Cẩm tú đỉnh

Chương 23

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tầm mắt Mục Thư Du chuyển từ Ô Nhạc Song sang mỹ nữ đang múa giữa sân, chốc lát lại nhìn người này, ngó người kia. Trong lòng không ngừng thương tiếc những mĩ nữ này phải phí hoài tuổi xuân chốn thâm cung.

Lúc nàng quay lại nhìn Ô Nhạc Song lần nữa thì đụng phải ánh mắt của nàng ta.

Mục Thư Du lập tức lúng túng dời tầm mắt đi, lại đụng phải ánh mắt Văn phi, trong lòng hoảng hốt vội vàng đặt sự chú ý lên người mĩ nữ.

Kết quả phát hiện liên tiếp hai lần tầm mắt chạm vào nhau không phải là trùng hợp, mà một hàng phi tần ngồi đối diện đều đang nhìn nàng. Chỉ là có người quang minh chính đại, có người thì lẩn tránh ánh mắt nàng, tình hình này làm Mục Thư Du thấythật kỳ quái, những người này không nhìn kỹ thuật nhảy uyển chuyển của mỹ nhân mà nhìn nàng làm cái gì?

Đầu tiên là cúi đầu xem xét bản thân, thấy quần áo cũng không có chỗ nào không ổnthì càng khó hiểu.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

mắt của người khác. Đối mặt với những cặp mắt này cũng là chuyện rất bình thường, thích nhìn thì cứ nhìn, nàng cũng không mất miếng thịt nào.

Bình tĩnh thu hồi ánh mắt, Mục Thư Du dụng tâm thưởng thức khúc vũ đạo sắp hết, bộ dáng hết sức bình tĩnh, làm cho mọi người có suy nghĩ khác.

Nếu người khác gặp chuyện như vậy chắc chắn sẽ xấu hổ không thôi, Thái phi ngược lại vô cùng tự tin, chẳng lẽ trong này còn có ẩn tình.

không chỉ người khác nghĩ vậy, mà ngay cả Tần Thừa Thích cũng đối với Mục Thư Du thêm vài phần kính trọng, nữ nhân này có thể biểu hiện bình tĩnh trấn định được như thế, nếu không phải hắn là người trong cuộc, nhìn bộ dáng nàng biểu hiện ra, chỉ sợ cũng cho rằng nữ nhân này cùng hắn là trong sạch.

Tốt! thật sự là tốt!

Cho rằng không đếm xỉa đến hắn thì nàng có thể xem như không có chuyện gì xảy ra sao? Nàng có thể quên chuyện hai người đã chung chăn chung gối, tóc mai kề sát nhau hay sao? Tần Thừa Thích ở trong lòng cười lạnh, quay tầm mắt nhìn mĩ nhân Bạch Tử Nhược đang quỳ trên mặt đất chờ lệnh.

“Nước này quả nhiên nhiều mĩ nữ, đầu tiên là Ô thục nghi quan diễm quần phương, hôm nay Tử Nhược lại làm cho trẫm giật mình, tâm ý của quân vương trẫm không thểkhông nhận, trước tiên phong làm Uyển hoa đi, Hoàng hậu hiện không có ở đây, chuyện này do Thục phi đảm nhiệm.”

“Thần thiếp tuân chỉ.”

Thục phi cười đáp ứng, mặc dù lại có thêm một mỹ nhân, nhưng thấy được Mục Thư Du không còn là niềm vui của Hoàng thượng, với lại Uyển hoa cũng chỉ là một phong hào tứ phẩm, mà Hoàng Thượng lại cố ý dặn dò nàng giải quyết, có thể thấy được trừ Hoàng hậu, Hoàng Thượng hiện cũng rất tín nhiệm nàng.

Mọi người tán dóc vài câu liền rối rít đứng dậy từ biệt, Hoàng Thượng mới nạp thêmmột Bạch uyển hoa, đêm nay nhất định sẽ thị tẩm, ai cũng biết nên không dám nán lại làm chậm trễ.

Mục Thư Du cùng với Mục Thư Yến đều từ từ rời đi, Mục Thư Yến rất tức giận khôngđể ý đến Mục Thư Du, thêm một đối thủ cạnh tranh như Bạch Tử Nhược vậy nàng còn gì phần thắng, vì vậy lên kiệu không thèm chào hỏi liền bỏ đi.

Mục Thư Du cũng không thèm để ý, chỉ là Mục Thư Yến bất chấp đang ở trước mặt mọi người bộc lộ mâu thuẫn giữa hai tỷ muội khiến nàng thật thất vọng, đồng thời cũng cảm thán nha đầu kia dù có tâm cơ nhưng tính tình vẫn còn rất ngay thẳng.

