Cấm huyết hồng liên

Chương 29: Đổi họ!(Hạ)


- Sau khi nhặt được khối quặng đỏ như lửa này ngoài khe suối, ta thử dùng nó để luyện khí, không ngờ hiệu quả lại thần kỳ như vậy, cho nên ta mới luyện thành thứ thần khí này. Sau đó, mấy lần ta đã trở lại con suối kia tìm kiếm, thậm chí đã gọi những người dân trong trấn đi tìm giúp, nhưng rốt cục cũng không thể tìm thấy khối quặng nào giống như vậy nữa!

Những lời của Phổ Tu Tư đều là thật, sau khi phát hiện ra tác dụng diệu kỳ của Hoả Phách Tinh Thạch, hắn đã từng phái ra hơn trăm người dân trong trấn, ra ngoài con suối tìm kiếm theo lời của Dịch Vân, rầm rộ như vậy hơn mười ngày vẫn không thu hoạch được gì!

Điều duy nhất mà hắn chưa nói chính là người phát hiện là Dịch Vân chứ không phải hắn!

Lắc lắc đầu, tên thủ lãnh áo đen đương nhiên không tin lời nói lần này, đang muốn tra khảo Phổ Tu Tư, một tên đồng bọn áo đen bỗng nhiên đi đến bên người hắn, thấp giọng nói:

- Đại nhân, hắn nói đúng là lời thật! Lúc hắn đang nói, thuộc hạ đã dùng tinh thần lực tập trung tra xét hắn, không có sinh ra chấn động khác thường gì, cho nên độ tin cậy của những lời này rất cao!

Tên thủ lãnh áo đen hơi khựng lại, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Với tinh thần của lục tinh Pháp Cuồng ngươi tra xét, đương nhiên ta tin! Nhưng làm sao giải thích được nguồn gốc của Hoả Phách Tinh Thạch đây? Cho dù hắn nói là khai thác từ trong mỏ hay là mua được ta cũng sẽ không nghi ngờ gì, nhưng tuyệt đối không thể nào xuất hiện ngoài khe suối!

- Đại nhân, khối Hoả Phách Tinh Thạch này nói không chừng có vị cao nhân nào vô ý đánh rơi, hắn bất quá cũng chỉ là may mắn nhặt được ngoài suối mà thôi! Hàm lượng của Hoả Phách Tinh Thạch bên trong thứ thần khí kia cũng không nhiều, có thể biết hắn chỉ có mỗi một khối Hoả Phách Tinh Thạch này, nếu không đã dùng nhiều Hoả Phách Tinh Thạch hơn để chế tạo ra thần khí có phẩm chất tốt hơn!

Tên thủ lãnh áo đen vỗ trán cười to, nói:

- Ngươi nói rất đúng! Xem ra, lão khốn này đã không còn giá trị lợi dụng …

Dứt lời, tay hắn chụp vào ngực Phổ Tu Tư, đấu khí màu xanh da trời liền nhập vào trong cơ thể. Phổ Tu Tư cứ như vậy không kêu được một tiếng nào gục xuống tại chỗ mà tắt thở, hai mắt mở trừng trừng, rõ ràng là chết không nhắm mắt!

Nhìn thi thể Phổ Tu Tư dưới chân, tên thủ lãnh áo đen lớn tiếng cười hắc hắc:

- Lão khốn này, xem ngươi thành thật khai báo như vậy, ta cho ngươi chết nhẹ nhàng một chút! Lời nói của ta lúc nãy vẫn có hiệu lực, trẻ con dưới mười tuổi trong trấn ta sẽ không giết, chỉ mang chúng về giúp ngươi nuôi nấng chúng thành người mà thôi! Hắc hắc hắc!

Hãy tìm cho thật kỹ từ trong ra ngoài một lần nữa, chỉ cần không phải là người của mình thì tàn sát hết cho ta, việc hôm nay không thể tiết lộ ra ngoài! Về phần bọn trẻ con, tập trung bọn chúng lại một chỗ rồi mang đi, sau này huấn luyện bọn chúng, tất cả sẽ trở thành chó giữ nhà bán mạng cho chúng ta!!"

