Cao thủ thâu hương (Cải biên)

Chương 65: Cách uống rượu ngon


Hai người, một đến từ hiện đại, đối với thi thơ cũng không thích thú, một sinh ra trong chốn giang hồ, vốn cũng chẳng ưa thích thơ văn, đến khi vào phòng thì bắt đầu từ tâm sự phong hoa tuyết nguyệt đã biến thành nhàn nhã nói chuyện phiếm.

Thêm mấy chén rượu vào bụng, Tống Thanh Thư cả người chợt thấy toả nhiệt khác thường, nhìn qua đối diện thì thấy Ôn cô nương càng thêm kiều diễm hấp dẫn cực kỳ.

Hạ Thanh Thanh à không, phải gọi là Viên phu nhân mới đúng, lúc này cũng tương tự, rượu vào trong bụng làm thân thể nàng cảm thấy khô nóng không chịu nổi, trong lúc lơ đãng cỡi xuống cái áo lụa bên ngoài, da thịt tuyết trắng như ẩn như hiện, thấy rõ ràng bộ ngực đầy đặn, tuy rằng có cái yếm che khuất toàn bộ ngực mềm, thế nhưng hai bầu vú thật săn chắc đem cái yếm đẩy cao vút lên, ngờ ngợ có thể thấy được hai hạt anh đào núm vú hơi nhô ra mê người cực kỳ, lôi kéo người ta muốn đưa vào miệng ngậm vào thoả thích mút hút.

- Công tử không có tốt, khí trời rõ ràng nóng bức như thế này, lại còn liên tục kêu tiểu nữ cùng uống rượu.

Viên phu nhân mắt sáng như sao, ngữ âm giống như oán trách, lại giống như đang làm nũng…

Trước đây Lệ Xuân viện có sử dụng một loại rượu thuốc Tây Vực tên là Mê xuân tửu, không giống với các loại rượu thuốc thông thường, loại rượu này sẽ không làm cho người uống say hôn mê bất tỉnh, mà chỉ có kích thích sự tiềm tàng đòi hỏi tính dục trong thân thể, có thể khiến người bất tri bất giác bị trầm luân sa đọa, sau khi tan rượu sẽ lầm tưởng tất cả mọi chuyện xảy ra đều là do bản ý của mình...

Rượu này là cực kỳ quý giá đắt đỏ, Vi Tiểu Bảo từ nhỏ ở trong Lệ Xuân viện lớn lên, đương nhiên biết rõ ràng loại rượu quí giá này để ở nơi đâu, gã lặng lẽ lấy ra thay đổi đưa bầu rượu đến trong phòng của Ôn cô nương, vốn định âm thầm tự mình đi vào, nào có ngờ đâu đánh bậy làm bạ vô tình tiện nghi cho Tống Thanh Thư.

- Rượu ngon như vậy, uống theo cách bình thường rất là vô vị.

Mượn cảm giác say, nhưng Tống Thanh Thư đã dần dần thanh tĩnh lại.

- Không biết uống bằng cách nào thì công tử mới không thấy tầm thường vô vị đây?

Viên phu nhân vẻ mặt mơ màng, khóe miệng như mỉm cười nhìn hắn.

- Thế nhân chỉ biết uống rượu lấy uy nốc cạn từng chén, đa số lại không biết cách thưởng thức rượu tuyệt vời nhất không gì bằng, đó là ôn hương nhuyễn ngọc nằm trong lòng ngực, bờ môi mỹ nhân đưa tửu dâng lên từng hớp nhỏ.

Ánh mắt của Tống Thanh Thư đã tràn ngập tà dị, say đắm nhìn ngắm nàng chằm chằm.

- Công tử cũng biết là tiểu nữ bán nghệ chứ không bán thân…

Viên phu nhân cũng không biết tại sao, chính mình nghe được đối phương khiêu khích trắng trợn như vậy, nhưng một chút tức giận cũng đều không có trỗi dậy, nhìn khuôn mặt tuấn tú trẻ tuổi của Tống Thanh Thư, Viên lại có chút ngây dại, giọng nói trở nên triền miên uyển chuyển, càng thêm nét quyến rũ.

