Boss là nữ phụ

Chương 255: Thượng thân uy vu (5)

Xe ngựa dừng cách chỗ bọn họ. không xa, thế nhưng lại không có ai xuống xe cả, bọn họ đợi một lát,

vẫn không thấy có ai xuống xe, nhìn nhau mấy cái, cũng chỉ đành tản hết đi chổ khác.

Thời Sênh dựa vào xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần, Bích Hỷ pha trà ở bên cạnh.

Tuy rằng rất muốn phàn nàn, đến chỗ này pha trà với ở nhà pha trà căn bản là chẳng có điểm gì khác nhau cả.

Thế nhưng vừa thấy vẻ nhàn nhã đó của Thời Sênh, cô vân nhịn xuông không nói gì nữa.

Thời Sênh nán lại ở trong xe ngựa, người bên ngoài tụ họp càng lúc càng đông, nhưng không có ai tiến đến quấy rầy cô, trái lại chỉ chỉ chỉ trỏ trỏ xe ngựa buôn chuyện linh tinh.

Bích Hỷ lén lút kéo mành xe lên nhìn ra ngoài, nghe thấy mấy lời bàn luận thi thoảng lại truyền đến, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Bích Hỷ tức giận hất mành xe xuống, nói: “Điện hạ, rõ ràng là cái tên công tử của Lại bộ thượng thư đó xúc phạm đến người trước, mấy người này tại sao lại ăn nói huyên thuyên như thể chứ!”

Thật ra nếu là bọn họ bị trêu chọc, chưa biết chừng còn muốn tự sátấy chứ.

“Không được, bọn họ càng nói càng quá đáng...” Bích Hỷ nói xong liền muốn xuống Xe ngựa.

“Để kệ cho bọn họ nói đi.” Thời Sênh thờ ơ nói, “Người ghen ghét bản cung nhiều lắm, không cần phải vì bọn họ mà lãng phí tâm sức.”

Bích Hỷ đang trong cơn thịnh nộ đột nhiên như quả bóng bị xì hơi.

Điện hạngười còn có thể tự kỷ hơn được nữa không?

Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng kêu kinh sợ.

Bích Hỷ lập tức kéo mành nhìn ra bên ngoài thì thấy nước trong hồ nước phía xa bắn tung toé lên, kinh ngạc nói: “Ôi, có người rơi xuống nước rồi!”

“Đi xuống xem xem.”

Nghe thấy lời này, Bích Hỷ lập tức đỡ Thời Sénh xuông xe.

Mấy người lúc trước vẫn còn đứng đây chỉ chỉ trỏ trỏ xe ngựa, lúc này đều tập trung lại bên cái hồ nhỏ, dài cố ngóng xuống dưới hồ.

Thời Sênh nhờ vào thân phận công chúa, rất dê dàng đi được vào bên trong.

Người Xung quanh tự giác cách xa Thời Sênh, nên ngay sau đó bốn phía quanh cô hình thành một khoảng trống lớn.

Thời Sênh vô cùng vui vẻ, chẳng ai ghét chỗ rộng lớn cả.

Lúc này có hai người đang vùng vẫy trong hồ, một người là nữ chính, một người là cô nương váy xanh lúc trước vừa nói chuyện kia.

Hai người giãy giụa vùng vẫy ở trong hồ, người trên bờ luông cuống đi cứu bọn họ.

Cuối cùng vẫn là mấy vị công tử ở đằng xa nhìn thấy bên này có chuyện, chạy qua đây mới cứu được hai người lên.

NguyệtDao tóc tai bù xù, y phục ướt đẫm thế nhưng dáng Vóc chăng ra sao, nên không nhìn ra cái gì cả.

Cô nương váy xanh kia thì thê thảm, dáng người quá chuẩn, lúc này thời tiết không quá nóng thế nhưng y phục khá mỏng, bị nước làm ướt hết, lập tức cả thân hình quyến rũ gợi cảm đều bị lộ hết ra ngoài.

