Boss là nữ phụ

Chương 444: Tần thời sơ ca (17)

Tửu lượng của Trần Khê bình thường, không bao lâu liền say. Cũng may anh bạn này không mượn rượu làm càn. Thời Sênh gọi điện cho bạn cùng phòng ký túc của hắn tới rước hắn về.

Chờ tống hắn về rồi, cô mới đứng dậy đi về một góc khác trong quán bar.

Thời Sênh chen qua đám người.

Ở quán bar có đủ các thứ mùi, vừa rồi ngồi lâu như thế, Thời Sênh cảm thấy rất khó thở. Cô vừa đặt mông ngồi xuống cạnh Tần Ca liền lập tức cầm lấy ly rượu trên bàn uống một ngụm.

“Khụ khụ…” Thời Sênh đặt ly xuống, “Thầy Tần, thấy uống cái gì thế này…”

Mẹ kiếp, quá khó uống.

Tần Ca nhìn cô, giọng nói lạnh lùng, xa cách: “Sao em lại tới đây?”

“Vì sao em không thể tới?” Thời Sênh nhíu mày.

Tần Ca liếc nhìn cô một cái, tiếp tục rót rượu.

Khác với Trần Khê, Tần Ca uống rượu nửa ngày mà sắc mặt vẫn không biến hóa gì. Đương nhiên cũng có thể là do ánh sáng ở quán bar nên Thời Sênh không thấy rõ được.

Một chai rượu nhanh chóng cạn giọt, Tần Ca cầm áo khoác đứng dậy, Thời Sênh đuổi theo sau.

Bên ngoài quán bar không biết đã mưa từ lúc nào.

Mưa phùn nhè nhẹ như vô số sợi chỉ bạc bay đầy trời, dưới ánh đèn ngũ sắc giống như đang phủ lên thành phố một tầng lụa mỏng, nhìn cái gì cũng mông mông lung lung.

Tháng ba, tháng tư, nhiệt độ giữa ngày và đêm chênh lệch rất nhiều, mưa xuống còn mang theo chút khí lạnh.

Bởi vì ban ngày hơi nóng nên Thời Sênh chỉ mặc một chiếc áo đơn. Lúc này vừa ra khỏi quán bar cô liền cảm thấy một luồng gió lạnh quấn lấy mình từ đầu tới chân.

“Mẹ kiếp, thời tiết quỷ gì đây, thầy Tần…”

Thời Sênh quay đầu, làm gì còn có thầy Tần nào ở bên cạnh nữa.

Thầy Tần đã ra ngoài rồi…

Thời Sênh: “…” Chẳng có tí bản sắc đàn ông nào?

Thời Sênh nghĩ nghĩ rồi đuổi theo, hình như Tần Ca có điểm không ổn.

Hai người một trước một sau, hàng quán trên đường đã đóng cửa hết. Thời Sênh không thể nào tìm được chỗ bán ô.

Thời Sênh chạy chậm vài bước, nắm lấy ống tay áo của Tần Ca: “Này, thầy Tần, thầy sẽ không định dạo bước trong mưa đấy chứ?”

Chẳng lãng mạn tí nào đâu.

Chuyện lãng mạn nhất là phải ở trên giường.

Khụ khụ, đứng đắn chút.

Tần Ca quay đầu, có lẽ hắn không nghĩ Thời Sênh vẫn đi theo mình. Hắn dừng lại, cởi áo khác, phủ lên vai cô: “Về trường đi, đừng đi theo tôi.”

Thời Sênh bĩu môi: “Thầy Tần, xin thầy nhìn lại giờ giấc đi, thầy bảo em trèo tường vào à?”

Tần Ca nhìn đồng hồ theo bản năng.

Đã gần 12 giờ đêm rồi.

Sắp sang ngày mới rồi.

“Về…” Nhà của tôi.

Nhưng nhà hắn giờ đã không về lại được nữa rồi.

“Ting ting ting…”

Tiếng còi xe réo rắt truyền tới. Một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng lại bên đường, cửa kính xe kéo xuống một nửa, lộ ra khuôn mặt một cô gái xinh đẹp ngồi bên trong.

Tần Hân.

Tần Hân dường như mới trở về từ một bữa tiệc xa hoa nào đó, trang điểm rất đẹp. Cô ta hạ giày cao gót bước xuống xe, mở một cái ô màu lam nhạt đi về phía Tần Ca.

Thời Sênh nắm chặt lấy cánh tay hắn theo bản năng.

Có kẻ yêu diễm đê tiện dám đến cướp người với cô.

Kiếm của ông đâu?

Tần Ca cảm nhận được lực tay của người bên cạnh, đáy lòng có chút thoải mái.

“Tần Ca.” Tần Hân không thèm nhìn Thời Sênh, chỉ nhìn Tần Ca đầy tình ý, “Em tới đón anh, về nhà với em đi.”

“Còn lâu.” Thái độ của Tần Ca vẫn cứng đầu như trước.

Nghe được câu trả lời của Tần Ca, Thời Sênh liền bước lên, thân mình nhỏ nhắn chắn trước mặt hắn, “Người đẹp này, thầy Tần bị tôi bao rồi, cô muốn bao anh ấy thì mời ra đằng sau xếp hàng.”

Thầy Tần bị bao dưỡng. “…” Hắn bị cô bao khi nào chứ?

