Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc

Chương 86: Đánh



Bữa tiệc đính hôn kết thúc, tất cả khách mời đã về hết, Cố Thịnh lái xe về biệt thự, vừa dừng xe, ánh mắt bị hút vào chiếc limousine dừng trước mặt, trong lòng hoài nghi, lông mày nhíu chặt.

Cận Hạo Nhiên? Không ngờ anh ta lại nhanh như vậy!

Giờ này, anh ta lại ở đây, vì chuyện gì, anh không cần suy nghĩ cũng biết, nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh, trong mắt bắn ra ánh sáng, Tả Tình Duyệt, anh vĩnh viễn sẽ không buông tay!

"Thịnh, sao vậy?" Tả Tình Yên cảm thấy có điều không bình thường, liền hỏi.

"Không sao, em ở yên đây chờ anh, anh ra ngoài có chút việc!" Ánh mắt Cố Thịnh lóe lên, mở cửa xuống xe, lúc này, Cận Hạo Nhiên cũng từ trên xe bước xuống, hai người đàn ông anh tuấn, một khí phách, một tao nhã lịch sự, từ từ đi tới gần nhau.

"Anh nên thực hiện cam kết của mình rồi!" Cận Hạo Nhiên ánh mắt lướt qua Cố Thịnh, rồi nhìn vào xe thấy người phụ nữ ấy, hôm nay là ngày anh đính hôn, đồng thời cũng là ngày anh từ biệt quá khứ. Từ hôm nay trở đi, anh chỉ có thể là một người bạn, đứng xa xa nhìn Tả Tình Duyệt, chỉ cần cô vui vẻ, anh hi sinh mọi thứ thì cũng xứng đáng lắm!

"Cam kết? Cam kết gì?" Cố Thịnh nhíu mày, khóe miệng nâng lên ý cười, ánh mắt nhìn thẳng gương mặt đang biến sắc của Cận Hạo Nhiên, trong mắt ẩn chứa châm chọc.

"Anh... Cố Thịnh, anh đã đồng ý rồi, tôi cùng Tiểu Ngữ đính hôn, anh sẽ buông tha cho Duyệt Duyệt, chẳng lẽ anh đã quên sao? Vậy là từ đầu chắc chắn anh đã toan tính không muốn cho cô ấy tự do!" Bình thường tính tình Cận Hạo Nhiên rất ôn hòa, trên mặt giờ đã nổi gân xanh, hung hăng nhìn nụ cười của Cố Thịnh, trong mắt lửa giận bùng nổ.

Cố Thịnh thấy phản ứng của Hạo Nhiên, nụ cười châm chọc nơi khóe miệng càng nồng đậm "Bác sĩ Cận rốt cuộc đã hiểu rồi sao? Tự do? Làm sao cậu biết cô ấy không tự do? Cô ấy là vợ của Cố Thịnh tôi, cậu có tình cảm với người phụ nữ của tôi là đã phạm vào quy tắc trò chơi, tôi cho cậu biết, Tả Tình Duyệt cả đời này là người phụ nữ của tôi, cho dù cô ấy có chết đi, cũng phải cùng tôi chôn chung một chỗ! Tự do? Buồn cười, ở bên cạnh tôi, cô ấy không cần tự do!"

Nói xong, nụ cười trên mặt Cố Thịnh cũng từ từ biến mất, thay vào đó là gương mặt nghiêm túc, vừa nói xong, anh cảm thấy một cú đấm như trời giáng đánh thẳng vào mặt mình, trong miệng mùi máu tươi lan tràn.

"Cố Thịnh, đồ khốn kiếp!" Cận Hạo Nhiên không chút lưu tình, giờ đây anh hận không thể giết chết Cố Thịnh cho hả giận!

Cố Thịnh khẽ cau mày, trong mắt ánh lên không vui, khốn kiếp? Cho dù là khốn kiếp thì thế nào? Anh chỉ muốn Duyệt Duyệt ở bên cạnh mình, anh mặc kệ người ngoài nhìn anh thế nào! Dù người đời coi anh như ác ma anh cũng không quan tâm!