Không ít công tử chạy qua đây xem đều nhìn chằm chằm vào cơ thể cô nương váy xanh đó với ánh mắt không tốt đẹp gì.

Sắc mặt cô nương váy xanh trắng bệch, thẹn quá hoá giận trừng mây người đó.

Mấy cô nương có quan hệ tốt với cô nương váy xanh vội vàng chạy lên trên, dùng cơ thể để chắn cho nàng ta, còn có người cởi áo khoác ngoài trùm cho cô nương váy xanh.

Mấy người khác chỉ đành ngượng ngùng mà di chuyển tầm nhìn, mọi người đều quen biết nhau cả, quá đáng quá thì mất thân phận.

“Đang yên đang lành sao lại rơi xuống nước?” Mọi người bên cạnh cô nương Váy xanh bắt đầu hỏi.

“Còn không phải là do cô ta sao, đồ xúi quẩy. ” Cô nương váy xanh trừng Nguyệt Dao, “Đến đi đường cũng không nên hồn còn ra ngoài làm cái gì?”

“Ta không cố ý.” Nguyệt Dao không chịu tỏ ra yếu thế trừng lại, “Không phải ta cũng bị rơi xuống cùng cô đó hay sao?”

“Cô còn có lý lẽ không hả?” Cô nương váy xanh nhướng mày lên, “Ta thấy cô cố tình thì Có.”

“Ta không có” Vừa rồi cô thật sự không cố ý, ai mà biêt cô ta bị ngã, mà cô nương kia lại đúng lúc đứng ngay bên cạnh chứ.

“Đường bên đó rộng như vậy sao cô không đi lại muốn đi bên cạnh ta, cô không phải là cố ý thì là cái gì?” Cô nương váy xanh khá thông minh, nói chuyện đâu ra đấy.

Nữ chính lớn tiếng giải thích thế nhưng không ai nói giúp cô ta cả, mặt hơi tái đi.

Bởi vì cô ta gả cho Thương Lan, là bạch mã vương tử của tất cả các cô gái trẻ trong thành Trường An này, bọn họ không nhắm vào cô ta thì còn nhắm vào ai?

Hai người nói đi nói lại rồi thành động thủ, đáy lòng Thời Sênh lặng lẽ đếm.

Nữ chính và nữ phụ rơi xuống nước, nam chính nhất định sẽ xuất hiện.

Hoặc là giúp nữ chính, hoặc là giúp nữ phụ.

“Bốp!!” Trong lúc lôi kéo, Nguyệt Dao tát vào mặt cô nương váy xanh một cái.

Trong lòng Thời Sênh cũng vừa đếm đến con sô cuối cùng.

“Tướng quân Thương.......J)

Có người hô khẽ một tiếng, tự động nhường đường.

Một bóng người cao lớn anh tuấn từ đằng xa bước nhanh qua đây, không nhìn Nguyệt Dao mà trực tiếp ôm cô nương váy xanh kia lên.

“Thương Lan...” Nguyệt Dao hoang mang, giơ bàn tay ra, “Thiếp...”

“Đưa phu nhân về phủ” Thương Lan chỉ lãnh đạm phân phó một câu rồi bế cô nương váy xanh kia đi mất.

Cô nương váy xanh ôm vào cổ Thương Lan, trong lúc Thương Lan không nhìn thấy, đắc ý nhướng mày với Nguyệt Dao.

Nguyệt Dao tức giận sắc mặt hết xanh lại trắng, kết quả là vừa quay đầu liền nhìn thấy nụ cười châm biểm của Thời Sênh.

Đáy lòng cô ta đột nhiên dâng lên cảm giác tức giận.

