Boss là nữ phụ

Chương 1928: Sinh tồn trên sa mạc (6)

Thời Sênh thực sự không ngờ đại minh tinh kia không tìm mình gây rắc rối nữa. Cô lượn lờ xung quanh đó một lúc cũng không thấy người đâu nữa.

Thời Sênh thầm nghĩ có lẽ đại minh tinh kia đang cố nén để chờ thời cơ.

“Chị ơi...” Cậu nhóc đen nhẻm cầm mấy thứ đồ ăn không rõ là cái gì đứng cách Thời Sênh không xa lắm, có vẻ nhút nhát nhìn cô, “Đây là đồ ăn đội trưởng Giản sai em đưa đến cho chị.”

Đồ ăn?

Mấy ngày liền không cho ông đây ăn gì, hôm nay có sợi dây thần kinh nào bị ráp nhầm rồi chăng, lại đi mang đồ ăn đến cho ông cơ à.

“Không cần.” Thời Sênh từ chối.

Đôi môi cậu nhóc khẽ cử động, dường như muốn khuyên nhủ cô, nhưng cuối cùng không nói được thành lời. Cậu nhóc đứng đó do dự một hồi, cẩn thận lại gần, “Họ nói chị là thần tiên?”

Vẻ mặt Thời Sênh nghiêm túc, “Đúng vậy.”

Cậu nhóc lại tiến gần thêm mấy bước nữa, giọng nói càng nhỏ hơn, giống như sợ sẽ đắc tội với cô vậy, “Chị có thể chứng minh được không?”

Thời Sênh hừ một tiếng, đi vào lối đi chật hẹp, “Tại sao ta phải chứng minh cho nhóc biết. Nhóc thích tin thì tin.”

Cậu nhóc cầm thứ đồ ăn đen nhẻm kia, đứng tại chỗ do dự một lúc, rồi đi theo Thời Sênh.

Thời Sênh đi hơi nhanh, cậu nhóc có vẻ không theo kịp. Càng đi về phía trước lại càng tối, gần như không nhìn thấy gì, cậu nhóc đi rất lảo đảo, mấy lần đụng vào vách tường bên cạnh.

Nơi thông vào lối đi này ở bên trên đã chất đầy cát dày, Thời Sênh đi từ lối đi kia ra, bên ngoài đang là buổi chiều, ánh mặt trời chói chang chiếu vào, thiêu đốt trên mặt đất, hơi nóng cuồn cuộn tới như sóng biển.

“Chị... đi lên đây làm gì?” Cậu nhóc đứng ở dưới, giọng nói buồn bực hờn dỗi truyền đến.

“Ngắm phong cảnh.”

Cậu nhóc như bị sét đánh, bên ngoài cát vàng ngút trời, phong cảnh có gì đáng xem chứ. Tư duy của thần tiên chẳng lẽ khác với người thường?

Thời Sênh đứng dưới bãi cát vàng suy nghĩ về cuộc đời. Cát đá đập vào mặt khiến cô đau đớn, nhưng cô dường như vẫn không hề có phản ứng gì, ánh mắt giống như đang tìm kiếm thứ gì ở trong cát vàng.

[Ký chủ cô đang làm gì vậy?]

Vẻ mặt Thời Sênh trầm tư, “Cảm nhận sự ầm ĩ của gió cát.”

[Nói tiếng người đi.] Ký chủ thi thoảng lại lên cơn khiến nó cũng thấy rất tuyệt vọng.

Thời Sênh giơ tay lên vuốt mặt, “Có thứ đang đến.”

Tuy không biết là thứ gì, nhưng cô cảm nhận được sự nguy hiểm. Đa số thời điểm, trực giác vẫn luôn có ích, cho nên Thời Sênh quyết định – chạy thôi!

“Chị đi đâu thế?” Cậu nhóc thấy Thời Sênh rời đi, chạy mấy bước đuổi theo, vừa lên đã bị gió cát đập vào miệng, “Khụ khụ... chị muốn đi đâu? Chị đừng có đi lung tung... khụ khụ... dễ bị lạc lắm đấy.”

Giọng cậu nhóc bị gió cát thổi nên có chút vỡ vụn, âm cuối không phát ra được đã biến mất luôn.

Thân ảnh Thời Sênh bị gió cát thổi đến mức mơ hồ, giống như ngắm hoa trong sương mù. Cậu nhóc đã thiếu dinh dưỡng lâu năm, thân ảnh đó vừa mới bị gió thổi đã bắt đầu lắc lư, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cát thổi bay.

Khi cậu nhóc muốn quay về thì đã không kịp nữa. Cậu không tìm được đường lên. Thứ duy nhất có thể nhìn thấy rõ được là thân ảnh mơ hồ phía trước. Cậu nhóc cắn răng, rồi đi theo thân ảnh mơ hồ đó.

...

Rõ ràng vẫn là buổi chiều, nhưng chỉ trong nháy mắt bầu trời đã dày đặc mây đen, sấm nổ đùng đoàng, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa xuống được.

Chiếc vòi rồng khổng lồ hình thành bởi vô số cát vàng từ phía chân trời cuộn đến, khí thế đó dường như muốn hủy diệt cả đất trời.

Hướng vòi rồng đi đến vừa hay là nơi lánh nạn đội ngũ Giản Ý đang dừng chân. Vòi rồng mạnh mẽ như vậy, trạm tàu ngầm đã lâu năm chưa được tu sửa chắc chắn sẽ không thể chống cự được.

