Cầu được ước thấy: Thái giám biến hình

Chương 19: Ngự Tiền

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Sil

Chỉ thấy nàng run rẩy cầm lấy tay Thôi Xảo, khuôn mặt nhỏ trông như khóc tang, nói: "Có thể, có thể không đi sao?"

Thôi Xảo trừng nàng một cái: "nói cái gì vậy! Ngự tiền này chính là nơi người khác muốn vào cũng không được! cô thì hay rồi, lại còn không muốn đi ư?"

A Viên vội khoát tay, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Ta, là ta hơi sợ..."

"Sợ cái gì chứ! Có ta, và cả Trình Tầm, Diêu Uẩn An cũng đều đi." Thôi Xảo cười nói: "Nếu bọn ta đều đi rồi hết, vậy cô còn muốn đơn độc ở lại chỗ này hay không ?"

"Mọi người cũng đều đi hả!" A Viên vừa nghe thấy thế, đôi mắt đen đột nhiên sáng bừng lên.

Thôi Xảo thấy bộ dáng này của nàng, không kìm được khẽ cười: "Đúng, bọn ta cũng đều đi, cả Liễu Tư thiện cũng cùng đi nữa." anh ta vui vẻ đến mức mặt đỏ bừng: "Cha ta được thăng quan, ta cũng tấn vị lên chức Điển thiện, không biết đây là thể loại vận may đây gì!"

anh ta híp mắt cười, hãnh diện nói: "Bà mẹ kế kia của ta nếu biết được chuyện ta được đi Ngự tiền thì... thật muốn nhìn sắc mặt của bà ta như thế nào!"

A Viên đang tính toán trong lòng, đột nhiên nghe được Thôi Xảo nói: "Sau lần này, cấp trên cao nhất của chúng ta chính là Liễu Tư thiện, tiếp theo đến ta. Hai người Trình Tầm cũng được tấn vị phân, cùng giống cô, đều là nữ quan. Phía dưới còn có các cung nữ thái giám, cô cũng coi như hết khổ." Thôi Xảo dừng lại một chút, lại bí mật nói: "cô cũng biết tay nghề của Liễu Tư thiện rồi, cả hoàng cung này cũng chỉ có Sở thượng thực là được đi theo ngài ấy một lần, cô cần phải tính toán cho mình nhiều hơn một chút."

"Ta, ta vẫn muốn đi theo Chưởng thiện." A Viên kéo thay áo anh ta không dứt, giương mắt nhìn.

"Đứa bé ngốc này! Trình Tầm và Diêu Uẩn An đều có thể được người nhà trợ giúp được chút ít, chỉ có cô là cần phải dựa vào bản lĩnh của mình mà giành lấy." Thôi Xảo thở dài một hơi: "Nếu cô có thể đi theo Liễu Tư thiện, đó cũng là phần số của cô rồi, những thứ ngài ấy có thể dạy cho cô nhiều hơn nhất nhiều những thứ ta có thể dạy! Dù sao chúng ta cũng đều ở Ngự tiền, còn gì luyến tiếc nữa chứ!"

Nàng hiểu rõ đạo lý này, khẽ gật đầu, lòng vẫn không khỏi tha thiết.

"cô về báo tin mừng này cho các cô ấy đi, cũng làm mấy người vui vẻ hơn một chút."

"Dạ."

A Viên tạm biệt Thôi Xảo, vừa về tới phòng, Diêu Uẩn An liền nhào tới: "Thế nào rồi? Thôi Chưởng thiện có nói cho cô lần này quyết định là ai sẽ đi Ngự tiền không ?"

"Có nói." A Viên giả vờ thở dài một hơi, Trình Tầm cũng không hề hấn gì, nhưng khuôn mặt Diêu Uẩn An lại mang một chút tiếc nuối.

"Chúng ta đều được đi!"

Ha người Trình Tầm bị A Viên đột nhiên cao giọng dọa sợ.

"Chưởng thiện, không đúng, hiện nay phải gọi là Thôi Điển thiện!" A Viên dừng lại một chút: "Thôi Điển thiện nói chúng ta đều được vị phân nữ quan, cấp trên cao nhất là Liễu Tư thiện."

"Ý của Điển thiện là... Chúng ta đều được lên làm Quản sự sao?" Diêu Uẩn An phấn khởi đến mức hai mắt trợn tròn.

A Viên khẽ gật đầu, nghe tiếng nói cười của hai người, trong lòng lại hơi cô đơn. Ngự tiền kinh khủng như vậy, nàng lại còn không thể từ chối được, nếu không có các cô ấy đi cùng thì e rằng nàng một thân một mình cũng không biết làm gì cho phải.

Nàng nhìn ấm trà có hình cá chép hóa rồng* trên bàn, yên lặng thở dài. A Viên cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, mặc cho người chém giết, không thể động đậy được…

*) Hình cá chép hóa rồng:

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

(Nguồn: sohu)

Đến buổi tối, A Viên thấy cũng sắp đến giờ liền đứng dậy đi vào phòng bếp. Tay nàng cầm con dao làm bếp*, lại không biết nên làm món gì.

