Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc

Chương 11: Một bạt tai



Nhìn Tôn Tuệ San rời đi, thân thể Tả Tình Duyệt trong nháy mắt lạnh như băng, bọn họ công khai ở trước mặt cô như vậy. Tôn Tuệ San nói tùy thời chờ điện thoại của anh, thế mà anh lại không có bất kỳ trả lời nào, không cần trả lời, cô cũng biết đáp án của anh là gì!

Mới vừa rồi bọn họ đã vậy! Anh cần gì phải để ý có thêm một người phụ nữ ấm giường!

"Lần này anh hài lòng chứ?" Tả Tình Duyệt tránh ra khỏi tay của anh, cô biết anh muốn nhục nhã cô, mục đích của anh đã đạt tới, từ khi đi vào lễ đường, số mệnh cô đã định phải bị anh làm thương tích đầy mình!

"Biểu hiện của cô... Không tệ!" khóe miệng Cố Thịnh nhếch lên vẻ tàn nhẫn, đưa tay nâng cằm của cô lên, ép cô nhìn vào đôi mắt sắc bén của mình. Từ trong mắt của cô, anh thành công thấy được bi thương, nhưng, việc này vẫn chưa đủ, so với thù hận của anh, những thứ cô nhận được đều là tảng băng ngầm, trong ánh mắt ngưng tụ lại sự âm trầm, "Cô nói xem tôi nên thưởng cho cô như thế nào?"

Giọng nói lạnh lùng khiến cả người Tả Tình Duyệt run rẩy, trong lòng theo bản năng co rụt lại, thưởng? Ác ma này có thể cho cô phần thưởng gì chứ? Chỉ tiến thêm một bước nhục nhã mà thôi! Quật cường mở to mắt, cô không muốn nhìn thấy gương mặt mình yêu trước kia dùng vẻ mặt tàn khốc đối mặt với cô.

Hành động như vậy khiến Cố Thịnh có chút không vui, không chút nào thương tiếc kéo mặt cô qua, anh không nghĩ đến sự quật cường của cô lại hết sức hấp dẫn người!

Vội vàng không kịp chuẩn bị bắt lấy môi của cô, cuồng bạo giày xéo môi anh đào kiều diễm kia, hơi thở bá đạo khiến Tả Tình Duyệt cảm thấy sợ hãi, giữa mơ hồ, cô lại ngửi thấy mùi hương của một người phụ nữ khác trên người anh. Đầu oanh một tiếng, cô theo bản năng muốn tránh thoát, nhưng là, lồng ngực anh giống như bằng tường đồng vách sắt, cô cố gắng thế nào cũng rung chuyển không được!

Dưới tình thế cấp bách, tay nhỏ bé của Tả Tình Duyệt vung lên, chát một tiếng, thanh âm thanh thúy nhưng không vui tai vang lên, trên mặt truyền tới đau đớn khiến Cố Thịnh bỗng chốc buông môi cô ra.

"Con đàn bà ghê tởm!" Cố Thịnh hung hăng cầm cổ tay của cô, cắn răng nghiến lợi nói, phụ nữ dám đánh anh, Tả Tình Duyệt cô chính là người đầu tiên!

Được lắm! Nếu dám đánh anh, đương nhiên phải có năng lực chịu đựng cái giá cao của việc đánh anh!

Tả Tình Duyệt cũng không dám tin tưởng mình thật đã đánh anh, nhưng cô cũng không có hối hận. Cái tát này, quả thật làm cho trong lòng của cô thoải mái rất nhiều! Chỉ là, nhìn sắc mặt trầm xuống của anh, cô biết, nghênh đón mình, sẽ là quẫn cảnh càng tàn khốc hơn.