Tần Hân không thèm quan tâm tới Thời Sênh. Cô ta đã điều tra rất rõ ràng những người mà Tần Ca hay gặp ở trường rồi.

Kiều Sơ, con gái của một ông chủ nhỏ, cô ta chỉ cần nói một câu cũng đủ để làm họ phá sản.

Tần Ca vĩ đại thế nào, cô ta là người rõ ràng nhất. Sự vĩ đại của hắn sẽ thu hút rất nhiều người, nhưng những người này sẽ không phải người có thể đứng cạnh hắn tới cuối cùng.

Chỉ có cô ta. Chỉ có Tần Hân mới xứng đôi với hắn.

Tần Hân cũng không thất thố như lần trước, bày ra vẻ tao nhã của một thiên kim tiểu thư. “Cô gái, giá trị con người của Tần Ca là bao nhiêu cô biết không? Dù cô có táng gia bại sản cũng không bao nổi anh ấy đâu. Tần Ca không phải là người cô có thể trêu đùa.”

“Táng gia bại sản tôi cũng chơi.” Sao cô có thể táng gia bại sản được chứ. “Đều là con người, sao lại không thể nghĩ tới chứ, hiện tại không phải đều nói tự do yêu đương, tự do cưới gả sao?”

So về vẻ kiêu ngạo, cuồng vọng, Thời Sênh có thể tự tin vỗ ngực nói mình là số một.

Tần Hân không muốn tranh cãi với Thời Sênh, cô ta mỉm cười: “Cô là Kiều tiểu thư đúng không? Nhà các cô chỉ làm ăn nhỏ, ngay cả giới thượng lưu còn chưa tiến vào nổi. Cô chắc chắn là muốn cướp người với tôi đấy chứ?”

Bà đây mà trâu bò lên thì Tần gia nhà cô có quỳ cũng không theo nổi.

Thời Sênh không thèm nói ra, bởi vì Tần Ca cũng mang họ Tần.

Thời Sênh hừ lạnh: “Tôi coi thường cái vòng luẩn quẩn thượng lưu gì gì đó của nhà cô. Cướp người chưa nói tới, căn bản vì anh ấy không phải người của cô. Cô có hiểu tự do yêu đương là gì không hả?”

Tần gia không phải là gia đình danh giá nhất, lấy bản lĩnh quay tiền của Thời Sênh, cho dù đi lên vị trí cao nhất cô cũng làm được.

“Kiều tiểu thư.” Sắc mặt Tần Hân thay đổi, trong giọng nói có vài phần uy hiếp. “Cô tùy hứng thế nào cũng được, nhưng Kiều gia có tùy hứng nổi cùng cô không?”

Thời Sênh nhướng mày: “Tần tiểu thư, cô tùy hứng thế nào cũng được, nhưng Tần gia có tùy hứng nổi cùng cô không?”

Không có Kiều gia thì tạo một cái là được, bản tiểu thư nhiều nhất là tiền.

Hai người nói chuyện rất nhanh, đến lúc này Tần Ca mới phản ứng lại được, vội vàng kéo Thời Sênh lại sau lưng mình: “Tần Hân, chuyện này không liên quan gì tới cô ấy.”

Động tác của Tần Ca dường như đã kích động Tần Hân, đáy mắt cô ta hiện lên vẻ độc ác: “Kiều tiểu thư, là cô tự tìm chết đấy.”

“Cô muốn làm gì hử?” Thời Sênh đẩy Tần Ca ra, hùng hổ đi về phía Tần Hân.

Trên mặt cô hiện ra nụ cười cổ quái, phối hợp với ngọn đèn đường ở sau lưng khiến cho chỉ trong nháy mắt, da đầu của Tần Hân run lên, thân mình không tự chủ được mà lui về phía sau: “Kiều tiểu thư, cô muốn làm gì?”

“Quan tâm làm gì.” Thời Sênh thản nhiên đáp, bước chân cũng không dừng lại, đi tới gần Tần Hân.

Đến tận khi Tần Hân cùng đường, chỉ có thể tựa lưng vào xe của mình, Thời Sênh mới đập tay lên cửa kính xe một cái, tư thế oai phong lẫm liệt.

Tay Thời Sênh nâng cằm cô ta, dáng vẻ lưu manh nói: “Tần tiểu thư, thì ra gan cô cũng chỉ được bằng ngần này thôi.”

Tần Hân cả người nhũn như con chi chi, vừa rồi cô gái này định giết cô ta sao?

“Giết người phạm pháp, yên tâm, cô lớn lên xinh đẹp như thế, tôi cũng không nỡ giết.”

Lời này còn có thể hiểu, nếu giết người không phạm pháp thì cô ta sẽ bị giết đúng không?

Một người bình thường không cùng đẳng cấp với mình, khi nhìn thấy cô ta thì nên sợ hãi, hâm mộ, tự ti, ghen tị mới đúng chứ?

Nhưng cô gái này chỉ có kiêu ngạo, không hề có chút sợ hãi hay ghen tị nào.

Hơn nữa…

Giống như một quả lựu đạn, động nhẹ là nổ, còn là loại nổ liên hoàn nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 15 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về phan tich ky thuat chung khoan trung binh dong va xu the, thong tu 244 nam 2009 huong dan sua doi bo sung quyet dinh 15 2006 btc chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.