Cắt đứt tơ tình

Chương 31



"Còn ngây ra đó làm gì, mau nghĩ cách giúp nương nương yên tĩnh trở lại đi." Vân Tấn Ngôn ôm Diêu phi đến bên giường, lại sốt ruột nói với Lê Tử Hà.

Bây giờ Lê Tử Hà mới hiểu nguyên nhân Vân Tấn Ngôn bảo nàng đi theo, nhưng mà.....

Lê Tử Hà liếc nhìn hòm thuốc trên tay, dằn lại tâm tư trong lòng, cúi đầu khom lưng cung kính nói: "Bẩm Hoàng thượng, trong hòm thuốc chỉ có kim châm, không mang thuốc men gì khác. Tình trạng nương nương thế này không nên dùng châm."

Tuy Diêu phi vùi mình trong lòng Vân Tấn Ngôn, nhưng vẫn không ngừng run rẩy, miệng vẫn nghẹn ngào nức nở.

Vân Tấn Ngôn đặt nàng lên giường, khẽ quát: "Đi mời Phùng viện sử tới đây, mau lên."

Lê Tử Hà tuân lệnh đi ra, ngoài điện mưa rơi xối xả, không có dấu hiệu ngừng lại. Giọt mưa rơi xuống đất tạo thành những đóa hoa nhỏ, bắn tung tóe khiến đáy lòng lạnh buốt, lạnh đến chết lặng. Thì ra khi thấy nam tử xưa kia mình từng yêu như cốt tủy nhìn nữ tử khác bằng ánh mắt dịu dàng thương yêu giống hệt lúc trước, còn là nữ tử tình như tỷ muội với mình, rồi lại cất giọng lạnh tanh với mình, lòng nàng không còn đau đớn, chỉ còn thù hận dằn vặt từng ngày.

Tình yêu đã cạn, hận tới tận xương.

Bầu trời bỗng lóe lên ánh sáng trắng, xé rách màn trời âm u sâu thẳm, như thể nụ cười dữ tợn quỷ dị. Cùng với đó là tiếng sấm động trời, vang vọng giữa đám mây. Diêu phi hoảng loạn vừa mới yên ổn lại bắt đầu kinh hoàng, thấy Vân Tấn Ngôn ngồi ở mép giường, con ngươi đột nhiên co rút lại, sắc mặt tái mét, bàn tay túm chặt tấm đệm không ngừng run rẩy, lại cuống quít buông ra, nước mắt lưng tròng. Nàng lăn xuống giường, quỳ dưới đất kéo vạt long bào của Vân Tấn Ngôn, khàn giọng nức nở nghẹn ngào nói: "Hoàng thượng.....Hoàng thượng, cứu tiểu thư. Hoàng thượng, cầu xin người cứu tiểu thư. Tiểu thư luôn một lòng với Hoàng thượng, vì Hoàng thượng mà buồn rầu không ngủ không nghỉ, vì Hoàng thượng mà suýt nữa trở mặt với lão gia, vì Hoàng thượng mới bước chân vào hậu cung....."

Vân Tấn Ngôn giật lại long bào, vẻ mặt vô cùng hờ hững, nhưng lại khom lưng định đỡ Diêu phi dậy.

Tay Diêu phi trống rỗng, nghiêng người tránh khỏi tay Vân Tấn Ngôn, lảo đảo ngồi sụp xuống, chợt yên tĩnh trở lại. Nước mắt lăn dài trên má, thấm đẫm bột phấn dày cộm rơi xuống làn váy dài đỏ thẫm, đọng thành từng giọt. Nàng thẫn thờ nhìn Vân Tấn Ngôn, trong cảnh tượng hỗn độn, một cơn gió lướt qua tiền sảnh, thổi tung long bào Minh Hoàng của Vân Tấn Ngôn, phất qua trước mắt Diêu phi. Cặp mắt kia đột nhiên lóe sáng, nhìn chằm chằm vào Vân Tấn Ngôn, mò lấy mảnh sứ lạnh lẽo dưới đất đập vào hắn.