“Chỉ có phong hào công chúa, thân phận thật là gì còn chưa rõ, không chừng cũng chỉ là một nữ nhân đê tiện tìm ở nơi nào đó đưa vào, Hoàng Thượng phong nàng làm uyển hoa là đã cất nhắc nàng, nhìn dáng vẻ mê hoặc kia là biết không phải thứ biết tuân thủ bổn phận.”

Văn phi và Thục phi cũng từ từ trở về cung, đằng sau có vài vị phi tần đi theo, vừa đivừa nói.

Thục phi thấy Mục Thư Du đứng ở trong sân liền khẽ cười nói:

“Thái phi sao lại đứng một mình ở chỗ này, Ngọc thục nghi đi đâu rồi?”

“Thục phi nương nương, Ngọc thục nghi đã về Hòa Ninh điện trước.”

“Ngọc thục nghi chắc thấy Bạch uyển hoa có kì thuật nhảy múa tuyệt vời nên khó chịu trong lòng, Thái phi cần phải an ủi nàng nhiều hơn, nữ nhân hậu cung lúc chìm lúc nổi là chuyện bình thường, cần phải biết rõ thân phận của mình mới là quan trọng, đừng nên đắc ý nhất thời si tâm vọng tưởng.” Thục phi nói lời chứa đầy hàm ý.

Mục Thư Du cười nói: “Lời vàng ngọc của Thục phi nương nương, thần thiếp sẽ nói lại với Ngọc thục nghi.”

“Tốt lắm, hôm nay cũng đã trễ, Thái phi không cần gấp rút trở về vương phủ, hay là đến Hòa An điện nghỉ ngơi đi.” Thục phi rất nhiệt tình.

“Vâng, thần thiếp tạ ơn Thục phi nương nương.” Mục Thư Du biết rõ Thục phi muốn chỉnh nàng, hôm nay Tần Thừa Thích hẳn là sẽ sủng hạnh Bạch Tử Nhược nên mới kêu nàng ở lại, nàng không quan tâm, sợ là làm những người này thất vọng rồi.

Thục phi thấy Mục Thư Du không nói mà trên mặt cũng không có nữa điểm thất vọng liền phẫn nộ rời đi.

Mục Thư Du chờ đoàn người Thục phi đi xa, mới định lên kiệu đến Hòa An điện, lại nghe được có người gọi mình: “Thái phi xin dừng bước.”

Quay đầu nhìn lại, là Ô Nhạc Song, liền hòa nhã hỏi: “Ô thục nghi có việc gì sao?”

Ô Nhạc Song do dự trong chốc lát mới nói: “Thần thiếp có thể đi cùng Thái phikhông?”

“Đương nhiên có thể.” Mục Thư Du cười gật đầu.

Ô Nhạc Song lập tức thở phào nhẹ nhõm, cũng không trở điện, trực tiếp cùng Mục Thư Du đến Hòa An điện ở lại một đêm.

Mục Thư Du ở trên đường lại khuyên bảo nàng một hồi, dù sao Hoàng Thượng cũng sẽkhông chỉ sủng hạnh Bạch Tử Nhược một lần, đừng nói là về sau không có chỗ trốn, sợ Hoàng Thượng biết sẽ không vui.

Đến Hòa An điện, dùng xong bữa tối, hai người lại hàn huyên chút ít thi thư điển tịch, Mục Thư Du kiến thức nhiều, tài ăn nói lại tốt, kể cho Ô Nhạc Song vài câu chuyện dã sử xưa, làm Ô Nhạc Song nghe không nhịn được cười khanh khách.

Tắt đèn Ô Nhạc Song và Mục Thư Du cùng ngủ một giường, vẫn tiếp tục xì xào bàn tán nói không ngừng, thỉnh thoảng lại cười lên một tiếng, càng tán gẫu càng hăng say.

“Thái phi, Ô thục nghi mau nghỉ ngơi đi, đã không còn sớm nữa.” Như Lan ở bên ngoài khuyên một câu.

“Ngươi không phải nhắc, chúng ta không cần lâm triều diện thánh, khó có dịp tán dóc hăng say, ngươi mau ngủ đi.”

Mục Thư Du không cho phép Như Lan tới quấy rầy lại tiếp tục kể chuyện.

Khó tìm được người thưởng thức tài ăn nói của mình, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng thành tựu, làm vơi bớt nỗi buồn tẻ gần hai mươi năm sống.

***

Bạch Tử Nhược đối với việc mình có được thánh sủng là không ngoài ý muốn, dung mạo của nàng xinh đẹp như thế nào nàng biết rất rõ.

Điều làm nàng không ngờ tới chính là Hòa Hi đế Tần Thừa Thích lại tuấn mĩ như thế, khi thế lại cường đại, làm cho ai nhìn qua đều khuynh tâm.

