Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc

Chương 29: Phản kích



Tả Tình Duyệt trong lòng khổ sở vô biên, cô nhìn Cố Thịnh, giá như những thứ này đều là mộng ảo, cô vẫn như cũ là một Tả Tình Duyệt không buồn không lo, thậm chí chưa từng gặp qua anh!

Tả Tình Duyệt nhíu chặt lông mày khiến Cố Thịnh có chút không vui, cố nén trong lòng thương tiếc, anh trầm thấp giọng tà mị ở bên tai cô nói nhỏ, "Cô yên tâm, nếu đã là giao dịch, tôi sẽ để tập đoàn Tả thị bình yên vô sự, thậm chí còn có thể khiến nó phát triển tốt hơn!"

Tả Tình Duyệt chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, nói "Anh yên tâm, tôi sẽ biểu hiện thật tốt!" Tâm đã đầy vết thương, cô dứt khoát lựa chọn dùng vỏ ngoài cứng rắn đem vết thương chồng chất ở trong lòng gói chặt lại, đêm tân hôn đã chịu vũ nhục như vậy, cô còn gì có thể sợ đây!

Cố Thịnh thân thể ngẩn ra, nóng giận trong mắt càng thêm kịch liệt, theo bản năng nắm chặt tay, biểu hiện tốt? Được lắm! Anh chính là muốn cô biểu hiện tốt!

"Đến lúc đó đưa cái này cho anh ta!" Cố Thịnh lấy ra một phong thư, nhét vào cổ áo Tả Tình Duyệt, nhìn vào đôi môi kiều diễm của cô, ngón tay vuốt ve đôi môi xinh đẹp của cô, bá đạo nói, "Nhớ, anh ta có thể đụng chạm thân thể của cô bất luận là nơi nào, nhưng nơi này không được!"

Tả Tình Duyệt cảm giác được cả người toát ra một tia lạnh như băng, có gì khác nhau sao? Cô đột nhiên sinh ra ý niệm trả thù, mở hai mắt ra, đôi mắt trong sáng đầy vẻ quật cường, "Không phải nói biểu hiện tốt sao? Nếu như anh ấy muốn... Tôi cuối cùng không thể không cho, không phải sao?"

Cố Thịnh cứng đờ, lửa giận bộc phát. Anh đang muốn dạy dỗ lại người phụ nữ này, lại phát hiện, khi anh còn đang sững sờ, Tả Tình Duyệt đã tránh thoát tay anh, người đã biến mất ở cửa phòng. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của cô, trong lòng Cố Thịnh chợt dâng lên một cảm giác vô lực trước nay chưa từng có.

Anh làm như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?

Một tay nâng trán, Cố Thịnh không còn trấn định như thường thấy nữa, thân ảnh của Tả Tình Duyệt và khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Ngữ cùng xuất hiện trước mắt, khống chế cả suy nghĩ của anh.

"À, đúng rồi, tôi quên nói, khi nào Tổng giám đốc Cố sắp đặt xong giờ hẹn thì nói cho tôi biết!" Tả Tình Duyệt đột nhiên dừng lại, giọng nói nhẹ nhõm thật giống như cô chỉ là nhận một cuộc hẹn bình thường, nhưng Cố Thịnh trong lòng lại hơi run, giống như một giây kế tiếp, cả người cô sẽ biến mất.

Suốt đêm, Tả Tình Duyệt cũng không trở về phòng chính của cô, bởi vì cô biết gian phòng của cô cùng phòng của Cố Thịnh chỉ có một bức tường ngăn cách, hơn nữa còn có cửa thông nhau, cô không muốn ở quá gần anh, nhìn vào mắt anh sẽ làm lòng cô đau hơn.

Cô tùy ý tìm một phòng khách ngủ.

"Cô chủ đâu?" Cố Thịnh ngồi trên bàn ăn, người giúp việc đưa bữa ăn sáng lên, Cố Thịnh nhíu mày nhìn xuống, thường ngày đều là Tả Tình Duyệt tự mình làm bữa sáng, tự mình đưa đến trước mặt anh, hôm nay không nhìn thấy cô, tựa hồ có chút không quen.

"Không biết ạ, từ sáng sớm đã không thấy cô chủ đâu."

Cố Thịnh hồi tưởng lại tối hôm qua lúc Tả Tình Duyệt rời khỏi phòng, trong lòng phiền muộn không dứt, nhất thời không muốn ăn, qua loa đứng dậy, phân phó quản gia chuẩn bị xe, đến công ty.

Mà anh không biết Tả Tình Duyệt lúc này lại bị hành hạ như thế nào...

Khó chịu!

Tả Tình Duyệt xưa nay chưa từng sốt cao như vậy, đầu tựa như một khối đá, nặng nề không chịu nổi.

Tả Tình Duyệt dùng chăn bao lấy mình, trên người ra mồ hôi như tắm, không chịu nổi cảm giác đặc sánh trên người. Tả Tình Duyệt chống lên thân thể đến phòng tắm một chút.

