Cấm huyết hồng liên

Chương 83: Luân chuyển kỳ linh quỳ


"Lão đại, vùng phụ cận có ma thú không?" Dịch Vân trốn trong bụi cỏ nhẹ giọng hỏi.

"Trong phạm vi ngàn thước không có."

Dịch Vân nghe vậy nhất thời yên lòng, lập tức chui ra, hắn ngửng đầu tìm phương hướng mặt trời rồi chạy vội theo hướng bắc.

Chạy trốn như vậy được chừng một khắc, Dịch Vân tựa hồ nghĩ tới điều gì, đột nhiên ngừng lại, Môn La khó hiểu hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Dịch Vân quay đầu nhìn Môn La, vẻ mặt hoài nghi, lúng túng hỏi: "Lão đại, ngươi xác định phương hướng này không sai chứ?"

Môn La đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức phản ứng: "Ngươi hoài nghi phán đoán của lão đại ta sao? Đây là vũ nhục lớn nhất đối với ta!"

Dịch Vân vội vã trấn an: "Không phải ta có ý tứ này, chỉ là ta không rõ, chúng ta một đường đi về phía bắc, chỉ thấy địa thế vốn cao lại càng cao, dòng sông cũng hẹp dần, mà ven đường thi thể ma thú nhiều lên, ta cảm giác phía trước có nguy hiểm."

"Hừ" một tiếng, Môn La nói: "Ngươi là một tiểu hài tử hoàn toàn không biết Lạc Nhật sơn mạch này, còn lão đại ta kiến thức vạn năm, Lạc Nhật sơn mạch từ tây sang đông hoàn toàn nằm trong cảnh nội Kỳ Vũ đế quốc, dài hơn 6000 dặm, nhưng chiều rộng chỉ có 5-600 dặm. Ngươi từng nhảy xuống sườn núi từ phía đông, bây giờ không thể quay lại leo lên, lại không thể đi phía tây là vào sâu trong sơn mạch tìm chết, nên chỉ có thể chọn bắc nam hai hướng."

"Xem tình cảnh chúng ta bây giờ, địa thế là bắc cao nam thấp, đi theo hướng bắc chúng ta mới có thể tới địa phương cao hơn, lúc đó mới xem có cách nào đi tiếp về phía đông, khi đó chúng ta mới có cơ hội rời khỏi chỗ núi rừng này."

Dịch Vân nghe xong lập tức rõ ràng.

Hắn hỏi vậy bởi Môn La lúc nguy cấp rất đáng tin, nhưng lúc bình thường lại không như vậy, đã từng nhiều lần làm hắn gặp đau khổ không nhỏ. Hôm nay thân ở Lạc Nhật sơn mạch nguy cơ tứ phía, hắn không thể phạm bất kỳ sai lầm nào.

Sau khi tạm nghỉ một lúc, Dịch Vân lại theo Môn La chỉ dẫn nhằm hướng bắc mà đi, Lạc Nhật sơn mạch chiều rộng chỉ 5-600 dặm, chỉ cần hắn không ngừng đi tới, trên đường không bị yêu thú ăn thịt, ước chừng nửa năm là có thể ra khỏi nơi núi rừng này rồi.

Dọc theo đường đi, Dịch Vân thỉnh thoảng lại dừng lại, chỉ cần Môn La cảm ứng được phía trước có ma thú, Dịch Vân chung quy cẩn thận trước tiên tìm chỗ ẩn núp, chờ ma thú rời đi hắn mới đi tiếp, bây giờ hắn không phải muốn lại phải chạy bán sống bán chết như lần trước nên rất cẩn thận, ở đây tùy tiện một con ma thú xuất hiện là đủ để đem hắn xé xác ra rồi.

Dưới điều kiện tiên quyết là an toàn, tốc độ của Dịch Vân rất thấp, qua 20 ngày hắn rút cục đi ra khỏi khu rừng, nhìn phía trước là vách đá màu nâu đất, so với màu xanh xung quanh hắn mấy ngày nay như hai thế giới khác nhau vậy.

Dịch Vân nhìn cảnh tượng phía trước, cất bước từ từ đi vào.

Địa thế càng ngày càng cao, nhưng hai bên vách núi cũng càng ngày càng hẹp, Dịch Vân chạy gần mười dặm mà ngay cả một đầu ma thú cũng không thấy, đây là chuyện chưa bao giờ phát sinh 20 ngày nay.

Dịch Vân lại tiếp tục đi khoảng nửa canh giờ, phát hiện phía trước là một chỗ ngoặt, qua đó là một mảng mịt mờ màu trắng, đúng là tuyết phủ. Ánh mặt trời chiếu xuống, phản xạ trên mặt tuyết trắng lấp lánh ánh sáng huyễn lệ vô cùng.

