Boss là nữ phụ

Chương 494: Ảnh hậu hạng nhất (3)

Lam gia hiện giờ vẫn còn là một gia tộc nhà cao cửa rộng, sự nghiệp phát triển. Có Lam Thanh ra mặt, Trần Nguyên rất nhanh sau đó nhận được điện thoại của đoàn phim “Nắng gắt”, để Thời Sênh đi thử vai nữ phụ chính trong phim.

Trần Nguyên cúp điện thoại, vẻ mặt là biểu cảm không hiểu chuyện gì cả, “Người trong đoàn phim “Nắng gắt”có phải bị cửa đập trúng đầu rồi không? Để em phải đi làm nền cho một người mới.”

“Chị Trần, thời gian.”

“Thời gian gì cơ?” Trần Nguyên cầm điện thoại đi đến chiếc xô-pha trước mặt Thời Sênh rồi ngồi xuống.

“Thời gian thử vai đó.”

Trần Nguyên: “…”

Không những người trong đội phim “Nắng gắt” đầu bị đập trúng cửa, mà đến cả nghệ sĩ của nhà chị đầu cũng bị cửa đập vào rồi.

“Thâm Thâm à, vai diễn này tuy rằng là nữ phụ chính, nhưng mà nhân vật lại không được yêu thích, kết cục cuối cùng cũng không được tốt đẹp, càng huống hồ dựa vào địa vị của em, đâu cần đi diễn cái gì mà nữ phụ chính chứ.”

Thời Sênh: “…”

Ông anh trai tiện lợi của cô đã đi cửa sau để lấy cho cô vai diễn này, không đi có phải là sẽ có lỗi lắm không, phải bỏ ra một đống tiền như vậy.

“Chị Trần, em là đi làm vật biểu tượng mà.” Thời Sênh làm biểu cảm sâu hiểm khó dò.

Bổn cô nương chỉ là muốn đi thăm dò nữ chính thôi.

Trần Nguyên phân tích mọi góc độ, hết hướng này sang hướng khác cho Thời Sênh hiểu, cuối cùng vẫn không thể khiến cô từ bỏ ý định nhận vai diễn này.

Chị chỉ đành miễn cưỡng đưa cô đi thử vai.

Quá trình thử vai rất thuận lợi. Vai diễn này bởi vì có chút đặc biệt cho nên bao lâu nay vẫn chưa tìm được người thích hợp. Đây cũng chính là lý do Thời Sênh đi cửa sau để có được vai diễn này.

Nguyên tác trong truyện, nhân vật này cuối cùng phải tìm diễn viên một cách qua loa, vội vàng lại cũng không có điểm gì đặc sắc cho nên bị bôi nhọ không ít.

Thời gian bắt đầu bấm máy là một tuần nữa và địa điểm quay phim là ngoại ô.

Trần Nguyên ở độ tuổi này, trong tay còn có những nghệ sĩ khác, đương nhiên không thể đi cùng Thời Sênh, cho nên đã điều cho cô hai người trợ lý.

Thời Sênh cảm thấy bản thân mình giống như một tiểu thư con nhà giàu sang quyền quý, hai người trợ lý nào có đủ, lại thêm hai người trợ lý toàn năng được điều từ chỗ Lam Thanh cũng đến để phô trương.

“Nắng gắt” là một bộ phim nói về luân lý tình người, phần đầu tiên địa điểm được chọn để quay phim là ở khu vực điện ảnh của thành phố D.

Thời Sênh không đi cùng đoàn làm phim qua đây, mà ngồi máy bay riêng của Lam Thanh.

Đúng vậy, cuồng vương chiều em gái Lam Thanh phải đi công tác ở thành phố D nửa tháng.

Thật ra Thời Sênh rất nghi ngờ việc Lam Thanh đi công tác chỉ là giả, còn việc chạy đến đây xem cô quay phim mới là thật.

Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, cô quay phim ở thành phố D, Lam Thanh liền công tác ở thành phố D.

Để thuận tiện cho việc Thời Sênh quay phim, đến khách sạn để cô nghỉ ngơi Lam Thanh cũng chọn nơi gần nhất với địa điểm quay phim.

Thế nhưng đạo diễn khi đó đã ở khách sạn cho nên Thời Sênh và Lam Thanh liền trực tiếp lợi dụng món hời của đoàn phim.