"Khốn kiếp! Tên lừa gạt! Ngươi không phải là Tam điện hạ, không phải là Tam điện hạ! Tam điện hạ thương tiểu thư nhà ta nhất! Ngươi là Hoàng thượng, tên Hoàng thượng thấy chết mà không cứu!"

Vân Tấn Ngôn dễ dàng tránh né những mảnh sứ không ngừng bay tới. Hắn cau mày, vẻ mặt nhu hòa tiêu tán, không kiên nhẫn nhìn Diêu phi, vẻ nghi ngờ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất.

"Diêu nhi, Diêu nhi....." Phùng Tông Anh bước vào cửa chỉ thấy một người giận giữ một kẻ rầu rĩ, vội bước nhanh tới đỡ Diêu nhi đang ngồi dưới đất, vén mái tóc dài rối tung của nàng, nói gấp gáp: "Diêu nhi, không sao đâu. Phùng gia gia tới rồi."

Vẻ tàn nhẫn trên người Diêu phi tản bớt, nàng hoảng hốt nhìn Phùng Tông Anh, chớp mắt lệ lại tuôn trào, nhào vào lòng Phùng Tông Anh kêu gào: "Phùng gia gia, gia gia cứu tiểu thư đi, chỉ có gia gia mới có thể cứu tiểu thư được! Bọn họ đều muốn tiểu thư chết, ngay cả đứa bé cũng không chịu bỏ qua! Phùng gia gia mau đuổi kẻ này đi đi, hắn không phải Tam điện hạ! Tam điện hạ không mặc Long bào! Phùng gia gia cứu tiểu thư đi, nhiều máu quá, ở đâu cũng có máu....."

"Đúng đúng. Diêu nhi ngoan, uống cái này đi, uống rồi hắn sẽ đi ngay." Phùng Tông Anh mở ra bình sứ trong tay, đổ mấy viên thuốc ra, đút vào miệng Diêu phi.

"Uống rồi gia gia sẽ cứu tiểu thư có phải không?"

"Ừ, Diêu nhi ngoan."

Diêu phi gật đầu, ngoan ngoãn uống thuốc, ánh mắt dần dần đờ đẫn, thân thể mềm nhũn co rúc trong lòng Phùng Tông Anh, không nhúc nhích như thể thiền định.

"Phùng viện sử nên sớm chữa khỏi bệnh cho nàng thì tốt hơn. Hôm nay nàng có thể nhận ra được Long bào của trẫm, bệnh tình có chuyển biến tốt rồi à?" Vân Tấn Ngôn đưa tay kéo tay áo của mình, hờ hững liếc nhìn Diêu phi.

"Nếu có thể chữa khỏi, cần gì phải mất tới sáu năm? Đúng là nghiệp chướng, đúng là nghiệp chương.....Một người đang yên đang lành, lại bị ngươi giày vò đến nông nỗi này....." Phùng gia gia đau lòng lau vết bẩn trên mặt Diêu phi, giọng nói nghẹn ngào run rẩy.

"Nếu không phải trẫm giữ lại nàng, ngay cả mạng sống nàng cũng không giữ nổi. Huống chi, nguyên nhân của căn bệnh này, chắc hẳn Phùng gia gia phải rõ hơn trẫm chứ?" Vân Tấn Ngôn cười mà như không cười nhìn chằm chằm vào Phùng Tông Anh, tròng mắt đen sẫm không hề có tình cảm.

Phùng Tông Anh bị nhìn chằm chằm cảm thấy không được tự nhiên, liếc mắt sang nơi khác: "Đợt đó ta bị bệnh liệt giường, làm sao mà biết được?"

"À, là trẫm hồ đồ." Vân Tấn Ngôn cứ như vô tình cười nhẹ một tiếng, nói tiếp: "Nếu trẫm không thể giữ nổi nàng nữa, những ngày mưa dông về sau, Phùng gia gia hãy tự tới nhé."

