Cấm huyết hồng liên

Chương 335: Trách nhiệm trên đời


Dịch Vân cùng với Lan Ny đồng thời ngạc, Tạp Lỗ Tư cũng biểu hiện dị thường, lẳng lặng suy nghĩ. Tên nghe thật đẹp, hình như không quan hệ tới vấn đề hiện tại, có tác dụng gì?"

A Khắc Tây chậm rãi nói:"Thuốc cũng như tên. Đều là cấm kỵ ma dược từ thượng cổ lưu truyền tới nay, mỗi lần dùng một quả đều lưu lại một ít trong đầu người dùng. Tất cả khổ, bi, ai, đau đều lãng quên mất, lấy tình hình Hán Khắc tiểu tử, chỉ cần ăn vào 8 viên, có thể khiến cho hắn hoàn toàn quên đi tám năm ký ức đau khổ khi bị trở thành đấu khuyển!"

Mọi người nghe vậy toàn thân kịch chấn. Cùng giật mình tại đương trường!

Dịch Vân kinh nghi hỏi:"Làm cho Hán Khắc quên mất toàn bộ trí nhớ trong tám năm sao?"

Khoát tay, A Khắc Tây nói: "Không phải toàn bộ trí nhớ, mà là tám năm, tất cả ký ức mà hắn cảm thấy đau khổ. Về phần mặt khác không quan hệ, thậm chí phần trí nhớ vui vẻ đều được bảo tồn an ổn. Không cần lo lắng người dùng thuốc bởi vậy mà trí nhớ thác loạn, chỉ vì não người sẽ tự động tìm đường ra, mặc kệ hợp lý hay không hợp lý, đều có thể từ trí nhớ thoát phá từ từ tu phục trở về, trở thành một loại thật sự trong hư ảo, có thể khiến hắn không chút nghi ngờ.

"Mấy tháng đầu có thể cảm thấy mờ mịt. Sau này sẽ dần dần quen, đây là hiệu dụng của thuốc, tất cả đều là phù du!"

Dịch Vân kinh ngạc nghe, chỉ cảm thấy công hiệu ma dược thật sự kỳ lạ, trước ma đấu quyết chiến Ma Đa không tiếc tự hại thân mình, dụng ma dược tạm thời đề cao công lực tu vi, chỉ là ma dược khác nhau thì cách dùng khác nhau, so với A Khắc Tây lão tổ sư căn bản khác biệt như trời với đất, hoàn toàn không thể đánh đồng.

Tạp Lỗ Tư cau mày nói: "Ngươi thường thường nói trên miệng, ma dược công hiệu rất đáng sợ, sau khi dùng phải gánh vác tác dụng phụ rất lớn, Phù Sinh Nhược Mộng cấm kỵ ma dược đã cấm truyền thừa xuống dưới, nói vậy thì khi tiêu tán ký ức đau khổ đồng thời cũng phải trả giá bao nhiêu đại giới đây?"

A Khắc Tây lãnh đạm nói: "Trí nhớ người. Mặc kệ bi thương hay vui sướng, toàn bộ phải trải qua sinh sống và tổng hợp, cũng là một bộ phận của nhân sinh, tiêu trừ trí nhớ đồng thời cũng đem bộ phận nhân sinh cắt đứt. Nhớ kỹ, loại tiêu trừ này xem như là hoàn toàn, chỉ cần một đoạn ký ức nào khiến ngươi nhớ lại. Toàn bộ đều xóa sạch, nửa điểm cũng không sót, hoàn toàn hủy diệt tồn tại nhân sinh trong đoạn quá khứ đó, cũng hoàn toàn phủ định con đường mình từng đi qua, đã ra quyết định thì đại giới như vậy chấp nhận được không?"