Khi cô cho là mình sẽ bị ác ma này hủy đi không còn một miếng da, một hồi chuông điện thoại di động vang lên nhất thời hóa giải không khí đè nén giờ phút này. Trong mắt Cố Thịnh thoáng qua vẻ tối tăm, hung hăng trợn mắt nhìn Tả Tình Duyệt một cái, nổi giận tiếp điện thoại, "Tốt nhất là có chuyện quan trọng!"

Lời vừa dứt, Tả Tình Duyệt lại nhìn đến sắc mặt của anh càng thêm trầm xuống, cả người tản mát ra sự lạnh lẽo làm lòng người sợ hãi, trong mơ hồ mang theo vài phần ân cần, nói với đầu kia điện thoại, "Tôi biết rồi, tôi sẽ lập tức tới ngay!"

Nói xong vội vàng cúp điện thoại. Cố Thịnh đang vội vã muốn rời đi, lại nghĩ đến Tả Tình Duyệt, thân hình cao lớn lập tức dừng lại, quay đầu lại nhìn người phụ nữ đang nhìn anh, ý hận trong mắt tựa hồ càng thêm nồng đậm.

"Tả Tình Duyệt, nhớ một tát hôm nay của cô. Tôi sẽ đòi lại từng chút từng chút trong cuộc sống sau này của cô!" Thanh âm như ác ma của Cố Thịnh vang vọng bên tai Tả Tình Duyệt, khi Tả Tình Duyệt phản ứng, anh đã sớm biến mất ở hành lang giống như một cơn gió lốc.

Nhìn hành lang trống rỗng, thân thể Tả Tình Duyệt lập tức xụi lơ xuống, thật giống như thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải Cố Thịnh có việc gấp, bây giờ có phải mình đang chịu đựng sự trả thù của anh hay không?

Khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ, cô biết mình trốn không thoát, nhưng, cũng không hi vọng ở trong nhà cha mẹ, khiến cho bọn họ phát hiện tình cảnh của cô!

Đồng thời, cô cũng biết, cuối cùng mình vẫn phải về biệt thự sang trọng kia, chịu đựng sự trả thù của anh! Bởi vì cô không có lựa chọn nào khác!

Sau khi Cố Thịnh rời đi, Tả Tình Duyệt cũng tìm cớ rời đi biệt thự Tả gia. Tài xế đã chở Cố Thịnh rời đi, Tả Tình Duyệt uyển chuyển cự tuyệt ý tốt muốn chở cô về của vợ chồng họ Tả, cô muốn tìm một chỗ yên tĩnh một chút.

Gọi một chiếc xe taxi, Tả Tình Duyệt đi tới căn cứ bí mật của cô, đó là một phòng nhạc, mỗi khi không vui vẻ, cô đều muốn tới nơi này chữa thương.

Đẩy cửa ra, nhân viên quen thuộc trong tiệm dẫn cô đến vị trí cô thích, ngồi trước đàn dương cầm, đôi tay đặt trên nút trắng đen, chậm rãi nhắm mắt lại, giống như tất cả thống khổ đều biến mất trong nháy mắt sau khi cô đàn ra một khúc dễ nghe.

"Ba ba..." Tiếng đàn kết thúc, một hồi tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, khiến Tả Tình Duyệt giật mình, quay đầu. Đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông cao lớn anh tuấn, mặc trang phục bình thường đi về phía mình, nụ cười trên mặt anh ta khiến cô như đặt mình trong ánh mặt trời, làm cho người ta ấm áp như tắm gió xuân.

"Tiểu thư đàn dương cầm thật hay, cô có đồng ý đàn với tôi một bài không?" ánh mắt dịu dàng của Cận Hạo Nhiên khóa chặt cô gái ngồi ở trước dương cầm, chỉ với một cái nhìn, anh đã nhận ra cô là ai!

Nụ cười của anh ta khiến Tả Tình Duyệt nhất thời hôn mê, căn bản không nghe rõ anh ta nói cái gì, đợi cô phản ứng kịp, người đàn ông kia đã ngồi ở bên cạnh mình.