"Xả hết tức giận chưa? Nếu như hết tức giận rồi, xin mời đi cho, tôi muốn dẫn vợ mình về nhà!" Cố Thịnh hừ lạnh một tiếng, lấy tay lau đi vết máu nơi khóe miệng.

Cận Hạo Nhiên nhìn anh ta, tại sao có thể như vậy? Anh dùng hôn nhân của mình, mục đích là đổi sự tự do và niềm vui cho Duyệt Duyệt, nhưng, nhưng bây giờ anh biết, tất cả những gì anh hi sinh đều là vô ích, điều này khiến anh không thể chấp nhận được!

Trong lòng tức giận trước nay chưa từng có dâng trào, tay càng nắm càng chặt, anh đã từng tự nói với mình, đôi tay này có hai tác dụng, một là cùng với Duyệt Duyệt đánh đàn, hai là dùng y học để cứu giúp bệnh nhân, nhưng giờ đây anh chỉ muốn dùng đôi tay này để trút giận!

Lại một đấm đánh vào mặt Cố Thịnh, lần này sắc mặt Cố Thịnh cực kỳ khó coi, trong mắt thoáng qua ánh sáng, một nắm đấm hướng về phía Cận Hạo Nhiên, cú đấm quá mạnh khiến Cận Hạo Nhiên lảo đảo.

"Vừa rồi không ra tay, là vì tôi muốn giữ thể diện cho chồng chưa cưới của em mình thôi, cậu đừng có được voi đòi tiên!" Muốn đánh nhau vậy sao? Anh Cố Thịnh cho tới bây giờ chưa từng sợ ai, người khiến anh sợ cũng chỉ có Tả Tình Duyệt mà thôi!

Trừ sợ cô bỏ rơi mình, không thương mình, anh cái gì cũng không sợ!

"Được voi đòi tiên? Người được voi đòi tiên là anh chứ không phải tôi! Anh không nhìn thấy nỗi khổ của cô ấy sao? Anh không nhìn thấy sự bi thương trong mắt cô ấy sao? Kể từ khi cô ấy gả cho anh, cô ấy có được ngày nào vui vẻ không, anh là người rõ nhất! Anh muốn giữ cô ấy bên mình, tại sao không đối xử tốt với cô ấy, quý trọng cô ấy? Chẳng lẽ anh muốn cô ấy bị hành hạ đến chết, anh mới vừa lòng sao? Cố Thịnh, anh là một con quỷ!" Cận Hạo Nhiên chỉ vào người phụ nữ trên xe, mỗi một câu chỉ trích đều như đâm một nhát dao vào lòng Cố Thịnh.

Cố Thịnh giật mình, anh thấy sự đau khổ của cô, cũng hối hận về những hành động mình đã làm nên anh đã quyết định từ nay về sau sẽ đền bù cho cô, yêu cô.

"Ác ma? Dù là ác ma cũng có thứ muốn bảo vệ!" Ánh mắt Cố Thịnh hơi trầm xuống, trước kia anh muốn thay anh cả báo thù, thay Tiểu Ngữ xả giận, nhưng bây giờ, người anh muốn bảo vệ chỉ có Tả Tình Duyệt mà thôi! Bỏ qua thù hận, anh sẽ dùng tình yêu để đền bù cho cô tất cả đau đớn mà anh đã gây ra, chỉ cần cô ở bên cạnh, chỉ cần cô từ từ yêu anh!

Ác ma thì thế nào? Anh không để tâm tới đánh giá của người ngoài!

Cận Hạo Nhiên bị ánh mắt đau thương của Cố Thịnh làm cho ngây người, nhưng chỉ trong chốc lát, anh lại khôi phục sự tức giận, Cố Thịnh sao có thể đau đớn chứ? Anh ta chỉ đem lại đau khổ cho người khác mà thôi!