Dừng một chút, A Khắc Tây trầm giọng nói: "Ở vấn đề thân thể, Phù Sinh Nhược Mộng không có tác dụng phụ gì. Nhưng ở tâm linh nhân cách, cái giá phải trả lại vô cùng khổng lồ, chỉ vì, đó là hoàn toàn phủ định tất cả những việc ngươi đã làm, thời khắc trí nhớ tiêu trừ, ngươi rất khó duy trì được tâm tính bản thân! Cho nên, loại ma dược này mới được xưng là cấm kỵ chi dược. Cùng với Lệ Hồn Tà Nhưỡng là đồng cấp. Tạp Lỗ Tư nghe vậy nhất thời không nói gì, trong đầu suy nghĩ đăm chiêu, trí nhớ bị đứt đoạn, còn có thể là chính mình sao?

Nhìn hai người Dịch Vân cùng Lan Ny, A Khắc Tây ngưng trọng nói: "Phù Sinh Nhược Mộng một khi ăn vào. Kết quả là không thể nghịch chuyển, về phần dùng hay không, các ngươi tự mình quyết định đi!"

Dịch Vân trầm mặc thật lâu, thủy chung không chừng suy nghĩ. Cuối cùng đưa ánh mắt qua Lan Ny, tám năm đấu khuyển, nàng thủy chung không rời Hán Khắc, tình nghĩa sâu nặng. Nếu cần ra quyết định tới Hán Khắc thì nàng có tư cách hơn so với mình, cũng bởi vậy, A Khắc Tây mới phá lệ, đầu tiên hỏi nàng, sau mới hỏi lại Dịch Vân.

Ngoài ý liệu, Lan Ny lại không có nửa điểm do dự, kiên định nói: "Cho Hán Khắc ăn vào đi! Tám năm qua, mỗi khi mỗi có đồng bạn chết đi. Mỗi thời mỗi khắc chúng ta toàn bộ đều sống trong sợ hãi, ta sợ nhất là khi trơ mắt nhìn đồng bạn từ nhỏ cùng nhau lớn lên chết đi, y như sống trong địa ngục vậy, không cần do dự nữa!"

Ba người trơ mắt nhìn nàng thật cẩn thận từ tay A Khắc Tây tiếp nhận viên thuốc đen, một lần một lần đếm, thẳng đến khi xác định thật sự đủ tám viên mới chậm rãi cho Hán Khắc nuốt vào, đơn giản vài động tác nhưng ở trong mắt Dịch Vân lại giống như một thế kỷ trôi qua.

Hắn biết, khi Hán Khắc tỉnh lại, sẽ hoàn toàn quên đi tám năm qua đau khổ cùng bi thống này. Chỉ còn lại đoạn ký ức thời niên thiếu vui đùa cùng nhau.

Chỉ là, như vậy thật sự có được không?

Chờ Hán Khắc nuốt tám viên Phù Sinh Nhược Mộng xuống, Lan Ny lại từ trong tay A Khắc Tây cầm lấy tám viên thuốc khác, ngưng thần nhìn, lại hạ quyết định, mở miệng hỏi: "Nếu ta cũng ăn vào đan dược giống Hán Khắc, có hay không cũng sẽ quên mất toàn bộ trí nhớ tám năm này, cũng giống hắn, tất cả bạn bè đều chỉ còn hồi ức đẹp đẽ?"

Dịch Vân nghe vậy cả kinh: "Ngươi muốn dùng?"

Quét mắt nhìn tất cả đồng bạn đang hôn mê. Lan Ny buồn bã nói: "Dịch Vân ca ca, ngươi có lẽ không thể hoàn toàn thể hội tình cảnh tám năm này của chúng ta. Không chỉ giống gia súc nuôi dưỡng, khi nào muốn giết thì giết, tất cả đều tùy vào tâm tình Ách Ba Đa tốt hay xấu mà thôi. Ta mặc dù không phải thành viên đấu khuyển. Nhưng mọi thời khắc đều sống trong sợ hãi, loại tình cảnh thân bất do kỷ này, mỗi ngày mỗi đêm đều xuất hiện trong mơ, nếu thật có thể thức tỉnh, mọi việc đều quên đi sạch sẽ, ta cầu còn không được!