*) Dao làm bếp: Kiểu tất cả các loại dao rợ (không dùng để chém người)

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu



(Nguồn: Wikipedia)

Nàng nhìn quanh bốn phía, lại đột nhiên thấy lu nước đựng cá sống. A Viên nhìn vào bên trong, thấy một con Cá Trắm Cỏ* béo tốt, đôi mắt liền cong lên vui vẻ.

*) Cá Trắm Cỏ: là một loài cá thuộc họ Cá chép. Cá lớn có thể dài tới 1,5 mét, nặng 45 kg và sống tới 21 năm.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu




(Nguồn: Wikipedia)

Động tác của A Viên lưu loát, từ một con cá sống đã nhanh chóng biến thành những miếng thịt cả mỏng dính. Đốt lửa, bắc nồi lên, bỏ Tiêu Tứ Xuyên*, Hồi**, tỏi, hạt tiêu vào, xào đến khi bốc mùi thơm, nồi vang lên tiếng "Xèo xèo xèo" khiến ai nghe thấy cũng cảm nhận được mùi thơm thoang thoảng trong không khí. Nàng bỏ dưa cải muối*** đã thái chỉ vào nồi, xào đến khi tỏa mùi thơm mới đổ nước vào đun lên. Chờ đến khi nồi nước sôi, A Viên mới bỏ đầu cá, xương cá trên tay vào.

*) Tiêu Tứ Xuyên: là một loại gia vị phổ biến trong nhiều nền ẩm thực châu Á, phần vỏ ngoài của hạt tiêu được dùng phổ biến trong ẩm thực Tứ Xuyên, hoặc xay thành bột để trộn thành ngũ vị hương. Phần vỏ còn là một vị thuốc trong Đông y. Ngoài phần vỏ được sử dụng phổ biến, lá tiêu còn được dùng ở một số vùng tại Trung Quốc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

(Nguồn: Wikipedia)

**) Hồi (cây đại hồi, đại hồi hương hay bát giác hồi hương): là một loài cây gia vị có mùi thơm tương tự như cây tiểu hồi, thu được từ vỏ quả hình sao của Illicium verum, một loại cây xanh quanh năm có nguồn gốc ở Trung Quốc và đông bắc Việt Nam.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu




(Nguồn: Wikipedia)

***) Dưa cải muối: Là món dưa cải Đức được sản xuất bằng phương pháp muối dưa được gọi là lên men axít lactic tương tự như cách làm dưa chuột muối và kim chi theo kiểu truyền thống (không xử lý nhiệt).

[nói chung là sau khi thái chỉ thì nó thành ra như này]

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu




(Nguồn: Wikipedia)

Sau khi đun được khoảng nửa tuần hương*, mùi thơm của dưa cải muối hòa quyện cũng mùi thơm của cá đã tràn ngập phòng bếp.

*) Nửa tuần hương = ½ giờ

A Viên thấy đã gần chín liền bỏ phần thịt cá đã được xắt mỏng vào trong nồi, vì phần thịt cá này được cắt rất mỏng nên nấu trong nồi nước sôi một lúc liền chuyển màu, nàng múc canh ra, để ở một bên, lại rắc tiêu Tứ Xuyên, ớt được cắt nhỏ, bát canh bốc khói nghi ngút. Ngay khi bỏ rau xanh vào trong bát canh, mùi thơm tỏa ra bốn phía, vị cay tê tái khiến ai cũng phải nuốt nước bọt.

Nàng vừa bỏ canh vào hộp thức ăn liền nghe được ba tiếng “Cúc cu” vang lên bên ngoài. A Viên cười tủm tỉm, cầm theo hộp thức ăn nặng trĩu, lén chạy ra ngoài.

"Ái Chà? Hình như hôm nay ngài có tâm tình tốt lắm nhỉ." A Viên ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt vốn từ trước đến nay luôn lạnh lùng của hắn hôm nay lại mang theo nụ cười.

Tề Uyên không tỏ vẻ gì cả mà chỉ cúi đầu thản nhiên nhìn lướt qua hộp đồ ăm nặng trĩu kia, lại với tay cầm lên.

Hai người ngồi trong đình, A Viên không đợi nổi nữa đã mở nắp ra, đôi mắt sáng lấp lánh trong trẻo nhìn hắn: "Ngài nếm thử xem? Ở quê ta, mùa xuân ăn không hết dưa cải muối, khi thời tiết ấm sợ dưa cải hỏng sẽ ra sông bắt cá làm món này, ăn ngon lắm đấy!"

Trước đây đúng là hắn được thấy món này, không khỏi cảm thấy hứng thú. Tề Uyên cầm đũa gắp một miếng thịt cá lên bỏ vào miệng, vị cay bỏng lưỡi, sảng khoái tràn ngập khoang miệng. Thịt cá tươi ngon mềm mại, bọc trong nước canh chua cây đậm đà có vị ngon rất riêng.

"Thế nào?" Ánh mắt A Viên sáng lấp lánh, nhìn hắn đầy mong đợi.