Dứt lời, hai tay chắp sau lưng, nhấc chân bước ra ngoài.

Phùng Tông Anh ôm Diêu phi, giận giữ trừng mắt với bóng lưng của Vân Tấn Ngôn. Nếu Diêu nhi thật sự vô dụng, ngươi còn giữ lại nàng cho đến bây giờ ư?

Lê Tử Hà trở lại Thái y viện, toàn thân ướt sũng, lắc lắc những giọt mưa trên ô. Mới vào cửa đã nghe tiếng các y đồng nghị luận ầm ĩ, hình như đang nói sáng nay Thẩm Mặc rời đi đến giờ vẫn chưa về. Khẽ thở dài trong lòng, đi càng tốt, Phùng gia gia vốn cũng không chào đón hắn, hắn đi rồi cũng không có thêm ngăn trở, cách xa chỗ thị phi này, tiếp tục làm y sư Thẩm Mặc đạm bạc xuất trần.

Trở về phòng, Lê Tử Hà mở ám các dưới bàn ra. Thật ra cũng không tính là ám các, chẳng qua bí mật hơn các ngăn kéo bình thường khác thôi. Bên trong có chút dược liệu hiếm có màng nàng lén mang xuống từ núi Vân Liễm. Ít nhất là ở mạn Bắc và Vân Đô đều hiếm có. Lê Tử Hà chọn hai loại trong số đó, nhét vào ống tay áo, che ô ra ngoài lần nữa, tiến về phía Nghiên Vụ điện.

Hôm nay Nghiên Vụ điện còn vắng lặng hơn ngày thường. Mấy thái giám cung nữ vốn không nhiều lắm cũng bị Nghiên phi đuổi về nghỉ, trong điện chỉ còn hai người là nàng ta và Tiểu Quất.

Lê Tử Hà vào điện liền cảm thấy luồng hơi ấm, mang theo mùi ẩm ướt và bùn đất phả vào mặt. Ngước mắt thấy Nghiên phi vẫn cầm một quyển sách nằm nghiêng trên sập, thấy mình bước vào thì khẽ cười một tiếng, nói: "Lê y đồng tới rồi sao?"

"Nương nương vạn an." Lê Tử Hà thở dài hành lễ, liếc thấy trong phòng chỉ có Nghiên phi và Tiểu Quất.

"Không cần đa lễ, hôm nay Lê y đồng tiến đến, lẽ nào việc giao cho y đồng ngày hôm qua, y đồng đã có chủ ý nhanh như vậy sao?" Nghiên phi buông quyển sách trên tay, vẻ mặt nhu hòa, nhưng ánh sáng trong mắt lại sắc nhọn hưng phấn.

Lê Tử Hà rũ mắt, nói: "Trước tiên, kính xin nương nương trả lời Tử Hà hai câu."

"Có gì không hiểu, cứ hỏi ta là được."

"Về Diêu phi nương nương.....Hôm nay theo Hoàng thượng đến Đào Yểu điện, Diêu phi nương nương....Hình như có phần không bình thường?" Lê Tử Hà ra vẻ ngập ngừng, do dự nói.

"Ha ha, Lê y đồng đã phát hiện ra rồi, cần gì hỏi lại ta."

"Tử Hà là muốn biết bệnh trạng, nguyên nhân bệnh cụ thể của Diêu phi, như thế mới phối thuốc đúng cách, hiệu quả sẽ tăng gấp bội." Lê Tử Hà vừa chậm rãi nói, vừa lấy hai vị thuốc từ trong tay áo ra, đặt trên lòng bàn tay.

Nghiên phi cười khẽ, tất nhiên hiểu ý của hắn, sảng khoái nói: "Cô ta bị điên! Mỗi khi trời mưa, đặc biệt là khi có sấm chớp, cô ta bắt đầu lên cơn, khóc thét khiển trách, còn nói cái gì mà Hoàng thượng phải đi mới có thể an tĩnh trở lại. Theo ta thấy, cô ta chỉ lợi dụng lòng thương hại của Hoàng thượng mà thôi, giả ngây giả dại!"