Ánh mắt nhìn về người phụ nữ trên xe, Cận Hạo Nhiên trong mắt thoáng qua ánh sáng, sải bước đi tới, mở cửa xe, kéo cổ tay của cô ấy.

"Anh làm gì vậy?" Lông mày Tả Tình Yên nhíu chặt, nhìn người đàn ông trước mặt, vừa rồi cô nhìn hai người bọn họ đánh nhau, trực giác nói cho cô biết, có thể là vì quan hệ với Tả Tình Duyệt, cô ta cũng không dám xuống xe, sợ lộ ra sơ hở.

"Đi theo tôi!" Cận Hạo Nhiên trong mắt thoáng qua sự ôn hòa, với Duyệt Duyệt, trong mắt anh chỉ có sự dịu dàng.

Tả Tình Yên bị anh kéo đến trước mặt Cố Thịnh, Cận Hạo Nhiên dùng ánh mắt chân thành, khích lệ nhìn cô ta "Duyệt Duyệt, em nói cho anh ta biết đi, em phải được tự do, em phải rời xa anh ta, em phải chính miệng nói cho anh ta biết! Đừng sợ gì cả, anh sẽ không để cho anh ta làm tổn thương em!"

Cho dù là đánh cược cả mạng sống, anh cũng muốn Duyệt Duyệt được bình an!

Đây là mong ước của anh, đáng nhẽ hôm nay phải nói lời tạm biệt quá khứ, nhưng không nhìn thấy cô hạnh phúc, anh không bỏ rơi cô được!

Chính anh cũng biết tình cảm của mình đối với Duyệt Duyệt càng lúc càng sâu đậm!

Nhưng anh nhận ra, nhìn Duyệt Duyệt không vui, tim của anh, rất đau!

Tả Tình Yên "tiêu hóa" lời của anh ta, bọn họ quả nhiên vì Tả Tình Duyệt mà đánh nhau, trong lòng ghen tỵ, Tả Tình Duyệt ơi Tả Tình Duyệt, cô rốt cuộc có gì hấp dẫn, mà bao người đàn ông đều điên cuồng vì cô?

Cô không quên, người đàn ông đang giữ chặt vai cô lúc này mới vừa rồi cùng em gái của Cố Thịnh đính hôn!

"Duyệt Duyệt, đừng sợ, nói ra điều em muốn đi, nói cho anh ta biết, em phải được tự do!"

Không khí trong nháy mắt nghiêm trọng, Cận Hạo Nhiên nhìn thẳng hai mắt của cô, cố gắng cho cô sự khích lệ, một bên Cố Thịnh nắm chặt đôi tay, như đang sợ điều gì...

Tả Tình Yên nhìn hai người đàn ông này, trong lòng đối với Tả Tình Duyệt ghen tỵ sâu đậm hơn, chỉ là so với ghen tỵ, cô giờ đây ngoài ghen tỵ còn có đắc ý, tất cả tất cả đều là của cô rồi, không phải sao?

Tự do? Bỏ đi? Không! Những điều này cô không muốn, cô trăm phương ngàn kế bày mưu cho Tả Tình Duyệt bỏ đi, chính là vì muốn ngồi ở vị trí vợ của Tổng giám đốc Cố, chờ cô sau này là thân phận cao quý cùng cuộc sống an nhàn, cô không ngu ngốc giống Tả Tình Duyệt, sẽ không mơ tới cái gì tự do, không phiền muộn?

"Duyệt Duyệt..." Đợi hồi lâu không nghe được câu trả lời của cô, hai người đàn ông cực kỳ sốt ruột, họ nhìn cô không chớp mắt, cô làm người ta chờ đợi tới phát điên!

"Không cần nói, tôi yêu Thịnh, tôi sẽ không rời xa anh ấy đâu!" Tả Tình Yên chậm rãi mở miệng, chống lại ánh mắt Cố Thịnh, trong một giây, cô thấy trong mắt Cố Thịnh dãn ra, thay vào đó là niềm vui.