“Thương phu nhân, cô nhìn điện hạ nhà chúng tôi như thế làm gì? Nhìn thấy điện hạ còn không hành lễ, đây là cách giáo dục của Thần quốc các người hay sao?” Bích Hỷ nghiêm túc lên tiếng, vế trước là chĩa mũi nhọn vào Nguyệt Dao, vế sau là nhắm vào những người khác.

Đột nhiên bị kéo vào, mấy người kia đều có chút tức giận trừng về phía Nguyệt Dao, sau đó không tình không nguyện hành lễ với Thời Sênh.

“Bái kiến công chúa Thanh Hoan.”

Công chúa Thanh Hoan là công chúa Nam Tấn, bọn họ là con cháu đại gia tộc của Thần quốc, nếu như bây giờ bị nắm nhược điểm thì sau này truyền ra ngoài, người mất mặt chính là bọn họ.

Thời Sênh không đáp lời, bọn họ cũng không dám đứng lên.

Nguyệt Dao cứng đơ đứng ở chỗ cũ, đại khái là không muốn hành lễ, thế nhưng những người bên cạnh không ngừng trừng mắt về phía cô ta.

Nguyệt Dao cảm thấy bản thân mình rất oan ức, rốt cuộc vì sao cô ta phải chịu sỉ nhục ở chỗ này cơ chứ?

Cô ta là thần tiên, đám người phàm ngu Xuân này.

“Nếu đã như thế, mấy người đều đứng đây cùng Thương phu nhân đi.” Thời Sênh lộ ra nụ cười ác ý, “Bất kính với bản cung, không đánh các ngươi đã coi như khai ân lắm rồi, không cần cảm tạbản cung”

Đám người đưa mắt nhìn nhau, lúc họ nghe đồn công chúa Thanh Hoan hung hăng ngang ngược, chỉ cần có lý là nhất định không chịu nhượng bộ, họ còn cho là nói quá lên thôi, hôm nay tận mắt mới thấy quả nhiên đúng là như vậy.

Chỉ vì An NguyệtDao không chịu hành lễ mà cả đám người đều phải chịu tội cùng.

Công chúa Thanh Hoan bọn họ không đắc tội nổi, thế nên thù hận chỉ có thể đổ lên người Nguyệt Dao.

Thời Sênh cũng không cho Nguyệt Dao cơ hội nuốt lời, trực tiếp quay người lên xe ngựa, kéo mành xe ra nói với mấy người ở bên ngoài: “Đứng hai canh giờ là được rồi, kẻ nào đi trước bản cung sẽ ở điện Kim Loan đợi kẻ đó.”

Có cơ hội giày vò mấy kẻ ăn nói huyên thuyên này, bản cô nương đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Bản cô nương thù rất dai.

Đáng tiếc, cô không phải là công chúa Thần quốc, nếu không bắt bọn họ quỳ xuống sẽ càng sảng khoái hơn.

Quần chúng vô tội: “...” Bọn họ chỉ là người Xem thôi mà, tại sao cũng phải chịu tội như thế?

Đứng bên cái hồ này hai canh giờ, đối với mấy công tử tiếu thư này đúng là tra tấn.

Nghe nói mấy người cơ thể yếu ớt quay về liền bị bệnh, phát sốt, cảm mạo. Thời Sênh còn đặc biệt phái người đi tặng quà, dặn bọn họ bình thường luyện tập nhiều hơn, mới thể mà đã sinh bệnh, cũng quá không chịu được gian khổ.

Đúng thế, đó chính là lời nói gốc, không trau chuốt gì hết.

Nghe xong mấy người đó vừa nhục nhã hổ thẹn vừa tức giận mà còn không phát được ra ngoài.

Sức khoẻ mình kém, lẽ nào còn có thể trách người khác sao?

Có điều cái danh xấu hung hăng càn quấy của Thời Sênh cũng từ từ lan đi khắp thành Trường An.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 15 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như nhac niem phat a di da 2011, nhung bai kinh sam hoi tong hop do thay thich tri thoat tung những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.