"Chỉ là một chút ký ức nhóm đồng bạn cùng chung hoạn nạn, nhất là Hán Khắc nếu như có thể, ta muốn bảo tồn phần trí nhớ này. Vĩnh viễn nhớ kỹ nó!"

Dịch Vân nghe vậy ngạc nhiên, nháy mắt bỏ qua hành động ngăn cản Lan Ny. Có thể thấy được khuôn mặt kiên định của nàng, trong khoảng thời gian ngắn, hắn do dự.

Trầm mặc, A Khắc Tây ôn nhu hiếm thấy nói: "Phù Sinh Nhược Mộng, dược hiệu vẻn vẹn tiêu trừ tất cả trí nhớ bi thảm, nếu tồn tại trong đầu, là có thể tiêu trừ mọi thứ, ký ức tốt đẹp tự nhiên bảo tồn hoàn hảo, không tổn hại chút nào. Tuy rằng trải qua vài đoạn ngắt quãng, nhưng cùng thật tình huống không chút sai biệt, cảm thụ trong lòng vẫn giống nhau như đúc. Nửa điểm không kém.

Lan Ny nghe vậy khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, đang muốn trả lời. Lại bị A Khắc Tây cắt ngang: "Không cần nói cho ta biết đáp án, nếu như ăn vào viên thuốc này, kết quả chỉ có một, vui lưu, khổ tán, nửa điểm không sót. Những năm đã qua rồi, nếu như phục dụng các loại tình cảm tốt sẽ còn lại, ngược lại toàn bộ tiêu tán, dùng hay không, ngươi tự cân nhắc!"

"Cám ơn lão tiên sinh, Lan Ny cũng hy vọng có thể nhớ kỹ ý tốt của người, vĩnh viễn không quên!" Lan Ny nghe vậy không do dự nữa, đứng ở bên cạnh Dịch Vân, cười lên một lúm đồng tiền như hoa, rồi lập tức đưa tay cầm lấy 8 viên Phù Sinh Nhược Mộng lần lượt nuốt xuống, chợt ngã vào người Hán Khắc, hôn mê.

Dịch Vân khẩn trương nhìn Lan Ny ngủ thần tình ý cười, hơi thở hoãn mà thư, quan tâm hỏi:"Nàng không có việc gì chứ?"

A Khắc Tây cũng dừng ánh mắt ở người nử tử làm cho hắn khâm phục này, thản nhiên nói: "Phù Sinh Nhược Mộng dược hiệu đã bắt đầu, hiện chính trọng tổ toàn bộ trí nhớ trong tám năm qua, quá trình sẽ chừng mười ngày, chờ nàng thức dậy, ký ức sẽ tốt hơn thôi."

Một hồi trầm mặc, Dịch Vân buồn bx nói:"Kết quả như thế, thật là tốt sao? Không có phương pháp khác giải quyết tốt hơn?"

A Khắc Tây đạm mạc đáp lại:"Sống làm người, bi kịch lớn nhất chính là trí nhớ quá tốt, toàn bộ mọi việc tốt xấu đều nhớ kỹ. Hối hận, áy náy, thê lương, đau xót trầm luân với địa ngục, ký ức không thể tự kềm chế, uống độc để giải độc, khổ ải nhân sinh giải thoát, đệ đệ của ngươi không phải là như thế sao? Nhân sinh cũng chỉ là một giấc mộng, làm sao phải so đo như thế, đợi bọn hắn tỉnh lại, chính là hoàn toàn mới mẻ, hoàn toàn là chính mình, giống như hoàn toàn sống lại.

"Với ánh mắt ta cùng với Tạp Lỗ mà xem. Có lẽ trốn tránh chính là ngu xuẩn nhất, nhưng đối với bọn họ mà nói, hẳn là kết quả tốt nhất!"

"Đồng bạn khác đâu?"