- Đó là bởi vì số mệnh an bài cô nương chưa có gặp phải người làm cho trái tim mình rung động.

Tống Thanh Thư đứng dậy đi tới bên người Viên phu nhân, nhẹ nhàng nâng cái cằm trơn bóng của nàng, khẽ mỉm cười nói tiếp:

- Một khi đã gặp, bạc đầu cũng sẽ không chia ly.

Viên phu nhân để mặc cho đối phương đỡ lấy cằm của mình, trên mặt thẹn thùng, trái tìm đập loạn, mê mẩn tựa hồ đã quên đi chuyện trọng yếu, dù cho nàng có cảm giác thấy không thích hợp, nhưng hiện tại cả người đang như thiêu đốt, cho nên cũng chẳng muốn phản kháng, thật ra thì nàng cũng chẳng còn có tinh lực để suy tính.

Hàm răng khẽ cắn, Viên phu nhân đứng lên xoay người, duỗi ra cánh tay ngọc, nhẹ nhàng ấn Tống Thanh Thư ngồi lên trên ghế, tay phải cầm lên bình rượu hướng về phía trong miệng uống một ngụm, thuận đà cả người mềm mại không xương ngã vào trong lòng Tống Thanh Thư, ôm lấy cổ của hắn, trong lúc hắn đang còn kinh ngạc, một bờ môi mềm mại dính sát vào miệng hắn.

Tống Thanh Thư chỉ cảm thấy hàm răng mình bị một mảnh mềm mại linh động như lưỡi rắn cạy ra, lập tức cảm nhận được rượu ấm từ bên trong như quỳnh tương ngọc lộ tách ra đưa vào trong miệng, đương nhiên hắn cảm nhận được ý đồ của Viên phu nhân, liền đưa đầu lưỡi của mình ra liếm lấy hai vành môi mọng của nàng, rất ôn nhu, săn sóc nhẹ nhàng…

Không có bất kỳ sự ngăn cản nào, đầu lưỡi của hắn duỗi lại vào trong miệng thơm của Viên phu nhân, đầu lưỡi của hai người hòa quyện quấn lấy vào nhau, lưỡi dài trượt vào khi thì dùng hàm răng nhẹ nhàng gặm lấy đầu lưỡi, khi thì mút lấy cái lưỡi của nàng, trên bộ ngực sữa của nàng bàn tay của hắn cũng càng ngày càng có lực, hai bầu vú no đủ dưới làn yếm lụa bị bàn tay hắn nắm bóp biến ảo đủ các loại hình dạng, hỏa diễm không ngừng tăng vọt trong lòng Tống Thanh Thư, cái lưỡi của hắn cũng tham lam đuổi theo cái lưỡi thơm tho của Viên phu nhân, ở trong miệng nàng tùy tùy ý khuấy động …

Một lúc lâu môi rời môi, Viên phu nhân thở gấp, hai tay khoác lấy ở trên cổ Tống Thanh Thư, hai gò má đỏ ửng, cực điểm xinh đẹp nhìn hắn:

- Là uống rượu như vậy sao?

Cảm nhận được ngồi ở bắp đùi mình, thân thể mềm mại Viên phu nhân tràn ngập sức sống tràn đầy co dãn, Tống Thanh Thư chỉ cảm thấy toàn thân nhiệt khí, không kìm lòng được khom người xuống hôn lên trên bầu vú nàng.

“ Ưm “ một tiếng, Viên phu nhân chậm rãi nhắm hai mắt lại, tùy ý đối phương khinh bạc, Tống Thanh Thư vén cái yếm của nàng lên, một bàn tay nắm chặt một bên bầu vú thoả thích xoa bóp, một bên bầu vú thì điên cuồng dùng miệng ngậm mút vào bên trên, nàng cố gắng giữ cho tâm trí bình thản lại, nhưng làm sao cũng không áp chế nổi tính dục đang dâng trào bên trong thân thể của mình.