Vì vậy trong lòng nàng mừng rỡ không thôi, có thể bầu bạn bên nam nhân này thì nỗi khổ nhục bị khinhững bạc lúc trước đều đáng giá.

Dùng mỹ mạo của mình cùng với nhu tình như nước ôn tồn săn sóc, dù cho không thể chuyên sủng tại hậu cung, cũng sẽ làm cho Tần Thừa Thích yêu thích cưng chiều.

Nàng đã gả cho hắn, thì cuộc đời này liền chỉ nhận định mình hắn, còn quốc gia kia cùng nàng không chút liên quan, muốn mượn sức nàng giúp sức cho quốc gia? khôngphải còn có công chúa quý giá Ô Nhạc Song ở đây sao, để nàng ta quan tâm đi.

“Tử Nhược nghĩ gì mà cười ngọt như vậy?” Tần Thừa Thích uống nửa chén rượu hỏi.

“Hồi bẩm hoàng thượng, thần thiếp có thể tới Hòa Hi quốc phụng dưỡng Hoàng Thượng nên cao hứng, thần thiếp có thể được Hoàng Thượng sủng ái kiếp này chết cũng không tiếc.”

“nói càn, trẫm tất nhiên là yêu nàng, đừng nói lời xui xẻo.”

“Thần thiếp biết tội, tự phạt một ly, Hoàng Thượng ở chỗ này cùng thần thiếp, tỷ tỷ còn ở điện bên cạnh, trong lòng Tử nhược có chút băn khoăn.”

Tần Thừa Thích khẽ mỉm cười:

“Đúng là tỷ muội Tử Nhược tình thâm, vậy trẫm đến chỗ Nhạc Song nhé.”

Thấy Tần Thừa Thích quả thực đứng lên, Bạch Tử Nhược vội la lên:

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng nếu đi, thần thiếp, thần thiếp...”

“Như thế nào?”

“Thần thiếp không thuận theo.”

Bạch Tử Nhược thật đúng là gấp gáp, vành mắt ửng đỏ, lôi kéo cánh tay Tần Thừa Thích không buông.

“Nhìn kìa, trẫm chọc nàng thôi, lại đây, trẫm lau nước mắt cho nàng.”

Bị Tần Thừa Thích dụ dỗ, Bạch Tử Nhược càng cảm thấy uất ức, nước mắt thoáng cái liền chảy ra, nhào vào trong ngực Tần Thừa Thích nhỏ giọng nức nở.

“Khóc làm trẫm đau lòng lắm, Tử Nhược nghe lời, đừng khóc.”

Tần Thừa Thích rất hưởng thụ cùng mỹ nhân trong ngực pha trò, mùi vị thật khác biệt.

“Hoàng Thượng thật là xấu.” Bạch Tử Nhược ngồi dậy, tự mình lau lệ, hờn dỗi liếc nhìn Tần Thừa Thích.

Tần Thừa Thích cười: “Trẫm xấu như thế nào đây.”

Bạch Tử Nhược tất nhiên biết Tần Thừa Thích ám chỉ chuyện gì, lập tức mắc cỡ cúi đầu không nói.

“Tử Nhược nhớ Ô thục nghi như vậy, trẫm sai người đem vài bình rượu quê nàng ban thưởng cho nàng ấy, cũng làm cho Tử Nhược an tâm.”

“Tử Nhược thay tỷ tỷ tạ Hoàng Thượng ân điển, tỷ tỷ nhất định sẽ rất vui.”

Bạch Tử Nhược yêu kiều một phen, dáng người dương liễu yếu đuối mảnh mai làm người nổi lên thương tiếc.

Tần Thừa Thích đỡ nàng đứng lên, sai Vu Trung đem rượu cho Ô Nhạc Song.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

một mảnh hỗn độn, hẳn là Tần Thừa Thích đã đạp gãy chân bàn, chén dĩa trên bàn đều rơi bể, Bạch uyển hoa bị hù dọa quỳ rạp xuống đất.

“Hoàng Thượng bớt giận, long thể quan trọng hơn.” Vu Trung cùng thị vệ đều lập tức quỳ xuống.

“Bớt giận? Mặt mũi của trẫm đều mất hết! Cút sang một bên, bây giờ trẫm sẽ đến Hòa An điện!” Tần Thừa Thích muốn giận điên rồi, mình không để ý một chút, nữ nhân kia liền dám thông đồng với người khác, không muốn sống nữa có phải không!

“Hoàng Thượng, nô tài lấy áo choàng cho ngài.” Vu Trung tay chân lanh lẹ khoác áo cho Tần Thừa Thích.

