Boss là nữ phụ

Chương 811: Quốc sư minh giám (24)

“Nàng cứ muốn như thế này mà gả cho ta à?”

Rụt rè của thiếu nữ bị nàng ăn hết rồi sao?

Thời Sênh hừ một tiếng, “Chàng cũng có thể gả cho ta, ta không ngại.”

Khóe miệng Ngân Vi giật giật, bốn phía như có gió nổi lên, Thời Sênh cầm tay hắn, nghiến răng nghiến lợi, “Lại muốn chạy?”

Một lời không hợp liền bỏ chạy!

“Ta không có nhiều thời gian lắm, không thể ở lâu!” Ngân Vi tránh khỏi tay cô, thanh âm yếu ớt, lại có một chút yêu chiều, “Lần sau lại tới thăm nàng.”

Hắn nói xong, thân hình cũng nhanh chóng biến mất trước mặt Thời Sênh.

Trong tay Thời Sênh dường như còn lưu lại nhiệt độ của cơ thể hắn.

Lạnh.

Lạnh như hàn băng ngàn năm vậy, chỉ chạm nhẹ một cái mà cô đã có cảm giác cả bàn tay đều đông cứng.

Rõ ràng lần trước còn chưa có cảm giác này.

[Nhiệm vụ phụ…]

“Câm miệng!”

Ông đây không tiếp phụ tuyến.

[Có liên quan tới Phượng Từ mà cô cũng không tiếp à?] Hệ thống nghi hoặc.

Thời Sênh hừ lạnh, “Chẳng qua là có liên quan tới thân phận cơ thể mà hắn đang dùng, liên quan xu nào tới bản thân hắn chứ. Đừng có hố ta.”

Dù sao Phượng Từ không có bệnh về thể xác thì cũng sẽ có bệnh về tinh thần, cô đã quá quen rồi.

Thực quá quen rồi.

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh.

[…] Chủ nhân, ngài mau trở lại đi! Ký chủ đã thành tinh rồi!

Sau khi bị Thời Sênh đánh trận đó, mãi sau này cũng không thấy Đông Phương Hợi tới nữa.

Mà khảo thí tại Phượng gia cũng sắp bắt đầu.

Một tiểu thư suốt ngày chỉ biết trốn học như Thời Sênh làm cho không ít người mong chờ nhìn cô bị chê cười.

Vì sợ Thời Sênh bị người ta đánh trong niên khảo nên Phượng gia chủ không thể không có mặt.

Một gia tộc lớn như thế, người sử dụng ám chiêu cũng không ít.

Hôm tổ chức niên khảo, Phượng gia chủ bỏ ra một chút thời gian tới tọa trấn trường thi.

Thời Sênh ngồi ở một góc đằng sau, nhìn đám đệ tử đang đánh nhau trên sân.

“Tam tiểu thư…”

Không biết từ lúc nào mà bên cạnh Thời Sênh xuất hiện thêm vài người.

Thời Sênh liếc nhìn bọn họ, những người này cô có chút ấn tượng vì đã từng đi cùng tới Ma Diễm Lĩnh.

Thời Sênh ít khi xuất hiện ở Diễn võ trường, cho dù xuất hiện cũng chưa chắc gặp được bọn họ.

Cho nên từ sau khi trở về, đây là lần đầu tiên gặp lại nhau.

“Tam tiểu thư, ta là Phượng An, tiểu thư còn nhớ không?”

“Ừ.” Thời Sênh kiêu ngạo đáp một tiếng, “Muốn gì?”

“Không…” Phượng An lắc đầu, “Ta chỉ muốn tới chào Tam tiểu thư.”

Thời Sênh nghe vậy liền dịch chuyển tầm mắt về phía trước mặt, không có ý nói thêm gì với bọn họ.

Vài người hơi xấu hổ, cuối cùng cũng tìm vị trí ngồi xung quanh Thời Sênh.

Bọn họ nghĩ rằng sau khi trải qua chuyện lần trước, ít nhất Tam tiểu thư cũng sẽ coi bọn họ như người một nhà, cho dù không thu nạp về phe mình thì cũng sẽ để bọn họ hỗ trợ làm việc.

Nhưng mà sau khi quay về Phượng gia, dường như nàng đã quên hẳn chuyện này.

Người tham gia khảo hạch rất nhiều, Thời Sênh ngồi đến nhàm chán, lại lôi hạt dưa ra cắn.

[…] Ký chủ thật sự chưa từng đổi thói quen này dù tới thế giới nào, như thế có ổn không?

Một lời không hợp liền cắn hạt dưa là cái trò gì?

Còn nữa, hạt dưa của cô lấy ở đâu ra mà nhiều thế?

Đám người Phượng An nghe thấy thanh âm cắn hạt dưa thì cũng chẳng biết nói gì nữa, thời điểm căng thẳng này mà nàng còn có thể cắn hạt dưa được.

“Tiếp theo, Phượng An.”

Phượng An bị điểm danh, hắn lập tức đứng lên, đi về phía sân khấu.

Thực lực của Phượng An trong đám hậu bối ở Phượng gia coi như rất khá, nếu như thắng thì đãi ngộ năm sau sẽ được tăng lên, còn nếu bị đào thải sẽ phải sống trong hoàn cảnh rất khó khăn.

Ở một đại gia tộc như thế này, không có hậu trường cứng như nguyên chủ hay Phượng Kỳ Kỳ thì tất cả đều phải tự mình cố gắng mới có được tài nguyên.