"Có thể bắt đầu rồi! Duyệt Duyệt." Cận Hạo Nhiên cười, thanh âm như nước chảy, trong suốt dễ nghe, khiến Tả Tình Duyệt bỗng chốc thức tỉnh.

"Đợi chút, bắt đầu cái gì?" trên mặt Tả Tình Duyệt thoáng qua vẻ lúng túng, không chút nào chú ý anh ta gọi mình thế nào, giật mình vì hành động vừa rồi của mình, trong lòng ảo não. Sao cô dễ dàng bị nụ cười của một người xa lạ mê hoặc như vậy? Cô kinh dị phát hiện, mình đối với người đàn ông này không có chút phòng bị nào, ngược lại cảm thấy cực kỳ thân thiết.

"Bắt đầu đánh đàn!" khóe miệng Cận Hạo Nhiên nâng lên một đường cong rực rỡ, nha đầu này vẫn giống mười năm trước, tật xấu dễ dàng rơi vào mơ hồ cũng không có thay đổi.

"Tiên sinh, thật ngại quá, tôi..."

"Em thế nào? Vừa rồi em đã đồng ý với tôi, chẳng lẽ em muốn đổi ý?" trong mắt Cận Hạo Nhiên thoáng qua ánh sáng giảo hoạt, đôi mắt kia còn mang theo vài phần chỉ trích, chớp chớp với cô.

"Tôi... Tôi đồng ý với anh lúc nào?!" Tả Tình Duyệt có chút cà lăm, cô không thể không thừa nhận trong sự dịu dàng của người đàn ông này còn có mấy phần yêu nghiệt, làm cho người ta không cẩn thận liền đắm chìm trong đó.

"Em đã chấp nhận!" nụ cười trong mắt Cận Hạo Nhiên càng lúc càng lớn.

"..." Tả Tình Duyệt nhất thời im lặng, nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh. Lúc này, ngón tay thon dài của anh ta đã nhảy trên phím đàn, khúc nhạc đẹp đẽ kia khiến thân thể Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra. Đây là bài nhạc cô thường đàn khi còn bé, quen thuộc đến khiến Tả Tình Duyệt thư giãn hoàn toàn, tay cũng đàn theo.

Từ nhỏ, cô đã có một mơ ướcvới dương cầm, cô ảo tưởng có một ngày, có thể thực hiện một hội diễn tấu ở Viên. Trên thực tế, trước khi biết Cố Thịnh, cô đang chuẩn bị đi Viên học thêm Piano, nhưng, thế công tình yêu nồng tình mật ý của anh đã khiến cô bỏ qua ước mơ mình theo đuổi, dứt khoát phấn đấu quên mình gả cho anh, nhưng không nghĩ đến là kết quả như vậy.

Hôm nay, cô tựa hồ cách mơ ước của mình càng ngày càng xa rồi!

Tay Cận Hạo Nhiên ở trên phím đàn, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên mặt Tả Tình Duyệt. Lâu rồi không gặp, cô càng đẹp hơn, càng hấp dẫn ánh mắt người khác hơn, trong lòng Cận Hạo Nhiên chảy ra ấm áp, Duyệt Duyệt, em biết không, anh đã trở về rồi!

Người trong cả đại sảnh đều chăm chú xem bọn họ trình diễn, trong mắt đều có kinh ngạc, bọn họ trai đẹp gái đẹp, nghiễm nhiên là một đôi kim đồng ngọc nữ, mà trong đám người đó, lại có một người phụ nữ đang tròn mắt kinh ngạc.

"Cô gái này không phải vợ mới cưới của Cố Thịnh sao?" Người phụ nữ xinh đẹp khẽ cau mày, không khỏi nhìn Tả Tình Duyệt thêm mấy lần, rốt cuộc xác định cô là ai, trong mắt thoáng qua sự tính toán, ngay sau đó lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như mẫu báo cáo tài chính theo tt 200, macro excel những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.