Boss là nữ phụ

Chương 530: Ảnh hậu hạng nhất (39)

“Ôn Kiều, em không nên giải thích một chút sao?” Tô Mộ Viễn vứt một tờ báo xuống trước mặt Ôn Kiều.

Trên báo, Ôn Kiều và Giang Bách Vũ đang ôm nhau với tư thế ái muội.

Ôn Kiều cau mày giải thích, “Em chỉ cùng hắn ăn một bữa cơm mà thôi.”

“Cái này mà gọi là cùng nhau ăn một bữa cơm thôi sao?” Tô Mộ Viễn chỉ trang báo, đáy mắt tràn đầy lửa giận.

“Anh không tin thì thôi.”

“A…” Tô Mộ Viễn cười lạnh một tiếng, “Đi ra ngoài.”

Ôn Kiều há miệng thở dốc, cũng không tiếp tục giải thích nữa mà đứng thẳng người, nhanh chóng rời đi.

Chuyện xấu của Ôn Kiều và Giang Bách Vũ lập tức lên hẳn trang đầu.

Giang Bách Vũ là người rất nhiều scandal xấu, nhưng Ôn Kiều thì không, cô ta là nghệ sĩ có quan hệ với Tô Mộ Viễn.

Chuyện ái muội của hai người này đột nhiên bị truyền ra như thế liền rất được người ta chú ý.

Một thời gian sau đó, scandal giữa Giang Bách Vũ và Ôn Kiều liên tục truyền ra.

Cho dù Ôn Kiều có tránh đi thì Giang Bách Vũ vẫn tìm được cơ hội để dây dưa cùng cô ta.

Bởi vì Giang Bách Vũ chen một chân vào nên quan hệ giữa Ôn Kiều và Tô Mộ Viễn lập tức đóng băng.

Tô Mộ Viễn cắt đứt mọi tài nguyên của cô ta.

Thậm chí còn âm thầm phong sát Ôn Kiều.

Ôn Kiều không phải giữa đường bị người cướp vai diễn thì cũng là đối tác đột nhiên đổi ý ngay trước khi ký hợp đồng.

Ôn Kiều tức giận cực kỳ, hằm hằm đi tìm Tô Mộ Viễn.

“Ôn tiểu thư, cô không thể vào…”

Thư ký còn chưa nói xong, Ôn Kiều đã đẩy cửa đi vào.

Cảnh tượng bên trong thật sự chọc người ta mù mắt.

Một cô gái đang ngồi trên đùi Tô Mộ Viễn, ngực nửa lộ ra cọ cọ vào ngực của hắn.

Tay Tô Mộ Viễn đặt trên lưng cô ta, vốn định đẩy cô ta ra, nhưng thấy Ôn Kiều bước vào thì còn kéo cô ta lại sát mình hơn.

Từ góc độ của Ôn Kiều, hai người hình như đang hôn môi.

“Tô tổng, thực xin lỗi.” Thư ký cúi đầu xin lỗi.

“Anh Mộ Viễn, đêm nay đi xem phim với em được không?” Cô gái vùi mặt vào cổ Tô Mộ Viễn làm nũng.

“Ừm.” Tô Mộ Viễn trả lời.

Cô gái lập tức cười duyên, “Vậy em không quấy rầy anh nữa, tối nay em lại tới.”

Cô gái nói xong liền đứng dậy nhưng lại bị Tô Mộ Viễn kéo lại, giam trong lòng.

Vẻ mặt Ôn Kiều cực kỳ kém.

Tô Mộ Viễn ngẩng đầu, ánh mắt lãnh liệt đảo qua cô ta, cuối cùng dừng lại trên người thư ký: “Có chuyện thế này mà cũng không xong, qua nhân sự lĩnh lương rồi cút.”

Sắc mặt thư ký trắng bệch.

“Còn không đi?”

Thư ký cắn môi, oán hận trừng mắt nhìn Ôn Kiều một cái, đều là tại con đàn bà này.

Cô ta vất vả lắm mới ngồi vào được vị trí này, kết quả còn chưa làm được một tháng đã bị sa thải.

“Cô ấy không làm sai chuyện gì, là tôi tự mình xông vào, đừng đuổi cô ấy.” Ôn Kiều giữ thư ký đang định đi lại.

Tô Mộ Viễn cười lạnh, “Ôn Kiều, cô nghĩ cô là ai?”

Sắc mặt thư ký càng trắng, giật tay ra khỏi tay Ôn Kiều, chạy ra ngoài.

“Tô Mộ Viễn, anh…”

“Ở công ty thì hãy gọi tôi là Tô tổng…” Tô Mộ Viễn nghịch nghịch lọn tóc xoăn của cô gái kia, ngắt lời Ôn Kiều.

Cô gái nằm dựa trên bờ vai Tô Mộ Viễn, ánh mắt tìm tòi, nghiên cứu Ôn Kiều không ngừng.

Ôn Kiều hít sâu một hơi, “Tô tổng, vì sao anh lại cho nghệ sĩ khác thay chân tôi?”

“Cô đang chất vấn tôi ư?” Âm điệu của Tô Mộ Viễn còn lạnh hơn lúc nãy.

Ôn Kiều cố gắng không nhìn cô gái trong lòng Tô Mộ Viễn, “Tôi chỉ muốn biết lý do.”

“Lý do?” Tô Mộ Viễn nỉ non một tiếng, đầu ngón tay xoa xoa vành tai cô gái kia, “Bởi vì cô diễn không tốt, không biết lý do này đã làm Ôn tiểu thư vừa lòng chưa?”

