Cẩm tú đỉnh

Chương 16


Mục Thư Du đứng ở cửa Hòa Ninh điện suy tư có nên cho người của Mục Thư Yến đến Hậu Uyển thăm hỏi một chút hay không.

Lúc này có một cung nữ đang từ hướng Hậu Uyển đi tới, lúc tới trước mặt Mục Thư Du nàng ta quỳ gối vén áo thi lễ nói : “Thái phi, Ngọc thục nghi mời ngài tới Hậu Uyển.”

Mục Thư Du lập tức hỏi nàng: “Ngọc thục nghi mời ta qua sao, Thục phi nương nương có biết không?”

“Hồi Thái phi, Thục phi nương nương biết rõ. Nô tỳ là cung nữ của Hòa Ninh điện, Ngọc thục nghi trước khi tới Hậu Uyển đã cho người chờ Thái phi, cho nên Thái phi vừa tới là đã có người tới Hậu Uyển thông báo, nên Thục phi nương nương cũng biết, đã lập tức cho Ngọc thục nghi phái nô tỳ thỉnh Thái phi qua đó.”

Hoa ở Hậu Uyển nở rộ đã lâu, bây giờ mới muốn thưởng hoa, biết Thục phi không yên lòng về nàng nên Mục Thư Du cũng chỉ có thể đi đến đó.

Thục phi tâm tình rất tốt, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Tần Thừa Thích đang ngồi trên ghế chủ vị sau đó nhịn không được khóe miệng nhếch lên, Hoàng hậu không có ở đây thì nàng chính là người quản lí hậu cung, cho nên nàng cố ý cho người đặt cái ghế của mình cách chủ vị một khoảng, khoảng cách Hoàng thượng tới chỗ ngồi của nàng chỉ kém một chút.

Nếu không phải Hòa Hi không cho phép người của nước khác làm Hoàng hậu thì với dùng dung mạo cùng tài trí của nàng có mười cái Hách thị cũng vẫn kém, bất quá nàng cũng không so đo, Hách thị không con, thân thể lại yếu, đến sau này nàng sinh được hoàng tử thì ai còn dám so với nàng, ngôi vị Hoàng hậu, ngôi vị thái tử cái nào cũng không thể thoát khỏi tay nàng!

“Tỷ tỷ, vì sao tỷ phải cho Mục Thư Yến thể diện lớn như vậy, một cái họ Mục đã đủ rồi khiến cho người khác chán ghét rồi, hơn nữa còn có một Thái phi làm bộ làm tịch nữa, ta đều hận muốn chết." Văn phi thừa dịp Tần Thừa Thích cùng với những phi tần khác cười đuaà, nhỏ giọng oán hận với Thục phi.

Thục phi cười thần bí: “Muội muội nghĩ ta muốn nể mặt bọn họ sao? Lần trước Mục thị tỷ muội này hại muội muội thảm như vậy, nếu không phải do thừa tướng của Kỷ quốc đích thân tới đây, muội muội có lẽ đã phải bị cấm túc trong Hòa Vinh nửa năm rồi! Chuyện hôm nay là vì ta có trò hay muốn cho muội muội xem, chỉ cần muội muội dụng tâm nhất định có thể nhìn ra một ít manh mối, ta cũng là muốn mượn cơ hội này để xác định nghi vấn trong lòng.”

“Vừa nhắc tới chuyện này ta liền tức giận, là các nàng hại ta thành trò cười trong mắt người khác, tỷ tỷ ngươi cứ nói thẳng cho ta biết rất cuộc là có trò vui gì đi, ai mà có tâm tư đi nhìn các nàng!” Văn phi nóng lòng nhưng lại không rõ ràng lắm Thục phi đang ám chỉ chuyện gì, đến lúc đó nàng làm sao có thể nhìn ra manh mối gì đây, nàng không muốn bỏ lỡ trò hay này.

Thục phi hé miệng cười, cẩn thận nhìn về phía Tần Thừa Thích, thấy hắn đích thực không có chú ý tình huống của bên này mới đến gần tai Văn phi lặng lẽ nói ra: “Chuyện này nhất định không thể truyền ra ngoài, chuyện ta nói cho muội thật sự rất nguy hiểm, nếu muội muội truyền ra ngoài thì ta nhất định sẽgặp nạn."

“Tỷ tỷ yên tâm, muội muội mặc dù hơi lỗ mãng, nhưng vẫn biết nặng nhẹ. “ Văn phi thấy Thục phi nóinăng thận trọng như vậy thì càng thêm cuống cuồng.

“Tốt, vậy ta nói cho muội biết là được, hôm nay ta để Mục Thư Du đến đây chính là muốn xác nhận xem trong cung của chúng ta có phải là lại có thêm một người giống như trắc phi của Bình Nam vương hay không, bây giờ muội đã hiểu rồi chứ?”