“Bảo bối, tối nay muốn ăn gì.” Lam Thanh tựa người vào cửa kính trên sân thượng, cả khuôn mặt đều viết lên ba chữ to đùng “chiều chiều chiều.”

Thời Sênh im lặng một lúc, “Không phải anh đến đây để làm việc sao?”

“Làm việc cũng cần ăn cơm chứ, anh trai em cũng đâu phải siêu nhân.”

“Tùy anh thôi.”Thời Sênh chỉnh lại quần áo.

Hai người đang chuẩn bị ra ngoài thì trời bỗng sấm sét đùng đùng, ào ào ào bắt đầu đổ mưa. Lam Thanh mặt mày phiền muộn đành phải gọi đồ ăn của khách sạn giải quyết ngay trên phòng.

Ăn cơm xong, Lam Thanh xoa xoa đầu của Thời Sênh, “Bảo bối à, mau mau nghỉ ngơi sớm nhé. Anh trai em phải đi kiếm tiền nuôi em đây.”

“Chúc anh ngủ ngon.” Thời Sênh làm vẻ mặt của môt đứa bé ngoan ngoãn.

Sau khi Lam Thanh rời khỏi phòng, Thời Sênh gọi điện thoại báo cáo với Trần Nguyên. Trần Nguyên ở đầu dây bên kia dặn dò bla bla bla đủ thứ.

Thời Sênh cứ thế đặt điện thoại xuống để chị ta càu nhàu. Trần Nguyên chưa đến bốn mươi tuổi, sao lại có thể giống mấy người già như vậy.

Đúng lúc cô chuẩn bị đi tắm thì bên ngoài đột nhiên vọng vào tiếng cãi nhau om sòm.

Thời Sênh nhìn chằm chằm vào cửa phòng một lúc, đôi mắt khẽ di chuyển rồi tiến đến cửa mở ra.

Bên ngoài hành lang đã tập trung không ít người, toàn bộ sự chú ý được dồn vào hai cô gái trẻ.

Trong đó, một người đứng chắn trước cửa phòng, dường như không muốn để người còn lại vào trong.

“Tôi thích căn phòng này, cô nhường cho tôi thì có làm sao, tốt xấu gì thì tôi cùng là tiền bối của cô.” Cô gái vừa nói câu nói này mặc một chiếc váy màu đỏ rực, trang điểm rất đậm, vô cùng lòe loẹt.

Đặc biệt là đường rãnh trước ngực, khiến người khác nhìn vào chỉ muốn xé toạc cái lớp vải vô duyên chướng mắt đó đi, để thỏa mãn ngắm nhìn.

“Mạnh tiểu thư, phòng là do đạo diễn đã phân chia trước đó. Chị có ý kiến gì thì đi tìm đạo diễn nói chuyện.” Cô gái bị người mặc váy đỏ đứng chắn trước mặt không bị làm cho tức giận, chỉ bình tĩnh trả lời.

Cô gái đó mặc đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa, nhìn tinh thần có vẻ rất đặc biệt.

Diện mạo lại thiên về vẻ đẹp ngọt ngào, đuôi mắt có một nốt ruồi hứng lệ khiến vẻ đẹp ngọt ngào của cô ta tăng thêm vài phần thần thái.

Ôn Kiều, nữ chính đại nhân.

Còn cô gái mặc váy đỏ là Mạnh Thi Nhiên, minh tinh hạng B, năm nay có mong muốn lên minh tinh hạng A, nghe nói là diễn viên nghiệp dư.

Sau lưng Mạnh Thi Nhiên này có người chống lưng, khi nổi tiếng rồi thì bắt đầu kiêu ngạo, hống hách. Người trong giới ai đắc tội với cô ta đều không có kết cục tốt đẹp.

Căn phòng Ôn Kiều được chia là một phòng hứng ánh sáng tốt, lại to hơn phòng của Mạnh Thi Nhiên một chút nên cô ta đương nhiên là không hài lòng.

Nếu như là nghệ sĩ khác, khi Mạnh Thi Nhiên đề cập đến việc đổi phòng chắc chắn sẽ không nói hai lời mà nhường cho cô ta.

Thế nhưng Ôn Kiều sống lại một kiếp, cô đã thề là những thứ thuộc về bản thân mình sẽ tuyệt đối không nhường cho người khác.

