Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc

Chương 92: Trở lại quê hương



Sân bay thành phố A.

Lại một lần nữa bước lên mảnh đất này, trong lòng Tả Tình Duyệt tràn đầy khổ sở, không biết vì sao mới vừa rồi ở trên máy bay, những gì xảy ra năm năm trước thoáng hiện lại trong đầu của cô. Đêm tân hôn, anh đẩy cô vào lòng người đàn ông khác, sau khi trở thành Cố phu nhân, anh đem tất cả những giấc mộng của cô phá tan, hành hạ, tổn thương cô hết lần này đến lần khác.

Đau, mặc dù đau, nhưng cô vẫn biết, trong lòng mình yêu người đàn ông kia thật sâu, tin tưởng dựa vào tấm lòng chân thật của mình có thể động lòng người đàn ông như đế vương ấy, nhưng có lẽ cô còn quá trẻ, cô quá ngây thơ rồi, một người hận cô như thế, làm sao sẽ yêu thương cô đây?

Mặc dù hận sai người rồi, nhưng anh vẫn luôn không biết, không phải sao?

Hiện tại anh có khỏe không?

Trong đầu hiện ra bóng dáng của Cố Thịnh, đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị, làm sao không tốt chứ?

Cô đang suy nghĩ gì vậy? Tất cả đều đã qua rồi. Không nên lưu luyến nữa!

"Mẹ, ánh mắt và màu tóc của bọn họ giống chúng ta!" Ninh Ninh vừa xuống máy bay, thấy người người nhộn nhịp ở sân bay, không nhịn được cao hứng kêu lên. Ở nước ngoài, nhìn thấy toàn người tóc vàng mắt xanh, hôm nay thấy nhiều người giống màu tóc, màu mắt của mình, trong lòng tràn đầy tò mò.

"Ngu ngốc!" Cảnh Hạo liếc Ninh Ninh được Kiều Nam bế, nó hoài nghi, em gái nó có phải thật cùng chung mẹ ruột với nó hay không, luôn ầm ĩ, ấu trĩ như thế!

Ninh Ninh không nói gì, hướng Cảnh Hạo làm một cái mặt quỷ, ngay sau đó lại tiếp tục bắt đầu thăm dò chung quanh.

Tả Tình Duyệt cười nhìn hai đứa trẻ, theo bản năng nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Cảnh Hạo, cảm thụ đôi tay nhỏ bé ấm áp, trong lòng cảm thấy rất vui.

Mẹ con ba người tiến vào nhà trọ Kiều Nam đã sắp đặt, cái gì cần có đều có, nhiều chỗ còn đặc biệt thiết kế giống như ngôi nhà ở Viên của bọn họ, Tả Tình Duyệt nhìn tất cả, trong lòng đầy ấm áp.

"Kiều đại ca, anh nói cuộc họp hằng năm lúc nào tiến hành? Có yêu cầu gì đặc biệt không, nói em biết trước để em còn chuẩn bị!" Tả Tình Duyệt thừa dịp hai đứa bé chạy đi xem phòng mới của mình, hỏi Kiều Nam. Nhiều năm như vậy cũng cảm động và nhớ nhung anh chăm sóc, hiện tại, có thể làm ít chuyện cho anh, cô hi vọng mình có thể làm một cách hoàn hảo, không để cho anh thất vọng.

Đôi mắt xanh của Kiều Nam lóe lên, "Cuộc họp hằng năm cũng là tuỳ ý, lúc đó em tùy tiện trình diễn là tốt rồi, thành tích của em, so với những người biểu diễn chuyên nghiệp trong nước cũng không hề thua kém mà."

Anh không thể không nói, Tả Tình Duyệt rất có thiên phú, chỉ trong mấy năm, kỹ thuật đánh đàn liền tiến bộ vượt bậc, nếu không phải bởi vì muốn chăm sóc hai đứa bé, không thể bôn ba nhiều, cô sẽ không phải chỉ là một giáo viên dạy piano ở học viện âm nhạc Viên đâu!