Văn phi lập tức trừng to mắt che miệng đối mặt với Thục phi: “không thể vậy chứ, nàng ta không giống với Tạ Trúc Oánh, tỷ tỷ nói như vậy có chứng cớ gì không ?” trắc phi Bình Nam vương và Hoàng thượng dù gì cũng là quan hệ thúc tẩu, mọi người còn có thể nhắm một mắt mở một mắt, nhưng Mục Thư Du và Hoàng thượng là quan hệ thẩm và điệt nhi, Bình Khánh vương lại là công thần hộ quốc của Hòa Hi, Bình Khánh vương qua đời chưa lâu, xương cốt chưa lạnh, chuyện như vậy thật sự là khiến người đời gièm pha mà.

“Chính vì không giống với Tạ Trúc Oánh cho nên mới khiến cho ta cao hứng! Chứng cớ? Hòa Hi từ trước tới nay không cho công chúa hay thế gia ngoại tộc tiến cung mà dẫn theo cung nữ thị vệ, dù cho có dẫn theo cũng chỉ tới thỉnh an rồi ngồi một chút sau đó phải lập tức rời đi, muội không thấy Mục Thư Du tiến cung dẫn theo một đám tỳ nữ thân cận sao, người khác có thể có đãi ngộ như vậy sao? Hoàng thượng đối xử với nàng rất đặc biệt, một vị Thái phi ngoại thích thì có gì quan trọng, nhưng Hoàng thượng lại không cho là như vậy, điều đó không phải là quá rõ rồi sao.” Thục phi cười nhấp một ngụm trà, càng lúc càng nhỏ giọng.

Văn phi suy nghĩ một hồi nhịn không được vỗ tay: “Tỷ tỷ thật sự quá lợi hại, nếu như Mục Thư Du đúng là như thế, vậy tới lúc đó hai tỷ muội nàng nhất định trở mặt, đến lúc đó đợi các nàng phân cao thấp thìchúng ta lại ra tay, như vậy không phải bớt việc hơn sao, chỉ dựa vào chuyện Thái phi Bình Khánh vương không ở yên trong nhà mà lại đi mê hoặc Hoàng thượng, đã có thể khiến nàng không còn mặt mũi nào mà đối diện với người đời rồi!”

“Hừ, muội muội nhỏ giọng một chút đi, trong lòng biết rõ là tốt rồi.” Thục phi không nói chuyện với Văn phi nữa, nàng quay đầu nhìn xem ca vũ trong sân, trong lòng cười thầm, thật là một đứa ngốc, nàng có thể ở một chỗ xem ba người bọn họ đấu đá.

Mục Thư Du không nghĩ tới Tần Thừa Thích lái có thể nhàn rỗi như vậy, lúc này lại không ở Trường Tuyên điện xử lí triều chính mà lại chạy đến hậu cung cùng với phi tần của mình vui vẻ xem ca vũ náo nhiệt, chẳng lẽ hắn không sợ người khác chỉ trích sao?

Nhưng nghĩ tới chuyện sắp phải đối mặt với Tần Thừa Thích, Mục Thư Du cảm giác không được tự nhiên, dù sao lần trước nàng tổn hại thể diện của Tần Thừa Thích, là một hoàng đế cao cao tại thượng, chắc chắn hắn sẽ không để ý tới mình nữa, kỳ thật chuyện bây giờ nàng lo lắng nhất là sóng ngầm giữa Tần Thừa Thích và Bình Khánh vương phủ bắt đầu khởi động, tính mạng là chuyện quan trọng nhất.

“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng." Khi đến nơi, Mục Thư Du thoải mái vén áo thi lễ.

“Thái phi mau bình thân, hôm nay Thục phi mời hậu cung phi tần ngắm hoa, trẫm mệt mỏi nửa tháng cũng muốn cùng mọi người thoải mái một chút nên đã tới đây, vừa rồi còn muốn hỏi Thục phi có đưa thiếp mời cho Thái phi hay không, không nghĩ tới Thái phi đã đến rồi, xem ra Thái phi cùng trẫm có thể nói là tâm hữu linh tê.” Tần Thừa Thích nói xong thì nở nụ cười.

Mục Thư Du sững sờ, nàng cảm thấy Tần Thừa Thích nói những lời này vẫn là không đứng đắn như trước kia, tâm hữu linh tê là dùng như vậy sao? Chẳng lẽ hắn còn chưa hết hi vọng đối với nàng sao! Nếu thực là như thế, vậy vị hoàng đế này da mặt đúng là đủ dày, nàng đã bao nhiêu lần không nể mặt như vậy nhưng đối phương rõ ràng một chút cũng không để trong lòng, thật khiến cho người ta rầu rĩ mà.

“Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp vốn nghĩ rằng Thái phi chỉ mới trở về vương phủ có vài ngày, sợ Thái phi mệt nhọc nên không cho người đưa thiệp mời, vẫn là do Ngọc thục nghi mời Thái phi vào cung, thần thiếp mới lập tức để cho Ngọc thục nghi phái người đi mời, kính xin Hoàng thượng không trách tội thần thiếp.” Thục phi dịu dàng cười thỉnh tội với Tần Thừa Thích.