Viên phu nhân không tự chủ được, tựa hắn người ở trong lồng ngực Tống Thanh Thư, nghe nồng nặc hơi thở dương dương của nam nhân, khắp toàn thân thành thục mỹ phụ tràn đầy phong tình, miệng nhỏ khẽ nhếch nói:

- Tống..công tử …tiểu nữ có chút khó chịu…mau buông tay ra đi.

Tuyệt sắc mỹ nhân trước ngực một đôi bầu vú cao vút run rẩy, hai đầu núm vú đáng yêu phấn hồng kiêu ngạo nhô ra cương cứng, diễm quang tứ xạ mê người, kiều mị đến cực điểm, nhàn nhạt quầng vú màu đỏ hồng đối xứng cùng nhau như một đôi nụ hoa lay động trước cơn giông bão đang sắp kéo đến...

Viên phu nhân cảm thấy bên trong âm đ*o loáng thoáng như có hàng ngàn con côn trùng đang cắn xé, động đào nguyên vô cùng hư không truyền đến từng đợt ngứa ngáy, âm dịch đã ri rỉ trào ra khỏi cửa ngọc môn quan ẩm ướt, cả người nàng huyết mạch sôi sục, thân thể bị đưa vào bên trong lửa dục, khô nóng bất an..

Việc này thì không nên chậm trễ, rất nhanh chóng Tống Thanh Thư xốc cái váy quần của Viên phu nhân lên, lộ ra cái mông nẩy nở màu mỡ phập phồng, lăn lộn chính giữa hai chân nàng là một mảnh tiểu nội khố nhỏ màu trắng bằng lụa mỏng che dấu cái gò mu gợi cảm yêu mị, màu trắng tơ lụa ẩn hiển lộ ra bên dưới nồng đậm lông mu, có mấy phần xoăn xoăn đen nhánh lộ ra bên ngoài cái tiểu nội khố rất là mê người.

Tống Thanh Thư một tay làm càn duỗi vào bên trong cái tiểu nội khố của nàng, chậm rãi thăm dò vào bên trong vùng rừng rậm, nơi cái khe nứt âm hộ trơn trợt bốn phía dao động nhẹ nhàng trêu trọc, đầu ngón tay qua lại xoa lấy hai mảnh mép nhỏ ướt át, vỗ về chơi đùa viên âm hạch nhó bé đang săn lại nhô lên, ngón giữa nhẹ nhàng hướng vào bên trong hang động moi móc..

Hắn muốn nhìn một chút Ôn cô nương thành thục tuyệt sắc danh kỹ này có gì phản ứng hơn người, tuy rằng nàng đang không ngừng tự ép buộc mình không thể lên tiếng, nhưng từng trận khoái ý cuộn sóng, theo động tác hai ngón tay của Tống Thanh Thư xen vào ở bên trong hang động vừa quấy ấn vừa xoay tròn, bên ngoài hai cánh hoa mép nhỏ nở phồng ra, bên trong âm đ*o thì vô liêm sỉ phóng đãng kẹp chặt hai ngón tay của hắn.

Ngón tay của hắn càng chăm chỉ ở nơi ẩm ướt trong đào nguyên bồi hồi lưu luyến lưu chuyển, trong mũi của Viên phu nhân tiếng “ hừ “yêu kiều phát ra đứt đoạn, trong miệng tiếng thở gấp càng thêm cuồng loạn, mỗi một lần âm đ*o bị ngón tay kịch liệt đào khoét, nàng cũng có thể cảm nhận được bí động của mình xấu hổ chảy ra một ít dịch nhờn, “ xọc..xọc..xọc ” dâm mỹ tiếng nước có nhịp điệu phối hợp với ngón tay của Tống Thanh Thư nhấn vào rút ra, rốt cục hạ thể của nàng cũng vô ý thức vặn vẹo hùa theo, lúc này đã tinh thần của Viên phu nhân kề bên tan vỡ, ý thức mơ hồ, cửa khẩu ngọc môn quan yêu mị dịch nhờn đã tiết ra làm ẩm ướt bắp đùi, nói không ra được dáng vẻ dâm đãng.

