Boss là nữ phụ

Chương 191: A từ, hẹn gặp lại! (7)

Người của Cửu U Điện đến làm mất danh dự là chuyện đại sự, phía học viện thể hiện vô cùng quan tâm.

Thời Sênh thực sự không gây họa nữa, nhưng cô vẫn bị người khác gây khó dễ.

Khi nhận được thông báo, ông chú phóng khoáng đã đi tìm Chung Thập Nhất đánh nhau, kết quả là bị ngược tơi tả quay về.

“Dao Quang, ta xin lỗi con.” Ông chú phóng khoáng khuôn mặt bi thảm như thể sắp tiễn Thời Sênh vào chỗ chết.

Được thôi, trong mắt họ chính là đi vào chỗ chết.

Điểm võ lực của Cửu U Điện, học viện Cửu Châu không thể bì được, đánh không lại người ta thì do dù bạn có là cường hào ác bá thì cũng phải nín nhịn.

“Thầy cũng bỏ cho Tần Lang Nguyệt một cái phiếu là được rồi.” Khóc cái quỷ gì!

Mỗi vị đạo sư đều có một phiếu bầu, người bị chọn, he he, coi như xui xẻo, yên tâm đi chết đi!

Còn lại là tập thể bỏ phiếu, bị bỏ phiếu sao?

Vậy chỉ có thể là do ngươi ăn ở không tốt.

“Nhưng…” Đại hán thô lỗ trưng ra bộ mặt ngứa đòn, “Ta đã dùng hết rồi.”

Thời Sênh: “...” Cái đồ thiếu não này!

Tuy không có phiếu của đại hán thô lỗ nhưng Tần Lang Nguyệt vẫn bị bỏ phiếu tập thể, trở thành một thành viên của đội quân đi vào chỗ chết.

Vào ngày người của Cửu U Điện đến, toàn bộ học viện đều chìm đắm trong tâm trạng bị kìm nén.

Đối phương đến để làm mất mặt học viện, chỉ nghĩ đến đã thấy chẳng vui vẻ gì, bầu không khí không thể không u ám.

Thời Sênh không tới xem náo nhiệt, cô đang giết người.

Giết ai?

Không biết là do ai phái tới, dù sao cũng là người dâng đến tận cửa, không giết thì quá phí.

Thời Sênh giơ thiết kiếm lên nhẹ nhàng ra tay giết người, thanh kiếm đó uống máu xong toàn thân kiếm lóe lên ánh sáng màu đỏ quỷ dị, khi vẫy vẫy, ánh sáng màu đỏ thoáng ẩn thoáng hiện trong không khí.

Sau khi Thời Sênh chém xong người cuối cùng, một cước đá bay tên đó đi, tên đó trợn mắt nhìn không thể tin được, dường như không thể ngờ mình lại chết như vậy.

Thời Sênh nhìn thanh thiết kiếm, khẽ khom người xuống lau sạch lưỡi kiếm, màu máu trên thiết kiếm mất đi, khôi phục lại bộ dạng thanh thiết kiếm bình thường.

Chỉ có hai kẻ đến giết cô, giết xong ném xác cũng rất tiện lợi, Thời Sênh một tay lôi một người đi về phía rừng sâu.

Học viện Cửu Châu vốn rộng lớn, chỉ mảnh rừng này đã đủ để con người ta hoa mày chóng mặt, Thời Sênh ném người vào trong rừng sâu, vỗ vỗ tay, chuẩn bị rời khỏi.

Vừa quay đầu cô liền bắt gặp một đôi mắt đen kịt đang ánh lên ánh sáng u ám, chủ nhân của đôi mắt ấy đang đứng sau lưng cô, không hề lên tiếng, một thân áo đỏ vô cùng chói mắt.

Đệch, đi mà không phát ra tiếng động gì, ngay cả chút hơi thở cũng không có, là quỷ chắc?

Theo phản xạ có điều kiện, Thời Sênh rút kiếm ra chém về phía đó, người kia lại giống như u linh bay sang một bên khác, là bay thật đó nha, hơi nữa tốc độ còn rất nhanh, áo choàng màu đỏ rát ra tiếng rít khe khẽ trong không khí.

[Nhiệm vụ ẩn giấu: Bên nhau trọn đời]

Thời Sênh rút kiếm, chém vào một cái cây ở bên cạnh.

“Rắc rắc… rắc…. cạch cạch …..” Cái cây cũng đổ xuống kèm theo âm thanh làm lũ chim đang đậu trên cành sợ hãi vội vã vỗ cánh bay đi mất.

[Mục tiêu nhiệm vụ: Bộ Kinh Vân. Bên nhau trọn đời - nghĩa trên mặt chữ.]

Thời Sênh không có phản ứng gì, cũng không thèm thầm chửi rủa trong lòng, Hệ thống có lấy làm lạ liền hỏi một câu siêu ngớ ngẩn.

[Ký chủ? Cô không chửi thề nữa à?]

“Hôm nay không muốn chửi thề.” Thời Sênh thu kiếm, ánh mắt dõi theo thân ảnh màu đỏ ở nơi xa kia, hắn đang bay lơ lửng trên hai thi thể cô vừa ném.

Sau đó, cô thấy hắn giơ tay, từ trong hai bộ thi thể bay một đoàn sương trắng rồi nhanh chóng bị hắn hút vào lòng bàn tay.

Thời Sênh: “…” Hắn không những là một tên thần kinh, mà còn là một tên thần kinh luyện tà công.