Phượng An vượt qua khảo hạch, thoải mái quay về.

Những người khác chúc mừng Phượng An, nhưng sau đó lại bắt đầu lo lắng cho khảo hạch của bản thân mình.

“Lo lắng cái gì, dù sao cũng chỉ có hai kết quả, hoặc là thắng, hoặc là thua.” Thời Sênh cắn hạt dưa, tham gia thảo luận cùng bọn họ.

Thời Sênh vừa nói xong, đám người đang nói chuyện đều đồng loạt dừng lại, ai nấy trợn to mắt nhìn cô.

“Tam tiểu thư, sao tiểu thư không khẩn trương một chút nào vậy?”

“Khẩn trương làm gì?” Ánh mắt Thời Sênh đầy kiêu ngạo, “Ta thua cũng không bị trừ tài nguyên cơ mà.”

Mọi người: “…” Nói có lý như thế thì họ đỡ thế nào được?

Đây là sự khác biệt về có hậu trường và không có hậu trường.

Ai bảo người ta được sủng ái chứ.

“Tam tiểu thư, có cần người hầu không?” Bọn họ cũng muốn được thu lưu.

Thời Sênh bày ra vẻ mặt ghét bỏ, “Không thiếu.”

Mọi người bị ghét bỏ… Biết ngay là sẽ thế này, Tam tiểu thư sao có thể thiếu người hầu chứ?

“Muốn thắng à?” Thời Sênh đột nhiên lại hỏi.

Mọi người nhất trí gật đầu, đương nhiên là muốn rồi.

Đệ tử nào mà không muốn thắng ở niên khảo chứ? Đây chính là đại biểu cho đãi ngộ và thể diện năm sau của bọn họ đấy.

Thời Sênh xoay người, “Dạy các ngươi một cách.”

Mấy đôi mắt sáng lên, nhất thời đều nhìn về phía Thời Sênh, “Biện pháp gì?”

“Vênh váo.”

Mọi người: “…”

Đây là biện pháp gì?

“Mọi người khi bắt nạt kẻ yếu, ngươi càng sợ thì hắn sẽ lại càng tiến thêm một bước. Nếu ngươi tỏ ra không sợ, xuất ra bộ dáng chắc thắng, bọn họ sẽ sợ hãi ngươi, không dám ra tay. Việc các ngươi phải làm… là trong lúc họ kiêng kị mình thì một kích lấy mạng luôn.”

[…] Ký chủ lại nói hươu nói vượn, cô cho là ai cũng biến thái như cô à?

Mấy người kia nghe xong cũng đần mặt ra, không biết đầu ai nghĩ ra nhanh nhất, yếu ớt nói một câu: “Đồng tộc không được phép tương tàn.”

Quy củ này rất nhiều thế giới có, có thể cạnh tranh nhưng không cho phép đồng tộc tương tàn, bởi như thế sẽ làm thực lực tổng thể của gia tộc suy yếu.

“Dù sao ta chỉ nói biện pháp, còn có thể vận dụng hay không lại tùy vào từng người các ngươi.” Thời Sênh quay đi, tiếp tục cắn hạt dưa.

Sư phó đã mời vào tới cửa, tu hành thế nào phải dựa vào từng cá nhân thôi.

Bản cô nương đây chính là người mang chí lớn như thế.

[…] Ký chủ, cô thì có cái chí lớn gì? Dạy người cắn hạt dưa chắc? Tôi cảm thấy cô chưa uống thuốc, mau đi uống thuốc đi, đừng giả bộ nữa!

“Tam tiểu thư, có thể cho ta ít hạt dưa không?” Hắn muốn bình tĩnh một chút.

Vì thế, khu vực này liền phát triển một màn cắn hạt dưa tập thể.

Người xung quanh không ngừng nghe thấy thanh âm rắc rắc truyền tới thì không khỏi xấu hổ vô cùng.

Tràng cảnh nghiêm túc thế này mà các người lại có thể cắn hạt dưa tập thể.

Có thể tỏ ra khẩn trương một chút được không hả?

Rất nhanh, có người trong đội ngũ cắn hạt dưa bị gọi xuống. Hắn hít sâu một hơi, loay hoay đứng lên, hùng hổ tiêu sái đi xuống.

Loại khảo hạch này thường thì thực lực sẽ tương đương nhau, bình thường mọi người đều hiểu rõ, nhưng thấy đối thủ đi xuống với bộ dáng chắc thắc thì sẽ có cảm giác bồn chồn và nghi ngờ.

Hai bên chỉ cần có mặt thì khảo hạch sẽ lập tức bắt đầu.

Dựa theo lời Thời Sênh nói, nam tử vừa đi xuống liền đã dọa được đối phương, tốc chiến tốc thắng một cách dứt khoát.

Thực lực không cách nhau quá xa, ai cũng có khả năng thắng, cái quan trọng chính là tiên cơ và chiến thuật.

Hiển nhiên chiến thuật của Thời Sênh lúc này rất hiệu quả.

Mấy trận đấu kế tiếp, đám ngời này đều may mắn thông qua, chỉ có hai người bị đào thải. Mọi người an ủi bọn họ một phen, dù sao cũng có nhiều người thông qua, sau này chiếu cố cho họ chút là được rồi.

“Tiếp theo, Phượng Kỳ Kỳ, Phượng Chi Âm.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 639 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như Cách bảo vệ thư mục hiệu quả cho Windows và MacOS, ten tieng nhat hay chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.