"Nương nương, không phải là....."

Tiểu Quất đứng cạnh Nghiên phi định mở miệng muốn nói gì đó, nhưng bị nụ cười tươi rói trên mặt nàng ngăn lại.

"Nói như thế, từ xưa đến nay bệnh lạ của Diêu phi đều phát tác vào mỗi khi trời mưa dông có sấm chớp?" Lê Tử Hà nhíu chặt lông mày, nghiêm túc hỏi.

"Đúng vậy. Cung nhân đều biết, nhưng vì tính tình tàn bạo của cô ta nên không ai dám nói thẳng mà thôi. Ha ha, nói đến đây, cô ta bị điên đúng thật rất đáng thương, ta cũng chẳng muốn tranh giành gì nhiều. Nhưng cô ta được voi đòi tiên, ta cũng không còn cách nào khác." Nghiên phi khẽ thở dài, cau mày.

Lê Tử Hà cúi đầu cười khẽ. Chiếc mặt nạ này của Nghiên phi đúng là dầy quá mức, đến mức này rồi còn cố tỏ ra mình thiện lương nhu nhược không còn cách nào khác.....

"Nếu đã là vậy, chỉ cần phiền nương nương cho người đưa hai vị thuốc ở chỗ Tử Hà vào túi thơm, gối đầu hoặc đệm chăn của Diêu phi, cũng có thể tìm cơ hội âm thầm đưa vào Đào Yểu điện. Thuốc này quấy nhiễu tâm trí người khác, khiến lòng người không yên. Hôm nay Diêu phi vừa lúc phát bệnh, mấy ngày không thể ngủ cũng không khiến người khác hoài nghi, đến lúc đó mệt nhọc quá độ, thai nhi trong bụng sẽ tự nhiên....."

"Lê y đồng quả nhiên thông minh, ta không nhìn lầm người." Bây giờ nụ cười của Nghiên phi mới có vẻ chân thật, ngay sau đó lại lo ngại, nói: "Có thể bị người ta phát hiện không?"

"Nương nương yên tâm. Hai vị thuốc này tách ra người khác sẽ cho rằng là hương liệu bình thường, nhưng nếu hợp lại, sẽ tạo thành tác dụng không tưởng tượng nổi. Hơn nữa thuốc này đưa tới từ núi Vân Liễm, người biết được vốn không nhiều. Như vậy người biết được dược lực lại càng ít."

Tiểu Quất tiến lên, Lê Tử Hà đưa thuốc cho nàng, rồi nói với Nghiên phi: "Việc Tử Hà có thể làm chỉ là cung cấp dược vật, còn việc khác cần nương nương phải nhọc tâm rồi."

"Dĩ nhiên." Nghiên phi hài lòng quan sát Lê Tử Hà, nói: "Mấy ngày tới, không phiền Lê y đồng đưa thuốc tới nữa."

Lê Tử Hà sáng tỏ gật đầu, hành lễ lui ra.

Ngoài điện những hạt mưa ngớt dần, Lê Tử Hà mở ô, tiến thẳng đối đầu với gió lạnh. Dù Diêu phi và Vân Tấn Ngôn có quan hệ gì đi nữa, có dính líu gì đi nữa, bắt đầu từ lúc nào đi nữa, phản bội chính là phản bội, "Long chủng" của Vân Tấn Ngôn, phải chôn theo đứa bé không kịp ra đời của nàng!

Ba ngày sau, Đào Yểu điện đưa tin Diêu phi sẩy thai.

Nhưng không phải bởi vì hằng đêm không ngủ được khiến thân thể yết ớt, thần trí rối loạn, mà bởi vì là uống một bát canh bổ ở Nghiên Vụ điện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như nhung cau noi vo cung y nghia va tham thuy ban nhat dinh phai doc, con nguoi cu dau da nhau di de roi khi trai qua song gio cay dang ngot bui moi biet du la tot sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.