Tên thủ lãnh áo đen cẩn thận cất Hoả Phách Tinh Thạch vào trong một cái hộp sắt, ra lệnh cho đồng bọn.

- Dạ!

Bọn áo đen sau khi nhận lệnh lập tức tản ra bốn phía, ào ạt tiến vào các ngóc ngách trong Yêu Đạt trấn.

- Ông ngoại, cậu, mợ….

Dịch Vân thấy Yêu Đạt trấn chìm trong biển lửa, cố nén nước mắt đang trào ra như suối…..

-------

Khi Dịch Vân và Môn La ra khỏi mật thất nhà tổ, đã là hai ngày sau…..

Nhìn thôn trấn đã trở thành một đống đổ nát hoang tàn ngổn ngang thi thể dân trong trấn, hắn vận hết toàn lực chạy về nhà mình.

Bọn áo đen kia không chỉ thủ đoạn tàn nhẫn, ngay cả tâm tư cũng thận trọng phi thường. Sau khi tàn sát Yêu Đạt trấn, chúng không rời đi ngay lập tức mà phân ra mai phục khắp nơi trong trấn cả một ngày, đề phòng còn có người lọt lưới, cho đến đêm hôm sau chúng mới an tâm mà rút đi.

Môn La tuy rằng đã cảm ứng được địch nhân rời đi, nhưng muốn cho cẩn thận hơn nên muốn Dịch Vân phải chờ thêm một ngày nữa mới đi ra. Dù sao, bọn họ cũng không còn gì để mất, ở trong tình huống sinh tử như vậy cũng không cần phải vội vã.

- Ông ngoại….

Dịch Vân ôm thân thể lạnh ngắt của Phổ Tu Tư, ngược lại không khóc chút nào chỉ yên lặng lấy tay chậm rãi vuốt đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng, lau sạch vết máu trên mũi miệng của hắn.

Biểu hiện trầm tĩnh của Dịch Vân làm cho Môn La đứng sau lưng hắn hoàn toàn bất ngờ!

Tất cả nước mắt của hắn trong hai ngày qua đã cạn, hắn sẽ không khóc nữa! Vẻ không cam lòng đọng lại trong đôi mắt của Phổ Tu Tư cùng nỗi bi phẫn đã khắc sâu trong tâm khảm Dịch Vân. Nếu như hối hận và đau xót có thể trả được thù thì có thể giết được bọn áo đen hay sao? Hối tiếc tự trách là vô ích, tâm tư phải dùng vào chỗ nào có ích mới được!

Siết chặt thêm lần nữa, Dịch Vân nhẹ nhàng nói bên tai Phổ Tu Tư:

- Ông ngoại, người yên tâm! Chỉ cần Dịch Vân còn sống một ngày, chắc chắn sẽ báo mối huyết cừu hôm nay. Tất cả bọn áo đen hôm trước một người con cũng sẽ không tha, huyết mạch của gia tộc Tư Đạt Đặc vĩnh biễn sẽ không đoạn tuyệt, bọn chúng nhất định sẽ phải chết trong tay con cháu Tư Đạt Đặc, cho dù chúng có trốn ở chân trời góc biển cũng không thể thoát!

Tiếng Dịch Vân lạnh lùng nhưng rõ ràng, như tiếng chuông vang vọng trong trang viên yên tĩnh bốn bề, thanh âm tuy nhẹ nhàng nhưng trong đó tràn đầy sát khí, giống như hoa mai nổi bật trên núi tuyết trắng đầy vẻ lạnh lùng, tuy không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được khí lạnh bức người, làm cho trong lòng Môn La thoáng chút run lên….

Không lâu sau, Dịch Vân tìm được xác của cậu mợ gần đó. Hắn đào một cái huyệt lớn rộng hai thước, sâu ba thước dưới tàng cây bạch dương ngay trong trang viên nhà mình, đem tất cả mọi người trong nhà chôn chung vào đó.