Diễn không tốt…

Gần đây kỹ thuật diễn xuất của cô ta đã rất tăng tiến, tốt hơn đám người mới không biết bao nhiêu lần.

Vậy mà hắn lại nói cô ta diễn không đạt.

Giờ phút này, nếu Ôn Kiều còn không nhận ra là Tô Mộ Viễn cố ý thì đã uổng cho cô ta sống hai kiếp rồi.

Ôn Kiều không nói lý gì được với Tô Mộ Viễn, ngược lại còn bị hắn và cô gái kia nhét cho một đống thức ăn chó.

Từ trong văn phòng đi ra, hốc mắt Ôn Kiều hơi đỏ. Cô ta trọng sinh lâu thế rồi, lần đầu tiên có loại xúc động muốn khóc.

“Ôn Kiều.” Người đại diện của Ôn Kiều – Phương Lương đi tới.

“Anh Phương.” Ôn Kiều xoay người đi, dụi dụi mắt, “Thực xin lỗi, đã gây phiền toái cho anh rồi.”

Phương Lương vỗ vỗ vai cô ta, “Anh đã nhận giúp em một bộ phim, em đi thử xem.”

“Cảm ơn anh Phương.”

“Đi thôi.” Phương Lương thở dài một tiếng, gần đây vì giúp cô ta tìm phim mà hắn cũng chạy đôn chạy đáo, vất vả lắm mới nhận được một vai.

Lúc sự nghiệp của Ôn Kiều rơi xuống vực sâu thì Thời Sênh và Cố Trì mỗi ngày vẫn rắc thức ăn cho chó đều đặn.

Lên đầu đề liên tùng tục.

Hiện tại cô chỉ nhận mấy vai diễn sâu, sống ảo, có bản sắc mà thôi, lúc quay phim cực kỳ nhàn nhã và không có chút áp lực nào.

“Chị Lam, sao chị lại chơi game nữa rồi. Công ty game cho chị bao nhiêu tiền làm người phát ngôn chứ?” Trợ lý Tiểu Bảo đau đầu nhìn diễn viên nghiện game nhà mình, sao chẳng chú ý hình tượng gì thế này.

Người xung quanh làm việc bận rộn, chỉ có mình cô không làm gì ngồi chồm hỗm ở đây chơi game chẳng khác nào con nhà quê.

Thời Sênh đập chết BOSS cuối, lắc lắc cái di động đã nóng lên của mình, “Không phải còn chưa diễn sao? Em giục cái gì mà giục?”

“Còn phải hóa trang mà chị Lam.” Tiểu Bảo khóc không ra nước mắt.

Chị xem đi, người khác đều đã hóa trang xong hết rồi, mà chị còn chưa thèm thay cả quần áo đấy.

Nói thế, Thời Sênh mới chậm chạp đứng dậy, cầm di động đi về phía phòng hóa trang.

Lúc nhân viên trang điểm giúp cô hóa trang, tầm mắt của cô cũng chưa từng rời khỏi màn hình.

Nhân viên hóa trang vụng trộm chụp ảnh màn hình của cô rồi up lên, thêm một cái biệt danh…

Nam thần ham mê chơi game.

Weibo này rất nhanh bị fan của nam thần phát hiện, lại lập tức lên top search.

Bạn trên mạng A: Nam thần lại chơi game rồi, cầu hỏi nam thần chơi ở sever nào thế?

Bạn trên mạng B: Lần trước thấy nam thần chơi mình cũng chơi, đáng tiếc đã mãn cấp rồi, không thể đánh quái thăng cấp, chỉ cầu ngẫu nhiên gặp được nam thần mà thôi.

Bạn trên mạng C: Căn cứ vào việc phân tích ảnh chụp thì ID của nam thần chắc chắn là Đưa Mi Thăng Thiên, nhưng không biết đang ở sever nào.

Bạn trên mạng D: Chắc là sever Thượng Thiện Thủy, tôi biết người trong tổ đội cô ấy.

Sau khi qua phân tích của vô số cao thủ trên mạng, sever Thượng Thiện Thủy bị vô số người chơi đăng nhập vào khiến cho toàn bộ các map đều lag giật dữ dội, còn có người bị văng tài khoản luôn.

Sever nháy mắt bị người ta vây công.

Thời Sênh không để tự động xin bạn tốt, nên sau khi cô quay xong một cảnh, đăng nhập lại trò chơi, thấy 99+ người chơi xin làm bạn bè thì đần mặt ra.

Chỉ quay một cảnh mà thôi, sao lại nhiều người thêm bạn thế này?

Sau đó nhìn kênh thế giới, Thời Sênh liền hiểu ra.

Fan của cô đã tấn công cả vào trong game rồi.

Công ty game mà không cho cô làm người phát ngôn của game này thì đúng là phí của trời.

Thời Sênh cực kỳ không ngờ, ngay ngày hôm sau, công ty game lập tức tìm tới cửa, ký hợp đồng mời cô đóng quảng cáo cho chức nghiệp mới sắp mở ra trong game.

Thời Sênh không nhận lời làm người phát ngôn của chức nghiệp mới, chỉ nhận quảng cáo.

Không biết từ đâu tung ra đủ các truyền kỳ về chuyện Thời Sênh chơi game khi quay phim, lập tức có người đã đem những tình tiết này làm thành một kịch bản quảng cáo.

Cuối cùng trở thành một bộ phim về một cô gái nghiện game tiến vào làng giải trí.

Tên phim là “Cao thủ ở dân gian”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 647 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như loi khan nguyen su phu thich chan quang ton kinh, phim phat giao cuoc doi duc phat 2010 full hd những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.