Canh mạnh bà

Chương 22: Chén canh 04 - Mười một



Editor: Lạc Tiếu - 23/06/2019

Thanh Hoan có một cái ưu điểm, đó chính là không bao giờ coi khinh địch nhân của mình. Mặc dù Bùi Thục Nam hiện giờ đã là chó nhà có tang, nàng cũng không có dào dạt đắc ý hoặc tự cho là đúng.

Quả nhiên, không bao lâu, nước láng giềng đã khởi xướng chiến thư, lĩnh quân không phải người khác, đúng là Tam Hoàng nữ Chuyên Húc - Bùi Thục Nam. À không, hiện tại hẳn phải gọi nàng ta là Bùi tướng quân. Bởi vì nàng ta đã cưới tiểu nhi tử được Hoàng đế nước láng giềng sủng ái nhất làm phu, trở thành thê phụ nước láng giềng.

Cái gọi là thê phụ hay thê chủ, tuy rằng nghe qua chỉ kém một chữ, nhưng trong ý tứ lại là cách biệt một trời. Nhưng Bùi Thục Nam luôn có bản lĩnh làm nam nhân xoay xung quanh mình.

Huống chi tiểu hoàng tử nước láng giềng còn thập phần ái mộ Bùi Thục Nam, bị nàng ta mê hoặc đến thất hồn lạc phách, làm sao chịu được người khác gièm pha Bùi Thục Nam.

Hoàng đế nước láng giềng cả đời không có nữ nhi, dưới gối chỉ có một nhi tử, may mà ở quốc gia của bà, nam tử cũng có thể kế thừa ngôi vị hoàng đế. Thật ra bà cũng coi trọng Bùi Thục Nam.

Biết đối phương tất nhiên là không thể quay về Chuyên Húc, nếu có thể để nàng ta ở lại quốc gia của mình, chẳng phải là chuyện hay hay sao?

Cho nên, Hoàng đế nước láng giềng vô cùng rộng lượng với Bùi Thục Nam. Nàng ta nói có lòng tin tưởng cùng nắm chắc thâu tóm Chuyên Húc quốc, bà cũng tin ngay. Dù sao ngày sau này giang sơn này cũng là con trai bà kế vị, Bùi Thục Nam có thể trở mặt thành thù với Chuyên Húc, đúng là chuyện bà mong chờ.

Sau khi nhận được chiến thư của Bùi Thục Nam, Hoàng đế tức giận đến suýt ngất, bà lập tức ra lệnh Thanh Hoan làm chủ soái, thống lĩnh mười vạn binh tới biên cương, cùng chiến với Bùi Thục Nam một trận.

Thanh Hoan vốn không định đem theo Bùi Thiên Hoa, nhưng mà đối phương lại muốn đi cùng. Mỗi ngày hắn đều dùng cặp mắt ngập nước, con ngươi trông mong nhìn nàng, đáng thương hề hề giống như tiểu động vật. Thật sự là làm Thanh Hoan không thể nhẫn tâm. Rơi vào đường cùng, cũng chỉ có thể đồng ý.

Lý do Bùi Thiên Hoa nhất định phải ở bên cạnh Thanh Hoan rất đơn giản —— bảo hộ nàng, dùng chính sinh mệnh của mình mà bảo hộ.

Hắn cũng thật sự làm được.

Vì ủng hộ sĩ khí, Hoàng đế quyết định ngự giá thân chinh! Sau khi bà vào quân doanh, Bùi Thiên Hoa liền cả ngày đi theo ở Thanh Hoan bên người, ngẫu nhiên một ngày, nhìn thấy hoàng đế bên người nào đó cung nhân thần sắc lén lút, trong tay áo tựa hồ cầm thứ gì, hắn liền lặng lẽ theo đi ra ngoài, muốn tìm tòi đến tột cùng.

Ai ngờ người nọ võ nghệ cực cao, Bùi Thiên Hoa thế nhưng không thể kềm chế hắn! Cuối cùng bị đối phương đánh ngất mang đi. Khi tỉnh lại, người đã trong quân doanh địch quân. Đôi tay bị cột lại treo lên cổ, người trước mặt, không phải Bùi Thục Nam thì là ai?