Lý trí của Viên phu nhân như nến tàn trong gió, trong mũi tiếng “ hừ..hừ..” chuyển thành tiếng rên vong tình dâm khiếu trong miệng.

- Ưm…ưm….ui….ui..

Hiện tại trong đầu Viên phu nhân chỉ có dục vọng, cái gì đoan trang trinh tiết, hình tượng hiền tuệ, nàng đều mặc kệ, hàm tao mị song, dâm đãng chi tính, bị dẫn phát không thể thu hồi, mị nhãn như tơ, hơi thở gấp gáp, thân thể của nàng càng ngày càng hiểu được hưởng thụ, càng ngày càng khát vọng cái vật cứng của nam nhân hãy thật sâu cắm vào đào bới trong cái âm đ*o thuần thục của mình.

Mài tóc tung xỏa bay bay, cặp đùi trắng run rẩy dữ dội, thân thể mềm mại cong lại giương cung, cả hai ngón tay của Tống Thanh Thư đã ướt nhẹp âm dịch, bên trong mật thịt như là kẹp giữ mút hút hai ngón tay của hắn, ngoài cửa miệng âm đ*o dịch nhờn kéo thành một sợi tơ nhỏ ẩn hiện lên châu quang, rất nhỏ kéo dài, đến khe mông thì nhiễu xuống, nhanh chóng rơi xuống trên đùi của Tống Thanh Thư, có thể thấy được một màu trắng sữa

Bỗng nhiên, Viên phu nhân bị một cơn khoái cảm xông thẳng lên đầu, thân thể mềm mại ngửa ra phía sau, trong miệng duyên dáng kêu lên:

- Á…công tử…tiểu nữ… muốn... sắp … a ….

Dưới sự kích thích của hai ngón tay Tống Thanh Thư, âm tinh sâu trong âm đ*o của nàng đã tiết, một cơn lãng phong theo nhau mà tới, đem nàng đẩy lên trên cao, toàn thân run rẩy một hồi, phảng phất cuối cùng thì trong thân thể này cũng được giải thoát rồi.

Trải qua sau khi cao triều, cả người xụi lơ hạ xuống, da thịt ửng lên màu đỏ hồng tươi, mùi hương nồng nàn thân thể nhuyễn ngọc tản ra, một đôi mi mắt khép lại liên tục rung động, khóe miệng hàm xuân, dư vị tàn dư cơn khoái cảm làm cho mỹ nhân thành thục quyến rũ toàn thân đều là nhu tình mật ý!

Thân thể y phục nữa che nữa hở bày ra đường cong đẫy đà hấp dẫn, khu vực mê người thần bí đẹp nhất của Viên phu nhân bị Tống Thanh Thư nhìn không sót cái gì, bằng phẳng trắng sáng bụng dưới, cỏ thơm lông mu nồng đậm đen nhánh phủ lên lên đào nguyên, chính giữa một khe nứt dài nhỏ đỏ hồng rõ ràng có thể thấy được, Tống Thanh Thư ánh mắt bị sắc mị tản mát ra dục hỏa sáng rọi…

Đối với tình cảnh khá bất ngờ này, Tống Thanh Thư cảm thấy trái tim mãnh liệt nhúc nhích, trong đầu tất cả đều che kín bởi dung nhan Ôn cô nương kiều diễm cùng da thịt mềm mại, lửa nóng dục vọng không ngừng truyền đến…

- Có thích khách!

- Bảo vệ Vi tước gia!

