Cẩm tú đỉnh

Chương 31

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mục Thư Du cầm ngân phiếu một vạn lượng trong tay, lòng cảm thấy vui vẻ. Những ngày này nàng để ý vật giá ở Hòa Hi cũng không cao lắm, ngân lượng có giá trị thực tế. Cho dù sau này của hồi môn có bị xung công thì chỉ cần một vạn lượng này, trước đó nàng cũng đã trữ được mấy ngàn lượng bạc, cộng với ba trăm lượng hoàng kim còn lại, nếu như không có việc cấp bách nào đó thì tương lai sau khi xuất cung cũng đủ để nàng cả đời an nhàn ăn mặc vô lo.

Chỉ là số ngân lượng này nên không thể giữ lại trong Ngu Dương Thành, lỡ như ngày nào đó có biến cố gì, nàng sợ rằng sẽ không giữ được số tiền lớn này, hay là nghĩ biện pháp để Phan Vĩnh đem bạc này tới nơi nào đó cất giấu cho an toàn.

Chuyện này không nên kéo dài tránh đêm dài lắm mộng, Mục Thư Du lập tức sai người gọi Phan Vĩnh đến, phân phó hắn đi làm chuyện này, sau đó lại hỏi tình hình mấy ngày nay của Triệu Tín Thư.

“Hồi bẩm Thái phi, Triệu Tín Thư và Triệu Tín Nghĩa hai ngày trước đã vội vã ra khỏi thành, thuộc hạ hỏi thăm mấy lần cũng không dò được bọn họ đi đâu. Bởi vì người của chúng ta ở đây vốn không đủ, lại sợ có gì bất trắc, nên không thể phái người đi theo.” Phan Vĩnh cảm thấy rất hổ thẹn đối với việc không biết rõ huynh đệ Triệu gia đã điđâu.

Ra khỏi thành? Triệu Tín Thư không phải luôn nói rằng sẽ gom thêm bạc sao, chẳng lẽthật sự là muốn vận dụng quan hệ để tích góp? Hơn nữa người khác không biết bọn họ đã đi đâu, nhưng chắc chắn có hai người biết. Thê tử của Triệu Tín Thư - Hồ Bội Hoa, là người cẩn thận không thể hỏi thăm được gì. Mà Ngưu anh Lan kia thì ngược lại rất dễ đối phó. Đôi mắt Mục Thư Du đảo vài vòng nghĩ ra một phương pháp, mặt khác bảo Phan Vĩnh đi làm chút việc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

ai cả mà.” Mục Thư Du nhỏ giọng khẩn cầu.

Ngưu anh Lan vốn cũng có chút tò mò, lúc này lại nghe còn có gia khuyến của những quan viên khác cũng tìm người này nên cũng muốn thử một chút. Nàng làm bộ làm tịch ra vẻ khó xử, một lát mới đáp ứng để pháp sư này tiếp tục công việc.

Pháp sư kia nhắm mắt, nhắc đi nhắc lại câu nói trước đó mới mở mắt ra nói: “Thái phithật sự đã phạm vào mệnh tiểu nhân, lần này lại là người có thân phận ti tiện, giỏi nhất là làm chuyện bỉ ổi, nếu như không hóa giải chỉ sợ là Thái phi không thể tiếp tục có duyên tiến cung gặp lại tỷ muội của mình.”

“Vậy ta phải làm sao bây giờ?”

“Thái phi chớ vội, người đã thành tâm mời lão đến, lão sẽ vì Thái phi mà cởi bỏ mối họa này, nhưng mà cần một trăm lượng bạc làm đồ lễ cúng bái.”

“Cái gì, một trăm lượng! một trăm lượng đủ để một hộ nhỏ sống được hai ba năm, ngươi cũng quá tham rồi, ngươi thấy Thái phi nhỏ tuổi nên muốn lừa tiền phải không!” Ngưu anh Lan vừa nghe thấy thì tức giận. Bà pháp sư này nếu đã thường xuyên tiếp xúc với gia khuyến quan lại, việc nghe lỏm một số chuyện của Mục Thư Du không phảikhông thể xảy ra, rất có thể nhờ đó mà mượn cớ lừa đảo không chừng.

Pháp sư kia nghe thấy cũng không tức giận, nhìn Ngưu anh Lan một lần, lại nói lẩm bẩm vài câu, lúc này mới khẽ mỉm cười: “Vị phu nhân này, lão thu tiền tài giúp người tiêu tai, vừa rồi quan sát phu nhân thấy sắc mặt người tăm tối, sợ là vận rủi của người so với Thái phi càng nặng hơn.”

“Ngươi còn dám nói bậy, có tin ta cho người đánh đuổi người ra ngoài hay không?” Ngưu anh Lan nghe lão bà bà này nguyền rủa mình lập tức nổi giận mắng.