Bùi Thục Nam bắt lấy cằm hắn, đùa giỡn nói: "Cẩn thận nhìn kỹ, cũng coi như ngươi khá dễ coi. Sao, nếu ngươi thành tâm đi theo bổn cung, bẩm báo tất cả tin tức của Bùi Thu An cho bổn cung, bổn cung liền tha cho ngươi một mạng, hửm?"

Nói xong, Bùi Thục Nam nhẹ nhàng liếm cánh môi, lộ ra ánh mắt hưng phấn đặc trưng khi thợ săn thấy con mồi. "Đương nhiên, bổn cung sẽ hảo hảo yêu thương ngươi."

Bùi Thiên Hoa lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng ta, không rên một tiếng.

Bùi Thục Nam vốn dĩ cũng không định làm cho Bùi Thiên Hoa mở miệng, nhưng cũng không lo lắng gì, bởi vì nàng ta có thời gian chơi với hắn.

Hơn nữa... Nàng ta thật sự rất muốn nhìn thấy vị Đại hoàng tỷ bình tĩnh nghiêm túc kia lộ ra biểu tình kinh hoảng thất thố nha!

Lần trước không thể mượn Nguyên Châu giết nàng, lần này, Bùi Thục Nam thật sự muốn nhìn xem có thể làm Bùi Thu An tan nát cõi lòng mà chết hay không!

Một phu lang bán đứng mình, muốn mạng mình, một phu lang khác lại bị làm nhục dưới tay muội muội... Chỉ là ngẫm thôi đã khiến cho Bùi Thục Nam nhiệt huyết sôi trào!

Nàng ta tâm tình rất tốt, cho nên chưa thèm tra tấn Bùi Thiên Hoa, chỉ là nói với binh sĩ bên cạnh: "Thưởng cho các ngươi, chỉ cần giữ mạng của hắn cho bổn cung là được."

Nói xong, cũng không quay đầu lại mà đi mất.

Bùi Thiên Hoa nhận hết lăng nhục...

Hắn vốn muốn tự sát, rồi lại nhớ lại đôi mắt ôn nhu nghiêm túc mà nhiều lần không đành lòng. Lúc này hắn quần áo tả tơi, cả người vết thương vô số, tâm sớm đã như tro tàn.

Lần này cho dù có thể còn sống, Bùi Thiên Hoa hắn cũng tuyệt sẽ không ở lại bên cạnh điện hạ. Thân thể tàn chi lá úa này làm sao có thể xứng đôi với mặt trăng trên cao chứ?

Đúng lúc này, lều trại đột nhiên bị xốc lên, một thân hình mảnh khảnh tiến vào. Người nọ trên người mặc binh phục, Bùi Thiên Hoa vẫn chưa giương mắt nhìn, chỉ nghĩ người nọ là binh sĩ tới làm nhục hắn. Nhưng khi người nọ mở miệng, hắn liền cả người chấn động.

Nguyên Châu!

Giờ phút này hắn đang nhìn vết thương trên người Bùi Thiên Hoa, sau một lúc lâu, lẩm bẩm nói: "Nàng... Đối với ai cũng đều nhẫn tâm như vậy... Thật sự, thật sự là......"

Bùi Thiên Hoa ngẩng đầu, trông thấy chỗ da thịt lộ ra ở cổ áo Nguyên Châu cũng là xanh tím trải rộng, liền biết đối phương cũng có tương đồng tao ngộ với mình.

Điện hạ nói đúng, Bùi Thục Nam cho Nguyên Châu bán đứng nàng ta. Bùi Thục Nam là một người bảo thủ, không tin ai trừ mình ra. Bởi vậy, cho dù Nguyên Châu đã từng giải thích bao nhiêu lần, cũng vô dụng, bởi vì Bùi Thục Nam căn bản nghe cũng không nghe đã định tội cho hắn.

"Ngươi... Tới... Làm... Gì..." Bùi Thiên Hoa khàn khàn giọng hỏi, thân thể đau đến nóng rát, nhưng hắn lại cảm thấy nỗi đau này còn chưa đủ.

"Ta......" Nguyên Châu cánh môi run lên. "Ta vốn định cứu ngươi ra ngoài, nhưng vết thương của ngươi nặng như vậy, ta, ta không có cách nào khác... Xin lỗi......"

Ai có thể tưởng tượng được, đã từng là Đại hoàng phu không ai bì kia cũng sẽ có một ngày như vậy? Bùi Thiên Hoa nghĩ, cười.