Đã nói hắn là kẻ chỉ thích ru rú ở nhà cơ mà?

Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây hả "chời"?

Không lẽ sau này cô phải nuôi một tên thần kinh như này sao?

Sau khi Bộ Kinh Vân thu tay lại, hai bộ thi thể trên mặt đất nhanh chóng biến thành bột, chỉ còn lại hai bộ y phục.

Hắn quay đầu nhìn Thời Sênh.

Khuôn mặt của Bộ Kinh Vân có thể nói là điên đảo chúng sinh, còn mặc một thân áo đỏ, nếu không nhìn kỹ còn cho rằng là một đại mĩ nhân.

“Làm gì vậy?...” Thời Sênh lùi về sau một bước, con mẹ nó, sao ánh mắt hắn nhìn cô như thể đang nhìn đồ ăn vậy hả?

Thời Sênh nắm chặt lấy thanh thiết kiếm, nếu hắn còn dám động, cô sẽ chém hắn ngay lập tức!

“Điện chủ? Điện chủ ở đây!” Mấy bóng người không biết từ đâu chui ra, như một bầy ong lao về phía Bộ Kinh Vân.

“Điện chủ tại sao lại ăn uống tùy tiện rồi?”

“Điện chủ, người mau nôn ra đi.”

Thời Sênh ngơ ngác nhìn đám người đó hoa chân múa tay ấn Bộ Kinh Vân xuống, sau đó hai đám mây trắng từ trong lòng bàn tay hắn lại rơi ra.

Loại hành vi đại nghịch bất đạo này đáng ra phải lôi ra trảm mới đúng!

Nhưng Bộ Kinh Vân lại không có phản ứng gì, để mặc cho đám người đó chỉnh lý lại áo quần cho hắn.

“Bắt về.” Bỗng nhiên, Bộ Kinh Vân giơ tay chỉ về phía Thời Sênh.

Mấy người đó xếp hàng chỉnh tề nhìn về phía Thời Sênh, lần lượt lộ ra ánh mắt thương cảm, hai người trong số đó nhìn cô rồi tiến lại gần.

“Cô nương, được Điện chủ để mắt đến là phúc phận của cô, xin cô nương yên tâm, chúng tôi sẽ bồi thường thỏa đáng cho người nhà cô.”

Thời Sênh: “…”

Ta đây không cần thứ phúc phận ấy.

Cảm ơn toàn thể gia đình ngươi!

Thời Sênh cầm thiết kiếm xông thẳng qua đó.

Bắt về! Bắt ông nội nhà ngươi! Xem cô là con chuột bạch chắc?

Thời Sênh ra tay rất dứt khoát, không chút nương tay, hơn nữa còn tấn công rất gian trá, hai người đó còn chưa kịp nhìn rõ Thời Sênh ra tay thế nào đã nằm trên mặt đất rồi.

Khi điểm vũ lực không ngang bằng thì phải đấu bằng tốc độ.

Thời Sênh sầm mặt nhìn Bộ Kinh Vân, đột nhiên nhằm vào người bên cạnh hắn.

Những người còn lại kinh ngạc: “Bảo vệ điện chủ!”

Nhưng có khá nhiều người, điểm võ lực của Thời Sênh không sánh được, cô lấy ra quả cầu nhỏ màu tím chứa sấm sét, dẫn dụ mấy người đó sang bên cạnh, trực tiếp dẫm đạp mấy người bọn họ xuống chân.

“Bùm!”

“Bùm!”

Mặt đất rung mạnh khiến bầy chim sợ hãi bay mất, Thời Sênh nhân cơ hội đó tiến đến bên cạnh Bộ Kinh Vân, giải quyết người đứng bên cạnh hắn rồi túm hắn lên thiết kiếm, bay ra ngoài bìa rừng.

Bộ Kinh Vân định phản kháng, nhưng còn chưa phản kháng được bao lâu đã bị Thời Sênh áp xuống dưới thân, “Bị thương rồi thì đừng động đậy lung tung, cẩn thận ta giết chết ngươi.”

Vừa nãy, khi đám người đó ấn Bộ Kinh Vân xuống, cô nhìn thấy Bộ Kinh Vân muốn phản kháng nhưng dường như không có lực.

Nhưng hắn lại có thể bay lên, chứng tỏ không phải không có tu vi mà chỉ có thể là bị thương.

Bộ Kinh Vân trợn trừng mắt nổi giận, “Ngươi có biết bản tôn là ai không?”

“Ta không quan tâm ngươi là ai, chỉ biết bây giờ ta muốn cướp ngươi về làm áp trại phu quân của ta, ngoan nào, nếu không ta sẽ giết chết ngươi.” Thời Sênh vỗ vỗ mặt Bộ Kinh Vân, “Khi nào về ta phải cho ngươi uống thuốc mới được, nếu không ngươi lại chạy lung tung.”

Ừm, chủ ý này tuyệt lắm!

Quả nhiên rất thích xã hội không có pháp luật này!

[…] Hệ thống đã khóc ngất trong nhà vệ sinh.

Từ sau khi thành danh, Bộ Kinh Vân chưa từng bị sỉ nhục như thế. Nữ nhân này lại dám nói muốn hắn làm áp trại phu quân của cô, sau đó động chút là đòi giết hắn, còn đối xử với hắn thô bạo như vậy nữa…

Người đâu, hắn muốn xử trảm nữ nhân này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 15 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như de 2 tap van tot nghiep thpt co dap, dan y thuyet minh chiec ao dai van 8 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.