Hai người này đáng mặt làm đối thủ của nhau rồi.

“Tìm đạo diễn cái gì, cô nhường phòng cho tôi là được rồi.” Mạnh Thi Nhiên không vừa ý nhìn Ôn Kiều.

“Kiều Kiều, hay là em nhường phòng cho chị Mạnh đi.” Lúc này cả một tầng của khách sạn đều là người của đoàn làm phim, thấy hai người đang tranh cãi, không tránh khỏi có người nhắc nhở Ôn Kiều.

Mạnh Thi Nhiên đã có danh tiếng trong giới, nhưng Ôn Kiều lại đến một tác phẩm cũng không có, như vậy đấu với Mạnh Thi Nhiên, đối với cô rất không có lợi.

Ôn Kiều hít một hơi thật sâu, “Phòng giống như thế này không chỉ có một phòng, Mạnh tiểu thư nếu như muốn thì đặt lại một phòng khác là được, tại sao lại cứ nhất thiết phải là phòng của tôi. Mạnh tiểu thư, Ôn Kiều tôi đây chưa từng có chỗ nào đắc tội với chị. Chị như vậy có phải là đang cố ý nhằm vào tôi không?”

Mạnh Thi Nhiên bị câu hỏi của Ôn Kiều làm cho có đôi phần khó xử, lúng túng.

Mọi người ai cũng đều nhìn ra là cô ta đang cố tình nhằm vào Ôn Kiều, thế nhưng cô lại tùy tiện nói ra như vậy, truyền ra người ngoài lại phải mất công nói cô ta ức hiếp người mới.

“Chỉ là một căn phòng thôi mà, không cần phải làm căng như vậy đâu. Tầng này có lẽ vẫn còn một phòng nữa, tôi xuống bên dưới đổi phòng cho Mạnh tiểu thư là được rồi.” Một người trong đoàn làm phim đứng bên cạnh ra mặt hòa giải.

Mạnh Thi Nhiên cảm thấy bản thân mình bị làm cho mất mặt nên nhất quyết giữ cửa không chịu nhường.

“Tôi chính là muốn căn phòng này.”

“Vậy… Ôn Kiều cô đổi phòng khác nhé?”

So với việc đắc tội với Mạnh Thi Nhiên, đám người này đương nhiên thà là làm mất lòng người mới Ôn Kiều còn hơn.

Ôn Kiều nhìn Mạnh Thi Nhiên, Mạnh Thi Nhiên tỏ ý khiêu khích trừng mắt nhìn lại cô ta.

Trong lòng Ôn Kiều tức giận không muốn thỏa hiệp, đúng lúc đó bị ai đó ở phía sau lưng kéo cô đi.

Cuối cùng Ôn Kiều đành đồng ý đổi phòng.

Thế nhưng đến khi nhân viên khách sạn đi xuống lại thông báo một phòng duy nhất giống với phòng trước đó của cô trong tầng này đã có người ở.

Lần này thì khó xử rồi.

Ôn Kiều đã nhường một bước, nếu như còn tiếp tục nhường nữa thì người khác sẽ nghĩ là cô dễ bị bắt nạt, cho nên lần này cô nhất định không nhượng bộ.

Ôn Kiều tỏ ý không còn phòng giống như vậy nữa, cô sẽ không nhường phòng cho Mạnh Thi Nhiên.

“Hay là đi hỏi vị khách đó xem sao?” Một người trong đoàn làm phim gợi ý.

“Cũng chỉ đành phải vậy thôi.”

Mạnh Thi Nhiên khó hầu hạ thì cũng thôi đi, đến cả một người mới là cũng khó hầu hạ như vậy.

Nếu không phải vì người mới này là do đích thân biên kịch ướm vai nữ chính thì bọn họ cũng không đến nỗi phải chịu ức hiếp như thế này.

Người trong đoàn làm phim cử ra một người làm đại diện, đi gặp vị khách đó để đàm phán việc đổi phòng.

Những người xung quang đều tản ra, không ít người nhìn thấy Lam Thâm đang đứng ở cửa phòng.

Người trong đoàn làm phim chỉ biết vai nữ phụ chính đã có người nhận rồi nhưng người nhận là ai thì không ai biết, cho nên lúc này họ nhìn thấy Lam Thâm liền cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 634 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như phat duyen cua moi nguoi, phuc bao Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.