“Ái phi luôn luôn cân nhắc vì Thái phi thì có tội gì, Hoàng hậu phải tụng kinh niệm phật những ngày này đều là do ái phi quản lí chuyện hậu cung, mọi việc đều ngay ngắn rõ ràng, chưa từng làm cho trẫm phải bận tâm, trẫm mới cần phải lấy trà thay rượu tạ ơn ái phi đây.” Tần Thừa Thích nhẹ nhàng nâng chung trà lên, Thục phi vội vàng đứng dậy cung kính thi lễ tạ ơn, thấy Tần Thừa Thích nhấp một ngụm trà, mới uống nửa chén trà trong tay mình, sau đó ngồi xuống.

Lúc này có cung nhân đem bàn của Mục Thư Du bày bên dưới chỗ của Tần Thừa Thích, hầu hạ nàng nhập tọa xong xuôi mới lui sang một bên, Như Lan Như Ý thì cúi đầu đứng đằng sau.

Mục Thư Du ngồi trên ghế nhìn xem ca vũ, nhưng trong lòng thì không cách nào an ổn, tùy thời chuẩn bị để ứng phó nếu Thục phi và Văn phi gây khó dễ, chỉ là sắp qua nửa canh giờ cũng không thấy hai người này có động tĩnh gì, nhưng nàng vẫn không dám xem thường, vết sẹo trên đùi vẫn còn đó, thời thời khắc khắc nhắc nhở nàng không thể qua loa dù chỉ một lát.

Chỉ là lần này nàng coi chừng đề phòng như vậy, nhưng Thục phi và Văn phi lại chỉ muốn bắt được chuôi chuyện nàng và Hoàng thượng yêu đương vụng trộm, nên thật sự không có sắp đặt chuyện gì, vì vậy Mục Thư Du cũng coi như uổng phí tâm tư.

“Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói mấy ngày trước đây Đông Thịnh quốc dâng lên cho Hòa Hi của chúng ta rất nhiều thứ gì, không biết có gì đó đặc biệt hay không, Hoàng thượng nói ra để chúng thần thiếp có thêm kiến thức.”

Tần Thừa Thích cười cười: “Chỉ là một chút kim ngân khí cùng với da thú mà thôi, đồ tốt thì cũng thường gặp, nhưng lần này quả thật cũng có một trân bảo đặc biệt quý giá, mà ngay cả trẫm cũng là lần đầu nhìn thấy.”

Mọi người ở đây nghe vậy lập tức an tĩnh lại, mỗi người đều mở to mắt chờ Tần Thừa Thích nói ra, Mục Thư Du cũng lắng tai nghe, rốt cuộc là bảo vật gì mà có thể khiến Tần Thừa Thích tán dương như vậy chứ?

“Hoàng thượng, ngài mau nói ra đi.” Thục phi thúc giục, nàng cũng là thật lòng hiếu kì.

“Là một chuỗi hạt châu hổ phách.” Tần Thừa Thích chậm rãi nói ra.

Tất cả mọi người nghe vậy đều nhụt chí, hạt châu hổ phách thì có gì ly kỳ, Hoàng thượng thật là biết nóiđùa.

“Thần thiếp còn tưởng là vật gì, thì ra là chuỗi hạt châu hổ phách, chỗ thần thiếp cũng có vài chuỗi đây, nhưng chưa thấy Hoàng thượng khen lần nào.” Thục phi cũng cảm thấy bị Tần Thừa Thích lừa gạt.

“Trẫm còn chưa nói xong, là do các nàng không nghe cho hết câu còn oán trách trẫm, thứ Đông Thịnh quốc đưa tới là chuỗi hạt có một trăm viên hổ phách, đều hiếm thấy là những hạt châu này đều rất đều nhau, hơn nữa chúng còn có màu lam, đây mới là thế gian hiếm thấy.”

Hổ phách màu lam? thật sự là mới nghe lần đầu, mọi người nghe Tần Thừa Thích nói xong cũng im lặng không nói tiếp, trong đầu tưởng tượng ra dáng vẻ của hạt châu kia.

Mục Thư Du cũng như vậy, chỉ là trong đầu nàng hiện ra thứ vật thể rắn màu da cam, không nghĩ ra được hổ phách màu lam là như thế nào.

“Thái phi có muốn nhìn thấy chuỗi hạt kia không ?” Tần Thừa Thích thấy dáng vẻ suy tư nghiêm túc của Mục Thư Du, trong lòng vô cùng yêu thích.

Mục Thư Du nhận thấy ánh mắt mong đợi của mọi người, nên đành phải nói: “Hồi bẩm Hoàng thượng, thần thiếp cũng muốn thấy trân bảo hiếm thấy như vậy, nhưng không biết mình có phúc khí đó hay không.”

“Phúc khí của Thái phi dù thế nào trẫm cũng phải cho, Vu Trung, sai người mang chuỗi hạt kia tới cho Thái phi giám định và thưởng thức.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.2 /10 từ 3 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như tho vui an nhau p 1, phim hay tren netflix co vietsub rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status