Nhìn lại ba người đang nằm dưới huyệt, những chuyện trải qua trong hơn hai năm dậy lên trong lòng hắn. Từ chuyện Phổ Tu Tư không quản ngàn dặm xa xôi mang hắn về tới nơi này, cậu hắn dụng tâm dạy dỗ nghề luyện khí, mợ thương hắn như con ruột…

- Nếu không có các người, cũng sẽ không có tiểu Dịch Vân ngày nay! Huyết mạch của gia tộc tuyệt đối không thể tiêu tan như vậy được, ta nhất định sẽ tìm Hán Khắc trở về, một lần nữa làm sống lại vinh quang gia tộc Tư Đạt Đặc!

Dịch Vân trầm giọng thề, vừa dứt lời liền bắt đầu lấp đất.

- Dịch Vân, chỉ cần thu xếp một vài món hành lý gọn nhẹ mà thôi, chúng ta cần phải nhanh chóng rời khỏi nơi này!

Môn La thấy Dịch Vân đang cố nhét một đống giấy tờ của mẫu thân để lại vào trong hành lý, nhịn không được liền nói.

Môn La dù không biết chi tiết về bọn áo đen đã tàn sát nơi đây, thế nhưng chúng do hai tên cường giả lục tinh lãnh đạo, vả lại thủ hạ là một đoàn tam tinh Chiến Sĩ trở lên, nhất định là thuộc một thế lực rất lớn.

Nếu để bọn chúng biết được còn có Dịch Vân lọt lưới, vậy thì nhất mạch của gia tộc Tư Đạt Đặc chắc chắn sẽ biến mất trên Khung Võ đại lục không sai!

Dịch Vân chần chừ một hồi, lập tức sắp xếp hành lý một lần nữa, sau khi chỉ lấy vài thứ quần áo và một chút lương khô, mang bao lên lưng đi ra khỏi phòng mình.

Đi tới đại sảnh bình thường mọi ngày mọi người hay dùng cơm tán gẫu, đồ đạc trong đó hơn phân nửa đã bị huỷ hoại, trên vách tường xuất hiện mấy cái lỗ to tướng, nhìn qua dường như lung lay sắp sập.

Chỉ có cái bàn nhỏ trong góc là vẫn còn nguyên. Đêm đó trước khi mình ra ngoài dạo chơi, Phổ Tu Tư chính là ngồi bên cạnh bàn này, vừa uống rượu vừa cười nói với mình….

Lúc này, Dịch Vân thấy trên bàn còn một cái chén nhỏ, chén màu xanh thẫm chính là của Phổ Tu Tư vẫn hay dùng uống rượu, hắn bước đến cầm lên, rượu bên trong chén vẫn còn lại tám phần.

Bất giác Dịch Vân nhìn chăm chú vào chén rượu, sau đó ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Tư vị trong miệng tràn đầy chua xót, lại có ngọt ngào, trong nháy mắt nhớ tới những người thân lại có hàng trăm loại tư vị khác kích thích trên đầu lưỡi, tất cả những tư vị ấy đều cuồn cuộn trong lòng…..

Dịch Vân chậm rãi buông chén rượu rồi xoay người đi thẳng ra ngoài không hề quay đầu lại.

Môn La ngạc nhiên nhìn Dịch Vân, lại nghe lời của hắn truyền đến:

- Lão Đại, ta nghĩ bây giờ ta đã biết, mùi vị chân chính của rượu là gì rồi…

Nước nắt vẫn cố nén lại tuôn trào trên đôi má Dịch Vân.

- Từ hôm nay trở đi, ta bỏ họ Lam Duy Nhĩ, đổi lại thành Tư Đạt Đặc, Dịch Vân Tư Đạt Đặc!

Giọng nói lạnh lùng ngập tràn vẻ một đi không trở lại nhẹ nhàng như mây như khói, bay qua khắp chỗ trong trang viên, bay qua chỗ chôn cất ba người rồi rốt cục tiêu tan vào không trung, chỉ còn lại bóng thiếu niên vẽ ra một vệt dài, biến mất ở bên kia sườn núi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như Lãi suất ngân hàng, ke toan tai chinh chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.