"Phù Sinh Nhược Mộng tuy là cấm kỵ ma dược, nhưng luyện chế mười hai phương thuốc, trân quý rất là trân quý. Nhưng ở Huyết Hồng sơn cốc đều có thể thu thập, một người tám viên, tổng cộng bảy mươi tám người là sáu trăm hai mươi bốn viên đan dược, ta có thể xử lý hết thảy, chờ ngươi đem Luân Chuyển Kì Linh Quỳ cùng Kim Thú Bạch Liên hai loại kỳ hoa, mang về hóa giải độc Lệ Hồn Tà Nhưỡng, ta sẽ cho mọi người dùng Phù Sinh Nhược Mộng..."

"Làm cho tất cả mọi người trải qua một giấc mộng, từ đó về sau liền không còn là đấu khuyển nữa!"

Trầm mặc thật lâu thật lâu sau, Dịch Vân thở dài thật mạnh, phun ra một câu mệt mỏi:"Đa tạ!"

A Khắc Tây cười nói:"Vốn chỉ vì Thủy Hỏa phách thạch mà đến, ta cảm thấy có chút lãng phí thời gian, nhưng xem qua một trận chiến thảm thiết, thấy huyết tinh sát kịch và gặp qua nữ tử cương cường. Hiện tại, ta cảm khái vô cùng, không uổng công ta cố ý chạy thêm một chuyến. Hai vị kỳ hoa nếu như tới tay, ngươi chỉ cần đặt ở chỗ thạch thất này, nửa năm hoặc một năm sau ta sẽ đến một chuyến, hy vọng đến lúc đó thật có thể thấy chúng nó. Chứng kiến ngươi còn sống trở về!"

Tạp Lỗ Tư lúc này cũng nói: "Huyết Hồng sơn cốc vị trí đích xác ngươi còn không biết, nơi đó có vô số cao giai ma thú thường lui tới, với ngươi cũng là hung hiểm vạn phần, nếu ngày khác trở về, ngươi muốn tìm nhóm đồng bạn, chỉ cần đi đến Bàn Thạch công quốc, báo danh hào Tạp Lỗ Tư ta, sẽ có người mang ngươi tìm đến ta, đến lúc đó ta lại mang ngươi đến Huyết Hồng sơn cốc!"

"Đa tạ!"

Đồng dạng một lời, Dịch Vân liên tục nói hai lần, chữ chữ tha thiết, câu câu thành tâm, đối này hai người giúp đỡ mình quá nhiều này, trừ cái đó ra, hắn không biết nên nói gì.

Chăm chú nhìn Hán Khắc và Lan Ny, cùng tất cả đồng bạn. Hắn không nhiều lời nữa, cáo biệt tất cả đều là dư thừa, chỉ vì ngày khác chắc chắn sẽ gặp lại, hắn không tin chính mình có đi không về, nhìn hai người gật gật đầu, chợt xoay người đi ra khỏi thạch thất.

Nhìn bóng dáng thiếu niên biến mất ở đại môn. Tạp Lỗ Tư cười nói: "Lần này thật mệt ngươi, không có ngươi một mình ta tuyệt làm không nổi nhiều chuyện như vậy. Chỉ là một đường ma dược giải độc, ta tự hỏi là bất lực." A Khắc Tây mặt không chút thay đổi, thản nhiên nói: "Không cần cảm tạ ta, dù sao việc này thu hoạch phong phú, cũng ra ngoài ý liệu của ta, ngoài Thủy Hỏa lưỡng hệ phách quặng, ta càng hứng thú với thiếu niên kia, vô cùng có tiềm chất, đây mới là giá trị tối trọng yếu."

Tạp Lỗ Tư nhún vai, nói: "Chỉ là hắn cùng với Quang Minh Giáo Đình chính thức trở mặt, chúng ta trở thành bảo hộ sao?"

Lắc lắc đầu, A Khắc Tây chậm rãi nói: "Không phải! Đơn thuần ta chỉ muốn nhìn một chút tương lai hắn. Chứng kiến đoạn thời gian đầu của siêu cường giả sánh ngang ta với ngươi đang quật khởi mà thôi!"