"Mặt đất phủ đầy tuyết, nơi này không lâu trước đây có tuyết rơi. Bất quá, mùa đông qua được hai tháng rồi, bây giờ là đầu xuân, sao lại có tuyết ở đây?"

Dịch Vân tò mò một chút rồi bước thử tới, "tra" một tiếng, một nửa bắp chân hắn đã ngập vào trong tuyết trắng.

"Đây là tuyết sao? Sao không có cảm giác ẩm ướt lạnh giá?" Dịch Vân từng bước tiến tới.

"Cái này đương nhiên không phải tuyết rồi, cũng chỉ có tiểu tử nhà ngươi mới tưởng lầm, đây đều là tro cốt, tro cốt ma thú!" Môn La đột nhiên lên tiếng.

"Cái gì" Dịch Vân thoáng chốc ngừng lại.

"Thi cốt muốn trở thành bụi phấn như thế này, ít nhất mấy trăm mấy ngàn năm trước, nơi này có một hồi chém giết kinh khủng!" Môn La cũng không khỏi kinh hãi nói.

Môn La khi còn sống cũng từng vì tìm ma thú tinh thạch mà giết đại lượng ma thú, nhưng hắn cũng chưa từng thấy hài cốt ma thú tập trung một chỗ, mặc dù đã hoàn toàn hóa thành tro cốt, nhưng nghĩ tới không biết bao nhiêu nắm trước tình huống nơi này bi thảm như thế nào, ngay cả hắn cũng không khỏi thở dài.

Dịch Vân nghe vậy sửng sốt một hồi, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía trước, thông đạo 8-900 thước đều bị tro bụi bao phủ, nếu như vậy, rốt cuộc có bao nhiêu thi thể mới tạo thành cảnh tượng này?

"Đống tro cốt này, ít nhất cũng phải mấy ngàn con ma thú khổng lồ mới có thể tạo thành, không biết cường giả trình độ nào có thể giết đại lượng ma thú như vậy?"

Nhìn khung cảnh quỷ dị trước mắt, Dịch Vân có chút lo lắng về phương hướng sắp đi tới, chỉ là đã đến nước này không thể quay đầu trở về chỗ cũ, hắn hạ quyết tâm, cất bước tiếp tục đi.

Chỉ là đoạn đường không tới 900 thước, nhưng Dịch Vân đi rất chậm, khi hắn vất vả đi tới cuối, lại thấy một chỗ rẽ, qua đó, cảnh sắc trước mặt lại biến đổi…

Chỉ thấy thông đạo phía trước không đến trăm thước, tro cốt vẫn phủ trắng đất, nhưng ở giữa lại có một khóm tiên hoa, là hoa hồng đỏ thắm như ánh sáng mặt trời.

Dưới đất phủ đầy tro cốt, nhưng lại mọc ra hoa hồng… cảnh tượng thật mâu thuẫn làm Dịch Vân không khỏi cảm thán tạo hóa kỳ diệu, nhất thời không nói nên lời.

"Luân chuyển kỳ linh quỳ! Tất cả đều là luân chuyển kỳ linh quỳ!" Môn La tiến đến gần một đóa tiên hoa, cẩn thận nhìn rồi lập tức mừng rỡ hô.

"Luân chuyển kỳ linh quỳ? Hoa này rất hiếm thấy sao?" Dịch Vân cũng đi tới, nhìn đóa hoa hồng trước mắt, khó hiểu hỏi.

"Hiếm thấy? Không chỉ hiếm thấy, là vạn kim khó cầu a!" Môn La vừa đứng lên vừa nói.

Dịch Vân không hiểu sao Môn La lại thất thố như vậy, liếc nhìn bông hoa một cái, lại tò mò nhìn Môn La.

"Luân chuyển kỳ linh quỳ, 500 năm mới nở, 100 năm gọi là một giáp, mà 1000 năm lại gọi là một vòng luân chuyển, cho nên hoa này cũng gọi là "Thiên niên hoa", Thiên niên hoa là một chất độc mãnh liệt, người thường ăn phải hẳn chết ngay, nhưng nếu là vũ giả ngoài ngũ tinh, có đấu khí trụ cột vững chắc, sẽ có năm thành cơ hội sống sót." Môn La giải thích.

"Độc dược mạnh? Sinh tử chia đều? Ai sẽ ăn thứ này chứ?" Dịch Vân cảm giác rất khó tin.

"Hắc hắc, vậy nếu ăn xong có thể bất tử thì sao?"

Dịch Vân nghe vậy sửng sốt!

"Đánh cuộc năm thành cơ hội sao? Thế cũng được sao?"

"Nếu có thể chịu đừng độc tính của luân chuyển kỳ linh quỳ…" Môn La dừng một chút, lại nói tiếp từng chữ một: "… là có thể tẩy tủy luyện mạch!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như phan tich tinh huong truyen vo nhat de thay su doc dao cua nha van kim lan, phan tich nhan vat chien trong nhung dua con trong gia dinh sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.