Tề Uyên khẽ gật đầu, lại gắp một miếng dưa cải muối, thiếu nữ bên canh giống như sực nhớ ra điều gì, tâm trạng đã hạ xuống trong nháy mắt.

"Sao vậy?" Tề Uyên nhíu mày, lại có người nào đó không có ánh mắt làm phiền đến nàng sao?

"Sau này ta có thể làm đồ ăn cho ngài được." A Viên thở dài một hơi: "Ngày mai ta đi Ngự tiền rồi."

Tề Uyên nhìn bộ dáng cúi đầu ảo não của nàng, thầm buồn cười trong lòng.

"Ngài, ngài, sao ngài lại cười!" A Viên tức giận toan đoạt lấy đôi đũa trong tay hắn: "Ngài vốn không hề luyến tiếc gì với ta sao!"

Tề Uyên nhìn đôi mắt ướt nhẹp của nàng, cả hốc mắt và mũi đều đỏ hồng, giống hệt như một con búp bê sứ, vô cùng đáng yêu.

"Ta..." Tề Uyên lấy lại đũa, thong thả nói : "Ở phía sau Điện Dưỡng Tâm có một cái đình, bình thường rất ít người đi đến đó."

A Viên sửng sốt, phản ứng lại ngay lập tức: "Ngài làm như Hoàng Thượng hung dữ kia dễ gạt lắm đấy! Chẳng may một ngày nào hắn nhàn rỗi không có chuyện gì làm liền đi bộ một vòng..." Nàng rụt cổ, luôn miệng nói: "Thôi, ta không dám đâu."

"cô làm như Hoàng Thượng rảnh rỗi lắm không bằng?" Tề Uyên ung dung liếc nàng một cái, chỉ cảm hai chữ "hung dữ" kia như đâm thẳng vào trái tim mình.

"Đúng vậy, Hoàng Thượng trăm công nghìn việc, vậy cũng sẽ không đi bộ xung quanh Cung vào buổi tối. Ngày mai ta cứ quen đường nơi đó đã, mấy ngày sau ngài hẵng đi tìm ta." A Viên cười, Tề Uyên dừng lại động tác trong tay, tự nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, không phải hắn cũng rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên khuya rồi lại đi bộ đến đây...

"May mà có Thôi Điển thiện, A Tầm và Uẩn An đi cùng, bằng không có cho ta 800 lá gan ta cũng không dám đi Ngự tiền!" A Viên đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, ánh mắt lại sáng lên: "đi cùng chúng ta tới Ngự tiền còn có Liễu tư thiện nữa, tay nghề của ngày ấy tốt lắm đấy! Ngài có còn nhớ không, món ngài ăn khi chúng ta gặp mặt lần đầu, món Xuân Đào* chưng đường không ? Là ngài ấy làm đó!"

*) Xuân đào: Nó là quả đào có lông bên ngoài, để phân biệt với đào bình thường.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu




(Nguồn: Baidu)

Tề Uyên nhìn ánh mắt đầy sùng bái của nàng, chậm rãi nói: "Nếu cô ta dạy cô, cô có vui mừng không ?"

"Đây chuyện mà là còn không dám nghĩ đến nữa!" A Viên mặt mày tràn đầy ý cười, nốt ruồi son nơi mi tâm tựa như mang theo nét vui mừng phấn khởi.

Thấy vậy, khuôn mặt lạnh lùng điềm nhiên của Tề Uyên lại nở nụ cười, càng rực rỡ sáng hẳn lên trong màn đêm tăm tối.

******

"Sao hôm nay Hoàng Thượng lại vui vẻ như vậy?" Ngụy Toàn rạo rực, lòng sinh ra sự cảm kích khó nói lên lời với A Viên, đây là còn chưa tới Ngự tiền đâu nhé! Nếu ngày mai nàng đến đây, vậy thì Điện Dưỡng Tâm điện chẳng phải ngày nào cũng mừng vui như Tết!

“Ngày mai ngươi cho gọi Liễu tư thiện." Tề Uyên ngồi xuống, nhìn con thỏ đất trên bàn, đôi mắt mang theo tia ấm áp.

Ngụy Toàn suy nghĩ một rồi nói: "Là cho nàng ta làm sư phụ của cô nương?"

"Tất nhiên."

Ngày thứ hai, ngay sau khi mấy người A Viên vừa mới được Thái giám dẫn đi làm quen một lần với Điện Dưỡng Tâm, Liễu Tòng Trân, Liễu tư thiện liền thong dong đi tới. Chỉ thấy đôi mắt ngài ấy khẽ đảo quanh, chỉ vào A Viên, nói : "Về sau cô có muốn đi theo ta học vài thứ không ?"

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

A Viên: Cúc Cu ngài phải chăm sóc kĩ càng cho mình nhá!

Tề Cúc Cu: rõ ràng là trẫm đang chăm sóc cho cô mà...

Từ hôm nay trở đi mở ra bản đồ ở Ngự tiền, he he ~

Hết chương 19.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...