"Vậy..." Tả Tình Duyệt nghe anh nói như vậy, ngược lại có chút xấu hổ.

"Được rồi, đừng đề cập tới những việc này, hai đứa bé thật vất vả về tới đây, chúng ta không phải nên dẫn bọn trẻ đi ra ngoài nhìn xung quanh một chút?" Kiều Nam ánh mắt chớp động, hăng hái đề nghị, Ninh Ninh mới từ trong phòng đi ra vừa nghe thấy đi chơi, hăng hái càng cao.

"Chú Kiều, Ninh Ninh muốn đi ra ngoài xem một chút, mẹ, mau đồng ý đi!" Ninh Ninh tiến lên ôm Tả Tình Duyệt làm nũng, nó biết, mẹ rất thương nó, chỉ cần nó mè nheo một chút, mẹ sẽ đáp ứng nó!

Quả nhiên, Tả Tình Duyệt bắt đầu có chút khó xử, cuối cùng chịu thua Ninh Ninh, gật đầu đáp ứng.

"Em muốn đi công viên Hải Dương xem một chút." Tả Tình Duyệt nhớ ra năm năm trước Cận Hạo Nhiên từng dẫn cô tới đó, trong lòng có chút hoài niệm, trong năm năm, cô thông qua Kiều Nam biết bà ngoại đã qua đời, nhớ tới cuộc sống bên bờ biển lúc nhỏ, mới thấy bình yên làm sao!

"Được, nghe mẹ các cháu, đi công viên Hải Dương! " Kiều Nam nở nụ cười, rất ít khi nghe thấy Duyệt Duyệt chủ động muốn đi đâu, bình thường cũng là đi đến nơi hai đứa nhỏ yêu thích, hôm nay ngược lại rất đặc biệt, anh phỏng đoán, công viên Hải Dương đối với cô, nhất định hết sức quan trọng!

"Dạ, mẹ đi nơi nào, Ninh Ninh liền đi nơi đó!" Nói xong, hôn một cái lên mặt Kiều Nam cùng Tả Tình Duyệt, hai người liếc mắt nhìn nhau, cười một tiếng, có hai đứa con này, cô đã quá hạnh phúc rồi.

...

Tập đoàn Cố thị.

Cố Tâm Ngữ mới vừa chủ trì xong một hội nghị quan trọng, tối hôm qua chăm sóc Cố Thịnh đến rất khuya mới ngủ, hôm nay tinh thần có chút mệt mỏi.

Vỗ nhẹ cái trán, Cố Tâm Ngữ nằm ở trên bàn làm việc, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục xử lý văn kiện.

Cận Hạo Nhiên đẩy cửa ra đi vào, anh nghe thư ký nói về tình trạng Cố Tâm Ngữ hôm nay, trong lòng đầy thương tiếc, thận trọng đi tới gần cô.

"Anh đến rồi à?" Cố Tâm Ngữ vẫn nằm ở trên bàn, không có ngẩng đầu lên, hai người quen nhau, chỉ nghe hơi thở của anh, cô cũng có thể nhận ra anh.

Cận Hạo Nhiên có chút bất đắc dĩ, cô gái nhỏ này... Haiz, làm sao anh có thể không yêu cô đây!

Cận Hạo Nhiên đi tới bên người cô, ôm cô lên, cô ở trong ngực anh kêu lên.

"Hạo Nhiên..." Đột nhiên xuất hiện hành động khiến Cố Tâm Ngữ có chút kinh ngạc, hai người là vợ chồng sắp cưới, chuyện thân mật cũng đã làm, nhưng hiện tại..."Em mệt quá!"

