Cả đời này không rời xa anh!

Chương 264: Nhịn một chút là được rồi


Nhịn một chút là được thôi!

Diệp Phồn Tinh rõ ràng có lựa chọn tốt hơn, nhưng vẫn lựa chọn cùng với Phó Cảnh Ngộ ở chung một chỗ, nhất là hôm nay, kết hôn, những người đó đều nhìn cô khinh miệt như vậy, cái này làm cho Phó Linh Lung làm sao không đau lòng?

Làm sao còn có thể đi so đo quá khứ của cô cùng Cố Vũ Trạch?

Triệu Gia Kỳ không dám tin nhìn Phó Linh Lung, một hồi lâu không biết nên nói gì nữa.

Phó Linh Lung nói: "cô cũng sấp tuổi Bảo Bảo nhà tôi, một cô bé, nên có bộ dạng của một cô bé, đừng suốt ngày tính kế hại người. Diệp Phồn Tinh nếu như đã gả vào Phó gia,là người của Phó gia chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào bắt nạt con bé, hy vọng cô sống an phận."

Phó Linh Lung nói xong, đi thẳng ra ngoài.

Triệu Gia Kỳ một mình ở trong phòng, nắm chặt tay, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Cô ta làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Phồn Tinh cuối cùng, lại tìm một cái núi dựa lớn như vậy, mình có cố gắng thế nào, cũng không làm gì được Diệp Phồn Tinh.

Phó Linh Lung từ phòng nghỉ đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đang ở cửa, tựa hồ là không yên lòng chuyện của Triệu Gia Kỳ.

Hắn nhìn thấy Phó Linh Lung, "Mẹ."

Phó Linh Lung đi tới, nhìn con mình, lúc trước không biết giữa Cố Vũ Trạch và Diệp Phồn Tinh xảy ra chuyện gì, làm rất nhiều chuyện làm cho hắn khổ sở.

Chị hướng về phía Cố Vũ Trạch ôn nhu nói, "nếu mệt, thì về nhà nghỉ ngơi trước đi."

Cố Vũ Trạch nói: "Triệu Gia Kỳ thế nào rồi?"

"Không có việc gì, mẹ nói chuyện với cô ta rồi." Ai mà chẳng có thể diện,chị tin Triệu Gia Kỳ cũng biết nặng nhẹ.

Nghe được mẹ nói như vậy, Cố Vũ Trạch cũng yên tâm một chút.

Cậu cùng Diệp Phồn Tinh kết hôn, hắn rất đau lòng.

Nhưng nếu như hôm nay hôn lễ thật sự xảy ra điều gì không may, hắn cũng sẽ không vui nổi..

Cũng may hết thảy mọi thứ, coi như sóng yên biển lặng mà hoàn thành.

Phó Linh Lung nói với Cố Vũ Trạch: "mẹ đi xem cậu con một chút, con đi về trước đi."

Nếu như là bình thường, chị sẽ bảo Cố Vũ Trạch cùng mình đi xem, hiện tại chị đã biết chân tướng, liền không làm những chuyện dư thừa này nữa.

Phó Linh Lung đến phòng nghỉ, mới vừa đẩy cửa ra, chưa thấy Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đâu, đã nghe thấy tiếng của hai người từ bên trong truyền tới.

Phó Cảnh Ngộ trầm thấp nói, "Như thế nào đây? Thoải mái hay không?"

"Chỉ hơi đau một tí thôi..."

"Không sao, nhịn một chút là được thôi."

Diệp Phồn Tinh đột nhiên hét lên một tiếng, "A... Đau quá đi mất!"

"..." Nghe đến đó, Phó Linh Lung không dám tin trợn to hai mắt.

Mặc dù hôm nay là ngày kết hôn của hai người, nhưng, ở trong phòng nghỉ ngơi liền làm chuyện đó, có phần quá khoa trương rồi!

Chị vội vàng lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Một giây kế tiếp, không nhịn được cười thầm trong lòng, Cảnh Ngộ của chị lên được rồi sao?

Không tệ không tệ, chị còn đang tưởng tượng ra cảnh con của Phó Cảnh Ngộ ríu rít gọi chị là bác.

"Đại tiểu thư." Tưởng Sâm đi tới, nhìn thấy Phó Linh Lung đứng ở cửa,hiếu kỳ hỏi: "chị làm sao còn không vào trong?"

"Tôi vừa mới vào rồi." Phó Linh Lung chuẩn bị đi làm việc chính sự, một hồi nữa trở lại.

Tưởng Sâm có chút kỳ quái nhìn lấy Phó Linh Lung, không để ý chị, liền muốn vào cửa đi tìm Phó Cảnh Ngộ, đột nhiên lại bị Phó Linh Lung gọi lại, "Tưởng Sâm."

"Đại tiểu thư?" Tưởng Sâm dừng bước lại, khó hiểu nhìn Phó Linh Lung.

Phó Linh Lung trực tiếp tới, kéo cánh tay của anh ta kéo đi, "Tôi có chút chuyện cần cậu giúp."

Khó lắm người ta mới làm "Chính sự", để cho Tưởng Sâm lúc này vào trong, đây không phải là phá hoại sao?

Chương hôm nay đã trả đủ, nhưng mọi người yên tâm, như đã hứa từ năm ngoái, sữa sẽ lì xì cho mọi người thêm từ 2 đến 3 chương, nhớ chờ đọc chương mới nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như vua a xa the sam hoi, kinh phat cho nguoi tai gia Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status