"Cậu nghe rõ chứ? Cô ấy yêu tôi, sẽ không rời xa tôi, cho nên, bác sĩ Cận, giờ cậu là chồng chưa cưới của em tôi, chuyện cậu nên làm là ở bên cạnh Tiểu Ngữ, che chở cho em ấy, chứ không phải là đi phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác!" Cố Thịnh cũng không thể tin những gì mình vừa nghe được, Duyệt Duyệt nói yêu anh! Giờ đây, cho dù cô nói dối, anh cũng tin!

Sức lực Cận Hạo Nhiên như bị rút cạn, không thể tin nổi người phụ nữ đang đứng trước mặt mình lúc này "không, không phải vậy, rõ ràng em không vui vẻ, em không thấy hạnh phúc, tại sao không rời xa anh ta?"

"Anh không phải là tôi, sao biết tôi không vui vẻ chứ? Điều hạnh phúc nhất của con người chính là được ở bên người mình yêu, tôi nghĩ điều này anh cũng biết!" Tả Tình Yên khóe miệng nâng lên nụ cười chua xót, suy nghĩ lại ba năm về trước, cô ở bên người đàn ông mình yêu thương, cuộc sống giống như Thiên đường, cô thương anh, dùng cả tính mạng thương anh, nhưng tất cả chỉ là bi kịch!

Mấy năm sau, cô vẫn đau khổ, cho đến khi cô phát hiện ra người đàn ông mình yêu còn có một người em trai, sau đó, cô vẫn quan tâm tới từng cử động của anh ta!

Giờ thì tốt rồi, cô rốt cuộc đã hoàn thành được tâm nguyện, tất cả sao mà tốt đẹp.

"Tôi không hiểu" Ánh mắt Cận Hạo Nhiên đờ đẫn, không hiểu. Anh đem hôn nhân đại sự ra đánh cuộc, với mong muốn cô gái mình yêu được tự do, nhưng cô ấy lại coi thường sự giúp đỡ của mình, tại sao?

Vậy những điều anh hi sinh còn ý nghĩa gì đây?

"Cô không phải là Duyệt Duyệt mà tôi biết!" Cận Hạo Nhiên nhìn thẳng vào người phụ nữ, thất vọng lắc đầu, anh biết Duyệt Duyệt sẽ không đối xử với anh như vậy!

Cận Hạo Nhiên vô thức nói những câu đó, khiến Tả Tình Yên thân thể đột nhiên cứng đờ, trong nháy mắt sắc mặt trở nên mất tự nhiên, "Anh nói gì cơ? Tôi không phải là ai?"

Từ nay về sau, cô ta là Tả Tình Duyệt! Vợ của Cố Thịnh —— Tả Tình Duyệt!

"A... Ha ha..." Cận Hạo Nhiên cười khẽ, bắt đầu từ bây giờ, anh muốn buông bỏ đoạn tình duyên với cô rồi! Trong lòng của cô, có lẽ cho tới bây giờ cũng chưa từng thích anh! Thậm chí còn không biết anh chính là Tiểu Bối, nhưng tất cả đều không còn quan trọng nữa!

Im lặng xoay người, sức lực Cận Hạo Nhiên cạn kiệt, từng bước từng bước đi về phía xe, anh không quay đầu lại phất tay một cái, như muốn nói tạm biệt lại quá khứ sau lưng!

Tả Tình Yên nhìn Cận Hạo Nhiên rời đi, hơi có chút ngơ ngẩn, đột nhiên cảm thấy cơ thể đang bị một cánh tay rắn chắc, ôm vào lồng ngực ấm áp.

"Duyệt Duyệt..." Cố Thịnh nhỏ giọng nỉ non.

"Thịnh, em yêu anh!" Tả Tình Yên cảm nhận được nhu tình của anh, không bỏ qua cơ hội thổ lộ, xoay người lại, nhìn anh, người đàn ông này có phẩm chất cao quý, muôn người mới tìm thấy một.

