải để mắt tới nàng ta cho ta.”

Bất luận là gặp phải kích động, hay là bị người khác đánh tráo, thì kết cục của nàng ta cũng chỉ có một.

“Vâng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 633 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten facebook hay, cach doi mat khau wifi viettel tren may tinh tai nha chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.