Lúc ra khỏi cửa phòng tắm, đã là vào buổi trưa.

"Cô chủ, mặt của cô thật là đỏ! Có phải ngã bệnh hay không?" Tiểu Thúy thấy Tả Tình Duyệt, liền phát hiện trên mặt cô đỏ hồng không giống bình thường, rất nhiều lần cô muốn vào xem Tả Tình Duyệt, cuối cùng cũng ngừng lại, một mực ở ngoài cửa chờ Tả Tình Duyệt đi ra.

"Tôi không sao!" Tả Tình Duyệt kéo ra vẻ tươi cười, rót cho mình một chén nước.

"Cô chủ, không được đâu! Để em xin quản gia bảo tài xế đưa cô đi bệnh viện!" Tiểu Thúy càng xem càng lo lắng, cô chủ rõ ràng là đang gắng gượng, ngay cả cô nhìn cũng cảm thấy đau lòng.

"Đừng... Tiểu Thúy, tôi lớn như vậy rồi, thân thể của mình tất nhiên hiểu rõ ràng, không cần phiền toái đâu!" Tả Tình Duyệt ngăn cản Tiểu Thúy, nếu như kinh động quản gia, tất sẽ làm cho Cố Thịnh biết, mà Cố Thịnh biết, nói không chừng lại thêm một phen chê cười. Cô đã mệt mỏi rồi, không muốn thấy bộ mặt đó nữa.

"Cô chủ..." Tiểu Thúy thở dài, nhưng nhìn cô rõ ràng sốt cao, như vậy cũng không phải là biện pháp, nghĩ đến cái gì, Tiểu Thúy nắm tay Tả Tình Duyệt, "Cô chủ, cô chờ một chút, em có thuốc hạ sốt, lập tức đi lấy cho cô!"

Nói xong, liền chạy như bay ra nhà chính, Tả Tình Duyệt nhìn theo bóng lưng Tiểu Thúy, trong lòng trồi lên một tia ấm áp, ít nhất trong căn biệt thự này, còn có một người chân chính quan tâm cô.

Lúc ăn cơm tối, quản gia tìm được Tả Tình Duyệt, cung kính đứng ở một bên, "Cô chủ, tổng giám đốc phân phó tài xế mời cô ra ngoài."

Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra, kêu cô đi ra ngoài? Vừa nghĩ, cô đã hiểu, chuyện tối hôm qua đề cập đến được sắp đặt nhanh như vậy sao?

Hai tay xoắn lại, hít một hơi thật sâu, Tả Tình Duyệt biết mình trốn không thoát, đứng dậy, "Làm phiền ông chờ tôi một chút."

Phong thư tối qua, cô còn để trong phòng khách.

Tả Tình Duyệt đi theo quản gia ra cửa, xe đưa cô đi mãi cho đến khách sạn cao cấp nhất thành phố A, quản lý tự mình đưa Tả Tình Duyệt tới một gian phòng dành cho tổng thống.

"Bà Tổng, tổng giám đốc sẽ đến ngay." Quản lý cung kính nói, khách sạn này là của tập đoàn Cố thị, chẳng qua là anh không hiểu, nơi này rõ ràng có một phòng thuộc về tổng giám đốc, sao không đưa Tổng giám đốc phu nhân an bài đến nơi đó, mà là một gian 'phòng cho tổng thống'.

Anh mặc dù có nghi ngờ, nhưng là chuyện của tổng giám đốc, cũng không tới phiên anh thắc mắc!

Giao phó xong tất cả, quản lý liền rời đi.

Tả Tình Duyệt nhìn không gian khoáng đãng của căn phòng, trang trí hoa lệ, trong lòng cảm thấy châm chọc, Cố Thịnh lần này thật là tận tâm!

Tả Tình Duyệt đứng ở cửa sổ sát đất, từ góc độ này nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy trọn cảnh đêm của thành phố A, nhưng một đêm đẹp như vậy, cô lại bị bắt làm đồ vật cho một cuộc giao dịch tàn khốc.

Tất cả thê lương trong lòng dâng trào, nơi này cao như vậy, nếu cô nhảy xuống, như vậy... Cô liệu có được giải thoát không?

Không, sẽ không! Tả Tình Duyệt khóe miệng nâng lên chút ý cười châm chọc, nếu cô làm ra chuyện quá khích, lấy hiểu biết của cô về Cố Thịnh, cả Tập đoàn Tả thị đều sẽ bị chôn theo cùng cô!

"Duyệt Duyệt..."

Tả Tình Duyệt đang mải suy nghĩ, một thanh âm quen thuộc truyền đến từ sau lưng, có chút giật mình, Tả Tình Duyệt ngẩn ra, tới rồi sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten nhan vat game hay, cach doi ten facebook tren may tinh va dien thoai chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.