Vừa buộc lại đã bị Tần Thừa Thích bực mình đẩy ra, hắn bước thật nhanh lên kiệu mềm đi thẳng đến Hòa An điện.

Bạch Tử Nhược được cung nữ đỡ dậy, tim đập bang bang nhảy loạn, tự nhủ Ô Nhạc Song thật sự đui mù, lúc này mà lại chọc cho Hoàng Thượng tức giận, khó trách bị thất sủng.

Mục Thư Du cùng Ô Nhạc Song nói đến tận hứng, sau cùng có chút mệt rã rời, khôngnói thêm gì nữa ngủ thiếp đi.

“Ầm” một tiếng, cửa phòng bị người dùng lực đá văng, dọa hai người giật mình mộtcái, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Còn chưa kịp tỉnh ngủ, họ đã thấy ngoài mành trướng một mảng sáng trưng.

“Là ai?” Mục Thư Du cảm thấy khả năng trong cung xuất hiện kẻ xấu rất thấp, vì vậy đánh bạo hỏi một câu.

Nhưng không có ai trả lời, mà xuyên qua ánh đèn thấy lờ mờ tiến vào không ít người.

Mành trướng đột nhiên bị vén lên, là Tần Thừa Thích đen mặt đứng ở bên cạnh giường.

“Hoàng Thượng?” Mục Thư Du lỡ lời hô một tiếng, sau đó gấp rút đẩy Ô Nhạc Songđang ngây người, giục nàng cùng nhau chào Tần Thừa Thích.

Nhưng không đợi các nàng có hành động, Tần Thừa Thích đã mở miệng:

“Đem Ô thục nghi lôi ra ngoài chờ ý chỉ của trẫm, các ngươi đều lui ra.”

Vì vậy Ô Nhạc Song một câu cũng chưa kịp nói liền bị người kéo ra ngoài.

Mục Thư Du kinh hoảng không biết chuyện gì: “Hoàng Thượng, chuyện này là sao, Ô thục nghi đã làm sai chuyện gì?”

“Nàng ta khi quân phạm thượng, nàng nói trẫm sẽ làm gì đây? Gấp cái gì, đau lòng sao?” Tần Thừa Thích nói xong liền trực tiếp ngồi xuống giường, xé rách y phục của Mục Thư Du để nhìn kỹ, thấy không có dấu vết lại vặn bung cặp chân của nàng nhìn xem.

“Hoàng Thượng, mau buông thần thiếp ra!” Mục Thư Du không nghĩ Tần Thừa Thíchsẽ đối xử với mình như thế, cũng không biết hắn đang cái gì, chỉ thấy hành động nàythật quá đáng.

Tần Thừa Thích không thèm quan tâm đến lời Mục Thư Du, trực tiếp đưa ngón tay dò xét đi vào, cảm thấy bên trong khít khao khô ráo mới đỡ tức giận chút ít.

Nhưng tay lại không chịu rời đi, khảy nhẹ bên trong: “Nàng muốn chọc trẫm tức chết sao? Vì sao ngủ cùng với Ô thục nghi, nàng ta hợp ý nàng sao?”

nói gì vậy? Mục Thư Du cố nén khó chịu miễn cưỡng nói: “Hồi bẩm hoàng thượng, Ô thục nghi biết rõ đêm nay Hoàng Thượng muốn đến Tĩnh điện, cảm thấy có nhiều bất tiện nên mới đến Hòa An điện tá túc một đêm, thần thiếp không thấy có gì không ổn.”

“Nàng không phải quay về vương phủ sao, sao lại lưu lại?” Tần Thừa Thích đè ép thân thể lên người nàng, nhìn chằm chằm vào Mục Thư Du hỏi.

Mục Thư Du bất an giật giật: “Hồi bẩm hoàng thượng, là Thục phi nương nương sợ thần thiếp mệt nhọc, mới để cho thần thiếp đến Hòa An điện ở lại một đêm, Hoàng Thượng!”

nói xong lời cuối Mục Thư Du sợ hãi kêu lên, Tần Thừa Thích chẳng biết cởi quần từ lúc nào, thẳng tắp vọt vào.

“Trẫm không cho nàng lại nói chuyện hay đi chung với Ô thục nghi, sáng mai trẫm sẽchuyển nàng ta đến nơi khác, nàng cũng an phận chút cho trẫm, trẫm không thểkhông đề phòng nữ nhân này!” Tần Thừa Thích bị Mục Thư Du mút chặt cảm thấy vô cùng sảng khoái, không thể nhịn được thẳng lưng ra vào liên tục.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.2 /10 từ 3 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich giac hoa, nhac niem phat tieng viet rat hay 6 chu nam mo a di da phat những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status