"Anh biết, anh biết em mệt chết đi, cho nên..." Cận Hạo Nhiên ôn tồn nho nhã có chút trêu cợt, ôm cô đi vào phòng nghỉ ngơi ở phía sau phòng làm việc, động tác êm ái đặt lên giường, nhìn cô, mặt tràn đầy cưng chiều, "cho nên, ngủ một giấc đi."

Cố Tâm Ngữ thở phào nhẹ nhõm, đấm nhẹ lồng ngực của anh, mang theo chút oán giận, nhưng nghĩ đến công việc hôm nay còn dở dang, sắc mặt Cố Tâm Ngữ hơi trầm xuống, "Không được, em không thể ngủ, chuyện ngày hôm nay em phải xử lý hết đấy!"

"Đừng động tới công việc nữa, Tiểu Ngữ, thân thể của em sẽ không chịu nổi đâu!" Cận Hạo Nhiên êm ái vuốt ve gương mặt của cô.

"Haiz! Nếu là anh hai, những công việc kia đã lập tức được xử lý xong, Hạo Nhiên, anh nói xem, em có phải vụng về lắm không, là rất vô dụng!" Cố Tâm Ngữ thở dài, cô từng nghe An Điền nói, anh hai là một nhà buôn bán kỳ tài, rất dễ dàng có thể hoàn thành tất cả, nhưng những chuyện này rơi vào trong tay cô, lại phải phí sức lực thật lớn mới có thể làm tốt.

"Nói lung tung! Em vụng về, vô dụng ở chỗ nào? Sau này anh không cho em tự trách như vậy!" Cô đã cố gắng hết sức rồi mà?

Cảm nhận được anh thương yêu, trong lòng Cố Tâm Ngữ tràn đầy ấm áp, một hồi mệt mỏi ập tới, nằm ở trên giường, theo bản năng ôm eo người đàn ông bên cạnh, ngủ thật say!

"Ngủ một giấc đi, chờ em tỉnh lại, anh dẫn em đi công viên Hải Dương!"

Trong ánh trăng mờ, Cố Tâm Ngữ nghe được anh ở bên tai nói nhỏ, công viên Hải Dương? Đúng rồi, đã lâu cô cũng không đi, rất nhớ!

Ngủ một giấc, tỉnh lại, Hạo Nhiên sẽ dẫn cô đi, thật tốt!

Tả Tình Duyệt tới nơi này lần nữa, nhìn cá lội chung quanh, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Năm năm qua, du khách so với trước kia như nhiều hơn lên, Ninh Ninh thấy nhiều sinh vật biển như vậy, lòng tràn đầy tò mò, quấn Kiều Nam dẫn nó đi nhìn khắp nơi.

Cảnh Hạo đi theo Tả Tình Duyệt, thỉnh thoảng nhìn thấy trong mắt Tả Tình Duyệt thoáng hiện ánh sáng, nó biết, mẹ nhất định vô cùng thích nơi này!

"Mẹ, mẹ mau tới đây!" Ninh Ninh như thấy cái gì rất hay, không ngừng hướng Tả Tình Duyệt ngoắc tay, Tả Tình Duyệt cũng như bị cái gì hấp dẫn, trong mắt đầy cưng chiều.

Đang muốn dẫn theo Cảnh Hạo đi nhưng nó vẫn đứng đó, bất động.

"Sao vậy?" Tả Tình Duyệt ngồi chồm hổm xuống, khẽ vuốt đầu Cảnh Hạo, từ khi ra cửa đến giờ, nó vẫn trầm mặc. Đứa bé này vốn là như vậy, không giống Ninh Ninh, chỉ cần trong lòng có chuyện, nhất định không nói sẽ không vui, nhưng Cảnh Hạo hoàn toàn ngược lại, thích đem chuyện để ở trong lòng, lúc có tâm sự, bộ dạng giống Cố Thịnh như đúc, cũng cau mày như vậy. Tình Duyệt đưa tay lên vuốt lông mày của con, "Cảnh Hạo, con nít không nên có quá nhiều tâm sự, con còn có mẹ mà, có chuyện gì, con có thể nói cho mẹ được không?"