"..." Nghe được cô tỏ tình, tim Cố Thịnh khẽ lỡ một nhịp, không biết vì sao, ôm người phụ nữ trong lòng, anh luôn cảm thấy là lạ, cô hình như không phải là Tả Tình Duyệt, ánh mắt nhìn cô chăm chú, bề ngoài vẫn vậy, sao không phải cô được đây?

Nhưng, cái cảm giác trong lòng kia... Trống rỗng, vô cảm là vì sao?

Cô nói cô yêu anh! Anh nên vui sướng điên cuồng, hơn nữa nói cho cô biết, mình cũng yêu cô.

Nhưng, trầm mặc một hồi lâu, trong miệng anh lại chậm rãi thốt ra mấy chữ "chúng ta vào nhà!"

Trong lòng Tả Tình Yên không vui, đây là phản ứng của anh ta ư?

Nhưng suy nghĩ một chút, sự không hài lòng liền bay biến, Cố Thịnh cùng Tả Tình Duyệt quan hệ còn chưa rõ ràng mà.

Khóe miệng nâng lên ý cười, chỉ cần cô ở đây, quan hệ của hai người sẽ dần trở nên khăng khít thôi.

Hai người mới vừa vào, đã thấy Tôn Tuệ San chờ trong đại sảnh, nhìn thấy bọn họ về, Tôn Tuệ San tươi cười đi ra thay Cố Thịnh cởi áo khoác, nhưng ngoài mặt giả bộ vui vẻ, lại không che giấu được sự ghen tỵ trong lòng.

"Duyệt Duyệt, hôm nay vất vả cho em rồi! Em nhất định là rất mệt, tối nay tôi sẽ chăm sóc thật tốt cho Thịnh!" Tôn Tuệ San trong lòng ghen tỵ không cách nào phát tiết, chỉ có thể mượn lời nói công kích thỏa nỗi bực dọc trong lòng, cô ta cho rằng lại thấy được vẻ an phận của Tả Tình Duyệt, nhưng, lần này lại ngoài dự liệu của cô ta!

"Anh ấy là chồng của tôi, mệt mỏi tôi cũng phải đích thân chăm sóc, không cần người ngoài xen vào!" Tả Tình Yên nhàn nhạt cười, trong lòng hừ lạnh, Tôn Tuệ San ngu ngốc, biết rõ Cố Thịnh đối với cô ta không có hứng thú, còn làm chuyện vô vị như vậy, chỉ có Tả Tình Duyệt là nhịn nhục, chịu sự khi dễ của cô ta thôi!

Cô là Tả Tình Yên, sẽ không cho Tôn Tuệ San động đến mình đâu!

"Cô..." Tôn Tuệ San nghiến răng nghiến lợi, phẫn hận nhìn người phụ nữ trước mặt, đang muốn phát tiết lửa giận, lại bị câu nói của Cố Thịnh dập tắt.

"Cô ngày mai có thể rời đi rồi, Duyệt Duyệt, chúng ta về phòng!" Cố Thịnh nhàn nhạt liếc Tôn Tuệ San một cái, cô ta đã không còn giá trị lợi dụng, nhưng, vừa rồi nghe được Tả Tình Duyệt cứng rắn như vậy tuyên thệ quyền sở hữu, anh vốn nên vui vẻ mới phải!

Nhưng, cái cảm giác trống rỗng cùng bất an, tại sao cô đang ở bên cạnh mình, thế nhưng anh lại cảm giác cô đã cách xa?

Không cao hứng cũng chẳng vui mừng, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Nghe được lời của Cố Thịnh, sắc mặt Tôn Tuệ San tái nhợt, ý của anh là từ nay về sau không cần cô đóng kịch nữa?

Cái cảm giác này là thế nào vậy? Anh và Tả Tình Duyệt hòa hợp, lại làm cô tổn thương?

"Đúng đó, chị họ, tôi muốn cùng Thịnh trở về phòng!" Tả Tình Yên khóe miệng nâng lên đắc ý, có vài phần khoe khoang, từ nay về sau, Cố Thịnh là của cô ta Tả Tình Yên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như am duong than tuong, chieuvo đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với