Đúng vào lúc này bên ngoài truyền đến dồn dập tiếng hô vang dội, Viên phu nhân giống như vừa trãi qua cơn xuân mộng giật mình tỉnh lại, nàng ngạc nhiên phát hiện bộ dạng của mình tựa như đang vô cùng khát khao âu yếm, mặc sức cho người cứ vuốt ve, kinh hãi đến biến sắc đẩy mạnh Tống Thanh Thư ra, “ bốp “ một cái bạt tai vang dội vào mặt hắn.

- Ôn cô nương...

Tống Thanh Thư bị tát mạnh vào gò má, hắn không nghĩ tới trước đây một khắc nữ nhân này còn nùng tình mật ý lại đột nhiên trở mặt như là không quen biết.

Tình cảnh mới vừa rồi từng hình ảnh tái hiện ở trong đầu, trong lòng Viên phu nhân ai oán, chuyện này rốt cuộc là như thế nào vậy!

Vừa rồi nàng bị tiếng kêu bên ngoài làm thức tỉnh, một thân mồ hôi lạnh qua đi, lúc này trong cơ thể mê xuân tửu đã toả ra hơn phân nửa, cảm nhận được cả người vẫn còn mềm yếu, nàng cầm lên bình rượu để trên bàn ngửi một cái, sắc mặt liền trở nên tái nhợt.

Từ trong khe hở cửa sổ nhìn ra thì thấy nhóm người Viên Thừa Chí đang tấn công về phía một gã tóc thắt bím tuổi còn trẻ, làm sao mà nàng còn không biết là mình đã nhận lầm người, Viên phu nhân xoay người lại nghiến răng nhìn Tống Thanh Thư:

- Ngươi không phải là Vi Tiểu Bảo, vậy đến tột cùng là ai?

- Um… tại hạ là Tống Thanh Thư….

Đây là huyên náo cái nào vừa ra a, Tống Thanh Thư lúc này vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại, theo bản năng đáp.

Ngực mát lạnh, Hạ Thanh Thanh cúi đầu nhìn lại, phát hiện cái yếm của mình đã cỡi ra, hai đầu núm vú đỏ bừng lấn tấm ẩm ướt tựa như vẫn còn săn cứng, tiểu nội khố thì bị vén qua một bên lộ ra khu thảm cỏ rừng rậm đen nhánh nhơ nhuốc dịch nhờn của mình tiết ra dính lên, váy áo ngổn ngang, trong lòng đau xót, nghĩ đến mình xuất phát từ việc háo thắng, không để ý đến lời của phu quân phản đối, đi nhận chuyện đóng vai danh kỹ dùng mỹ nhân kế, kết quả là...

Nếu để cho Viên Thừa Chí nhìn thấy dáng vẻ lúc này của mình, Hạ Thanh Thanh không khỏi rùng mình một cái, cũng không kịp thanh toán với Tống Thanh Thư, vội vàng chỉnh đốn lại y phục, hướng về bân ngoài cửa sổ phóng đi, biến mất ở trong bầu trời đêm.

Thấy nàng triển khai khinh công cao minh cực kỳ, Tống Thanh Thư tỉnh lại, đối phương không phải là cái gì danh kỹ nhu nhược, rõ ràng là một nữ phi tặc võ công cao cường.

- Tống đại ca cứu mạng …!

Vào lúc này bên ngoài truyền đến tiếng kêu thê thảm của Vi Tiểu Bảo.

Nguyên lai vừa rồi Viên Thừa Chí cùng đám cao thủ âm thầm giải quyết đám thị vệ của Đa Long canh giữ vòng ngoài, phòng tuyến qua đi, dẫn dắt từng người thủ hạ vọt vào, chuẩn bị đến cất lưới bắt cá.

Cưu Ma Trí không hổ là giữa hiện trường là người võ công cao nhất, nhận ra được sát khí quanh đây, trong thời khắc đó, nhanh như tia chớp, nháy mắt liền đem Vi Tiểu Bảo đang ngồi bên cạnh, đẩy văng ra cách xa mấy trượng, cứu Vi Tiểu Bảo tránh được chiêu kiếm tử vong từ trên trời giáng xuống của Viên Thừa Chí.