“Phu nhân không cần gấp, nghe ta nói xong muốn giết cũng không muộn. Vận rủi này của phu nhân cũng không phải là tự thân mang đến mà là bị phu quân người liên lụy, xin hỏi tướng công của phu nhân đã đi xa nhà?”

Ngưu anh Lan nghe vậy thì sững sờ, chuyện tướng công nàng và đại bá ra khỏi cửa vốn không mấy ai biết, lão bà bà này lại từ đâu mà biết được, nhưng dù nàng đáp phải hay không phải cũng không ổn, đành chờ lão bà bà này tiếp tục nói.

“Phu nhân không trả lời, chắc lão đã nói trúng rồi, tướng công của phu nhân lần này ra cửa nhất định sẽ lấy được vô số vàng bạc, chỉ là vận rủi cũng đi theo đằng sau, sợ làsẽ phải vì tiền tài mà thấy nạn máu tanh.”

Ngưu anh Lan vô cùng ngạc nhiên, lão pháp sư này thật đúng là cái gì cũng rõ mười mươi, lại nghe có nạn đổ máu thì nàng bắt đầu nóng nảy, lần này tướng công ra cửa đúng là vì lấy bạc, chẳng lẽ là ở trên đường gặp kẻ cướp?

Lão bà bà kia thấy sắc mặt Ngưu anh Lan biến hóa lại nhắm mắt nói: “Tai ương máu chảy vẫn còn là chuyện nhỏ, tướng công phu nhân là người có phúc, tuy là tiền tài có thâm hụt chút nhưng nhất định có thể gặp dữ hóa lành, chỉ là cho dù tướng công phu nhân bình yên trở về thì đến lúc đó người phiền não nhất cũng chính là phu nhân.”

“Vì sao?” Ngưu anh Lan mở miệng hỏi.

“Cùng tài cùng ý là chữ sắc, chờ tướng công phu nhân trở lại, e là phu nhân lại có thêm hai người hầu hạ tướng công mình.”

Lúc này Ngưu anh Lan không thể ngồi yên được nữa. trên người Triệu Tín Nghĩa vốn mang theo không ít ngân lượng, trên đường đi liệu hai huynh đệ họ có ăn chơi đàng điếm hay không, nếu thật sự bị tiện nữ nơi bướm hoa quấn lấy, thực sự mang về hai ảthì không biết sẽ thế nào nữa! Chuyện như vậy thà tin là có, chỉ cần bỏ ra một trăm lượng bạc có thể hóa giải cũng đáng, nghĩ tới đây nàng liền vòng vo nhỏ giọng nói: “Lúc nãy là ta lỗ mãng, giờ ta thật sự đã tin tưởng đạo hạnh của ngươi. Như vậy đi, ta đồng ý bỏ ra một trăm lượng bạc hóa giải vận rủi này.”

“Hai trăm lượng.”

“không phải là một trăm lượng ư, tại sao đến lượt ta lại thay đổi?” Giọng Ngưu anhLan thoáng cái cao hơn.

Bà đồng mở mắt cười nói: “Thái phi chỉ yêu cầu giải một hạn, rủi ra phu nhân cần giảikhông phải chỉ có một, vừa muốn bảo vệ tướng công bình an, lại muốn bảo toàn luôn thân thể trong sạch. Hai trăm lượng là đã có thể cứu giúp phu nhân rồi, bất quá lão cũng không ép buộc, phu nhân tự mình định đoạt đi, chờ thu bạc của Thái phi xong lão tức khắc sẽ xuất phủ.”

Ngưu anh Lan không dám không tin, vì vậy sai Thúy Phương trở về lấy bạc, thật sự là đau lòng tâm nhức mà.

Lúc này pháp sư kia còn nói: “Tướng công của phu nhân đi hướng nào, sau khi ta biếtrõ cũng có thể xin thổ địa nơi đó che chở cho chút ít.”

“Ngươi thần thông quảng đại chẳng lẽ còn không tính ra tướng công nhà ta đi nơi nào sao?” Ngưu anh Lan hồ nghi nhìn pháp sư này.

Lão pháp sư lập tức lạnh mặt: “Pháp sư ta là vì người hóa tai giải nạn sửa tự, cũngkhông phải kẻ bói toán lừa đảo hỏi trước hỏi sau ở trên đường hành nghề, phu nhân nếu không tin thì không nên làm khó, pháp sư ta không gánh nỗi cái danh lừa gạt này đâu.”

Lúc này Ngưu anh Lan vội vàng bảo mình nói sai, muốn vãn hồi lại nhưng pháp sư kia chết sống gì cũng không muốn làm nữa, ngay cả Mục Thư Du đỡ lời cũng vô dụng, cònnói dù có cầm ngàn lượng bạc trắng cũng không muốn làm! Ngưu anh Lan lo lắngkhông thôi, chờ Thúy Phương cầm bạc trở lại, pháp sư kia cũng không thèm ngó mộtcái, chỉ giải hạn cho Mục Thư Du xong là vội vàng cầm một trăm lượng bạc đi, nhanh chóng muốn xuất phủ.