Trong rừng rậm, giờ ngọ nắng gắt chiếu xuống. Tuy đã qua mùa đông, đầu mùa xuân, vẫn làm cho người ta cảm thấy nóng bức dị thường, chỉ vì trong lòng hắn lửa đang bốc cháy.

Dịch Vân xuyên qua rừng cây, đạp cỏ dại dưới chân, đi trên con đường hắn vô cùng quen thuộc.

Mỗi khi tiến lên một bước, là gần đích hơn một bước.

Kỳ Võ đế quốc, tổ địa Tư Đạt Đặc gia tộc trở về trên tay hắn, ngắn ngủn hai ngày, Hán Khắc mọi người đều tìm về. Huyết cừu ánh ảnh ở trong lòng hắn suốt tám năm nay cũng đã báo. Thành quả quá tốt, hắn không cầu gì hơn nữa.

Sinh ly tử biệt, ở giây lát ngắn ngủi sinh mệnh vận chuyển, có lợi hại đến mấy cũng không qua được thời gian, Hán Khắc Lan Ny cùng với các đồng bạn, mặc dù mất đi trí nhớ tám năm qua, nhưng có thể trọng tổ tân sinh (y như sống lại, có cuộc sống mới), lần sau gặp lại, bọn họ sẽ hoàn toàn khác biệt, đều chỉ giữ lại ký ức tốt đẹp thời ở Ái Đạt Trấn, tất cả khuôn mặt tươi cười nhất nhất hiện ra trước mặt hắn, vô ưu vô lự.

Tất cả thù oán, hắn một tay báo, tất cả hận, hắn một thân khiêng, bọn họ có thể còn sống tốt. Hắn thăng trầm không oán, hoàn mỹ nhân sinh!

Đúng vậy, đây là trách nhiệm đời này của hắn!

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn dâng lên lửa nóng. Trong lòng mang hy vọng lần sau gặp lại mà vui sướng, nhanh chân bước. Nhắm mục tiêu bước dài đi tới.

Sinh mệnh đến tận đây đang bước trên giai đoạn hoàn toàn mới, một khi chấm dứt, chính là đại biểu một bắt đầu mới hoàn toàn.

………

Hán Khắc và Lan Ny đến tận đây tạm thời viết xuống hoàn mỹ.

"Như vậy thật sự có được không?" Giống như nghe bằng hữu hỏi nhau.

Đám người Hán Khắc lấy Phù Sinh Nhược Mộng để quên mất tất cả ký ức bi thống, có lẽ là trốn tránh, nhưng khi Lan Ny cũng nguyện ý cùng với nhóm đồng bạn lựa chọn trải qua một hồi ảo mộng tám năm kiếp sống đấu khuyển, sau đó xem như không tồn tại.

Toàn bộ sự kiện, Hán Khắc Lan Ny mới là diễn viên, ba người Dịch Vân lại sắm vai những người đứng xem và hóa giải, chung quy là người ngoài cuộc, mọi người sống lại, sự kiện kết thúc, đấu khuyển sau này đối với bọn họ không còn ý nghĩa.

Giống như lời A Khắc Tây: "Từ đó về sau, không còn đấu khuyển!"

Một câu nói ra đám người Hán Khắc trọn vẹn trọng sinh, như thế mà thôi.

Nói thực ra, Thanh Lôi kết đoạn có chút u ám, từ giãy dụa nhập cục, tự cứu chuộc rồi giải thoát, bất luận như thế nào. Luôn luôn tồn tại một cái chung kết trọn vẹn, chứng kiến tình cảm Hán Khắc cùng Lan Ny đến chết không rời, cũng hoàn toàn thể hiện giá trị của việc Dịch Vân làm, trên tâm tình hắn bởi vậy đạt tới thăng hoa.

Quá khứ kết thúc, tân sinh bắt đầu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như ngày xưa bà cũng như con, 56 cau do meo vui don gian rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.