Huyết Đao lão tổ cùng Tang Kết cùng đưa tay ra hai bên tả hữu hướng về phía Vi Tiểu Bảo chụp tới.

Cưu Ma Trí còn cần Thổ Phồn dựa vào Vi Tiểu Bảo dẫn tiến, làm sao để cho gã gặp phải bất trắc, liền vận lên hai đòn Hỏa Diễm đao, từ xa xa bổ tới.

Huyết Đao lão tổ cùng Tang Kết cả kinh, nếu như bọn họ tiếp tục đưa tay nắm bắt Vi Tiểu Bảo, thì cánh tay khó thoát bị Hỏa diễm đao chém đứt, không thể làm gì khác hơn là xoay tay lại phòng ngự chống đỡ.

Huyết Đao lão tổ quơ ra Huyết Đao, một đao đánh ngược về phía đao khí đang bao phủ tới, một trận “ xoảng xoảng “ qua đi, Huyết Đao lão tổ kinh ngạc nhìn xem Huyết Đao trong tay, trong lòng sợ hãi, bảo đao chém sắt như chém bùn cùng với đối phương cách mấy trượng dùng đao khí hư va chạm, kết quả chỉ là ngang nhau!

Tang Kết liên tiếp tung ra mấy chiêu đại thủ ấn biến ảo thì mới đánh tan được đao khí tập kích hướng về phía của mình, nhưng cũng hoàn toàn không còn sức để truy kích lại, trong lòng chua chat, chính mình thân là đệ nhất cao thủ của Chân Ngôn tông, mới giao thủ một chiêu thì biết ngay là Cưu Ma Trí nhiều năm qua vẫn là đại cao thủ đứng đầu toàn bộ mật tông Tây Tạng, quả nhiên đối phương võ công cao hơn bản thân mình rất nhiều.

Vào lúc này Đa Long đã kịp phản ứng lại, vội vã rút ra bội đao hộ vệ ở trước người Vi Tiểu Bảo, vừa vặn chặn lại được đòn tấn công của Thần Long giáo chủ Hồng An Thông.

Đa Long thân là ngự tiền thị vệ tổng quản, võ công đương nhiên là không yếu, có điều công phu của hắn là dùng để sử dụng tấn công tung hoành ở trên chiến trường, loại giao đấu với người trong giang hồ thì vô cùng rơi vào thế hạ phong, sau mấy chiêu, liền bị một chưởng Hồng An Thông đánh trúng, miệng phun máu tươi, té ngã ở bên một bên cái bàn gần đó.

Cũng may là ít nhiều gì phản ứng của Đa Long cũng ngăn cản làm chậm trễ chút thời gian của Hồng An Thông, Vi Tiểu Bảo vội vã vừa chạy, vừa gào la thảm thiết:

- Tống đại ca cứu mạng!

Hồng An Thông cười lạnh, như một con đại bàng giương cánh, từ trên cao bay xuống, chụp lấy thiên linh cái Vi Tiểu Bảo.

Đang lúc này, Hồng An Thông bên tai truyền đến một tiếng xé gió sắc bén, khi thế cuồn cuộn rít lên, sắc mặt Hồng An Thông đại biến, vội vã mượn lực ở eo, vươn mình tránh thoát, đáng tiếc là chiêu thức vẫn còn chậm, vẫn không hoàn toàn né hết được.

Cánh tay dài bên phải bị xé rách một đường tầm ba gang tay máu chảy nhỏ giọt, Hồng An Thông âm trầm nhìn lại, thấy một thanh kiếm gỗ cắm ở trong cây cột cách đó không xa, chuôi kiếm vẫn còn rung động từng hồi

- Thân là võ lâm tiền bối, lại đối với một người không có chút nào võ công ra tay tàn ác như thế, thực sự là khâm phục… khâm phục.