Cảnh Hạo lắc đầu, nó nghĩ rằng có nói ra cũng chỉ làm mẹ thêm buồn thôi!

"Con muốn đi toilet!" Cảnh Hạo chớp mắt, "Mẹ, con biết toilet ở đâu, con tự đi được rồi, Ninh Ninh đang gọi mẹ kìa!"

Theo tay Cảnh Hạo chỉ chỉ hướng Ninh Ninh, thấy tay nhỏ của Ninh Ninh hướng về phía cô quơ múa, lúc quay đầu lại đã thấy Cảnh Hạo rời khỏi mình rồi. Cô biết Cảnh Hạo từ trước đến giờ độc lập, ở nước ngoài, mỗi lúc không có cô, Cảnh Hạo đều tự mình làm những chuyện này, cho nên, cô cũng không lo lắng!

Cận Hạo Nhiên nắm chặt tay Cố Tâm Ngữ, hai người thật lâu không có hẹn hò, mà cũng chưa từng có việc Cố Tâm Ngữ trốn việc đi chơi, cưng chiều nhìn khuôn mặt tràn đầy hưng phấn của cô, dịu dàng nở nụ cười.

"Anh nói xem, nếu chúng ta đưa anh hai đến đây, anh ấy có thể thích nơi này không?" Cố Tâm Ngữ rúc vào trong ngực Cận Hạo Nhiên, cô nhớ Hạo Nhiên có nói qua, anh từng mang chị dâu tới nơi này, chị dâu từ nhỏ lớn lên bên bờ biển nên thích tất cả nơi này. Nếu anh hai biết chị dâu thích, anh ấy nhất định cũng sẽ thích!

"Tiểu Ngữ, vui vẻ lên chút, lúc nào có thời gian, chúng ta đưa anh hai cùng đi, còn bây giờ em phải đồng ý với anh, hôm nay em nhất định phải thật vui vẻ, không suy nghĩ gì hết, hôm nay, em chỉ là Tiểu Ngữ của anh!" Cận Hạo Nhiên hôn cái trán của cô, trong mắt thoáng qua ghen tức, anh biết, muốn hoàn toàn có cô là rất khó khăn, cho dù Cố Thịnh khỏe mạnh, anh cũng không thể hoàn toàn có cô, trừ phi... Trừ phi có một Duyệt Duyệt có thể làm cho Cố Thịnh vui vẻ, thay thế được vị trí của Duyệt Duyệt ở trong mắt anh ta.

"Anh này... Nhiều người nhìn như vậy!" mặt Cố Tâm Ngữ ửng hồng, nghĩ đến cái gì, Cố Tâm Ngữ nắm chặt tay Cận Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên, thật xin lỗi, mấy năm này làm khó anh, bằng không... Chúng ta... đợi anh hai em khá hơn một chút, chúng mình liền kết hôn!"

Cô biết Hạo Nhiên yêu cô, cô cũng yêu người đàn ông này, anh những năm này vì cô quá nhiều, nhưng cô biết, anh hai tốt hơn, không phải chuyện ngày một ngày hai, mà bọn họ...

"Muốn lập gia đình vậy sao?" Cận Hạo Nhiên thoáng cười, "Vừa đúng lúc anh cũng muốn kết hôn rồi!"

Cố Tâm Ngữ vốn cho là bị trêu cợt, nghe câu nói sau của anh, trong lòng cảm thấy ấm áp!

Hai người nhìn nhau cười, khi ánh mắt Cố Tâm Ngữ vô tình nhìn thấy một đứa bé trai, nụ cười trong nháy mắt cứng đờ.

"Thế nào?" Cận Hạo Nhiên nhận thấy cô là lạ, theo tầm mắt của cô nhìn sang, cũng không khỏi ngẩn ra, đứa bé này...