Hắn cũng không sợ chết, bởi vì trước khi chết, hắn đã có được mơ ước suốt đời. "Không có cách, ngươi, ngươi có thể... Giúp ta, giúp ta nói với Điện hạ... Vài câu... Không?" Trong tình huống ngươi có thể tồn tại thoát vây, cũng có thể nhìn thấy điện hạ.

Hiện giờ Nguyên Châu có thể nói là hận Bùi Thục Nam thấu xương, hắn tự cho nàng là phu quân trời quang trăng sáng, thì ra bản chất lại là đầu ác lang!

Không chỉ có đem hắn ném cho cấp dưới đùa bỡn, thậm chí còn phá huỷ hài tử trong bụng hắn, đơn giản là vì Bùi Thục Nam không biết đó có phải con nàng ta hay không! "Ngươi muốn ta giúp ngươi chuyển đạt cái gì?"

Bùi Thiên Hoa miễn cưỡng cười một cái, hắn sớm có dự cảm, mình phúc mỏng, là không thể cùng Điện hạ bên nhau cả đời, cho nên đã sớm chuẩn bị giấy viết thư, giấu ở trong quyển sách Thanh Hoan dạy hắn đọc.

Sách còn không có đọc xong, Điện hạ nhất định sẽ đi lật xem. Nhưng trước khi đại nạn buông xuống, hắn vẫn nói mấy câu muốn Nguyên Châu chuyển cáo cho Điện hạ.

Muốn nói gì, sớm đã nói hết ở trong thư, hiện giờ mở miệng muốn nhờ người chuyển đạt, cũng bất quá là muốn cấp cho Nguyên Châu một cái tín niệm sống sót.

Điện hạ đã từng thâm ái Nguyên Châu, mình sau khi chết, chỉ mong có người có thể bồi ở bên cạnh Điện hạ, từ đây về sau, cùng nàng vượt qua đen nhánh đêm dài.

Nghĩ đến đây, Bùi Thiên Hoa hơi hơi mỉm cười.

Sáng sớm ngày thứ hai, Bùi Thục Nam phát hiện Bùi Thiên Hoa đã cắn lưỡi tự sát, tức khắc giận không thể át, xử lý binh lính trông coi doanh trướng xong, trong lòng nàng ta vẫn là oán khí không lùi.

Sau một lúc lâu, nàng âm trầm mà nhìn chằm chằm thi thể Bùi Thiên Hoa, cười lạnh. Ngươi cho rằng đã chết là có thể giải thoát, là có thể không tạo thành đả kích cho Bùi Thu An ư? Không có khả năng!

Có thi thể Bùi Thiên Hoa ở đây, nàng ta dĩ nhiên có biện pháp làm Bùi Thu An mất khống chế!

Từ sau khi Bùi Thiên Hoa mất tích, Thanh Hoan suýt nữa muốn đem toàn bộ quân doanh lật lên. Thiên Hoa quyết sẽ không chủ động rời đi nàng, nhưng hôm qua tới nay hai ngày chưa về, tất nhiên là xảy ra chuyện gì!

Tuy rằng nàng không có tình yêu nam nữ với Bùi Thiên Hoa, nhưng đây là nam tử ở thế giới này nàng lựa chọn làm bạn, nàng đối với hắn có kính có liên, dĩ nhiên lo lắng không thôi.

Ở thời điểm Thanh Hoan nóng lòng, địch quốc treo thủ cấp của một người Chuyên Húc công báo thị chúng.

Thanh Hoan đã từng nghĩ tới, mình hiện giờ đã không còn nhỏ yếu giống như trước kia, hẳn là có thể bảo hộ người mình muốn bảo hộ. Thiên Hoa là đứa trẻ tốt, vừa ngoan ngoãn lại trung thành, một lòng trong sáng, sạch sẽ muốn mệnh.

Hắn sẽ luôn ngượng ngùng cười, một phương diện muốn tự khống chế, một phương diện lại vô pháp tránh khỏi mê hoặc của nàng, cái loại biểu tình vừa đáng yêu lại đáng thương này, thật là làm Thanh Hoan yêu thích không buông tay.

Nhưng người nàng phủng ở lòng bàn tay sủng kia, vậy mà lại bị cắt đầu, treo lên cao với cờ xí của đối phương! Mà thân thể đầy vết thương chồng chất lại bị binh lính địch quốc cột vào trên xe kéo diễu hàng!