Người của Giản Ý cũng đã phát hiện ra vòi rồng. Họ đã lăn lộn trong sa mạc bao lâu rồi, không thể không biết vòi rồng này đáng sợ như thế nào. Cho nên sau khi phát hiện ra vòi rồng, họ ngay lập tức bắt đầu rút đi chỗ khác.

Vòi rồng đến quá nhanh, họ không thể chuyển tất cả đồ đi. Tất cả mọi người đều ra quân với hành trang nhẹ nhàng, chỉ mang theo thức ăn và nước uống là những thứ quan trọng nhất. Một đoàn người chạy trốn trong bão cát.

Bên phía Thời Sênh ban đầu chạy trước nhưng đến cuối cũng quay ngược trở lại, bởi vì cô phát hiện ra bên kia cũng có một vòi rồng đang đến, hơn nữa khí thế còn đáng sợ hơn cả vòi rồng bên này.

Cậu nhóc như con lật đật đi theo cô, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơn cuồng phong cuốn mất.

Hai đội ngũ tập kết trên một cồn cát.

“Tiểu Nguyên, sao em lại chạy đến đây?” Giản Ý vừa nhìn thấy cậu nhóc đã nổi giận, vừa rồi vì tìm cậu nhóc này, họ đã chần chừ lại một lúc lâu.

“Em...” Thân hình cậu nhóc lắc lư, gương mặt hổ thẹn.

“Đội trưởng Giản, rời khỏi nơi đây đã rồi nói sau.” Một người đứng sau nhắc nhở, “Vòi rồng sắp đến đây rồi.”

“Còn không mau quay lại!” Giản Ý lạnh mặt quát tháo, nhưng không khó nhận ra rằng cô ta đang lo lắng cho cậu nhóc này.

Cậu nhóc nhanh chóng quay trở lại trong đội ngũ. Giản Ý liếc nhìn Thời Sênh, gió cát thổi quần áo cô bay phần phật, thế nhưng cả người vẫn không hề bị ảnh hưởng bởi gió cát, vững như bàn thạch.

“Không được qua bên đó!” Cậu nhóc gào lên.

Giản Ý ngẩn ra giây lát, sau đó nhanh chóng hiểu ý cậu, “Đi về bên này.”

Một đám người dìu dắt nhau, để tránh bị gió cát thổi bay, đi vô cùng vất vả.

Thời Sênh ung dung nhàn nhã đi bên cạnh họ. Nếu không phải là gió cát không ngừng thổi quần áo cô bay phần phật thì có lẽ không ai cảm thấy cô đang đi trong gió cát, mà mà đang đi dạo tản bộ trong vườn hoa.

Trong đội ngũ có vài người từng cùng trong đôi ngũ với cô, lúc này đang đi ngay bên cạnh Thời Sênh. Tuy gió cát rất lớn, nhưng họ vẫn có thể nhận ra được Thời Sênh.

“Sao cô ta vẫn còn sống?”

“Sao tôi biết được...”

“Không phải là ma đấy chứ?” Có người lộ vẻ sợ sệt. Thời Sênh đi cũng không nhanh, nhưng vẫn có khoảng cách nhất định với họ. Gió cắt chặn lại, thân hình cô mơ hồ mông lung không nhìn rõ được, giống như quỷ mị.

Rõ ràng họ đã tận mắt nhìn thấy...

Sao cô ta lại xuất hiện ở đây chứ?

Có người phản bác, “Không thể nào, vừa rồi tôi nhìn thấy đội trưởng Giản nhìn cô ta mà.”

Tốc độ của Thời Sênh lúc nhanh lúc chậm. Có lúc cô đi phía trước họ, có lúc lại đi phía sau họ, cũng không khác gì so với xuất quỷ nhập thần, dọa cho đám người này sợ đến tè cả ra quần.

Không làm chuyện hổ thẹn thì không sợ ma gõ cửa.

“A!!!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, bị gió cát phân tách nên âm thanh càng chói tai hơn dội vào tai mọi người. Một bóng đen bị cuốn lên bầu trời, hút chặt vào trong vòi rồng, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng người đâu nữa.

Sau người đầu tiên gặp xui xẻo, nhanh chóng đã đến người thứ hai cũng bị hút vào vòi rồng theo cách tương tự như vậy, rồi biến mất trước mặt mọi người.

Sự việc xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức họ gần như không phản ứng lại kịp.

Sau hai ba tiếng kêu thảm thiết vang lên, họ mới hoàn hồn lại, tay nắm tay kết thành một hàng, để ngăn bị vòi rồng hút vào bên trong.

“Chẳng phải cô là thần tiên sao?” Không biết từ lúc nào Giản Ý đã đến bên cạnh Thời Sênh, gió cát gần như đã thổi gương mặt cô ta biến dạng.

Thời Sênh nhàn nhã nhìn cô ta xuyên qua gió cát, “Thế thì sao chứ?”

“Vậy cô có bản lĩnh khiến gió bão dừng lại đúng không?” Giản Ý nói.

Thời Sênh: “...” Thiên tai **, ** có lẽ còn có thể cứu, còn thiên tai này thì cứu thế qué nào được?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 16 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như hach toan mua hang duoc huong chiet khau thuong mai, tai khoan 211 tai san co dinh huu hinh chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.