Anh còn chưa kịp phản ứng, cô cũng đã hướng về phía cậu bé chạy đi...

Cảnh Hạo nhìn dì xinh đẹp trước mắt, dì ấy tại sao lại nhìn mình như vậy? Sao lại khóc?

"Dì à, dì đừng khóc!" Cảnh Hạo theo bản năng giơ tay lên, muốn lau nước mắt cho dì ấy, rất nhiều đêm nó tỉnh lại, cũng thấy mẹ rơi lệ, đau đớn trong mắt kia cùng dì này rất giống nhau.

Cố Tâm Ngữ cầm tay cậu bé, nhìn cậu bé như là phiên bản thu nhỏ của anh hai, cả người đều run rẩy, nghe nó gọi mình đừng khóc, trong lòng khổ sở càng nhiều. Cô biết, lúc chị dâu chết là đang mang thai con của anh hai, nếu không có xảy ra chuyện kia, đứa bé kia có phải cũng lớn cỡ này rồi?

Nhìn cậu bé, cô cho rằng đây mới thật là con của anh hai!

"Là ai rời bỏ dì sao?" Cảnh Hạo đột nhiên mở miệng, giọng nói già dặn khiến Cố Tâm Ngữ cứng lại, ai rời bỏ? Mấy năm trước, anh cả ở trước mặt cô bỏ lại cô, từ đó, cô giam mình, mà bây giờ, anh hai cũng chìm đắm trong thế giới riêng, cũng coi là rời bỏ cô sao?

Trong lòng đột nhiên đau nhói, "Có thể nói cho cô biết tên của con không?"

Không biết vì sao, đối với cậu bé này, cô cảm thấy có một cảm giác khác lạ.

"Cảnh Hạo, con tên Tả Cảnh Hạo!" Cảnh Hạo nở nụ cười, tựa hồ muốn dùng nụ cười của mình làm dì thích khóc này vui lây.

Tả Cảnh Hạo?

"Cha con đâu?" Cố Tâm Ngữ hỏi lần nữa, họ Tả? Cùng họ với chị dâu, liệu có liên quan gì không? khuôn mặt Cảnh Hạo trầm xuống, nó không có cha, nhưng nó không muốn nói cho dì này biết, một hồi trầm mặc.

"Con nói cho cô biết, cha mẹ của con là ai?" Cố Tâm Ngữ nóng lòng muốn biết, kích động lay mạnh thân thể nhỏ bé của Cảnh Hạo ngay cả chính cô cũng không biết mình đang kiên trì cái gì.

"Tiểu Ngữ, đừng làm nó sợ!" Cận Hạo Nhiên kéo tay Cố Tâm Ngữ, anh cũng thừa nhận cậu bé này rất giống Cố Thịnh... con của Duyệt Duyệt chưa kịp sinh ra cũng đã...

"Hạo Nhiên, anh cũng nhận ra, đúng không? Anh nói cho em biết đi, có phải rất giống?" Cố Tâm Ngữ khó nén tâm tình kích động, chỉ cần là liên qua đến Cố Thịnh, cô sẽ mất đi lý trí.

Cận Hạo Nhiên không biết nên làm thế nào khiến Cố Tâm Ngữ bình tĩnh lại, Tiểu Ngữ quá quan tâm Cố Thịnh rồi!

Cảnh Hạo nghe đối thoại của bọn họ, rất giống? Cái đầu nhỏ thông minh chuyển động, ánh mắt lóe lên, nghĩ đến cái gì, chậm rãi mở miệng, "Hai người nói dáng dấp của con rất giống ai sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như cau hoi 187 vi sao lai khoc khi nhat tam niem phat lay phat cau hoi 188 phat tu tai gia co the vang sinh duoc khong cau hoi 189 mac quan ao ngan co niem phat tung kinh tri chu duoc khong, phong thuy xac dinh nen dat cao hon khi xay chua sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.