Cuối cùng Ngưu anh Lan cuống đến phát khóc, Mục Thư Du thấy thế thì nói: “Mới vừa rồi là nhi tức của ta lỡ lời thôi. Pháp sư cũng thấy giờ nó đã biết sai rồi, lại thành tâm nhờ ngươi giúp đỡ. Vầy đi, ta lấy thêm một trăm lượng bạc cho ngươi, ngươi cầm lấy mua chút ít thuốc bổ uống hạ hỏa, ngươi đã là nói mình là người hóa tai giải nạn sửa tự, sao có thể đành lòng nhìn nó chịu khổ mà không giúp đây.”

Lại xuống nước thêm một hồi lão pháp sư kia mới hòa hoãn hơn: “Nể mặt Thái phi, pháp sư ta đành cố mà làm thôi.”

Ngưu anh Lan vừa nghe thế vội vàng nhét túi bạc vào ngực lão pháp sư kia, sợ bà ta lại đổi ý, cuống quýt nói: “Vậy thì đa tạ pháp sư, tướng công nhà ta phải đi Kỷ quốc, ngươi nhất định phải bảo vệ hắn bình an, cũng đừng để mấy thứ tiện nhân dơ bẩn kia lại gần hắn!”

Pháp sư kia chỉ nói: “Biết rõ đi về phía nào là được.” Sau đó không hề để ý tới Ngưuanh Lan, cùng Mục Thư Du nói mấy câu thì rời khỏi vương phủ.

Ngưu anh Lan vẫn còn sợ hãi, vỗ ngực rồi thi lễ với Mục Thư Du: “Hôm nay thật sự là làm phiền Thái phi, nếu không thì không kịp hối hận rồi, lát nữa nhi tức sẽ sai Thúy Phương đưa một trăm lượng bạc kia trả lại cho Thái phi.”

Mục Thư Du khoát tay: “Chỉ là cầu sự an tâm, sao có thể tin hoàn toàn được. Nếu Tín Nghĩa không có việc gì thì là tốt nhất, ta còn có thể lấy tiền của ngươi hay sao? Mau trở về nghỉ ngơi đi, ầm ĩ nãy giờ chắc ngươi cũng mệt rồi.”

Ngưu anh Lan vừa nghe Mục Thư Du không đòi mình tiền, càng thêm mừng rỡ, sau khinói vài câu cảm kích thì vui vẻ trở về.

Nữ nhân mà, sao có thể không quan tâm đến phu quân của mình đây! Mục Thư Du cười thầm. thì ra là huynh đệ Triệu gia đi Kỷ quốc, điều này càng chứng minh rõ, Bình Khánh vương Triệu Huy lúc đó là bệnh chết tại Kỷ quốc, vàng bạc châu báu được giấu ở nơi đó cũng là chuyện bình thường. Phải mau nói cho Bạch Quảng Thanh biết chuyện này mới được, như vậy coi như là giúp hắn lập công lớn, tương lai hắn ở trước mặt Bạch Hồng Tín cũng có thêm chút thế mạnh.

Chỉ là vừa muốn cho người đi tìm Bạch Quảng Thanh, Mục Thư Yến đã phái người tới trước.

“Thỉnh an Thái phi, Ngọc thục nghi bảo nô tài đến truyền lời với Thái phi, bởi vì Thái phi hiện không được vào cung, Ngọc thục nghi cố ý xin Hoàng hậu thỉnh chỉ xin gặp Thái phi tại tiểu lâu ngoài cửa Nam, Ngọc thục nghi còn vì Thái phi chuẩn bị vài thứ, thỉnh Thái phi dời bước qua đó.”

Mục Thư Du lo lắng có lừa gạt nên nói: “Ngươi quay về bẩm với Ngọc thục nghi rằng tâm ý của muội ấy ta xin nhận, chỉ là hiện tại ta có chút không khỏe, bệnh đau tim lại tái phát, không thể qua đó, thỉnh người thứ lỗi.”

“Chuyện này..., Thái phi không đi, nô tài không có cách nào bẩm báo kết quả...”

Mục Thư Du cũng không muốn làm người này khó xử, vì vậy kêu Như Ý: “Ngươi đicùng vị công công này đi, thấy Ngọc thục nghi thì xin lỗi hộ ta, muội ấy tặng gì thì cứ nhận. Cũng đừng quên thay ta cám ơn thục nghi.”

Thái giám kia nghe thế mới thở ra, đi cùng Như Ý về phục mệnh.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

ngược. Nhưng nàng chưa bao giờ viết cái thư thỉnh tội gì đó.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.2 /10 từ 3 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như lai cuoi tuan roi, share tai khoan netflix mien phi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status