Tống Thanh Thư nhún mũi chân, từ trên lầu hai nhẹ nhàng rơi xuống, che chắn ở trước người Vi Tiểu Bảo.

- Tống đại ca, lão đó là Thần Long Hồng giáo chủ, võ công cao cường, đại ca cũng phải cẩn thận.

Vi Tiểu Bảo trốn ở phía sau lưng Tống Thanh Thư, bây giờ mới cảm thấy an tâm.

- À…thì ra là Huyết Đao lão tổ, quả nhiên có chút môn đạo.

Hắn vừa dứt lời, thì thân ảnh Hồng An Thông đã biến mất ở chỗ cũ, một chưởng đã đánh tới trước mặt Tống Thanh Thư.

Chỉ còn có hơn thước thì đã đánh trúng, nhưng Hồng An Thông lại vội vàng huỷ bỏ chưởng lực hướng về bên cạnh nhảy một cái, vẫn không kịp, bả vai lại bị trúng một chiêu kiếm khí gây nên thương tích.

Nhìn lại cây cột chỉ còn vết ghim của thanh kiêm gỗ, nhìn lại một chút thì kiếm gỗ đã trở lại trong tay Tống Thanh Thư, Hồng An Thông khiếp sợ nói:

- Cầm Long Công!"

Tống Thanh Thư không nói, nhưng âm thầm đắc ý, đây là "chiêu Song Long Hấp Thủy" của Hàng Long Thập Bát Chưởng, hẳn chỉ thay đổi cách sử dụng chút ít, nhưng cũng có thể đạt đến công hiệu giống như là Cầm Long Công, đó là cách không thủ vật, phối hợp thu về thanh kiếm gỗ …

Hồng An Thông vô cùng tức giận, bị đối phương dùng kiếm gỗ tung ra hai chiêu lão đều trúng đòn, chiêu kiếm đầu tiên cũng vẫn chưa sao, chỉ là bị thương ngoài da, nhưng chiêu thứ hai lại làm cho lão tổn thương bả vai, kiếm khí đâm trúng tận xương, bây giờ dùng đến võ công thì nhiều lắm cũng chỉ có thể phát huy ra tầm bảy phần là hết mức.

Không phải là võ công Hồng An Thông quá thấp, đệ nhất kiếm vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, Tống Thanh Thư xuất kiếm lại quá mức xảo diệu, cũng là lúc hắn sử dụng nội công, kình lực đến hết mức.

Cho tới đệ nhị kiếm là do Hồng An Thông lăn lộn mấy chục năm trên chốn giang hồ, trước giờ chưa từng thấy thanh kiếm ở cách xa mấy trượng mà còn có thể dùng công phu cách không thủ vật hút lấy thanh kiếm bay trở về, cho nên không hề phòng bị, mới dẫn đến sơ hở bả vai, bị thanh kiếm gỡ của Tống Thanh Thư gây nên thương tích.

Cưu Ma Trí mắt nhìn xung quanh, thấy tình cảnh như vậy, thần sắc cũng biểu hiện đại chấn.

- Tống công tử quả nhiên kiếm pháp thông thần..

Còn Viên Thừa Chí thì âm thầm than thở, lần hành động này xảy ra quá nhiều biến động, đầu tiên là Hạ Thanh Thanh nhận lầm người, đem Tống Thanh Thư dẫn vào trong phòng, dẫn đến việc mọi người không thể âm thầm dùng kế sách thần không biết, quỷ không hay bắt đi Vi Tiểu Bảo, nhưng sau đó thì Viên Thừa Chí nghĩ lại, Hạ Thanh Thanh dẫn dụ được Tống Thanh Thư đối phương võ công cao cường nhất cũng không phải là làm cho tình hình quá quá xấu, đây cũng cơ hội tốt, tốc chiến tốc thắng bắt Vi Tiểu Bảo, vốn tưởng rằng không có sơ hở nào, ngờ đâu lại xuất hiện ra một hòa thượng võ công lại càng cao hơn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như tranh nhân quả, buong xa Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status