Vốn tưởng rằng mình sớm đã buông xuôi hết thảy, lại vào lúc này, một ngụm máu tươi từ cổ họng Thanh Hoan phun trào, sắc mặt trắng bệch, ngất lịm đi, bất tỉnh nhân sự.

Bùi Thục Nam ở trên thành lâu xa xa trông thấy Thanh Hoan đại chịu đả kích mà ngất, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh.

Sau khi trở lại doanh trướng, thấy Nguyên Châu nhát gan nhút nhát, Bùi Thục Nam tức khắc cười nhạo một tiếng, thật không hiểu trước kia sao lại cảm thấy nam tử này thiên hạ vô song, hiện giờ xem ra, bất quá chỉ là một người sợ chết nhát gan mà thôi.

Nhưng nàng ta thật sự cũng không có hứng thú chơi với Nguyên Châu nữa, cũng tốt, đợi cho lần này hồi kinh chiến thắng trở về, làm cho tiểu phu lang cao hứng một hồi, ngay trước mặt hắn ném Nguyên Châu đi là xong!

Bùi Thục Nam suy nghĩ gì Nguyên Châu không biết, nhưng đáy mắt nàng ta ác ý cùng tính kế kia, hắn vẫn có thể thấy được rõ ràng.

Ngoài dự đoán chính là, Thanh Hoan rất nhanh đã tỉnh lại. Nàng đã sống nhiều năm như vậy, năng lực tự khống chế thập phần mạnh. Nhưng người như vậy, như cũ vẫn bị cái chết của Bùi Thiên Hoa kích thích đến phun máu, có thể thấy được đã chịu bao lớn đả kích.

Cái kích thích Thanh Hoan mở hai mắt, chính là trong lồng ngực mênh mông rít gào phẫn nộ! Nàng muốn Bùi Thục Nam không chết tử tế được!

Nếu sớm biết Thiên Hoa chết thảm như vậy, chi bằng ngày đó trong lúc hỗn loạn không kéo hắn một phen, nói vậy, ít nhất hắn cũng lừng lẫy chết trên chiến trường, tốt xấu da ngựa bọc thây, còn được tán dương một tiếng trung liệt. Nhưng hôm nay...... Hiện giờ lại chết kiểu này!!! Thanh Hoan cắn răng, nàng muốn đem Thiên Hoa của mình mang về!

Vì thế Thanh Hoan tương kế tựu kế, làm Bùi Thục Nam cho rằng nàng đã chết ngất đi, lại mời đến Hoàng đế tọa trấn, làm Bùi Thục Nam càng thêm tin tưởng sự thật này.

Sau đó, Thanh Hoan liền bắt đầu âm thầm bố trí, thậm chí đem tin mình đã bị tức chết tản ra, vì bảo đảm tính chân thật, nàng còn sai người mang tin đưa vào kinh thành.

Mỗi một ngày trôi qua, luôn là một ngày bị dày vò của Thanh Hoan. Khi nàng chịu đựng không được muốn bùng nổ muốn đại khai sát giới, thì sẽ đi xem thủ cấp mà cờ xí đối phương treo lên. Từ từ, hãy đợi ta, Thiên Hoa, rất nhanh ta sẽ mang ngươi về nhà!

Hiện giờ trong lòng Thanh Hoan tràn ngập phẫn nộ với Bùi Thiên Hoa, dĩ nhiên xuống tay sẽ không nhẹ, càng miễn bàn là đi bận tâm tánh mạng mười vạn đại quân của đối phương!

Hai nước giao chiến, người thắng vì vương, người thua làm giặc. Nếu nàng hôm nay mềm lòng, khó bảo toàn ngày sau thiết kỵ kia sẽ không đạp vỡ Chuyên Húc non sông!

Bọn họ! Cần phải! Toàn bộ! Đều! Đến! Chết!

Thiên Hoa một người lên đường cỡ nào tịch mịch, những súc sinh này đều đến cùng chết mới được!

Bởi vì cực hạn phẫn nộ, cho nên Thanh Hoan cảm thấy giữa trán một trận lửa đốt đau đớn, nàng chịu đựng không được đánh nghiêng án đài, lại bởi vì sợ hãi người khác phát hiện, gắt gao cắn chặt răng, không chịu buông ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như cuoi xuyen viet, hai kich tuyen chon tu hanh xung van son 22 hai van son bao liem quang minh hong dao rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status